Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tiểu Thanh mộng mơ sẽ có một ngày nào đó sẽ có một người đàn ông nâng niu cô như chiếc lá nâng giọt mưa và yêu cô như những vì sao trên trời đêm nay. Một ngày nọ, cô gặp người đàn ông thích cô từ ánh nhìn đầu tiên, sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để ở bên cạnh cô, sẵn sàng bỏ giấc mơ để xây đắp gia đình cùng cô. Một người đàn ông chiều chuộng cô mặc dù không ai ngoài anh ấy chịu những tính cách của cô. Anh yêu cô hơn bất kì ai trên cuộc đời này. Cuộc đời này đã cho anh gặp cô.Tác giả: Bảo Lăng Lăng Thư kí: Bảo Trân, Khánh Linh…
Aoyagi " Alter " Akysu một cô tiểu thư được mọi người gọi với cái danh khá là hào hoa gọi là " The Natural Born Genius"Hiện giờ cô đã kết hợp với bản ngã để giúp chính cô tìm lại bản thân mình sau sự việc ấy…
Lính đánh thuê với Hunter có lẽ giống , có lẽ khác . Edward làm lính đánh thuê hơn 10 năm cơ bản đã sớm quen với việc cái chết đến bất cứ lúc nào . Thế nhưng khi hắn ngã xuống - mà chẳng có chút tiếc nuối , thì hắn lại được hồi sinh . Một thế giới xa lạ , những người kì quái ...và hắn một lần nữa có đồng đội . Kề vai sát cánh , sinh tử có nhau . Làm lính đánh thuê đời trước hắn mặc kệ sống chết . Nhưng đời này làm một hunter , hắn dường như lại đang níu kéo sự sống của mình . Thật kì lạ !Ever là yêu cây bút và cây cọ của mình , cô giết người bằng nó , đem lại tình yêu cho cô cũng là nó . Cô ngã xuống bên cạnh anh trai , mặc dù có vô số điều tiếc nuối . Nhưng cái chết đã đến thì cứ đến thôi . Rồi , cô sống lại , và nhà hoạ sĩ với cây cọ nhuốm máu một lần nữa sống trong tội ác . Và những người banh mới của mình .---------------* thể loại : đồng nhân , HE , 1x1 , đam , ngôn đủ cả * couple sẽ nghĩ sau hoặc theo ý kiến độc giả . ( nhưng cp của Edward nhất định là đam , ai không thích phiền đi cho . )* Lưu ý :Đây là một câu chuyện "nhẹ nhàng" , chỉ có hai nhân vật xuyên qua . Tình tiết cơ bản giống cốt truyện đến 80% (Trừ mấy cp ship linh tinh ) . Tôn trọng tác giả chính truyện và độc giả . Gạch đá nhẹ chút , tác giả kinh nghiệm thiếu sót vô cùng nhiều . QAQ…
Anh yêu cô ,cô yêu anh ta , anh ta yêu người khác Chuyện tình tay ba đắng quá em nhỉLiệu còn tình yêu nào níu kéo nam chính hay không để anh tin rằng cuộc đời này ko vô nghĩa như vậy…
Mỗi chúng ta đều từng có một mùa hạ thoáng qua trong đôi mắt, mùa hạ tạm biệt những ngây thơ, tạm biệt cái nắng nhạt trên nền trời xanh lam tháng sáu, mùa hạ tạm biệt mối tình năm 17 tuổi. Có thể đẹp hoặc không nhưng mùa hè năm ấy trong lòng lại day dứt đến lạ khi nhận ra, mình yêu nhau quá nhiều nhưng chẳng thể níu giữ được. Khi trưởng thành chúng ta sẽ nhận ra rằng, đôi khi không thể giữ ai đó bên cạnh, chỉ cất trong lòng là cái giá đau đớn vì bỏ lỡ nhau năm 17 tuổi ấy. Lưu Hạ Vy từng nói với Hứa Dĩ Phong "Năm 17 tuổi, tôi đã bước đủ 999 bước chân nhưng một bước còn lại, cậu đã không tiến đến. Từ lúc ấy, từ chỗ chỉ cách nhau một bước chân, tôi đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời cậu, mãi mãi." Đúng vậy, tình yêu là một nghìn bước chân, cậu có thể bước 999 bưỡc, nhưng một bước còn lại, phải do người kia tình nguyện đi. Nếu bạn bỏ lỡ một bước chân đó, có thể, bạn phải bỏ lỡ một đời ở cạnh nhau. Mỗi chúng ta, đi qua quá nhiều tổn thưong, đều sẽ giữ lại một bước chân trong tim cho riêng mình, khi hối hận, họ đi hàng nghìn hàng vạn bước để tìm lại bước chân năm ấy ... nhưng lại ngỡ ngàng nhận ra, chúng ta, không chỉ còn cách nhau một bước... "Cầu xin thế giới hãy dịu dàng với em" - Hứa Dĩ Phong…
