Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"M" là những kẻ nằm trên "Mấy sếp làm gì vậy ạ"_Take run sợ"Anh à~hành hạ em nữa đi...em muốn nữa aaa~"_Ken"Gì vậy cha"_Take hoang mang"Bảo bối à..hãy chà đạp em nữa đi, em n*ng quá anh ơi~"_Hanma"Aaaaa tránh ra đi mà"_Take cố đẩy hắn ra"Anh Takemichi hãy chà đạp tụi em nữa đi~tụi em muốn nữa anh ơi~"_all"Aaaa các người nói gì tôi không hiểu nhưng tránh xa tôi ra đi mà"_Take sợ hãi "Anh Takemichi~"_all…
Chuyện tình trắc trở của con trai ông hội đồng Trần và con trai ông giáo Đặng.Cậu hai nhà hội đồng × Cậu chủ tiệm vải ở chợ huyện.-Tác phẩm được viết dựa trên những gì được biét và nguồn thông tin tìm hiểu trên mạng nên sẽ có sai sót. Hoàn toàn không có thật! Là tác phẩm của sự sưởng tượng, không cố tình hay có ý định xúc phạm, lăng mạ danh dự, nhân phẩm bất kì cá nhân, tập thể nào!…
Lục Đình Kiêu, vị tổng tài cô độc của Lục Thị, sống trong bóng tối của quá khứ. Trái tim anh đã hóa đá từ ngày Mạc Vãn Lâm, mối tình đầu khắc cốt ghi tâm, ra đi mãi mãi. Cho đến khi anh gặp Lâm Diệc Thần.Diệc Thần, chàng họa sĩ mang đôi mắt biếc sâu thẳm, nụ cười buồn man mác và cả phong thái điềm tĩnh đến lạ lùng, hệt như Vãn Lâm năm xưa. Trong Diệc Thần, Đình Kiêu tìm thấy một huyễn ảnh hoàn hảo của người đã khuất. Anh kéo Diệc Thần vào cuộc sống mình, trao cho cậu mọi sự chiều chuộng, dịu dàng, nhưng tất cả chỉ là sự bù đắp cho khoảng trống của Vãn Lâm.Lâm Diệc Thần, ngây thơ tin vào tình yêu mà Lục Đình Kiêu dành cho mình. Cậu đắm chìm trong sự ấm áp giả tạo ấy, không mảy may nghi ngờ về vị trí "thế thân" của bản thân. Cậu vẽ nên một tương lai màu hồng, nơi cậu và Đình Kiêu sẽ cùng nhau xây đắp hạnh phúc.Nhưng rồi, bức màn che mắt dần bị vén lên. Khi sự thật về thân phận "bản sao" tàn nhẫn được phơi bày, Diệc Thần nhận ra tình yêu của Đình Kiêu chỉ là một vở kịch được dàn dựng cho riêng huyễn ảnh của Vãn Lâm. Trái tim cậu tan vỡ, không còn sức lực để níu giữ một ảo ảnh đã được định sẵn.Liệu tình yêu chân thành của Diệc Thần có đủ sức phá vỡ lớp băng trong trái tim Đình Kiêu, hay cậu sẽ mãi mãi chỉ là một huyễn ảnh đau thương, rồi biến mất không dấu vết như người đã khuất?…
"Xin lỗi...là tại tôi đã quá mơ mộng rồi..."----"Nếu đây là mộng, tôi ước mình có thể chìm vào nó mãi mãi."____"Ngay từ đầu cậu đã xem tôi là một trò đùa rồi, cố gắng níu kéo mối quan hệ này để làm cái gì cơ chứ?"…
