Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tình là gì, một chén mạnh bà cũng tan vào hư khôngĐau là gì, một cảm giác nơi sâu trái tim vẫn không rỉ máuHận là gì, một hoa bỉ ngạn máu vẫn cố chấp níu giữNhưng đời người chỉ mấy phút chốc như giấc mộng ta chẳng quan tâm chỉ cần nguyện ý ở bên chàng yêu chàng là chấp niệm của taVạn kiếp - vạn kiếp đều như thế…
Truyện được viết tùy hứng, chủ đề ngẫu nhiên, không có tam quan.Ngôn từ thô tụcTình trạng: On-goingSẽ không có miêu tả về giới tính, tên hay tuổi của các nhân vật một cách cụ thể, mọi người tự cảm nhận.Tùy từng chương sẽ là các góc nhìn và các chủ đề khác nhauKhông có lịch ra truyện cố địnhCmt với ngôn từ gây thù ghét t sẽ xóa truyện…
Ngược .....Ngược nữa .....Ngược mãi....Năm ấy cha cô bị nghi giết người , cuối cùng cảnh sát chứng minh ông vô tội , thả tự do .Anh bằng cách nào đó chìm trong chấp niệm cha cô chính là hung thủ hại cha anh , khiến mẹ anh đau đớn mà tự vẫn , gia đình li tán ...Anh cố chấp trả thù gia đình cô , kết hôn cùng cô để dày vò cô , cũng là dày vò chính mình Cuối cùng là ai buông tayLà ai níu giữ Là ai đợi chờ…
chuyện tình em và gã , là tình yêu mà em dùng hết thảy may mắn để có , là cái mà gã dùng tất cả sự dịu dàng của mình để nâng niu.em của gã và gã của em.…
Tình cảm giữa họ không nảy nở – mà tồn tại như một dư chấn kéo dài của những gì từng có. Là khát khao giữ lấy điều không thể níu, là dịu dàng cọ xát với sự huỷ hoại, là tình yêu không tên giữa hai linh hồn vĩnh viễn lạc lối: một còn sống, một đã chết nhưng vẫn bước đi.“Nếu anh là người cuối cùng còn nhớ em từng là con người, liệu em có thể ở lại một chút nữa không?”…
" Mang em đến đại dương để làn nước mát xoa dịu em, như cách mà anh xoa dịu và nâng niu em, luffy "⚠: OOC, yếu tố trưởng thành, thay đổi cách xưng hô theo độ tuổi, gồm các phần nhỏ liên quan đến nhau, khuyến khích đọc không bỏ, hy hy…
Truyện au viết hoàn toàn là vì tình yêu với couple JunSeob thần thánh, không tránh khỏi sai lầm, thiếu sót. Mong mọi người bỏ qua cho. Vẫn là vấn đề tình yêu muôn thưở, vẫn là sự hờn ghen, oán hận , thù ghét ... Nhưng vượt lên trên hết là tình yêu chân thành, sâu sắc của hai bạn trẻ. ------------... Hạnh phúc .. Có đôi khi thật gần mà cũng thật xaNếu em đã buông tayVì sao anh còn níu giữ.....Như vậy chỉ làm cho cả anh và emHai chúng ta đều đau khổ Em yêu anh Đó là điều không ai có thể phủ nhận Nhưng liệu có thể được sao?Tình yêu của em làm sao có thể được chấp nhậnKhoảng cách nào cho em và anh đây???-----------------------…
Năm ấy, tiệc cuối năm, cô viết lên giấy gửi anh tỏ rõ nỗi lòng, nhưng đáp lại chỉ là bóng lưng lạnh nhạt của anh bao bọc một cô gái khác.Thanh xuân của cô...cứ như vậy mà chôn dấu một thứ tình yêu chưa kịp nở rộ, đã tàn lụi..5 năm sau gặp mặt, một hợp đồng liên hôn, một cuộc hôn nhân chính trị lần nữa trói buộc hai người lại với nhau. Dẫu biết sẽ chẳng hạnh phúc, cô vẫn cố chấp níu kéo, mang lại sự đau khổ cho cả hai, bởi... anh yêu người khác.Gia đình tan vỡ, cô ra đi, 4 năm sau lại trở về với thân phận khác.Anh nhận ra tình yêu, công sức bao năm của cô được đáp đền, nhưng tình yêu mãnh liệt năm xưa giờ đã nguội lạnh, liệu cô có đủ can đảm sưởi ấm trái tim bằng ngọn lửa tình yêu thêm lần nữa?Yêu... rốt cuộc là ngọt ngào, hay đắng cay đây?…
Mắc đọc pỏn smoner nhưng không có ai viết cho đọc nên tự cook tự thẩm luôn =))) Tui up để ai thích thì đọc chung với tui chứ đừng xem nó là 1 tác phẩm nhé ạ.Tui viết theo gu của tui, tui thích age gap, thích hổ bông khóc nhè, thích top tâm cơ nên là tui cook theo ý tui, ai muốn đọc gì thì cmt nhóe. Iu các vợ nhìu🫰🫰Lưu ý: TUYỆT ĐỐI KHÔNG CAPCUT GIẬT GIẬT, KHÔNG BÊ LÊN BẤT KỲ NỀN TẢNG NÀO NGOÀI WATTPAD CỦA TUI. TUI LẠY MẤY BÀ 😭😭…
