Vết hằn [RR]
Từ khoảnh khắc anh mong chờ em đến, em biết rằng anh vẫn còn muốn níu giữ cuộc tình này…
Từ khoảnh khắc anh mong chờ em đến, em biết rằng anh vẫn còn muốn níu giữ cuộc tình này…
Rốt cuộc em là đang níu kéo hay giành giật-…
Đam mỹ: 死信 (Tử thư)Tác giả: BònBeta (C1-C66) + Vẽ tranh bìa: Cho Kyung AhBeta (C67-End): Ying9791 (Na)Thể loại: Huyền huyễn, kinh dịBối cảnh: Ai Cập cổ đại, Kim tự thápNhân vật chính: Vương tử x Chiến thỏPhối hợp diễn: Rắn, bọ cạp, bọ hung, dơi, quái vật....KHÔNG MANG TRUYỆN ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA BÒNVăn án hiện đại:Tiêu Chiến rất không thích cái người mặt lạnh mang tên Vương Nhất Bác ấy. Trong ngành khảo cổ này, kinh nghiệm được đo bằng thời gian, cậu ta nhỏ hơn hắn những 6 tuổi, thế mà có địa vị cao hơn nha!Tiêu Chiến thật sự rất rất không thích cậu ta, trước bao nhiêu người, cậu ta bảo hắn chướng mắt!Nhưng mà, vì an toàn tính mạng, chàng trai nhu hòa, ôn nhuận như nước - Tiêu Chiến, phải đóng gói bao nhiêu là vật dụng, đồ ăn, ngay cả con mèo mập Kiên Quả, bao lớn bao nhỏ rời thành Cairo, mò đến tận thành Alexandria nhờ cậy người ta.Cái gì? Thì ra cậu ta tốt với mình là có điều kiện?Được rồi. Vương tử mặt lạnh! Tôi nhịn cậu! Dù sao tôi cũng đã quen phải chịu đựng cậu! Văn án 2000 năm: Biết trước được tương lai, mọi thứ sẽ vô cùng tốt đẹp? Sống một cuộc đời lương thiện, có chắc được lên thiên đàng? Thần Anubis sẽ quyết định mọi thứ, khi ngài móc lấy trái tim người đã chết, đưa lên bàn cân cùng một chiếc lông đà điểu.Câu chuyện diễn ra hai ngàn năm trước, vì một lời nguyền mà kéo dài đến hai ngàn năm sau.Dưới đáy Kim tự tháp, đã chôn vùi một thứ vô cùng đáng sợĐừng tìm hiểu về nó, đừng đánh thức nó, đừng phá tan sự an nghỉ của các vị thần... Nhưng, ôi không! Tiêu Chiến…
ờm nếu mà có gì thì các cậu cứ lói nhé, tớ sẽ nhắm mắtmắt không thấy, tim không đau…
bởi lẽ là vì tính bốc đồng thời niên thiếu, Hajime sẽ chẳng bao giờ níu giữ được đoạn trường tình của hắn.…
mah debut's fanfiction, bây giờ chôn đi chắc chưa muộn đâu, mảnh tình cảm ấy chẳng níu được lại nữa rồi…
" Từng đi , từng ôm , từng níu kéo về."" Cứ để nó dở dang đi.Vì nó từng là một câu truyện đẹp.Đúng không?"…
Ngược tý đời mới vui được các em ạ🥰Luỵ otp với vã lắm rồi mỗi đứa một nơi nhưng vân cố níu lấy..…
junhao và mối tình oan gia gà bay chó sủaidol × idol50k lộn xộn textficcameo: cheolhan/soonhoon…
Mọi nhân vật, sự kiện, hình ảnh đều là giải tưởng. Không có ý định gì hết nha 😊…
sẽ luôn ôm thật chặt và níu lấy em mỗi khi em muốn rời đi.…
sợi dây cuối cùng để níu giữ mảnh tình này."can this be considered a lovestory?"…
chỉ nũng nịu với em thôi…
Nắng đọng ngoài bụi tre, có con chuồn chuồn bay chấp chới. Chuồn hỏi trời nắng cao hay thấp để nó biết đường bay. Trời nhìn chuồn cười mà không nói, chuồn lắc đầu vì nó vẫn bay. Như thể số phận của mỗi người, họ nhìn nhau than khổ, than cực, nhưng sao thì họ vẫn sống. Nhưng nhiều khi ta có cảm giác, nếu tuyệt vọng tột cùng, nếu tay mỏi nhừ bởi phải níu kéo thế gian, nếu cuộc đời quá ngắn bởi mãi phải mò hạnh phúc vì sao không thử buông tay? Cảm giác rơi sẽ như thế nào? Trước khi chết liệu có được vui? Những câu hỏi cứ ám ảnh mãi để người thử chết một lần. ------design be me…
Vài dòng cảm xúc của Chí Mẫn khi được bao bọc và nâng niu trong vòng tay của chàng trai có tên Kim Tại Hưởng ...Một chuyện tình đơn sơ mà đẹp vô cùng !…
" HyeonJun, em yêu anh nhất. Sau này chúng ta sẽ cưới nhau về chung một nhà nhé ! "warning : siu rcm vừa nghe nhạc cừa đọc fic này…
