< kooklice > lover
một câu chiện tềnh iu về kooklice…
một câu chiện tềnh iu về kooklice…
TeeTee bị anti fan và fan hùa bóc là có bạn gái, có cả hình ảnh kèm minh chứng gia đình hai bên đi ăn, đi du lịch với nhau, có anti fan còn nói TeeTee lấy Por ra làm bình phông để đi hẹn hò với bạn gái hôm Songkran, fan hùa lần lượt kêu thất vọng, tội nghiệp cho Por. Por đọc được những tin đồn đó và suy nghĩ, buồn bã, khóc rất nhiều, còn muốn chia tay với TeeTee. TeeTee tìm mọi cách níu kéo, đính chính với Por.…
Tên truyện: Hoa hồng mềm gaiTác giả: Tây Phương Kinh Tế Học Giới thiệu:Lâm Tố là người đẹp nhiếp ảnh gia vô cùng nổi tiếng trong giới nhiếp ảnh, người đẹp kỹ thuật tốt, tính tình nóng nảy, tính cách cổ quái, minh tinh lưu lượng (1) nổi tiếng trong giới giải trí mời cô chụp hình còn phải xem tâm trạng.(1) Chỉ những nghệ sĩ có độ nổi tiếng, phổ biến cao, lượng fan hùng hậu, diễn xuất tùy người.Nhưng chính một Lâm Tố có cá tính như vậy, ở trước mặt Đào Mục Chi lại là một thánh nũng nịu.Lâm Tố: Em muốn hôn hôn ~Đào Mục Chi: Uống thuốc trước đã.-Lâm Tố mắc bệnh tâm lý rất nghiêm trọng, có lần cô nghĩ cứ như vậy chết mất. Sự xuất hiện của Đào Mục Chi, cứu vớt tâm lý của cô, cũng cứu vớt thân thể cô.Lâm Tố: Em sẽ vỡ vụn sao?Đào Mục Chi: Sẽ không, anh sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất đến "sửa" cho em lành lặn.Anh là thuốc của cô, cả đời cũng không bỏ được.Bác sĩ tâm lý lạnh lùng cấm dục X Người đẹp nhiếp ảnh gia cố chấp thích giả bộ.1. Ngày nào cũng ra chương, hàng tồn phong phú, sẽ không sửa chương, yên tâm nhảy hố.2. 1VS1, HE, SC, ngọtTag: Hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, ngọt văn.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm Tố, Đào Mục Chi. Vai phụ: Khác.Một câu giới thiệu vắn tắt: Ngoan, mềm một chút.Lập ý: Song hướng cứu rỗi.…
Tình yêu không bao giờ là mãi mãi sẽ có một ngày nó vụt tắt đi nhưng nếu như biết nắm bắt và tạo nên sức hút thì nó không sớm cũng muộn quay trở lại bên ta.Cũng giống như bộ Fic này vậy nhân vật chính của chúng ta Jeon Jungkook, không dành dựt không khóc lóc van xin hay níu kéo. Bằng tình yêu chân thành của cậu dành cho họ, họ đã quay trở về bên cậu:3…
Một cơn mưa. Một thanh socola. Một lần tình cờ ở trạm xe buýt.Will và Emily, hai thiếu niên 17 tuổi, gặp nhau ở thị trấn Devon - một nơi lặng như gió và buồn như tuổi mới lớn. Từ những lần gặp tình cờ, họ xây nên một mối gắn bó dịu dàng, mong manh như mùa hè cuối cùng trước khi chia xa.Trong căn nhà gỗ cũ kỹ nơi rìa đồi, họ chạm vào nhau - bằng tay, bằng hơi thở, và bằng những lời thì thầm không ai ngoài họ hiểu. Đó là lần đầu - và có lẽ là lần cuối - khi tình yêu không bị đòi hỏi gì ngoài sự hiện diện tuyệt đối.Sáu năm sau, một cuốn thơ vô danh trong hiệu sách London, một bóng lưng quen ở góc phố Notting Hill, gợi lại điều gì đó từng là tất cả. Không phải để níu kéo, mà để biết rằng tình yêu đầu không biến mất - nó chỉ dừng lại ở một chương nào đó trong đời."Devon" là một bản tình ca ngắn, trong veo, lặng thầm và sâu sắc - dành cho những ai từng yêu, từng mất, và từng sống để kể lại.…
