Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
6 chàng trai ma cà rồng- trong một khu rừng sâu thẳm, chờ những điều thú vị xảy ra, và miếng mồi ngon sắp đến..Lục mĩ nhân- cùng nhau đi cắm trại, đồng thời cùng nhau lạc vào khu rừng ấy, không biết trước điều gì xảy ra và những điều kì lạ sẽ xoay quanh họ như một cái chong chóng...- Điều gì sẽ xảy ra với chính họ? Khi tình yêu, nước mắt, nụ cười xoay chậm chậm như một cuộn phim... Và liệu họ được hạnh phúc?…
tiếp nối của "Tình yêu? Không muốn cũng chẳng cần " nếu đã học được cách yêu sau bao gian khổ có ai nghĩ rằng chuyện gì sẽ xảy ra nếu mọi thứ lùi lại sau con số 0khởi đầu bằng cái chết kết thúc bằng đau thươngmột bàn tay đập tan bánh xe của số phận khiến thiên đường phút chốc hóa thành địa ngụccậu sẽ viết lại kịch bản như thế nào đây, Kookie của tôi?…
Hắn ghét cậu!Ghét cái cách cậu cứu hắn từ vực thẳm tuyệt vọng Ghét cái thứ cậu đối xử tốt đẹp với hắn khiến hắn chìm vào mộng tưởng xinh đẹp mà hắn tự biên soạn raGhét nụ cười dịu dàng như bông hồng mà cậu trao cho hắn , làm hắn mê muội nắm giữ nụ cười ấy nhưng sau đó cậu lại nhẫn tâm đem nụ cười đó trao lại cho người khácCậu là 1 thiên sứ xinh đẹp còn hắn là tên tội đồ , hắn không xứng để ở bên 1 thiên sứ như cậu nhưng hắn cứng đầu vẫn muốn níu lấy bông hồng kiều diễm ấy mặc cho những cái gai cứ liên tiếp đâm vào tay hắn khiến nó chảy từng dòng máu đỏ thẫmCậu ác lắm! Cậu biết không? Cậu trao cho người ta một hạt giống hy vọng chăm sóc đợi cho nó lớn lên , rễ cắm sâu vào tâm trí sau đó lại nhẫn tâm mặc cho nó sống chết!Vậy Rốt Cuộc Cậu Là Thiên Sứ Hay Kẻ Tội Đồ Đích Thực Vậy?Nazi×VietnamNgược hết cả chính lẫn phụ không cần quan tâm kể cả là nhân vật quầng chúngKhông thích mời out . Truyện tệ lắm!{ Drop chứ ko có nghĩa là bỏ đâu nhé1tháng/1chap ráng chờ, may ra còn có chap tiếp =D }…
Từ nhỏ đến lớn, Linh Kiều chưa từng dính vào bất kỳ căn bệnh nàoNhưng đời mà, không bệnh thì thôi, đã bệnh là phải va ngay vào nan y mới khiến thiên hạ trầm trồTồi tệ làm sao khi Linh Kiều chán ghét nhất đau đớn, trên cả deadline hay nghèo nànSau khi chuẩn bị tươm tất hậu sự cho mình, cô trượt dài trên con đường ăn không ngồi rồi một cách bất tậnGiữa những ván game mang đơn vị "chục tiếng" với chiến tích phá vỡ chuỗi defeat trước đó, Linh Kiều vớ phải con game thực tế ảo vừa được bỏ lệnh cấm một nămTrước những lời mời mọc đầy phúc lợi, trước những món quà tân thủ không thiếu thứ gì, trước cái danh "Game Tester" nồng mùi âm mưu... Linh Kiều như thiêu thân lao vào bất chấp rằng đó có thể là lừa đảoDù gì cũng phải chết...Sợ cái gì?Phải, Linh Kiều không sợ, người cần sợ là NPC trong game...Mở ra [Open Ending] cho game xong xuôi, thứ chờ đợi nàng tiểu thư Sài Thành không phải cái chết, mà là NPC- hóa người thậtAh, hiện thực kỳ ảo thôi mà, cái này không phải sợ....!Warning!● Maybe ooc● Phi logic…
