Lục Bình Trôi
Đừng cố níu giữ một người khi trái tim họ muốn tự do... Lục bình vốn dĩ đâu cần bến bờ. Thể loại: ĐoảnNgười viết : Nguyễn Hồ Nhi…
Đừng cố níu giữ một người khi trái tim họ muốn tự do... Lục bình vốn dĩ đâu cần bến bờ. Thể loại: ĐoảnNgười viết : Nguyễn Hồ Nhi…
Dịch vì ko chỗ nào dịchDùng dịch ChatGPT để thỏa mãn hứng thú được của mình…
Bản dịch này đã có sự đồng ý của tác giả nên mong mn k reup ở chỗ khác (có yếu tố song tính)…
Có một cô gái bất ngờ sở hữu một chiếc điện thoại có linh tính, từ đấy mọi chuyện dở khóc dở cười phát sinh ra.Phân đoạn: Nữ sinh đang cầm điện thoại đeo tai nghe đứng trên xe buýt, bỗng nghe thấy một âm thanh ẩn ẩn tức giận:"Em là không cướp tôi về, tôi sẽ thuộc về người khác đó!!!"Nữ sinh nhìn xuống dưới, phát hiện chiếc điện thoại của mình không thấy đâu, tai nghe vẫn còn nhạc, cô bèn lần theo dây tai nghe đến túi của một người đàn ông.Cô nhẹ tay lấy lại.Chiếc điện thoại vào tay cô liền lạnh băng. Nữ sinh xoa xoa một cái, nó từ từ nóng lên, cô còn nghe thấy một câu nói nũng nịu: "Uhm, đừng có xoa người ta mà~"Nữ sinh: "..."…
Đang bị bạn trai cùng khuê mật phản bội sau, lâm tây lại bị vẫn thạch đập trúng sắp gặp tử vong, bị buộc bảng định một cá cuối thời quán cơm nhỏ hệ thống, qua lại bất đồng cuối thời kinh doanh quán cơm nhỏ, đánh trách thăng cấp, cuối cùng lớn lên, duy nhất biến số chính là trong mạt thế nhặt được sủng vật một ngày nào đó bỗng nhiên hóa hình, nũng nịu chơi xấu muốn nàng phụ trách.Nội dung nhãn hiệu: Khoa huyễn chuyển kiếp thời không cuối thời vô hạn lưuLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Lâm tây, trầm kỳ ┃ vai phụ: ┃ khác:Một câu nói giản giới: Qua lại bất đồng cuối thời kinh doanh quán cơm nhỏLập ý: Bất luận thân ở như thế nào nghịch cảnh, đều phải tự cường không ngừng…
Lênh đênh trên biển, trong một con tàu sắp chết đang đuổi theo một mặt trời sắp chết, Minh quyết định viết tản bút. "Cái này nó giống nhật ký hơn ấy."- Thuyền phó, M.O cầm quyển sổ da, lật vài tờ rồi chẹp mồm đánh "tách". "Nhưng mà Minh viết ngôi thứ ba, thấy giống truyện mà."- Con bé phụ bếp chen lời. Kìa nó đang kiễng kiễng đôi chân; vừa níu vừa ghì cánh tay đàn ông cục mịch kia xuống, để những dòng chữ trên sách lọt được vào tầm mắt."Tôi cũng không biết nó là cái gì."Đây là thể loại gì, và đã có ai viết kiểu thế này bao giờ chưa, Minh không biết thật. Mà thôi cứ viết. Có mất gì đâu. Còn gì để mất.…
Nếu đọc vào phần tên truyện thì bạn nghĩ truyện này sẽ viết theo phần của Yêu Tinh và Eun Tak à?? No no, mình viết theo phần của anh Thần Chết và chị chủ quán gà rán nhé! << Cậu định đi đâu? >>Seokjin níu tay áo của Namjoon lại, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn đối phương. Namjoon thở hắt ra, cười nhẹ. << Về nơi tôi thuộc về. >><< Cho tôi đi với. >>Seokjin lên tiếng sau khi Namjoon nói xong, anh thật sự chỉ còn người này thôi, không hiểu sao nữa, chỉ là anh muốn ở cùng với người này đến cuối đời thôi. << Anh..chắc chắn muốn đi cùng với tôi chứ? >>Mình sẽ giữ nguyên nguyên tác và sẽ edit lại một số phần ạ. Xiao Ming Ye 。…