Mọi người có biết sự tích dã tràng xe cát không?Câu chuyện bắt đầu đã từ rất lâu rồi.Tương truyền tại một vùng nọ có chàng thợ săn tên Dã Tràng, một ngày kia nhìn thấy một cặp rắn. Khi con rắn cái lột da thì rắn đực đi tìm đồ ăn mang về cho rắn cái. Nhưng khi rắn đực lột da thì rắn cái bèn bò đi tìm rắn đực khác. Dã Tràng bất bình bèn bắn chết rắn cái. Rắn đực đi tìm vợ, gặp Dã Tràng mới hiểu ra vợ mình xấu xa. Rắn đực bèn trả ơn Dã Tràng bằng một viên ngọc lạ, mỗi lần Dã Tràng ngậm viên ngọc này thì có thể nghe và hiểu được tiếng nói của loài vật.Tin viên ngọc lạ có thể cho con người hiểu ngôn ngữ loài vật bay đến tai vua. Vua cho đòi Dã Tràng tới, mượn viên ngọc của chàng và ban thưởng nhiều của cải.Một hôm vua xuống thuyền, ngậm viên ngọc, nghe được các loại cá mực hát rất hay. Vua bật cười, viên ngọc bị rơi xuống biển.Dã Tràng tiếc viên ngọc, ngày đêm ngụp lặn tìm kiếm, kiệt sức chết đi. Dã Tràng biến thành một loài cua bể ngày đêm tha cát lấp biển để tìm lại viên ngọc đã mất.Dã Tràng tha cát lấp bể, sóng biển lại đánh vào tan đi hết, cho nên trong dân gian Việt Nam có câu:"Dã Tràng xe cát biển đông/ Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì" ý nói với những việc không thể thì dù cố gắng đến mấy cũng vô ích.(Sưu tầm)Bây giờ tôi kể cho các bạn nghe về một anh chàng "dã tràng" tên Vương Tuấn Khải nhé!…
"Hyung ... Làm ơn." Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cậu. Tay Jaemin càng níu chặt hơn, không muốn buông ra người quan trọng nhất đời mình."Hmm, a-ai vậy?" Anh hỏi với đôi mắt mờ mịt mất phương hướng.Jaemin lau đi những giọt nước mắt, cậu cũng biết điều này cuối cùng sẽ xảy ra. Cậu biết mình không có cơ hội. Cậu đã dự đoán được điều đó rồi, dự đoán được số phận bi thảm cho mối tình đơn phương của chính mình.…
Tác giả: 阿幸Page edit: Hồi Mục Ca - 回穆牁GIỚI THIỆU.Năm lớp 12, mẹ tôi đổi thuốc chống trầm cảm của tôi thành vitamin.Bà ấy cho rằng như vậy tôi sẽ không mơ mơ hồ hồ nữa mà có thể chăm chỉ học tập, thi vào một trường đại học tốt.Nhưng mà tôi vẫn thi không tốt, thấp hơn chị họ một trăm hai mươi điểm.Vì thế trong bữa tiệc ăn mừng của chị họ, bà ấy như phát điên đánh tôi."Ăn ăn ăn! Ăn cái gì mà ăn! Làm gì có chuyện người ta gọi mày đến đây ăn cơm, người ta là muốn sỉ nhục mày đó!""Chỉ có chị họ mày là sinh viên đại học danh tiếng mới có tư cách tổ chức tiệc ăn mừng lớn như vậy. Mày không xứng được ăn cơm ngon như thế này.""Có cảm thấy nhục nhã không? Nếu thấy nhục nhã thì mày hãy học lại tử tế cho mẹ!"Nhưng tôi không làm theo ý bà.Chiều hôm đó, tôi leo lên sân thượng._____________ෆ╹ .̮ ╹ෆ____________Nguồn Zhihu: https://www.zhihu.com/market/paid_column/1654866356876218368/section/1659216839841550336?is_share_data=true&vp_share_title=1mọi bản dịch/edit đều chưa được sự đồng ý của tác giả, chỉ được đăng tải tại Facebook và Wattpad.vui lòng không reup dưới mọi hình thức.…
Hãy cứ chấp nhận cô đơn như một món quà nhỏ bé mà cuộc sống ban tặng cho ta những khi tâm tình nổi gió. Để khi gió lặng, đất trời lại trong trẻo, bình lặng như một ngày đầu thu tươi mới. Khi dòng chảy yêu thương tràn đầy trong huyết quản, ta biết rằng mình hạnh phúc đến nhường nào, để trân trọng, để gìn giữ.…