tác giả Mộng Tiêu Nhịo O oThẩm Đường quyết định chấm dứt quan hệ với Tưởng Thành Duật, cô dọn hết đồ của mình ra khỏi biệt thự nhà anh.Tưởng Thành Duật :- Lần này lại muốn quậy gì nữa đây ?Thẩm Đường thổi làn khói giữa khe hở hai ngón tay anh, khói thuốc tản ra, cô mỉm cười :- Em không quậy, chỉ là muốn kết thúc mối quan hệ người yêu với anh.Tưởng Thành Duật nhìn cô :- Thế em muốn mối quan hệ như thế nào ?Thẩm Đường nhìn vào gương dặm lại lớp trang điểm :- Vợ chồng hợp pháp. Nếu ngày nào đó anh đến cầu xin em, xin em lấy anh, thì lúc ấy có lẽ em sẽ suy xét lại.Tưởng Thành Duật bỗng bật cười, bảo anh cầu xin cô lấy mình ?Mạnh miệng đấy. Anh không kết hôn, không cưới một người nào hết.~~~~~…
Người ta mãi chạy theo thứ gọi là ước mơ, mà quên rằng có một người cũng từng là ước mơ của mình....Anh chọn ánh đèn, còn em chọn ở lại. Anh sợ mất hào quang, em chỉ sợ mất anh. Vậy mà cuối cùng, ai cũng mất.* Mọi chi tiết trong truyện đều theo ý tưởng tượng của tác giả, không có thật, đây chỉ là fanfic.…
sóng thần cuộn giữa lòng đêmgặp gỡ gợn êm, bỗng hóa mềmngỡ tưởng nghìn đời riêng bão nổinào ngờ một phút đã bình yêntay gầy níu giữ những chênh vênhchẳng sợ ngoài kia gió dập dềnhchỉ sợ tình mình như mây khóiđể sóng cô đơn giữa thác ghềnhnhưng rồi em đến, gõ cửa timxua tan bóng tối bấy lâu tìmmôi mềm trao gửi lời yêu dấuthế giới ngoài kia bỗng lặng imtừ nay sóng dữ chẳng đi xangủ giữa lòng em, dẫu phong balàm người cậu thích, người cậu yêuhạnh phúc là đây, chỉ hai ta.…
xin chào! tui là tác giả : tâm thần bệnh hoạn, vâng ! tui là một người bình thường nhưng tư tưởng áp lực với mọi thứ thật ra tui chỉ viết ra những niềm để có thể phơi bày tâm sự trong thế giới nhỏ xinh đẹp như mộng.... của mình ừm có lẽ tui đã sống chỉ nhờ những lời trong lòng để an ủi chút ít tui nghĩ bạn cũng sẽ tìm được chút ít thú vị trong cuộc sống đầy quái vật và nốt nhạc chết chóc và cũng có một ngày bạn cũng có thể tìm được những tia sáng như trong cảm nghĩ về câu chuyện tui viết về mình đã gặp nhiều sự xinh đẹp trong thế giới nhỏ chút ít nhưng tui đã từ bỏ việc nâng niu một cách đoàng hoàng những thiên ấy mà lại coi những điều hiện tại có là hiển nhiên ừm tui nhắn nhủ chút ít chỉ mong người đang> nhìn qua màng hình có thể tươi cười và sống một cuộc đời ý nghĩa còn nếu bạn không thể có những điều tươi đẹp thì hãy tìm những tia sáng để cứu bạn hãy nhớ nhé hãy nâng niu một cách đoàng hoàng còn không thì bạn sẽ chìm trong thế giới chỉ toàn là ác mộng do chính mình tạo ra đấy…
Có lẽ, tôi đã trót đánh rơi quá nhiều thứ;Có lẽ, tôi đã trót đánh rơi cả chính bản thân tôi.Vậy, vì cớ gì, tôi vẫn chưa thôi níu giữ,Những mầm mống vô vọng người gieo trồng trong tôi?..(Hay chuyện về những cái hố sẽ không bao giờ được lấp đầy. =)))…
Giả sử ngày hôm đó Satoru thật sự níu kéo Suguru.Giả sử Gojo đem giấu Geto đi. Giả sử Kenjaku không chiếm được cơ thể của Geto.Giả sử họ yêu nhau.______________________________Cái sd gì mà viết fic suy vãi, tui cần một thứ gì đó nó teenfic hơn, và sản phẩm này ra đời. Nói chung đây là sản phẩm của trí tưởng tượng, OOC hết.ĐỪNG DEATH JOKE TRONG CMT.…