Từng bước đi trong đời nhau như một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, lặng lẽ, mập mờ, không lời. Choi Wooje và Mun Hyeonjun, từng là mối tình không rõ ràng, nhưng thay vì bước tiếp chúng ta lại chọn im lặng không nói, không giải thích, không níu lại.Một hiểu lầm nhỏ, đủ để đẩy chúng ta ra xa đến tận cùng rìa của trái tim. Khi vũ trụ đưa ta trở về bên nhau, tưởng như thời gian đã cho mình cơ hội. Nhưng có những bản nhạc, dù vang lên đẹp đến đâu... cũng chỉ kéo dài đến đoạn cuối.Một câu chuyện tình lặng lẽ, day dứt, và không trọn vẹn, nơi tầng cuối cùng chính là nơi ta đánh rơi nhau mãi mãi.…
"Nỗi buồn in trong timCòn đâu bao kỷ niệmCứ thế anh rời điĐể em cạn nước mắt"Ai thương ai nhớ ai ?Trong lòng này đã thấu , cớ sao , cớ sao , cớ sao xa nhau... Sau ngày định mệnh đó, tôi đã từng thề "không bao giờ đặt chân đến sân bay dù là nửa bước". "Thương nhau mình để đó , vì bước không thể xa hơn nữa" nhưng rồi mỗi khi nhìn lên bầu trời thấy "chiếc máy bay nào đó" cũng đủ khơi gợi lại bao kỷ niệm xưa, giờ chỉ mình tôi cùng nỗi đau âm ỉ bởi những tổn thương ai đó để lại sâu tận hồn tôi.Mỗi lần tâm tư khắc khoải tôi lại muốn thét lên: "thà người đừng đến hôm đó, thà người đừng nói lời yêu, thà người đừng chia tay như vậy..." thì có lẽ giờ đây đôi ta đã chung ngã, hạnh phúc cùng nhau.Dẫu hạnh phúc có mong manh như bồ công anh bay trong gió, em cũng xin nguyện trở lại ngày xưa để níu giữ chút kỷ niệm êm đềm cho đôi ta. Nhưng... Đúng người , sai thời điểm kết quả đau đớn đến tột cùng!…
Sợi dây duyên nợ kiếp ấy quá mỏng manh mà đã gãy gánh, hai người yêu nhau phải âm dương cách biệt.Thanh một lòng ra đi, chỉ mong người thương bình an cả đời, Dũng dùng nửa đời người cầu xin Phật tổ chỉ mong một lần ngoảnh đầu.Trải qua bao nhiêu kiếp số trả nợ nghiệp báo, kiếp này có duyên tương phùng, ngỡ là sẽ đến được với nhau.Anh là thầy giáo, em là học sinh, anh đã lớn khi em còn quá nhỏ, đạo đức con người là vách ngăn.Là níu lấy hay là buông.Hay thật sự chỉ cần ngoảnh đầu lại là đủ.…
Năm Giang Hạ 16 tuổi,cô gặp Lưu Hoài Việt,một chàng trai dũng cảm cứu người bất chấp nguy hiểm bản thân.Lần thứ hai gặp anh trong hoàn cảnh vô cùng éo le.Chiếc áo đồng phục bị dồn nén quá cỡ bởi nhiều lớp áo bên trong đã không thể chịu nổi nữa mà rách ra khiến cô chỉ muốn đội quần lên đầu cho xong.Cứ thế,duyên phận đã níu lấy hai cuộc đời,hai số phận.Một thiếu nữ hồn nhiên,yêu một chàng trai ưu việt,đầy khí phách đã trở thành bí mật không thể giấu,ai ai cũng đều biết... "Giang Hạ là mùa hạ của dòng đời,còn Lưu Hoài Việt là kẻ ích kỉ mãi mang mùa hạ ấy trong tim."…
LỚP HỌC MANG TÊN 12A! Đã trở lại với phần 2 "TÌNH CẢM GIỮA CHÚNG TA LÀ GÌ? " ❌Xin vui lòng không sao chép bất kì nội dung nào trong truyện ❌❌Vui lòng không chuyển ver nếu chưa được tác giả đồng ý ❌❌Vui lòng nhắn tin trực tiếp hoặc cmt về những điều không hài lòng về truyện hay tác giả.❌✅Phần một đã được cho ra mắt cách đây không lâu, bao gồm 3 chương. Đó là những câu chuyện vui ,buồn của tuổi học trò và kết thúc bằng đám cưới của couple Tồ-Na ,Maru - Thùy. Nhưng đều các bạn quan tâm và mong đợi nhất là cái kết dành cho couple chính của chúng ta Sara -Toki. ❓Hợp thành hay chia ly đó còn là một ẩn số?_Không lẽ anh chưa bao giờ tin tưởng em? _Đúng! Niềm tin của tôi chưa bao giờ nằm ở chỗ cô. _Được... không tin em cũng không sao, nhưng không lẽ anh không tin vào "Tình Cảm" chúng ta trước giờ? _Cô còn biết nói "tình cảm" của chúng ta? Chính cô...chính cô là người phá bỏ hết thứ được gọi là "Tình cảm" đó. .........🔍Một đoạn nhá hàng vậy thôi, các bạn có quan tâm thì ủng hộ mình nha! 🔐 Dự kiến cuối "Tháng 6" chúng tôi sẽ "Comback" trở lại ,bạn đã sẵn sàng chưa?…