☆ Oneshot, SE☆ Chamwink 《Park Woojin x Park Jihoon》Hoa... Thật đẹp nhưng cũng thật đau.Khi những cánh hoa đỏ thẫm nở rộ nơi lồng ngực.Khi tình yêu chỉ cho đi nhưng không thể nhận lại.Dù biết sẽ đau nhưng vẫn cố níu lấy tia hy vọng mong manh.Lần đầu viết oneshot với lại SE nữa nên có thể sẽ không đủ cảm xúc, mong mọi người thông cảm nha tại chưa bao giờ viết SE nên chẳng biết diễn tả cảm xúc như nào nữa T-T[25/O7/2O21]…
Tác giả: Chi Nguyệt ThảoThể loại: đam mỹ, đô thị, 1x1, ngọt, ngược tâm, HENguồn ảnh (bìa): @popov_ ---Nếu như ngôi sao từ trên trời rơi xuống được gọi là sao băng, vậy cậu rơi xuống từ chỗ này sẽ được gọi là gì nhỉ?"Em sẽ ở bên cạnh anh thật lâu thật lâu, đến khi anh già rồi em vẫn sẽ ở bên cạnh anh"Tiểu Hiên lại nhớ đến lời hứa của cậu. Lời hứa ấy là thứ duy nhất níu chân cậu ở lại. Công việc không cần cậu... Mẹ cũng không cần cậu... Bạn bè cũng không cần cậu...Có lẽ ngay cả Nghiêm Dượng cũng sắp không cần cậu nữa...---#Chi_Nguyệt_Thảo…
Warning: non-coupleNhân vật chính: HaitaniesWriter: Limerence"Haitani Ran không phải kẻ thích chìm sâu vào những góc cũ rồi tự ngắm nghía chúng một mình. Nhưng nếu là những ký ức cùng với em, thì gã nguyện lòng. Thật may vì quãng thời gian yên dịu với em vẫn còn đó, để gã dùng nó mà níu giữ chút dịu dàng tình người cuối cùng còn sót lại nơi đầu trái tim. Dẫu cho quá khứ đau khổ hay tốt đẹp, thì nó vẫn luôn đáng trân trọng. Ran và Rindou trân trọng mọi kỷ niệm có nhau."…
"Cúc áo thứ hai của anh đấy mừ." Fukatsu giải thích, anh chỉ vào áo mình, quả thật đang bị thiếu một cúc từ trên xuống, vị trí ngay gần tim. Cậu vừa nín khóc, giờ đã cười toe. Là học sinh ai chả biết cái cúc áo thứ hai nó thiêng liêng như thế nào. Cậu nắm nó trong tay, nâng niu như một món đồ vô giá. "Anh cho em hả?" "Ừ, cho làm chìa khóa đó mừ. Cúc áo thứ hai gần tim nhất, nên anh cho em làm tín vật để mở khóa ở đây mừ." Fukatsu chỉ tay vào tim mình, rồi anh cười. "Anh xây cho em một ngôi nhà trong tim, đợi em trở về." -by n.…
Tên sách: Chia ta một cái đuôiTác giả: Tây Đại TầnVăn án:Bạch Tiểu Hồ ra đời nâng chính là cửu vĩ hồ, lấy có chín cái du quang thủy hoạt rối bù cái đuôi to tự hào, ngay khi độ thiên kiếp thì chín cái đuôi bị Thiên Lôi bổ cá không còn một mống, chỉ còn lại một quang ngốc ngốc cái mông.Bạch Tiểu Hồ sợ ngây người, uất ức, bi phẫn, không thể không khắp thế giới tìm kiếm có thể làm cho cái đuôi của mình mọc ra lần nữa phương pháp xử lí.Nàng nghĩ nâng mấy trăm năm trước từng gặp phải một con làm bộ đáng thương tiểu bạch miêu, vì điểm hóa nó, nàng đưa ra của mình chín cái lông đuôi, trợ giúp đối phương tu thành cửu vĩ mèo. Đối phương cái đuôi cùng mình hệ ra đồng nguyên, nếu như nó nguyện ý phân nàng một cây cái đuôi, nàng là có thể đem cái đuôi chiết cây đến từ mấy trên mông đít á!Vì vậy nàng bắt đầu tìm khắp nơi con kia cửu vĩ mèo, lại phát hiện nó chẳng biết tại sao không có đứng hàng tiên ban, ngược lại nhiều lần luân hồi chuyển thế là người, hơn nữa hắn đang ở thế giới kia ma khí tứ ngược, sắp hỏng mất.