Đã bao giờ bạn níu kéo một tình yêu dù biết là không thể??? Níu kéo không có nghĩa là mình hèn kém đi xin tình cảm của người ta. Mà đó làm tất cả khi mọi chuyện chưa là quá muộn. Ôm chặt lấy người ấy và làm họ hiểu mình yêu họ nhiều đến nhường nào. Hệt như Trần Trịnh Nguyên - một tổng tài đầy quyền năng đã níu kéo Lê Na - một cô em giả danh nhưng khiến anh yêu bằng cả trái tim. Anh đã làm hết sức mình để không bao giờ hối hận...Ngồi hẳn dậy, tháo bỏ cuộn băng đang quấn trên đầu và dây thuốc chằng chịt ở tay, Trịnh Nguyên khẽ lau đi những giọt nước mắt trên má cô. không nhịn được mà trút tiếng thở dài, rồi kéo cô vào lồng ngực:- Em muốn để anh một mình đối mặt với con đường phía trước thật sao?Anh đột nhiên suy sụp tinh thần, đặt cằm lên đôi vai nhỏ của cô, dáng vẻ không còn chút nào khí lực. Rồi anh siết lại, ôm chặt hơn. cho tới giờ Lê Na chưa từng thấy 1 Trịnh Nguyên mệt mỏi như vậy. Hệt như chú cá LeO mải chơi mà mắc cạn, không biết đường về. Vừa cố vùng vẫy vừa hoảng sợ.…
Bình thường, sống với một, hay hai người anh chị em đã thấy đủ đau đầu rồi. Nhưng lại có một gia đình đặc biệt này đến những 9 người sống chung với nhau. 9 người, mỗi người đến từ những vùng miền khác nhau trên tổ quốc, mỗi người một vẻ, một cá tính khác nhau, cùng một người chị nhận nuôi về, chỉ có điểm chung duy nhất là sống cùng một căn nhà. Bình thường sống cùng chị nuôi đã đủ loạn, nay người bảo hộ lại còn phải đi công tác thường xuyên hay nữa, chắc cái biệt thự cổ ở gần ngoại ô thành phố cũng sớm sụp thôi. Qua những mẩu chuyện nhỏ bé hàng ngày, cùng thử xem mức độ điên của cái gia đình "thú vị" này nó đến mức nào nào. --------------------------------------------- Author: Yuki Hannah (@Hannah_Thai) & Green Liunius (@GreenLiunius) Cover: Background by Google hình ảnh (Link: http://a8.vietbao.vn/images/vn802/thu-viet-nam/20806702_images1634616_1.jpg) Des by @GreenLiunius Dự án hợp tác đầu tiên về Hetalia OC của hai bạn tác giả, mong mọi người ủng hộ. Chuyện là tuyển tập những mẩu truyện ngắn khác nhau, nên hãy cứ yên tâm đọc nhé :) Yên tâm là không lo nhảy hố đâu mà sợ.…
Mở đầuNhững năm cuối đời, khi đã bước sang tuổi xế chiều, Lâm Cao Viễn vào ngày giỗ đầu của vợ mình đã phát hành một cuốn tự truyện. Ngòi bút trau chuốt, từng câu chữ sống động như thực, khiến cả bạn bè lẫn độc giả đều có cảm giác quá khứ như hiện về trước mắt. Nhưng nào ngờ, thời gian và người ấy đều như dòng nước lũ trôi qua, không thể níu giữ.Trang cuối cùng của cuốn tự truyện ấy là một bài thơ nhỏ:Có lẽ, là bởi lần đầu gặp em, em đã quá đỗi rực rỡ.Chỉ trong chớp mắt, ánh nhìn tôi lao đi tựa tia