Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
" Có những cuộc gặp gỡ tưởng là định mệnh, nhưng hóa ra chỉ để chia ly.Tháng Bảy năm ấy, giữa mùi hoa oải hương nhè nhẹ, em rời xa anh - không một lời níu kéo, không một lần quay đầu.Chỉ còn anh, và những ký ức chưa kịp phai, lang thang giữa những ngày mưa để chờ một lần được gặp lại... ở thế giới nơi nỗi đau không còn tồn tại."" Tháng Bảy, Mùi Hoa và Em " - là bản tình ca dang dở, là lời hứa chưa kịp giữ, và là nỗi nhớ mãi mãi chẳng thể nguôi ngoai.⭐…
Sóng biển đánh vào người như cố đẩy em lại bờ. Đừng điĐừng đi, nơi kia là bóng tối lạnh lẽo.Đi đi đừng quay đầu nhìn lại. Phía trước là biển sâu, phía sau là vực thẩm.Không ai níu lấy, không ai giữ lại. Em trở thành tiên cá của đại dương, một báu vật mà không ai có thể động tới, không ai có thể tổn thương. ----Văn án vậy thôi nhưng là truyện hài nha.…
Quay trở lại rồi đâyy :)) Tại drop lâu quá nên giờ quay lại nè, lựa vào cái ngày chuẩn bị thi để có lý do trốn viết ấy mà. Truyện sẽ được viết theo cảm hứng của tớ nhé. Tất cả những chap trong truyện đều là Au của tớ nhé. Chúc cậu đọc truyện vui vẻ Cre ảnh bìa : #Black Cat on facebook (đã được đồng ý sử dụng)…
Mùa xuân năm ấy thời khắc cô từ giã cuộc đời hoa đào trong toàn bộ kinh thành đồng loạt rụng . Hoa rơi xuống đất thì lại tan thành nước hòa vào giọt nc mắt của cậu và trái tim cậu . Cậu làm mọi cách để níu giữ thân thể cô. Cô còn quan trọng hơn cả mạng cậu nữa . - 'Hạ Giao hãy quên em đi , hãy tìm 1 người có thể sống với anh nốt phần đời còn lại '- 'Hi Hi , xin em đấy đừng đi mà bánh sinh nhật tuổi 18 anh làm em còn chưa ăn ' -' Em ko đủ can đảm để ăn nữa . Nếu ăn em sẽ ko thể thanh thản ra đi '…
Đạo Đức Kinh (tiếng Trung: 道德經; phát âm tiếng Trung: nghe (trợ giúp·chi tiết)) là quyển sách do triết gia Lão Tử viết ra vào khoảng năm 600 TCN. Theo truyền thuyết thì Lão Tử vì chán chường thế sự nên cưỡi trâu xanh đi ở ẩn. Ông Doãn Hỷ đang làm quan giữ ải Hàm Cốc níu lại "nếu ngài quyết đi ẩn cư xin vì tôi để lại một bộ sách!", Lão Tử bèn ở lại cửa ải Hàm Cốc viết bộ "Đạo Đức Kinh" dặn Doãn Hỷ cứ tu theo đó thì đắc đạo. Do đó, Đạo Đức Kinh còn được gọi là sách Lão Tử.…
Con người ai cũng có tuổi thanh xuân vui vẻ bên bạn bè. Nó cũng zậy, bạn bè là thứ quan trọng nhất dv 1 đứa 17t. Nhưng tất cả dần thay đổi từ khi ng đó bước vào cuộc sống nó. Nó đã bỏ lỡ đi 1 đoạn thanh xuân tươi đẹp chỉ vì một ai đó.......ng đó cũng ko yêu nó, nó cố chấp níu và Kết quả nhận dc zì xin mời các bn đọc truyện…