·Lục Át làm cuối thời thứ nhất lính đánh thuê tiểu đội đối với dài, mọi người đối với hắn vừa kính vừa sợ, có một ngày trong đội ngũ gia nhập một cái tiểu cô nương.Tiểu cô nương dáng dấp nũng nịu, lên zombie lại chợt không được, duy nhất tật xấu đúng là, nàng mãi cứ nhìn mình chằm chằm cái mông nhìn.Lục Át không thể nhịn được nữa dưới, đem tiểu cô nương bức đến góc: "Ngươi rốt cuộc đang nhìn cái gì?"Ai ngờ tiểu cô nương lại hai mắt nước mắt hoa: "Đuôi…
Đường đường là vua của Đại Quyền, vậy mà Huyền Cơ bệ hạ lại phải lòng một kỹ nam ở chốn thanh lâu. Kỹ nam tính cách vô cùng gian xảo, không biết hắn đã dùng chiêu trò gì, lại có thể độc chiếm được sự sủng ái của bệ hạ. Nhưng hình như, thân phận của hắn không chỉ đơn giản như thế... Nhìn nam nhân đang ân cần giơ thìa cơm đến gần miệng mình, Huyền Cơ trong mắt nổi lửa giận, đưa tay hất bay thìa cơm sang một bên, nàng tức giận mà quát lớn. "Tề Dực, thân phận thật sự của ngươi là gì? Mộc Lang là chiến quốc đáng sợ như thế nào chứ, một kỹ nam không thể nào nắm trong tay binh phù điều khiển cấm quân của Mộc Lang!" "Bệ hạ nói đùa rồi, chỉ một binh phù nhỏ bé mà thôi, thứ ta thật sự muốn nắm trong tay là cả thiên hạ!" Tề Dực nhẹ nhàng nâng niu bàn tay nhỏ của Huyền Cơ, còn cẩn thận lấy khăn lau đi đồ ăn dính trên tay nàng, sau đó đưa lên môi nhẹ thơm một cái, miệng nở một nụ cười gian xảo "Và cả nàng".…
Chiều nọ, đôi nam nam quấn quýt bên nhau, Thanh Dương gối đầu lên chân John, hai tay nghịch ngợm chiếc cà vạt đen tuyền.Thanh Dương : Chồng ơi, anh còn nhớ hồi chúng ta còn sống ở Việt Nam không? Khoảng thời gian đó thực tươi đẹp.Gương mặt khó hiểu bé cưng của hắn đầu khó hiểu : Hửm hiện giờ vẫn vậy mà? Thanh Dương nũng nịu: Thì lúc đó mắt không thấy gì cả, không thấy dung mạo của em và chỉ cảm thông cho hoàn cảnh em thôi. Còn bây giờ, anh nhìn đi từ khi mắt anh được khôi phục thì anh bận chết đi được, không có ở nhà với em.John cười lớn không nhịn được mà véo má bé cưng của hắn : Dù có mắt hay không có mắt thì anh vẫn yêu em, thương em đến hết cuộc đời này. Bởi vì tình yêu anh dành cho em là vĩnh cửu. Dù cuộc đời thách thức ra sao thì trái tim vẫn mãi hướng về nhau. Yên tâm nhé thế giới nhỏ của anh! Góc giới thiệu nhân vật:Thanh Dương là thiếu gia giàu có, gia đình có gia thể khủng kinh doanh với nhiều hình thức khác nhau, tính cách ngổ nghịch kiêu ngạo, ăn chơi, là một bad boy chính hiệu, tay đua nghiệp dư. John là nhà văn chuyên viết về cái địa điểm du lịch, truyền bá và cảm nhận khi tới nơi tuyệt vời đó. Chàng trai khỏe mạnh, thích chụp lại những khoảng khắc đẹp, có hoài bão, là ng Mỹ. Từ nhỏ đã thích đi đâu đó, gia đình thì cư trú 1 vùng quê ở Mỹ.Hi các độc giả🖐, đây là lần đầu mình viết truyện theo sự sáng tạo nhân vật của riêng mình, nên còn nhiều thiếu sót lắm. Mình cảm ơn đã nhấn vào coi truyện mình nghen và có điều gì sai sót về tình tiết mong mọi người có thể góp ý giúp mình hoàn thiệ…