Tác giả: Vũ VươngTình trạng: Đang tiến hành ~'^'~Nội dung: Sau khi vượt qua được bài kiểm tra trên mạng của một người bí ẩn tên là Vilder G.12 học sinh thiên tài với chỉ số IQ trên 160 đã được mời nhập học Học Viện Thiên Tài. Học viện nằm trên 1 ngọn đồi hoang. Ngôi trường rộng lớn và tiện nghi dành cho những những thế hệ trẻ tài năng nhưng lại vắng tanh. Sau khi tìm hiểu, cả 12 học sinh đã nhận ra ngôi trường này đã bị ngưng hoạt động. Chúng đã bị nhốt lại, ngôi trường đã bị cách ly với thế giới bên ngoài. Ngôi trường bị điều cai quản bởi con gấu nhồi bông Monokuma do kẻ bí ẩn Vilder G điều khiển. Cách duy nhất để thoát khỏi ngôi trường này là phải âm thầm giết tất cả những học sinh khác. Khi chỉ còn 1 hoặc 2 học sinh, cánh cổng ngôi trường sẽ tự động mở cửa, những người còn sống sót sẽ được giải thoát. Đây là tác phẩm đầu tay mình :)) Trong khi viết sẽ mắc phải nhiều lỗi :)) Mong mọi người thông cảm và ủng hộ mình :33…
Vì anh vụng về níu giữ nên mới lạc mất trái tim em...Ngàn lần anh vẫn muốn nói...Anh chỉ có một Loveteam duy nhất!Chỉ một Kathniel!Trái tim anh chỉ có một chỗ trống duy nhất..Chỉ dành cho mình em!**************Author: Mi Sang ParkRating: 15+ (ghi thế thôi chứ ai đọc chẳng được)Casting: Daniel, Kathryn, Sarah,...Pairing: Kathniel (Kathryn - Daniel)Disclaimer: Fic là của ad, cảm nhận là của memsThể loại: tùy cách nghĩ, nửa thực nửa ảo,...P/s: - Firstly, Fic có đề cập đến Sarah Carlos và Loveteam Sarniel nên nếu bạn nào không thích thì xin don't see, click back and don't war.- Secondly,Làm ơn chú ý phần Pairing, ad ghi rất rõ là Kathniel nhá, Sarah chỉ là bối cảnh và là bàn đạp cho tình yêu của Kathniel thôi, làm ơn đừng vì một cái FanFic mà lập hội anti Sarah, hãy yêu Kathniel bằng tình yêu chân chính và thông minh.- Finally, đây là một SHORT-FIC, chỉ có khoảng 4-5 chap thôi.…
Tình yêu thời thiếu niên có thể là thứ tình cảm khó phai nhất. Và có lẽ chẳng ai muốn kết thúc một mối quan hệ khi chúng ta đã cố gắng để giành lấy được thứ tình yêu không rõ ràng đấy. Nhưng liệu rồi có thể níu kéo một mối quan hệ khi đã tới bờ vực tan vỡ không? Liệu rồi qua tình yêu đó, chúng ta đã biết được chính xác mình là gì của nhau?…
"Lâu rồi không gặp." 12 năm gặp lại anh ấy. Ánh mắt anh ấy đối với tôi giờ đây đã không còn dịu dàng như trước nữa. Cũng đúng thôi là tôi đã nhẫn tâm trước mà. "Ừ 12 năm rồi, cô vẫn khỏe chứ." "Ừm vẫn khoẻ, em còn việc đi trước đây". Tôi có hàng vạn câu muốn hỏi anh ấy nhưng tôi làm gì có tư cách ấy. Không thể níu kéo anh chỉ có thể giữ anh trong trái tim mình.…
Đôi mắt đỏ ngầu Dụ Triệt Hàn đứng lặng im một chỗ có thốt ra : " Tại sao ko tin tôi " Mọi thứ trở nên ngột ngạt , Sương Tuyết Mai che chắn Phùng Thiên ánh mắt nhíu chặt "Vì cậu căn bản là tên lưu manh" " ......... Dụ Triệt Hàn hỏi " Tại sao lại đến đây " Sương Tuyết Mai bình thản nói " Vì muốn níu kéo kẻ lưu manh như cậu "…
- chúng ta chia tay đi.- vì sao?- không vì sao cả.anh đứng đó, nhìn thân ảnh nhỏ bé ấy dần bước ra khỏi cuộc đời anh. anh vươn tay muốn kéo cô lại, nhưng rồi cánh tay chỉ dừng lại ở giữa không trung. anh biết, những điều tưởng chừng như đơn giản ấy, đã chia cắt hai người họ.anh biết, dù có cố níu kéo, cô sẽ không quay lại.anh cũng biết, anh còn yêu cô rất nhiều.…
Nếu như họ gặp nhau trước đó liệu câu chuyện có thay đổi?Nếu như họ không phải kẻ thù liệu trận chiến giành lấy ngôi vua sẽ chấm dứt?Nếu như họ lợi dụng tình cảm của nhau để trở thành thủ lĩnh liệu họ có hối hận?Nếu như họ thật lòng yêu nhau liệu có thể níu lấy người kia?"Senju. Anh lại nhớ em rồi..."…
Công cuộc xuyên vào nam phụ trong tiểu thuyết này khiến tôi cảm thấy mệt mỏi quá. Tôi muốn trở về thực tại nơi ngôi nhà nhỏ cùng với chiếc giường và thức ăn do bản thân tự nấu. Nhưng mà dù tôi có cố gắng thế nào dường như có một thế lực níu giữ tôi ở lại đây. Phải làm sao đây…
"Liệu cậu có thể ở đây thêm một chút được không?" Nó cầm tay hắn, mắt đã hơi rưng rưng, nhưng vẫn cố không bật ra tiếng khóc. Nó không muốn hắn đi nhưng không biết cách mà níu lại.Nhưng, hắn chỉ cười rồi thì thầm vào tai nó:"Tớ đã luôn ở bên cậu rồi mà... kể từ khi..."…