Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Những t̶ấ̶m̶ ̶ả̶n̶h̶ ̶ kiệt tác nghệ thuật làm rung động lòng người của cặp đôi Vương Sở Nhiên và Trương Lăng Hách sẽ được trưng bày ở buổi triển lãm nghệ thuật ngày hôm nay << Câu chuyện này được làm ra để thỏa mãn đam mê của tác giả hẹ hẹ>> Bối cảnh trong bộ phim được dự kiến công chiếu vào năm 2026 : Giây phút ấy vượt giới hạn. Nam chính : Mộ Dung Thanh Dịch ( Trương Lăng Hách ). Nữ chính : Nhậm Tố Tố/Phương Mục Lan ( Vương Sở Nhiên )Tác phẩm gốc : Nếu Giây Phút Ấy Ta Không Gặp Nhau - Phỉ Ngã Tư Tồn -Ai iu cái đẹp thì vào đây ngắm nam nữ chính xé truyện bước ra cùng toiii T-Tb…
Nhất Hôn Khuynh TâmTác giả: Hạ Li TâmEditor: Chung cư Doãn Gia82 chương +2 phiên ngoạiThể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE, sạch, sủng ngọt, hào môn thế gia, thanh mai trúc mã. Văn án:Phó Ninh Xuyên thích một người thật lâu, anh tiếp cận cô, tri kỷ mà chiếu cố cô, chậm rãi mà dụ dỗ cô đi lãnh chứng. Bước tiếp theo kế hoạch là gì? Đương nhiêu là làm cho cô thích anh, cùng nhau kết hôn, cuối cùng là sinh một đứa con. Hiện tại đã hoàn thành đến bước nào? Phó Ninh Xuyên sờ sờ cằm ra vẻ suy nghĩ, chỉ còn đứa con bạn có tin không? Nếu đã kết hôn, anh hy vọng có thể cùng cô đi đến tận cùng thế giới. -----(MĐ : đảm bảo có chút thịt cho bà con ngửi nha... à ngửi thôi đừng ăn coi chừng mất máu đó... )🚫Tốc độ truyện như rùa bò thỉnh hãy chú ý…
...Tôi bây giờ thì chẳng níu kéo nổi nữa rồi...người khác thích anh tôi còn có thể đấu tranh giành lại còn nếu anh thích người khác thì tôi...thật sự chẳng còn cách gì rồi. Người ta giữ người muốn ở lại chứ nào có ai giữ người muốn đi...Đã đến lúc tình cảm này nên dẹp bỏ rồiĐành phải học cách một mình bước đi, một mình trong đêm tối hiu quạnhCó lẽ qua thời gian tôi sẽ quên được anh, nhưng vết thương chắc sẽ chẳng bao giờ lành...…
"Có những người... chỉ bước qua cuộc đời ta trong giấc mộng. Nhưng vết thương họ để lại, lại sâu hơn bất kỳ ai ngoài đời thật."Quang Anh - một họa sĩ tài hoa, nổi tiếng nhờ những bức tranh vẽ từ giấc mơ. Mỗi giấc mộng đều xoay quanh một cậu con trai tên Đức Duy - người chưa từng xuất hiện trong đời thực... hoặc ít nhất là anh tưởng vậy."Mộng" không kể về cách một người quên, mà kể về cách một người nhớ lại - rồi tự mình rơi vào hố sâu mất mát không lối thoát.Đây là câu chuyện của những người từng yêu, từng đánh mất, và dám chọn cái chết để níu lấy mảnh hồn còn sót lại.> Nếu một ngày ký ức quay lại... bạn có dám sống tiếp mà không có người đã từng là cả thế giới?Hay bạn cũng sẽ chọn ở lại giấc mơ - nơi họ vẫn còn đang đợi?…
Nội Dung Truyện:Câu chuyện tình yêu của tổng giám đốc xã hội đen và sát thủ đứng đầu thế giới. Cô, ở ngoài sáng là cô vợ yêu quý của tài phiệt cực giàu trên thế giới, không có ai biết vị tổng giám đốc đẹp trai trong mắt người ngoài thì lãnh khốc vô tình lại chỉ yêu thương cô vợ của anh, nâng niu trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan. Trong tối, cô là sát thủ đứng đầu thế giới, thuật thôi miên, thuật ám sát, thuật vật lộn, kỹ thuật xâm nhập máy vi tính và kỹ thuật chế tạo súng lại làm cho người ta khó lòng phòng bị, giết người ở trong vô hình, là một trong những sát thủ mà người đời không muốn chọc vào nhất.Anh, ngoài sáng là tổng giám đốc anh tuấn nhất, giàu có nhất trên thế giới, bị người ngoài đồn là lãnh khốc vô tình, lại chỉ yêu vợ mình, chỉ cần cô muốn, anh không tiếc sinh mạng cũng muốn tặng cho cô.Trong tối, anh lại thống lĩnh băng xã hội đen mạnh nhất thế giới...…