Chiều nọ, đôi nam nam quấn quýt bên nhau, Thanh Dương gối đầu lên chân John, hai tay nghịch ngợm chiếc cà vạt đen tuyền.Thanh Dương : Chồng ơi, anh còn nhớ hồi chúng ta còn sống ở Việt Nam không? Khoảng thời gian đó thực tươi đẹp.Gương mặt khó hiểu bé cưng của hắn đầu khó hiểu : Hửm hiện giờ vẫn vậy mà? Thanh Dương nũng nịu: Thì lúc đó mắt không thấy gì cả, không thấy dung mạo của em và chỉ cảm thông cho hoàn cảnh em thôi. Còn bây giờ, anh nhìn đi từ khi mắt anh được khôi phục thì anh bận chết đi được, không có ở nhà với em.John cười lớn không nhịn được mà véo má bé cưng của hắn : Dù có mắt hay không có mắt thì anh vẫn yêu em, thương em đến hết cuộc đời này. Bởi vì tình yêu anh dành cho em là vĩnh cửu. Dù cuộc đời thách thức ra sao thì trái tim vẫn mãi hướng về nhau. Yên tâm nhé thế giới nhỏ của anh! Góc giới thiệu nhân vật:Thanh Dương là thiếu gia giàu có, gia đình có gia thể khủng kinh doanh với nhiều hình thức khác nhau, tính cách ngổ nghịch kiêu ngạo, ăn chơi, là một bad boy chính hiệu, tay đua nghiệp dư. John là nhà văn chuyên viết về cái địa điểm du lịch, truyền bá và cảm nhận khi tới nơi tuyệt vời đó. Chàng trai khỏe mạnh, thích chụp lại những khoảng khắc đẹp, có hoài bão, là ng Mỹ. Từ nhỏ đã thích đi đâu đó, gia đình thì cư trú 1 vùng quê ở Mỹ.Hi các độc giả🖐, đây là lần đầu mình viết truyện theo sự sáng tạo nhân vật của riêng mình, nên còn nhiều thiếu sót lắm. Mình cảm ơn đã nhấn vào coi truyện mình nghen và có điều gì sai sót về tình tiết mong mọi người có thể góp ý giúp mình hoàn thiệ…
Ổ nhỏ dành cho OTP đáng yêu của mình. Tác giả truyện gốc:Hideaki Sorachi________Lưu ý:Thứ nhất, nhân vật không thuộc về mình, mọi tình tiết trong này đều 100% OOC, OOC có thể rất nặng! Thứ hai, mình chỉ ship GinHij đúng một chiều, không có vụ luân phiên trên dưới, bạn nào chèo ngược lại cảm thấy không đọc được thì xin hãy lướt qua. Thứ ba, gần một nửa truyện là oneshot 18+ có chứa yếu tố cưỡng hiếp, không phù hợp với những bạn thích nâng niu cưng nựng hai ông thần nhà mình (chủ nhà cũng cưng nhưng chủ nhà thích chơi bạo dâm thôi). Thứ tư, không liên quan gì nhiều nhưng mình độc tôn Gintoki top trên mọi mặt trận ạ, nói trắng là ổng làm bot thì không ai top. Thứ năm, mình sẽ đổi ngôi xưng quen thuộc thường bắt gặp của GinHij (ta-ngươi) bằng ngôi "tao-mày" trong những chap ít đường cho nó gần gũi một chút. _____Hi vọng sau khi đọc xong có thể nhận được những lời góp ý từ các bạn. Chân thành cảm ơn❤…
Nếu có thể xin một điều ước, thì tôi muốn thời gian quay trở lại để mình không gặp được anh. Không yêu anh, để không phải hận anh. Anh bố thí tôi hy vọng về một tình yêu vĩnh cửu. Rồi lại đến bên một cô gái khác. Thật nực cười. Tình cảm giữa tôi và anh đã nguội lạnh, vậy còn níu giữ chi mà không giải thoát cho nhau. Hãy đến với cô gái cho anh nhiều hơn tôi đi…
Cậu ơi, thế gian này rộng lớn đến thế, đâu ai là hoàn hảo, đâu ai có thể chữa lành tâm hồn ta mà không mất phí, cũng vì thế mà tìm được người hiểu ta lại khó. Nhưng quan trọng rằng, liệu con tim cậu có sẵn sàng để người đời "nâng niu" thêm một lần nữa? Thà rằng cứ như cỏ dại mà sống, chúng thà để mình bay theo hương gió, sẵn sàng bị chà đạp mà không một lời than vãn, nhưng dẫu cho thế giới tàn nhẫn đến mức, chẳng còn ai ôm lấy cậu sau giông bão, thì hãy mặc những ngăn cản, lao về trước và khóc đi.…
