Anthology (truyện tuyển tập VN)
Một tuyển tập truyện có thể SE, HE hay cả là BE. Xin vui lòng không ném đá hay chê bai, hoan hỷ hoan hỷ. Tác giả: BánhMìChảLụa…
Một tuyển tập truyện có thể SE, HE hay cả là BE. Xin vui lòng không ném đá hay chê bai, hoan hỷ hoan hỷ. Tác giả: BánhMìChảLụa…
Hoà Thu , Hoà Đông , Hoà Bình là F.M.B , đều là những đứa trẻ bị ruồng bỏ . Hoà Đông , Hoà Bình được nhận nuôi ; có người bảo vệ , yêu thương ; lớn lên lại tài giỏi , anh tuấn , là ước mơ của biết bao người . Hoà Thu lại chấp nhận sống riêng , tự mình lo toan mọi việc . Trong một lần vô tình , cả 3 gặp gỡ Tam Vinh gia , là con của Vinh gia , đồng minh Tâm gia , cũng là gia đình nhận nuôi cả 3 . Vinh Tử Mỹ có hứng thú với Hoà Thu , nhưng lại bị anh lạnh nhạt nên nhờ đến sự giúp đỡ của Vinh Tử Tuấn và Vinh Tử Tú . Do áp lực , anh buộc phải chấp nhận việc 2 gia tộc cùng chung sống . Luôn bị khinh thường , đối xử tệ nhưng anh vẫn chưa từng tỏ ra bất mãn . Đời người trớ trêu . Không biết từ lúc nào mà anh và Vinh Tử Tuấn đã sa vào lưới tình . Vinh Tử Tuấn yêu anh , nhưng vì sự tự tôn cá nhân mà luôn làm anh tổn thương . Không muốn mất anh , nhưng lại không biết cách níu kéo . Liệu , anh có chịu tha thứ và yêu hắn 1 lần nữa ? Hẳn , đây sẽ là lần cuối cùng hắn bỏ anh chứ ?…
Cô ngồi đấy. Về lý thuyết, đó là góc có nhiều ánh sáng nhất nhưng anh không thể trông thấy cô. Không phải vì nắp dương cầm ngăn ánh sáng từ ngọn đèn hay dây cát đằng rũ bóng bên cửa sổ, hắt những khoảng đậm nhạt lên dáng ngồi nghiêng nghiêng mà vì vẻ chịu đựng, âm thầm trên nét mặt đọng chút tiếc nuối, chút thất vọng như cố níu giữ vệt sáng của một vì sao.Ngột ngạt quá, ước gì có một không gian để thở, một khoảng không để nhìn ra xa nhưng căn phòng chỉ duy nhất khung cửa nơi cô ngồi. Mắt Trung Dũng dừng lại nơi anh ít nhìn đến nhất. Ở đó, không gian cũng được mở ra từ ô cửa nhỏ. Góc phố rét mướt với hàng cây khẳng khiu. Bức tranh anh mua của một họa sĩ ngồi vẽ ven đường. Ông già có ánh nhìn vừa dại dại vừa tinh anh, cả gương mặt là một nét phác họa thô kệch và thời gian như vệt sương mỏng vắt qua đôi mắt đục mờ. Phương Đàn rất thích bức tranh. Mỗi lần ghé thăm, Phương Đàn đều đứng hàng giờ ngắm nghía và suy tư.…
Tôi buông bàn tay em."Hạnh phúc" Đó là từ cuối cùng tôi có thể nói với em.Xin lỗi em, Mina tôi còn yêu Nayeon em nhiều lắm..._______________________Truyện Chuyển Ver đã được tác giả cho phép!!!Author: badgurl_rose…
Nữ phụ gặp nam phụ. Trong truyện này họ là nữ/nam chính không có nghĩa trong chuyện của người khác họ cũng là nữ/nam chính. Mô tả:Lam Mai Phương vì để níu kéo Nga Hoàng mà lừa gạt Lục Nhất Minh.Vũ Đức Hiên coi Lâm Khải Vy như vật thế thân của Ngô Mạn, lừa gạt tình cảm của cô.…
Chỉ đơn giản là những lời tâm sự của một đứa trẻ đang cố gắng trưởng thành hơn từng ngày.…
Giữa hai người, không quá hờ hững đến vừa gặp đã lướt qua nhau, không quá cuồng nhiệt đến mức thề sống hẹn chết vì người nọ, chỉ đơn giản là đặt người vào một góc trong tim, dịu dàng nâng niu như vậy đã khiến Dalziel hạnh phúc vô ngần.…