chigiri thường hay mất ngủ.nó hay tỉnh giấc giữa đêm, ngồi bần thần trên giường và ngơ ngác nhìn về phía cửa sổ. cứ có cảm giác như có ai luôn ở đó nhìn theo nó.kaiser thường hay gặp ác mộng.hắn thường mơ thấy một bóng hình đè lên người hắn, nặng trĩu, khiến hắn không thở được.có lẽ là hắn gặp bóng đè, hắn nghĩ vậy. nhưng điều kỳ lạ là cái bóng ấy vẫn luôn bóp cổ hắn, nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ rực đặc trưng.hắn nghĩ đó là chigiri, chắc thế...?…
Cậu là Cửu Vỹ Hồ duy nhất của Trăm Năm đổ lại đây nhưng cũng là Hồ Ly ngây thơ nhất của Yêu Hồ Tộc Cậu rất đẹp còn đẹp hơn nữ nhân của Thần Giới Vài Phần , Anh là Nhị Hoàng Tử Thiên Giới là Phượng Hoàng duy nhất của Thần Giới anh cũng rất đẹp được người đời nói còn đẹp hơn Đại Hoàng Tử vài phần " Vì đại Hoàng Tử trước đây được ví là Điện Hạ đẹp nhất Thần Giới trước khi anh lộ diện ", Đại Hoàng Tử là hiện thân của 1 loài chim vì mẫu thân Đại điện hạ là kẻ thứ 3 không danh phận Họ gặp nhau trong tình cảnh cậu xuống nhân giới chơi hội còn anh thì đuổi theo ác thú của U Linh Vực vừa thoát ra cả 2 ngặp nhau cùng nhau chiến đấu rồi cậu bị thương anh đưa cậu về Thần Giới đưa cậu đến tẩm điện của mình chữa thương cậu nghĩ anh chỉ là vị thần tiên bình thường cho đến khi mọi người gọi anh là Nhị Điện Hạ cậu mới biết hóa ra người cậu thầm thương người ân cần chăm sóc cậu lại là Nhị Điện Hạ Nhị Hoàng Tử của Thiên Giới…
Tình yêu - liệu có thật sự tồn tại hay chỉ là một cảm xúc nhất thời, một cơn say nắng chóng qua từ phía duy nhất? Câu hỏi ấy cứ ám ảnh, bám riết lấy tâm trí nhiều người, nhưng với Tạ Yên Mạc, cô chưa bao giờ phân biệt rõ được giữa "yêu" và "muốn sở hữu". Cô ta không chỉ đơn thuần là thích Trần Minh Viễn, mà còn là khao khát kiểm soát, muốn anh thuộc về mình bằng mọi giá -đến mức dùng cả bùa chú để níu kéo người con trai ấy bên cạnh. Cuối cùng liệu một tình cảm bị ép buộc, một thứ tình yêu không tự nhiên mà đến, có thể bền vững? Hay nó chỉ là xiềng xích trói buộc hai con người trong một mớ hỗn độn của cảm xúc, đau đớn và tổn thương? Minh Viễn, chàng trai không cha không mẹ cố gắng từng ngày để dành dụm những đồng học phí ít ỏi đó liệu sẽ ra làm sao khi bị cuốn vào thứ tình cảm không nói rõ này ?…
Anh ấy luôn là người chủ động với tôi trước ,là người luôn quan tâm tôi, là người luôn chịu đựng được tôi dù cho sự ngông cuồng và bướng bỉnh của tôi có lớn đến như thế nào đi chăng nữa. Nhưng chính vì những điều anh ấy làm cho tôi ,khiến tôi cảm thấy đó là điều hiển nhiên nên tôi đã không trân trọng anh ấy , cảm thấy anh ấy không thể sống thiếu tôi và sẽ không bao giờ để tôi đi.Và thế rồi tôi mất anh trong một lần ngông cuồng ngu dại tột cùng ,cùng với cái ý nghĩ rằng anh sẽ níu tôi lại như bao lần trước . Nhưng lần này khác rồi, không biết vì sức chịu đựng của anh đã đến giới hàng hay tình cảm của anh đã không còn đủ lớn để níu tôi ở lại. Lúc đó cái "tôi" của tôi quá lớn và thế là tôi buông tay tự trấn an bản thân là