Nuốt viên atanium vào miệng, cả người cô nổ tung. Khi thức dậy, cô đã tới thế giới khácBăng Lam cô sẽ không dễ dàng dễ người khác lợi dụng đâuNhưng mà nơi này cũng lạ thiệt. Ký khế ước sinh tử với linh thú, không đời nào, cô sẽ bắt nó khuất phục mình. Ngửi hơi một viên atanium nhỏ xíu, hừ cô đây có cả đống. Còn võ thì cô không chắc nhưng ai dám đụng vào cô thì cho nó cháy mặt luôn…
Bạch Nấm Nấm, một linh hồn nhỏ bé hình nấm, không may bị thiên lôi đánh trúng khi đang độ kiếp, xuyên vào một cuốn sách.Đây là một thế giới tương lai, nơi Bạch Nấm Nấm nhập vào thân xác một tiểu thiếu gia phế vật không có tinh thần lực. Người cha ruồng bỏ, người mẹ đã khuất, hôn ước với vị hôn phu bị người anh cùng cha khác mẹ chiếm đoạt, cậu bị ép gả cho Tần Sóc, một vị thiếu tướng quyền lực của đế quốc.Nhị hoàng tử, kẻ xảo quyệt, đã lừa gạt nguyên chủ ngây thơ, hạ độc để hãm hại Tần Sóc. Tuy nhiên, thiếu niên tuyệt vọng đã chọn cái chết bằng cách uống độc dược, và Bạch Nấm Nấm mới có cơ hội đến với thế giới này.Sau khi nhập hồn, Bạch Nấm Nấm quyết tâm dứt khoát: ôm chặt đùi Tần Sóc!Cậu vạch trần âm mưu của Nhị hoàng tử, đồng thời giúp Tần Sóc giải quyết tình trạng tinh thần lực bạo động.Cuối cùng, âm mưu của Nhị hoàng tử bị phơi bày, Tần Sóc từ một thiếu tướng vươn lên thành Đại hoàng tử, rồi Thái Tử.Bạch Nấm Nấm níu chặt vạt áo Tần Sóc, nhỏ giọng hỏi: "Tần Sóc, chúng ta khi nào thì ly hôn đây?"Tần Sóc: "......?!!"Ai ngờ ngày hôm sau, Bạch Nấm Nấm lại lôi kéo vạt áo Tần Sóc, giọng càng nhỏ hơn: "Tần Sóc, chúng ta có thể... không ly hôn được không?"Hóa ra, cậu đang mang thai một tiểu yêu quái cần tinh thần lực của ba để phát triển khỏe mạnh.Tần Sóc: Được, đương nhiên là được.Nhưng anh không ngờ rằng, sau khi đứa bé chào đời, Bạch Nấm Nấm lại có ý định ruồng bỏ anh, chỉ muốn giữ lại đứa con: "Tần Sóc, bây giờ chúng ta có thể ly hôn rồi!"Tần…
Nàng là tiểu thư đài các, hắn là một tên nô lệ được cha nàng mua về. Nàng được yêu thương, nâng niu như một viên ngọc quý, hắn bị rẻ rúng, khinh bỉ như một ngọn cỏ ven đường: bẩn thỉu, thấp hèn. Nàng và hắn vốn sống với hai thân phận khác nhau, hai địa vị khác nhau, chẳng có một mối liên kết nào. Nhưng bằng một phép thần kì nào đó của Thượng Đế mà hai con người đó cứ quấn lấy nhau không rời.***********************VUI LÒNG KHÔNG COPY TRÊN MỌI HÌNH THỨC.TẤT CẢ CÁC SỰ KIỆN, NHÂN VẬT ĐỀU KHÔNG CÓ THẬT.KHÔNG CHUYỂN VER KHI CHƯA CHO PHÉP.…