TRUYỆN ĐĂNG CHỈ VÌ ĐỌC OFFLINE. SẼ GỠ XUỐNG NẾU ĐƯỢC TÁC GIẢ YÊU CẦU.Bạn đang đọc truyện Lão Nam Nhân Hào Môn Lần Thứ Hai Kết Hôn Với Vợ Nam của tác giả Quất Tử Chu. Đời trước Mạnh Dương làm rất nhiều chuyện sai lầm ngu ngốc, giống như một thằng hề khiến người ta chán ghét bản thân cũng không có thành tựu gì, sau khi chết thảm cậu mới biết thì ra cậu chỉ là pháo hôi trong một quyển sách để tôn lên nam chính thụ.Cậu có chỗ đáng hận, nhưng nam chính công và thụ cũng không hoàn toàn là người vô tội. Nam chính công phản bội cậu ở phía trước, nam chính thụ hãm hại ở phía sau. Làm lại một đời, cậu quyết định gả cho người cầm quyền hào môn - cha của nam chính công, cho nhân vật chính thêm mấy em trai để phân chia tài sản.Vốn tưởng người đàn ông đó lớn tuổi, muốn mang thai cũng có mấy phần khó khăn, nhưng không ngờ tới người đàn ông đó không những có thân thể cường tráng, hơn nữa càng thêm anh tuấn đẹp trai hơn nam chính công lại thành thục ổn trọng vô cùng mị lực, quyến rũ càng khiến cậu khó khép chân lại. A không, hẳn là không ngậm miệng được.Lạc Tu và vợ trước là hôn nhân thương mại, cũng đã ly hôn nhiều năm. Bây giờ lại không dự liệu được, hắn sẽ lấy một cậu trai nhỏ hơn mình khá nhiều tuổi làm vợ, vốn ban đầu chỉ muốn coi như có thêm một đứa con trai mà nuôi thôi.Chỉ là không ngờ tới, đứa nhỏ lớn lên tinh xảo trắng nõn dần khiến hắn vô thức cưng chiều lại thêm đau lòng, cuối cùng thậm chí cả trái tim đều cho cậu.…
sự thật cho tớ biết rằng, dù tớ có ở đây chờ, cậu cũng chẳng buồn ngoảnh mặt lại.sự thật cho tớ thấu rằng, dù có là bao xa, hay là cả khoảng thời gian chênh vênh, cũng chẳng níu giữ được chúng mình.sự thật cho tớ hay rằng ,cả cậu và tớ, chẳng thể ở bên nhau.…
...Tôi bây giờ thì chẳng níu kéo nổi nữa rồi...người khác thích anh tôi còn có thể đấu tranh giành lại còn nếu anh thích người khác thì tôi...thật sự chẳng còn cách gì rồi. Người ta giữ người muốn ở lại chứ nào có ai giữ người muốn đi...Đã đến lúc tình cảm này nên dẹp bỏ rồiĐành phải học cách một mình bước đi, một mình trong đêm tối hiu quạnhCó lẽ qua thời gian tôi sẽ quên được anh, nhưng vết thương chắc sẽ chẳng bao giờ lành...…
''...Cuối cùng tôi cũng trông thấy được khuôn mặt đó, nó nhỏ, với tóc mái màu đen che đi trán. Trên đôi gò má có chút tàn nhang, trải dài đến gần mắt, đôi mắt dài mộng mơ, dường như tất cả tinh tú đều nằm gọn trong đấy. Jae có một chiếc mũi nhỏ, miệng cũng nhỏ. Có thể nói Jae rất nhỏ, chỉ muốn ôm vào lòng để bảo vệ và nâng niu mà thôi...''Mừng sinh thần nửa năm mươi của Jung DaeHyunie <3_Tặc Tặc_…