Xuyên việt trở thành một quốc gia chi Vương, tôn phi tưởng tượng lấy say nằm mỹ nhân đầu gối, tỉnh chưởng thiên hạ quyền.Nhưng là tàn nhẫn địch nhân đánh đến tận cửa đã đến, muốn cướp hắn lương thực, đốt phòng của hắn, giết người của hắn, còn muốn chiếm lấy hắn nũng nịu Tiểu Kiều. Mẹ... Vong quốc chi quân vận mệnh bi thảm, chính hướng hắn bức đến.May mắn, tôn phi có kim đùi —— tiến vào Diablo thế giới, vất vả đi train level, đem trong trò chơi năng lực thậm chí là trang bị, đưa đến sự thật.Đây là một đoạn sử thượng nhất dâm đãng nhất hèn mọn bỉ ổi cũng là nóng nhất huyết chấn động nhất đế quốc dưỡng thành sử.————…
Lớp 12A1 - nơi tưởng chừng chỉ có những học sinh ưu tú, thực chất lại là trung tâm đào tạo sát thủ ngầm cho một tổ chức bí mậtMột vụ ám sát xảy ra. Một kẻ phản bội xuất hiện. Một danh sách "cần bị loại bỏ" được gửi đến từng học sinhVà từ đó, mỗi ánh nhìn - mỗi nụ cười - mỗi cái chạm nhẹ đều có thể là khởi đầu cho... một viên đạn xuyên timTrong lớp học nhuốm máu ấy, có những mối quan hệ bị cấm đoán:+ Một Hùng lạnh lùng chỉ biết ngắm bắn, lại không thể rời mắt khỏi An - người con trai cười ngây ngô nhưng bước đi như một bóng ma.+ Một Dương từng giết người không chớp mắt, lại run tay mỗi khi Kiều chạm vào tim cậu bằng ánh mắt dịu dàng mà chết chóc+ Một Quang Anh sống vì nhiệm vụ, lại bất lực khi thấy Duy cười - dù biết đằng sau nụ cười đó là cả một cơn bão phản bộiKhi tiếng súng nổ lên, liệu trái tim họ còn kịp đập vì nhau... hay chỉ còn máu đọng lại trên ký ức?…
Em là ánh sao lập lòe chớp sáng.Hắn là màn đêm, lặng lẽ níu giữ em.Chứng kiến tình yêu của đời mình chìm trong thống khổ, hắn xót xa chỉ muốn ôm em vào lòng, nhưng cái gọi là tư cách, hắn lại chỉ có thể câm nín ngậm ngùi đứng ở phía sau bảo hộ em khỏi bão táp mưa giông, đến khi em ngã xuống, hắn mới đủ can đảm ôm lấy em. Trùng sinh trở lại, năm tháng đau khổ kia đã tan vào quá khứ, em bước tiếp, để ánh sáng ôm lấy em, ôm lấy giấc mộng vĩnh hằng đôi ta nắm chặt tay nhau tiến bước.Ánh sao đã tựa vào lòng màn đêm.…
Những đoạn đoản văn nho nhỏ về những chuyện tình đi ngược lại lẽ tự nhiênChính vì nó đi ngược lại chuẩn mực xã hội, lại được người trong cuộc nâng niu,ấy mới là chân ái con người luôn tìm kiếm ***Ngư Ngư***…
Tác giả: Thanh Thanh Thùy TiếuBị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý.Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành......Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.…
Hoàng Minh là cậu bé bị bỏ rơi ở trước trại trẻ mồ côi ,em có tính cách hiền lành và hoạt bát ,nhưng lại chịu bạo lực bởi các bạn cùng phòng lúc bé nên em khá nhút nhát , vào một lần trốn tránh kẻ bắt nạt em đã ra biển đi dạo và bắt gặp một anh chàng lớn tuổi hơn mình đi giải quyết mạng sống củ mình bằng cách nhảy xuống biển ,em níu kéo anh lại và cả hai cùng quen biết nhau , khi thân thiết ,vì tính chats công việc của gia đình ,Anh Kiệt đã bỏ em đi và để em lại .Cả hai hứa hẹn gặp lại nhau khi lớn lên ở bãi biển này . Một bãi biển có cây hoa anh đào to .Khi anh quay lại thì em không nhận ra anh…
chút xúc cảm nhẹ nhàng về những ngày cũ, khi mà ta lướt qua nhau nhưng tay chẳng kịp níu lấy. cả nhà đọc thư giãn nhé. Bản quyền thuộc về tác giả Audrey. Vui lòng xin phép trước khi re-up. Cảm ơn các bạn.…
Một vài mùa nhớ lướt qua, có người níu giữ lấy, có người đã quên đi. Giữ thì nặng lòng, còn quên thì hụt hẫng. Sự lựa chọn trong cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng, hãy trân trọng khi còn có thể bên nhau.…