- Anh à!- Anh nghe nè.- Mình chia tay đi!- Tại sao vậy em. Cho anh biết lí do đi.- ....- Vậy... Tuỳ em!-.... Kết thúc rồi .. Thật sự kết thúc rồi!Anh có đau không? Anh có buồn không? Anh thật vô tâm, anh không níu kéo tôi ư?Có phải tôi là kẻ tự đa tình, tự nghĩ rằng tôi và anh là hai đường thẳng trùng nhau, mãi bên nhau không hề có khoảng cách. Mặc kệ anh suy nghĩ như thế nào thì tôi vẫn yêu anh, yêu anh yêu say đắm.*** Nguyễn Hoàng Phương***…
-Anh yêu cậu.-Cậu không yêu anh.-Anh theo đuổi cậu.-Cậu lơ anh.-Anh tỏ tình với cậu.-Cậu đồng ý.-------------------------Cậu yêu anh.-Anh không quan tâm.-Cậu níu kéo.-Anh rời xa.-Cậu đau khổ.-Anh ghét cậu.-------------------------Anh yêu cậu.-.....-Anh muốn cậu bên cạnh.-......-Anh đau.-.......-....... Xin lỗi anh, muộn rồi.Anh đã đến với cậu.…
Họ không yêu nhau vì lành lặn,mà vì nhận ra bản thân trong những vết nứt của đối phương.Hai tâm trí rối loạn, hai linh hồn lệch lạc -níu lấy nhau như một liều thuốc, vừa cứu rỗi vừa yêu thươngKhi yêu thương là một thứ với họ là hư vô,hư ảo.Vậy đó là chữa lành hay.....đơn giản là tổn thương nhau hơn?…
Lớn lên ở một ngôi làng quê nghèo trong một gia đình mà cha tôi vật lộn với chứng nghiện rượu, mẹ tôi với gánh nặng nuôi sáu đứa con. Sâu thẳm trong lòng, tôi luôn khao khát một mái ấm yêu thương, một người cha dìu dắt, che chở, một người mẹ nâng niu và vỗ về.Khi tôi lớn lên, nỗi khao khát ấy chuyển thành khát khao tình yêu lãng mạn, khi trái tim tôi bắt đầu những rung động dịu dàng đầu tiên.Những bài thơ tôi viết trở là những rung động, những phản chiếu nhỏ bé về từng giai đoạn cuộc đời. Mỗi bài thơ đều mang trong mình hành trình tìm kiếm tình yêu. Đó là những bài thơ không bao giờ được gửi đi, được sinh ra từ những khát khao tôi giữ kín cho riêng mình, từ những cảm xúc chưa bao giờ lớn lên thành những mối quan hệ thực sự.Những câu thơ này vang vọng trái tim tôi, một trái tim từng lặng im, khao khát và ký ức, giờ đây rộn ràng nhịp đập của tình yêu. Có những câu thơ được viết từ rất lâu trước khi tôi gặp người gần đây cho tôi rung động mãnh liệt nhất, nhưng cũng dịu dàng và đằm thắm nhất. Và hơn sau bốn mươi năm, chính rung cảm này đã cho tôi biết rằng cuộc hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực của chính mình, chẳng qua chỉ là cuộc hành trình tìm kiếm chính mình mà thôi. Với khám phá đó, tình yêu của tôi không hề phai nhạt; nó đã trở nên sâu sắc hơn, vững chắc và thanh thản hơn. Tôi không còn tìm kiếm "anh ấy" để trao gửi tình yêu này nữa. Thay vào đó, tình yêu sâu sắc này sống trong tôi, không thể lay chuyển và trọn vẹn. Khi tìm thấy chính mình, tôi đã tìm thấy tình yêu.…