Truyện kể về bạn học tuổi thơ sau vài năm gặp lại liền thay đổi như chong chóng. Vương Nguyên tỏ vẻ như chưa bao giờ gặp hắn, tỏ ra quên hắn, quên cả tình cảm của hắn. Vương Tuấn Khải thì níu kéo, giành giật thứ tình cảm mà hắn cho rằng đó là tình yêu lại bị Vương Nguyên phủ nhận, và cứ như thế tới một ngày...…
Tỉnh dạy phát hiện mình lạc vào thế giới giả tưởng, mọi chuyện sẽ như nào đây ? Cùng đón chờ nhé…
Anh từng nói "Hạnh phúc do tôi lựa chọn ".Nhưng em vẫn đợi đến một ngày Anh sẽ chấp nhận em, yêu Anh 3 năm đổi lại chỉ là câu "Em phiền phức" -Người Anh yêu quay trở lại em chỉ là người thứ 3 .Cuối cùng, em buông tay, Anh lại níu kéo nhưng mà.............. liệu còn có thể không Anh? Em mệt rồi.…
¡¡không có cốt truyện, chỉ thịt và tềnh niu!!Lưu ý ngôn từ tục tĩu không phù hợp cân nhắc trước khi đọc…
Vào 1 buổi sáng đẹp trời có 1 cậu con trai là chủ tịch của 1 cty rất lớn, cậu đang làm việc trong 1 căn phòng thì có 1 người con gái ăn mặc hở hang bước vào phòng[Anna] Anh yêu ơi~~ anh làm xong việc chưa vậy.... Đi ăn với em đi[Tuấn Khải] Cô đi ra ngoài đi đừng làm phiền tôi ( lạnh) [Anna] Anh yêu sao vậy~~ em chỉ mời anh đi ăn thôi mà ( nũng nịu) [ Tuấn Khải] Cô hơi phiền tôi rồi đấy, cô đi ra hộ tôi đi... [Anna] Anh.... ( bực tức đi ra ngoài)Ả ta đi ra ngoài với cơn giận bực tức.... [ tua tua thời gian vào buổi trưa] Anh rủ Thiên đi ăn trưa cùng anh, anh và Thiên đang ăn cơm vui vẻ thì có 1 cậu bé đang cầm dĩa thức ăn của mình và lỡ đụng trúng anh làm thức ăn rơi lên đồ anh, khiến anh tức giận lên[ Tuấn Khải] Này cậu kia đi đứng kiểu gì vậy hã.. ( tức giận) [ Nguyên] Tôi.... Tôi xin lỗi! Tôi ko cố ý ( sợ hãi) [ Thiên] Thôi được rồi đừng cãi nhau nữa chuyện gì từ từ giải quyết Trong lúc đó tự nhiên Nguyên bật khóc[Nguyên] Tôi xin lỗi, tôi ko cố ý, tôi sẽ ko có lần sau nữa ( khóc lóc) Anh và Thiên rất khó xử khi cậu khóc lên...[ Tuấn Khải + Thiên ] thôi cậu đừng khóc nữa.. ( dỗ dành) [ Tuấn Khải] cậu ta thật đáng yêu *suy nghĩ thầm*[ Nguyên] đồ ăn của tôi... Hức... Hức... Bị đổ rồi... ( khóc) [ Tuấn Khải] Cậu đừng khóc nữa tôi sẽ mua cái khác cho cậu, đc ko? [ Nguyên] Thật á! Ưm.. Đc á[ Tuấn Khải] Ngoan ( xoa đầu cậu) Thiên rất bất ngờ khi anh làm như vậy, vì từ trước đến giờ anh chưa bao giờ mềm lòng với ai cả.... -HẾT CHAP 1-…
Buổi tối hôm đó, vì công ty đột ngột bắt tăng ca nên cậu về muộn hơn thường lệ. Tin nhắn gửi đi không được trả lời, căn phòng chìm trong im lặng khiến anh dần mất kiên nhẫn. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: cậu bỏ anh rồi.Anh ngồi bệt xuống sàn, móng tay cào mạnh vào bức tường lạnh lẽo như muốn níu lấy thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay. Da tay rách toạc, máu thấm đỏ nhưng anh chẳng hề để tâm. Trán đập mạnh vào tường, từng nhịp đau nhói lan ra nhưng không bằng nỗi sợ trong lòng. Anh khẽ nức nở, giọng run run như một chú cún bị bỏ quên giữa đêm mưa.Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Cậu bước vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy anh trong bộ dạng thảm hại ấy. Cậu hoảng hốt chạy lại, chưa kịp lên tiếng thì anh đã lao tới ôm chặt, vòng tay siết đến mức run rẩy."Vợ... vợ về rồi hả?"Giọng anh nghẹn lại, đầu dụi sâu vào ngực cậu như tìm nơi trú ẩn."