chớp,Thế giới bỗng hóa thành một bức tranh hoang dại mất cương.Từ đó, mỗi buổi hoàng hôn của tôi,Mưa giông không dứt, sấm sét chẳng ngừng.Nếu như tình yêu tôi chưa đủ cuồng nhiệt,Vậy em hãy nhìn thẳng vào mắt tôi.Mãi mãi yêu em, anh.Hai tháng sau khi cuốn tiểu thuyết được phát hành, Lâm Cao Viễn được con cái phát hiện đã an nhiên rời khỏi thế gian trong chính ngôi nhà của mình, hưởng thọ 85 tuổi. Theo tâm nguyện của ông, một nửa tro cốt của hai người được chôn cùng nhau, nửa còn lại rải xuống dòng suối ở Trấn Giang, lững lờ chảy mãi về phương xa.…
Mâm cơm tự nấu tự ăn :))))Nếu trong này có otp bạn thì xin chúc mừng, bạn đã đạt đến đỉnh cao của vã vcl ╰( ̄▽ ̄)╭Warning có allTd và allKm :)))Ủng hộ mình trên fb hoặc twt/tumblr maqipt 0w<…
Níu kéo trong vô vọng…
title: the price of love writer: @cloudyssi category: oneshot, se, image, etc.disclaimer: nhân vật có thực không thuộc quyển sở hữu của tôi nhưng họ là nhân vật do tôi xây dựng nên ở trong truyện.summary: " hãy để em trả cho cái giá cho tình yêu đôi ta... "rating: Gpairings: min yoongi - youstatus: finishednote: lowercase.---©︎ Copyright 2018 by cloudyssiAll rights reserved.…
về vài chuyện tại trường nội trú sebongMỗi chap một chuyện…
Quà nhỏ cho couple đáng iu cụa tui, phải thật hạnh phúc nha Woochan àa!!…
Một ngày thường của đôi gà bông sau khi giải nghệ.…
ryu minseok biết rằng kim hyukkyu không thể từ chối bất cứ điều gì khi em nũng nịu.…
Junie à, anh chưa từng...Hyeonjunie, em cũng chưa từng.…
Oikawa Tooru, chúc cậu tiền đồ xán lạn, nghe có vẻ thật chân thành phải không? Nhưng chỉ mỗi bạn biết mình đang nói dối. Bạn là người ít mong anh công thành danh toại nhất trên đời này. Bạn hận không thể thấy anh thất bại thảm hại, tan xương nát thịt, bị thiêu rụi thành tro bụi, hay giống như Sisyphus cứ lặp đi lặp lại việc đẩy tảng đá lên núi trong vô vọng, rồi tảng đá lại lăn xuống. Để rồi anh sẽ quay đầu lại, nhìn thấy bạn, khóc lóc níu kéo bạn, thừa nhận rằng anh đã sai, nói rằng "mãi không hối hận" là sai, bỏ rơi bạn là sai, vứt bỏ tất thảy là sai, là sai, là sai hết.…
Đời người mà,Ai chẳng có mấy khi mong muốn những thứ thành hiện thực, nửa mộng nửa thực.Hôm nay cầu c-h-ế-t có thể ngày mai vì cười một lần mà cố gắng thêm vài ngày nữa.Những mảnh đời chơi vơi, chẳng bằng ví như lục bình lênh đênh giữa dòng nước lúc cuộn trào lúc yên bình biết bao.Chào mừng bạn đến với những oneshot lúc thì nả 1 cái vào tim bạn lúc thì lại mềm mại xoa dịu như sợ bạn tổn thương.Đây là những mảnh vụn kí ức được nhặt về, lau chùi nâng niu thật nhẹ rồi cùng sửa lại hình dạng cuối cùng mảnh vụn mong muốn nhất.Nửa thật nửa giả, lời đầu là thật lời cuối chính là tiếc nuối của một câu chuyện dở dang còn đó.Lưu ý: Không hợp xin rời đi chớ ở lại nói lời khó nghe. Xin cảm ơn.…
Thử nói xem,lí do tôi vẫn còn bên cạnh cậu là gì?…
Nhẹ nhàng và buồn...…