Cô vốn là một cô gái dịu dàng, dễ thương, còn anh lại là một chàng trai lạnh lùng, táo bạo , nham hiểm.Cô được gia đình thông gia rước về cho anh, nhưng khi gặp anh cô lại cảm thấy có lẽ lớp vỏ bề ngoài của anh là vậy nhưng khi tiếp xúc anh lại ấm áp, nũng nịu bao nhiêu.Có lẽ đời đời, kiếp kiếp anh và cô cũng chẳng bao giờ ly hợp, cho đến khi anh hiểu lầm cô, cũng như ruồng bỏ cô không thương tiếc.Có lẽ cô đã nhìn nhận sai về anh, có lẽ cô không nên yêu anh bởi cô biết yêu anh như con dao hai lưỡi...…
Hàn Dật Phong cương vị là một tổng tài mang trong mình dòng máu Alpha vừa lạnh lùng vừa giỏi giang , ai ai cũng mê mệt ... Nhưng khi ở nhà thì anh ta là một người khác , nũng nịu , nhõng nhẽo vợ yêu của mình là Hàn Gia Thần ( tên chưa kết hôn là Hứa Gia Thần ) , A.Thần là một Omega nhỏ nhắn , dễ thương , nhưng võ nghệ cao cường... luôn làm được tất cả mọi việc nhà và không khỏi mệt mỏi với ông chồng hai mặt của mình...…
Cứ ngỡ bản thân sẽ sống như thế này mãi,không bình thường để cho người ta kinh bỉ,không quá giàu để người ta hãm hại,không người thân..à có chứ nhưng cũng như không. Đối với một cái thế giới không còn gì luyến tiếc như thế này ra đi cũng là một cách giải quyết.. Nhưng anh lại chen ngang kế hoạch của tôiTôi nói" Cuộc đời tệ hại này,cần gì anh phải níu giữ"..Anh nói" Với tôi,em là mục đích duy nhất kiếm anh tồn tại"Liệu có nhàm chán quá không??…
"Ta hỏi Phật: Làm sao để trái tim không còn cô đơn?Phật dạy rằng: Trái tim luôn cô đơn vì trái tim vốn là một nửa khiếm khuyết. Ta sẽ cô đơn suốt kiếp nếu bỏ lỡ hoặc dửng dưng với một nửa của mình.Ta hỏi Phật: Nếu gặp được người ta thương, lại e sợ chẳng thể níu giữ, thì phải làm sao?Phật dạy rằng: Tình yêu sẽ lớn dần và bão giông sẽ tan biến. Hãy yêu người trong yên vui, đừng bận lòng những lẽ duyên kiếp".…
"Anh đã có em là gia đình, đã có tổ ấm cho riêng mình.""Ở bên anh, em thấy bản thân được bình yên, được chữa lành những vết thương tâm hồn...Và chỉ khi ở bên anh, em cảm thấy mình biết yêu và được yêu.""Thứ tình cảm này, anh nâng niu nó như một báu vật trời ban. Anh sẽ cầu xin ông trời cho kiếp sau, kiếp sau nữa và mãi mãi sau này anh đều có thể ở bên em, chăm sóc em, bảo vệ em..."…
Nam và Hoàng từ lâu đã được biết đến là một cặp bạn thân, nhưng rồi Nam lại nảy sinh tình cảm không nên có với người bạn thân là Hoàng, liệu Nam có thể thổ lộ tình cảm không nên có mà bản thân cất giấu cho Hoàng không?Truyện có nhiều biến cố xảy ra, ngọt thì tiểu đường mà ngược thì tàn canh😊, cùng đón xem để biết cặp này có đi được đến Happy ending khong hay là bad ending nè!…
Trở về gia đình sau nhiều năm xa cách, Minh Ngọc đối mặt với sự bù đắp quá đỗi nâng niu từ bố mẹ và hai người chị sinh đôi. Nhưng chính sự chiều chuộng ấy lại khiến cô thấy mình như một người thừa lạc lõng.Một câu chuyện xúc động và nhẹ nhàng về tình chị em, nơi những người tổn thương học cách hạ xuống bức tường phòng thủ để sưởi ấm cho nhau.…