Đừng bỏ theo mà... theo sai rồi... theo sẽ ngoan, sẽ nghe lời vợ, sẽ không làm phiền vợ nữa đâu..."Anh vừa nói vừa nấc lên, nước mắt thấm ướt áo cậu. Tay anh bám chặt như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cậu sẽ biến mất. Cả người anh run rẩy, chẳng còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn một chú cún con ngốc nghếch, đem cả trái tim đặt vào người mình yêu."Vợ đi lâu quá... theo sợ lắm..."Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng mềm xuống, mang theo chút làm nũng quen thuộc."Lần sau vợ về trễ... nói theo nghe với nha... theo chờ được mà... chỉ cần vợ đừng bỏ theo là được rồi..."Nói xong, anh lại cúi đầu, ôm …
Cậu nói: “Em thích một chàng trai đáng yêu dễ thương và hay cười!”Anh đáp: “Anh không đáng yêu cũng chẳng dễ thương! Mà ngược lại còn rất trầm tính! Nhưng vì em! Nụ cười của anh sẽ luôn thường trực!”Cậu lại nói: “Em thích một chàng trai vui tính, quan tâm tới em!”Anh lắc đầu, lạnh băng: “Anh không vui tính cũng không biết pha trò. Người khác thường rét run khi ở cạnh anh. Nhưng anh sẽ luôn ở bên, bảo vệ và che chở cho em! Dù có chuyện gì xảy ra! Em luôn có thể yên tâm ở yên trong vòng tay anh mà trốn tránh! Để một mình người yêu em gánh chịu là đủ!”Cậu nũng nịu: “Em thích một chàng trai biết nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa!”Anh mỉm cười, ôn nhu đáp: “Anh không thể nấu ăn cũng chẳng thể hạ mình mà lau dọn! Nhưng anh đủ sức để nấu cho em một bát mỳ khi em đói, có thể nấu cháo cho em khi em ốm, cũng có thể mua cả một siêu thị cho em thoải mái lựa chọn. Và cũng sẽ thuê người làm cho ngôi nhà luôn sạch bong!”Cậu cắn môi, dường như sắp bị khuất phục: “Em ghét những con người đào hoa!”Anh ôm cậu vào lòng, khẳng định: “Anh có thể đào hoa nhưng trong trái tim này chỉ có mình em mà thôi!”Cậu chau mày suy nghĩ thêm lý do thì anh đưa mặt cậu gần kề mặt mình rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ. Sau đó mới dùng ánh mắt yêu thương của mình mà thuyết phục cậu, anh nhẹ giọng: “Anh không hề đạt những tiêu chuẩn mà em đề ra mà cũng chẳng hoàn hảo như người ta nói. Nhưng trái tim, tâm can này lại trọn vẹn tới hoàn hảo tình cảm dành cho em … Anh sẽ làm mọi thứ để để em cảm thấy mình là con người may mắn nhất thế gian này! Em có đồng ý lấy anh không?”…
Ở một vũ trụ tồn tại những chiến binh, họ chiến đấu vì lí lẽ của mình. Và tại Trái Đất, họ biết đến với cái tên OverMan luôn sát cánh cùng quân đội, chiến đấu vì tự do của hành tinh mình trước mối nguy xâm lược từ đế chế thiên hà Drared hùng mạnh.…
Một tình yêu mà chỉ có mình em vun đắp thì sẽ như thế nào? Nó thật sự rất mệt mỏi, em chỉ có thể nhìn theo anh mà không nhận được bất cứ ánh mắt nào của anh cả, đến lúc nào đó em không thể chờ được nữa, em quyết định buông tay rồi anh lại níu lấy như vậy có nghĩa gì nữa? Chúng ta kết thúc rồi...…
duyên gái "huấn văn""ủa em lan sao em không đi lấy chồng mà cứ bám theo tui để mần chi năm nay em cũng 18 tuổi rồi chớ còn 15,16 nữa đâu không lấy chồng mốt ế cho coi à nghen"Lan nghĩa nghĩ hồi rồi nũng nịu đáp:"em hông thích lấy chồng đâu thà ở giá mà nuôi thân béo mầm còn hơn chị ạ mà em hông có ế được mô chị đừng lo có ế chị cưới em nghe"…
ánh mắt mà thành an dành cho minh hiếu phải gọi là tình rất tình , còn minh hiếu hả? dịu rất dịu…