minh sẽ quên được anh và sẽ ổn khi không có anh .Nhưng thật sự chuỗi ngày mất anh là chuỗi ngày của sự thiếu thốn , đau lòng, và ân hận .Thiếu thốn đi một sự quan tâm thân thuộc, đau lòng vì không thể quên anh đi và ân hận vì đã đẩy anh ra xa.Khi kết thúc câu cuối cùng chúng tối nói với nhau là "sau này sẽ là bạn tốt " " đúng vậy sẽ là bạn tốt " .Bh tôi hối hận r ,tôi không muốn làm bạn tốt với anh , một người tôi còn thương.Tại sao tôi lại nhận ra muộn màng như vậy, nhận ra rằng anh chiếm vị trí quan trọng như vậy thế nào trong trái tim của tôi, nhận ra sự ngu dốt của mình vì đã để anh đi ,nhận ra mình đã vô tâm như thế nào với anh ấy.Nếu như được làm lại một lần nữa tôi sẽ trân trọng anh như anh đã từng trân trọng tôi. Nêu như được trở thành người ta đặc biệt của a…
Chuyển thể từ Oneshot [Deep in the dark, I pray for you to live...].Độ dài: chưa rõ :V đừng hi vọng người sáng tác hoàn sớm.Main: TomoKazu & Aether_abyss.Thể loại: longfic, fanfic, OOC, hệ liệt [Yaksha & Prince] - tuyến Kazuha bản chính, cổ đại, huyền ảo, linh dị, cường công cường thụ, 1x1, song phương luyến ái, có ngược, HE.Bao lần tương hợp là bấy nhiêu lần phân ly, rốt cuộc bắt đầu từ lúc nào việc mong cầu bước đi cùng nhau đến bạch đầu đã trở thành chuyện xa vời?Mười kiếp dây dưa, mười kiếp si cuồng, mười kiếp dang dở,...Dù vận mệnh không ràng buộc thì yêu người đã trở thành bản năng.Hắn tự nhận bản thân chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không có tư cách níu chân phượng hoàng, dù có ích kỉ và khao khát độc chiếm cỡ nào thì đối với hắn hình ảnh đối phương tự do tung bay vẫn là đẹp nhất.Y thừa nhận đối phương rất ngốc, ngốc đến mức âm thầm làm biết bao nhiêu là chuyện tốt xấu lẫn lộn, biết rõ không có kết quả vẫn muốn làm,... Rốt cuộc người chịu tổn thương nhiều nhất vẫn là tên ngốc đó.Thiên Quân hỏi cả hai: "Biết vậy rồi có hối hận vì yêu đối phương không?"Hắn cười ha ha: "Hối hận còn kịp không? Mà hình như ta chưa từng có ý nghĩ đó."Y lắc đầu: "Bị hắn dụ dỗ thành đồ ngốc giống hắn rồi, hối hận không kịp nữa, chỉ có thể theo hắn cả đời thôi."《 Đây là một khúc trường ca cho ta, cho người, chỉ hai chúng ta. 》Thụ: Diệp Thu Phong.Công: Quân Hữu Hạo.…
Summary: Từ 0h sáng ngày chủ nhật đến 24h đêm ngày thứ hai, tổng cộng có 48 giờ, tương đương với 2880 phút yêu em và 172800 giây chị muốn biến mất.Note: Đây là sản phẩm mình từng đem đi tham gia FTour, thuộc quyền sở hữu của writer "niuon".…
Tuyển tập Angst. Có liên quan đến tâm lý và self-harm reader cân nhấc kĩ khi bạn muốn tâm trạng mình tồi tệY/n trong tất cả các phần truyện đều có vấn đề về tâm lý và self-harm ( tự làm hại bản thân ). Scaramouche/ Kunikuzuki/ Kabukimono cũng như Wanderer đều sẽ là người 'cứu rỗi' lấy bạn. Những mẫu truyện ngắn đôi khi xuất hiện để thoã mãn trí tưởng tượng của mình và nó chẳng tốt lành gì. Angst là cá chắc. Mình làm chủ yếu vừa đấm vừa xoa.ooc ráng chịu chứ mình làm với mục đích chữa lành hoặc sát chanh và muối vào thêm.[ gốc ngoài lề ]Truyện đa phần do mấy lấy cảm hứng thật và các kiểu đại loại cảm xúc mình đã trải qua cũng như nổi đau mình tự tạo cho cơ thể mình. Nên reader ở đây có thể yếu đuối nhưng mà được Scaramouche cưng chiều như vậy, nghĩ đến không thích sao😍?Mình sẽ xưng hô: cô, em, nàng. Vì mình thích phụ nữ và nâng niu, bởi vì một điều nữa là nó dễ thương 😭…