Còn chút gì để nhớ là truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, gồm 31 phần, sáng tác năm 1988. Đó là những kỷ niệm thời đi học của Chương, lúc mới bước chân vào Sài Gòn và làm quen với cuộc sống đô thị. Là những mối quan hệ bạn bè tưởng chừng hời hợt thoảng qua nhưng gắn bó suốt cuộc đời. Cuộc sống đầy biến động đã xô dạt mỗi người mỗi nơi, nhưng trải qua hàng mấy chục năm, những kỷ niệm ấy vẫn luôn níu kéo Chương về với một thời để nhớ.…
* toàn văn kết thúc, cảm tạ các độc giả nhỏ đối với Kiều Kiều ôn tồn ca hậu ái, a a cộc! Tiếp đương hiện ngôn « nàng như vậy đẹp như vậy » *【 khí phách hung tàn lưu manh lão đại vs nũng nịu bạch phú mỹ; theo mọi người nói là cao ngọt 】Nũng nịu bạch phú mỹ Thẩm Kiều, bị liếm máu trên lưỡi đao lưu manh đầu lĩnh Tạ Thanh coi trọng.Đêm nào, hắn hung dữ đem nàng ép góc tường, dao bổ dưa vỗ nàng tuyết nộn non gương mặt nhổ ngụm vòng khói: "Hôn ta một cái, ta liền thả ngươi!"Tiểu mỹ nhân dọa đến nhánh hoa run rẩy: "Tiểu ca ca, cầu ngươi dịu dàng một chút, ngươi, ngươi đem ta dọa sợ..."Có thể nam nhân lại càng nghe nàng khóc vượt hưng phấn: Dáng dấp câu người không tính, liền khóc đều TM dễ nghe muốn mạng!Không được không được, cái này không thể thả, tuyệt không thể thả..."Không cho phép khóc, lại khóc ta liền hôn ngươi!"Thẩm Kiều vạn vạn không nghĩ tới, lúc trước cái kia mỗi ngày dữ dằn muốn hôn nàng tiểu lưu manh, lại là ngày mai thiên chi kiêu tử, kim cương nam thần, nên nói nàng không may đâu, vẫn là gặp vận may đâu?【 nhỏ kịch trường 】Tạ Thanh: "Kiều Kiều, ngươi thích nam nhân kia, ta liền hủy đi nam nhân kia, ngươi nói xong sao?"Thẩm Kiều: "Tốt tốt tốt, kia ta thích ngươi tốt!"Tạ Thanh: "..."Liền, hai người kết làm tình nhân.…
Tên gốc: 你失信了Tác giả: Thập Thanh YểuThể loại: thanh xuân vườn trường, song hướng yêu thầm, BEEditor: misan + tiên nữBìa: Sảo | MậnĐộ dài: 28 chương + 5 ngoại truyệnTình trạng: HoànGiới thiệu"Đã lâu không gặp, Hướng Du"."Đáng lẽ em nên bước tiếp rồi, đúng không?""Anh đã từng thật sự cho rằng, cho rằng anh có thể yêu em rất lâu, rất lâu, không chỉ tám năm.""Ban đầu anh còn không tin, nhưng xem ra thời gian thật sự sẽ chôn vùi tất cả. Ký ức về em trong trí nhớ của anh dần mờ nhạt, thậm chí anh còn không thể nhớ rõ dáng vẻ của em. Anh dường như đã thật sự thất hứa rồi."Em thất hứa một lần, anh thất hứa một lần, vậy chúng ta hòa nhau.***Có lẽ yêu thầm phải là một vở kịch trọn vẹn, vậy nên tôi đã thích anh ấy từ năm này qua năm khác.【Nhắc nhở thân thiện】Kết thúc là BE, hiện tại không có ý tưởng để viết phiên ngoại song song.Văn phong không tốt, cân nhắc trước khi đọc.Không liên tưởng với thực tế, tiểu thuyết chỉ là tiểu thuyết.Không có ý nghĩa sâu xa, chỉ viết và đọc cho vui.…