"Cho đến cuối cùng, là sai lầm của ai?Ngày chia tay, là ai đã nói lời từ biệt?Không gặp nhau làm sao tương phùng?Không yêu nhau cớ gì sinh hận?Có đau lòng không? Có tổn thương không?Níu kéo làm chi để dễ dàng phũ bẵng tất cả?Yếu đuối làm gì để cố gắng trưng ra sự mạnh mẽ nhất thời?Cố chấp. Mặc niệm. Đau thương.Một mình. Cô đơn. Tịch mịch.Đã biết trước sao không nắm tay nhau cùng đi đến cuối con đường?"…
Anh ấy luôn là người chủ động với tôi trước ,là người luôn quan tâm tôi, là người luôn chịu đựng được tôi dù cho sự ngông cuồng và bướng bỉnh của tôi có lớn đến như thế nào đi chăng nữa. Nhưng chính vì những điều anh ấy làm cho tôi ,khiến tôi cảm thấy đó là điều hiển nhiên nên tôi đã không trân trọng anh ấy , cảm thấy anh ấy không thể sống thiếu tôi và sẽ không bao giờ để tôi đi.Và thế rồi tôi mất anh trong một lần ngông cuồng ngu dại tột cùng ,cùng với cái ý nghĩ rằng anh sẽ níu tôi lại như bao lần trước . Nhưng lần này khác rồi, không biết vì sức chịu đựng của anh đã đến giới hàng hay tình cảm của anh đã không còn đủ lớn để níu tôi ở lại. Lúc đó cái "tôi" của tôi quá lớn và thế là tôi buông tay tự trấn an bản thân là minh sẽ quên được anh và sẽ ổn khi không có anh .Nhưng thật sự chuỗi ngày mất anh là chuỗi ngày của sự thiếu thốn , đau lòng, và ân hận .Thiếu thốn đi một sự quan tâm thân thuộc, đau lòng vì không thể quên anh đi và ân hận vì đã đẩy anh ra xa.Khi kết thúc câu cuối cùng chúng tối nói với nhau là "sau này sẽ là bạn tốt " " đúng vậy sẽ là bạn tốt " .Bh tôi hối hận r ,tôi không muốn làm bạn tốt với anh , một người tôi còn thương.Tại sao tôi lại nhận ra muộn màng như vậy, nhận ra rằng anh chiếm vị trí quan trọng như vậy thế nào trong trái tim của tôi, nhận ra sự ngu dốt của mình vì đã để anh đi ,nhận ra mình đã vô tâm như thế nào với anh ấy.Nếu như được làm lại một lần nữa tôi sẽ trân trọng anh như anh đã từng trân trọng tôi. Nêu như được trở thành người ta đặc biệt của a…
Nhân vật: Alpha Kwon Soonyoung (Hoshi) x Omega Lee Jihoon (Woozi)Tóm tắt: Lẽ ra một viên đạn duy nhất đã có thể kết thúc tất cả. Nhưng không, nó lại châm ngòi cho một cuộc chiến.Họ là chồng của nhau. Chính xác là như vậy.Jihoon không mong cầu gì hơn ngoài việc trốn thoát. Còn Hoshi? Ồ, anh ta lại thấy toàn bộ chuyện này thật đáng yêu làm sao.Cứ để Jihoon chạy, cứ để cậu ấy chiến đấu - Hoshi rồi sẽ luôn bắt được cậu. Luôn luôn mang cậu trở về.À, Jihoon đã từng thực sự tẩu thoát được một lần. Và khi Hoshi cuối cùng cũng tóm được cậu? Chà, Jihoon thức dậy trên chiếc giường của hai người. Trong xiềng xích.Hôn nhân của họ được xây dựng trên những lời cợt nhả, những cú đấm vung ra, và những cuộc khẩu chiến sắc lẹm diễn ra thường xuyên chẳng kém gì những lần xác thịt va chạm.Thật là một cái cớ hoàn hảo cho một vụ bắt cóc được hợp pháp hóa, và những trận cãi vã thường kết thúc bằng một nụ hôn hoặc một cú đá đầy chuẩn xác.Tag: Angst, Toxic, Fluff & Smut, MpregOriginal name: Fractured SoulsAu: Hii_jack131 Link truyện gốc: https://archiveofourown.org/works/61596460?view_adult=true&view_full_work=true…