" Tiểu Mẫn , anh thích em " một câu nói trầm lắng nhẹ nhàng vang lên bên tai cô . Thật ấm áp quá......" Tiểu Mẫn , anh lạnh quá lại đây cho anh ôm một cái nào " một giọng nói " nũng nịu" vang bên tai cô , hắn ta lúc nào cũng mặt dày như vậy cả. Thật dễ thương ....." Tiểu Mẫn qua đây cho đây này , hôm nay khuyến mãi hôn môi tặng một cái hôn má " Cô thấy tóc gáy mình dựng cả lên , lắc đầu liên tục..." Không chịu à ? Vậy mua 1 tặng 2 nha"... Thật bỉ ổi Đó đều là những ký ức thật đẹp... Dù đã trôi qua nhưng nó đẹp đến mức cô không thể quên ...Gặp lại hắn sau 5 năm xa cách cô lạnh lùng bước qua dù cô biết rằng có lẽ cả đời này cũng khó mà buông tay mình ra khỏi tình yêu đó . Nhưng nếu cô quay đầu lại liệu rằng có đôi mắt ai đó vẫn luôn dõi theo cô??? Là cô đa tình hay là anh si tình Trải qua bao giông tố ai là người chờ ai ??? Cuối cùng ai là người không thể buông tay .... " Tiểu Mẫn ,đợi anh quay trở về được không ?" " Em nhất định sẽ đợi anh " Em hứa......…
Một tiếng yêu khiến ta sa đọa. Một chữ tình khiến ta u mê. Một tiếng ái khiến ta không còn lối thoát. Một chữ hận là chấp niệm của cả cuộc đời ta. Nhưng...liệu người có thấu hay chăng?"Ta cứ ngỡ cảm xúc gì đó là thứ có thể dễ dàng khống chế trong lòng bàn tay. Nhưng ta đã quên, trái tim một khi rung động thì nó đã không còn là thứ thuộc về mình nữa""Nếu yêu chàng là sai ta bằng lòng sai cả đời này.""Ngươi còn định chấp mê bất ngộ tới khi nào? Hắn không yêu ngươi! Hắn không hề yêu ngươi! Ngươi định lừa mình gạt người tới khi nào đây?""Hahaha! Hay! Hay cho một câu Thiên Trường Địa Cửu! Hay! Hay cho một câu Nhất Nhân Nhất Ái! Giờ đây sao ta lại cảm thấy tình yêu của mình nực cười biết bao.""Chỉ cần có thể cứu được chàng có bắt ta trả giá bằng tính mạng của mình ta cũng cam lòng""Ngươi buông tha nàng đi. Vì cái gì khi nàng yêu ngươi, ngươi lại lãnh đạm thờ ơ với nàng? Tới khi nàng sức cùng lực kiệt, thương tâm rời đi ngươi lại níu giữ không buông. Ngươi cho rằng nàng chỉ là một đứa trẻ khi ngươi tổn thương nàng xong chỉ cần dỗ hai câu là xong à? Tổn thương ngươi gây ra cho nàng vĩnh viễn ngươi không thể bù đắp nổi.""Người đã từng hiểu cho ta chưa? Người đã từng thử đặt mình vào hoàn cảnh của ta chưa?"Yêu cầu không ném đá, gạch đá nhà ta đủ dùng rồi không có nhu cầu nhận thêm.…
Thảo Linh còn có 20 ngày, để níu giữ,để ôm ấp,để tâm tình,[...]…
hãy để cảm xúc thăng hoa trên từng dòng chữhãy để tớ tâm niu từng nụ cười và xoa dịu từng nỗi buồn của cậu nhé !…
Những khờ dại hay đau đớn đã qua.Cũng nên xem là một kỉ niệm đẹp. Níu giữ một thời sắp trôi xa...…
nước mắt rơi nhiều thế thì cũng không thể níu kéo quá khứ được đâu em!…
Cô gặp cậu trong 1 ngày trời nắng Cô mất cậu trong 1 đêm đầy saoCô với đôi tay níu kéo mộng tưởngChợt.... cô thức giấc…