Truyện với chủ đề tổng tài nha mấy chế thân iu♡~♡Vương Nhất Bác 20 tuổilà tổng tài đúng đầu trên thế giới. Cậu còn là trùm của bang thế giới ngầm đúng đầu toàn thế giới. yêu Chiến từ lần gặp đầu tiên.tính cách lạnh lùng ........Hôn thê: Tiêu ChiếnTiêu Chiến 16 tuổitính cách nũng nịu, đáng yêu, ai cũng yêu quý(nhưng ai mà biết được mặt sau, xem đi bạn sẽ rõ) nói chung cậu giỏi toàn tậpcon cưng của gia tộc đứng thứ 2 thế giới, sau nhà của Nhất Bác nhaHôn thê: Nhất BácTuy cả hai còn trẻ như vậy, ngưng đều đã tốt nghiệp từ lúc họ 10 tuổi rồi. Vì sao? Vì họ là thiên tài mà.…
Ngày khai bút: 33 ngày nữa là thi đại họcNgày đóng bút: Ngày bước chân vào cổng trường đại họcCó bao giờ bạn tự hỏi, 18 năm của bạn đã trải qua thế nào chưa?Có bao giờ bạn nghĩ, thêm 18 năm nữa, bạn sẽ trở thành người thế nào chưa?Có bao giờ bạn tưởng tượng, sau này bạn sẽ kể với con cháu mình về năm 18 tuổi của mình thế nào chưa?Tôi, luôn phải băng khoăn.Tôi nghĩ, làm sao để níu kéo tuổi 18 của mình, dù biết là không thể.Tôi nghĩ, làm sao để giữ những kỉ niệm, những hồi ức, thậm chí là những người bạn ở tuổi 18 mãi mãi bên mình, dù biết là không thể.Tôi nghĩ, làm sao để ở tuổi 18 đó, gặp được người sẽ khiến mình mãi canh cánh trong lòng, dù biết đã không còn có thể nữa....Tuổi 18 - tuổi của sự vội vã.Tuổi 18 - tuổi của những hối tiếc.Tuổi 18 - tuổi đẹp nhất của đời người.Chào nhé, tuổi 18 sắp qua của tôi.--------------------..Imissthedaybefore..Bingqiling_BangKyLam..Tutruyen_nhatki..Status_finished..Coverdesigner_DeyfromGOT7'sHoiDimHang--------------------THIS STORY IS BELONG TO ME.Please don't transfer to another character and take out in any situation.…
Tác giả : Mạnh Bắc Thể loại : Cổ đại, Sủng, Đoản văn, Thanh mai trúc mã, SE. Độ dài : 3 chương (Hoàn)Translator: Tiểu TriệuVĂN ÁN : Năm ấy, Phương Thanh Mai mười sáu tuổi.Nhìn thấy Phương Thanh Mai say rượu lảo đảo đứng dưới tán một cây mai, tay vẫn níu lấy một cành mai, còn khe khẽ ngâm nga một khúc hát, Trần Phượng Chương không tự chủ được liền cúi mặt xuống, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm thử "quả mơ xanh" ấy (Thanh Mai còn có nghĩa là quả mơ xanh) sau đó dùng môi ngậm chặt, đuôi mày khóe mắt, đều mang theo sự nồng ấm dịu dàng như nước. Trang sức đỏ tươi diễm lệ, áo cưới rực rỡ như lửa.Trong tiếng nhạc vui vẻ rộn ràng, hắn nhìn nàng trên môi khẽ nở nụ cười, bên tai nhẹ nhàng vang lên giọng nói do dự dịu dàng của những ngày ấy, tháng ấy, năm ấy: " Trường Can chung một xóm, vụ buồn chẳng sầu bi. Chàng phi xe ngựa đến, mơ xanh ném nhau cười. "…
[刀剑乱舞]每天都有刃跟我抢审神者作者:三春三月忆三巴 Nhà chúng ta thẩm thần giả, là cái con non khống, rất dễ dàng bị cái khác Honmaru không muốn mặt Tantou câu đi (các loại, không muốn mài ngắn mình a, Kashuu) nhà chúng ta thẩm thần giả, thích sẽ nũng nịu đóng vai non đao kiếm, cái kia miệng đầy "Thế hệ con cháu" "Vi phụ" không muốn mặt Tachi thế mà làm bộ mình là Tantou! (tiểu tổ tông, nói chính là ngươi) Nhà chúng ta thẩm thần giả, mỗi lần đi ra ngoài đều hái hoa ngắt cỏ trái ôm phải ấp, để chúng ta thê thê thảm thảm ưu tư nến đỏ rơi lệ đến bình minh Làm cơ quân Phó Tang Thần, muốn ứng đối mỗi ngày cùng ta đoạt thẩm thần giả lưỡi đao Làm cơ quân Phó Tang Thần, hoặc là Tantou, hoặc là giống Tantou, không có thẩm thẩm ta ngươi xem thường, có thẩm thẩm ta ngươi không với cao nổi Làm cơ quân Phó Tang Thần, không thể tùy tiện nói nguyện vọng, không cẩn thận liền sẽ thực hiện (Urashima Kotetsu: Không không không, cơ quân, ta sợ nước, không muốn đi Long cung) Ai, thật sự là không vui đâu. Nhưng là ai bảo nhà ta thẩm thần giả tốt như vậy đâu, trọng yếu nhất chính là, ta cho ngươi biết nhà ta thẩm thần giả tốt bao nhiêu ngươi lại không thể làm đao kiếm của hắn, vui vẻ đến muốn phiêu bỏ ra đâu ······ Nói ở phía trước: 1. Thổ lộ các vị tiểu thiên sứ, nũng nịu bán manh cầu nhắn lại 2. Duyên càng, chí ít tuần càng. Mới đao tăng thêm, các vị đi qua đi ngang qua Âu hoàng không nên khinh thường sữa ta đi 3. Tác giả tư thiết như núi, não động vô cùng lớn, thường xuyên đổi chỗ đồ cũng thường xuyên lâm vào thường ng…