Tâm sự tũi hồng chút xíu nè• tui làm con sen cho NSTT từ năm lớp 4(2015). Mà hồi đó mng bít là con nít làm gì có Facebook đúm hôn nên là tui toàn bấm chơi ngay để cày😭 ngu ngục z đó. Ừm mất nick 4 lần chưa chừa 🤦😌• Lucky me năm ngoái có hứng chơi lại sau mấy lần depressed vì mất nick nên tui hôk ngu nứa, đã đăng nhập Facebook gồi hihih giờ sẽ cày cã đời luông• Kinh nghiệm mất nick đã lâu nên là cày lên tay nhìu, nhanh thoăn thoát nuôn😌.🥰🥰😇 TÂM HỰ HẾT GÒI NHA, U LÀ TRÒI CHẮC CHẮN NICK CỦA TUI HOK LÀ GÌ HẾT VỚI MẤY MẸ KHÁC NHƯNG MÀ TUI ĐĂNG CHO VUI Ó HIHI COI NHƯ KỈ NIỆM NHỠ SAU NÀY BAY MÀU FACEBOOK!!VUI LÒNG KHÔNG REUP NẾU CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TUI!!…
Một chén canh, đôi cặp tình nhân nơi phàm trần.Mạnh Bà chống cằm thở dài.Là Yêu đến nhường nào, mới chấp niệm sâu đậm tới mức đó? Một chén canh thôi, tất cả ước thề đều sẽ quên hết, cớ gì phải níu kéo.Mộng Phàm Nhân, Tình Phàm Nhân, Mạnh Bà nàng, mãi mãi không hiểu.CP: Tống Lam x Hiểu Tinh TrầnLam Vong Cơ x Ngụy Vô TiệnBy: clarissun…
Tên: Hờn dỗiTác giả: Thời Tinh ThảoNguồn: Tấn GiangTình trạng: Đang sáng tácChuyển ngữ: Tiểu BuzzThể loại: ngôn tình, Bác sĩ lạnh lùng cấm dục x Nhà thiết kế sườn xám kiều diễm, ngọt vănVăn án: Phó Ngôn Trí có tiếng là kẻ lạnh lùng, cao lãnh, cấm dục như núi cao phủ đầy tuyết không ai lay động được nhất bệnh viện này.Bắt đầu từ một ngày nào đó, phòng làm việc Bác sĩ Phó thường xuyên có bóng dáng một mỹ nhân yêu kiều môi hồng da trắng mặc sườn xám lui tới.Ban đầu, các đồng nghiệp ai nấy đều sôi nổi đặt cược, không quá một tháng cô sẽ bị Bác sĩ Phó từ chối, và sẽ không bao giờ bước được nửa bước vào khoa của họ nữa.Một tháng sau, cô vẫn còn đến.Ba tháng sau, có đồng nghiệp nhìn thấy cô và Bác sĩ Phó kề tai nói nhỏ. Lúc bước ra, sau tai Bác sĩ Phó in vết son môi sặc sỡ, mờ ám không thôi.Một năm sau, cô và Bác sĩ Phó cùng đi lĩnh chứng nhận kết hôn.Quý Thanh Ảnh theo đuổi Phó Ngôn Trí, cô thích nhất là dùng đủ loại lời âu yếm chọc ghẹo anh, nhìn tai anh dần đỏ lên, nhưng người thì vẫn cứ bất vi sở động (không động đậy).Sau này, Phó Ngôn Trí đem những lời âu yếm kia dùng hành động toàn bộ trả lại cho cô, chọc đến cô mặt đỏ tía tai.Mới đầu, Phó Ngôn Trí cực không thích những người nũng nịu, nhưng cuối cùng người anh yêu nhất lại là Quý Thanh Ảnh với dáng vẻ hờn dỗi kia. Bất cứ khi nào, chỉ cần liếc mắt một cái thôi cũng khiến anh đắm chìm.…
Thanh xuân của phận nữ nhi như đóa hoa chóng nở, mau tàn. Chỉ mong trong khoảng thời gian đẹp nhất kia có ai nâng niu, trân trọng. Mãi cho đến khi qua hết xuân, hạ, thu, đông, khi mà tất cả chỉ còn lại tàn tro, ta mới biết thì ra thân phận này không ai muốn yêu thương...Hoa đã tàn! Tuyết cũng tan. Nhưng sao người không đến?…
"Những ngày hè năm ấy thật đẹp, tâm trạng vô cùng vui vẻ, tràn đầy nhiệt huyết và hoài bão, cứ tưởng do có làn gió nhẹ thổi qua tán lá, có chút nắng hạ còn vương nên rạng ngời đến thế, mãi đến sau này nhìn lại mới biết, thử làm ta nhớ nhung nhất lại là kỉ niệm, là thứ nhiệt huyết của tuổi trẻ, là khí phái thanh xuân, thứ mà cả quãng đời còn lại cũng không thể níu được lần nữa ..."Cre: Tsuyoi Kokoro( FB)…