[MafuEmu] Bút Chì Màu
mafuyu x emu from project sekai…
mafuyu x emu from project sekai…
anh ơi.…
Nhật Giang nheo mắt nhìn nó, giọng nũng nịu "Mày khó đoán thật đấy Dan nhỏ"…
Thanh xuân của hai ta…
Bao giờ mới giải tán cái nhóm này vậy ?…
Kể về câu chuyện của Min khi gặp Phong ( chuẩn soái ca )…
My own story, my script where Tarrlok and Noatak are not relate blood brother. Where Noatak just a genius waterbending that Yakone adopted when he accidentally saw he almost use waterbending to destroy his own house in the snowing night in a remote area of Northern Water Tripe. And as Yakone brought Noatak to his house, his wife was gave birth to Tarrlok at that time.…
Đây là chuyện mình viết nhằm mục đích giải trí, không mang tính cọ xít và đi ngược lại với hàm Phong Mỹ tục của Việt Nam, truyện này mình chỉ viết cho vui nên cũng có thể sẽ không hợp với nhiều bạn và cũng sẽ không hay. Đây chính bộ truyện đầu tiên trong sưu tập bốn mùa của mình, còn ba mùa nữa hãy ủng hộ và đón chào mình nhé. Thank you~~~~…
"Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là hạnh phúc. Thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp là sai lầm. Thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp là viển vông. Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp là nuối tiếc..."Gặp nhau, yêu nhau, hiểu nhau, cần nhau nhưng sai thời điểm, ấy là bi thương. Dù muốn bên nhau trọn đời nhưng có nhiều lý do đẩy chúng ta ra xa, rốt cuộc chỉ nhìn nhau bất lực. Ta trách số phận trêu đùa mình, ta trách thời gian trêu đùa mình, ta trách định mệnh mang người ấy đến nhưng rồi lại không để người ấy lại bên cạnh ta. Níu kéo thì xót xa còn buông tay thì đau khổ.Càng hy vọng bao nhiêu thì hụt hẫng càng nhiều, yêu một người không mang lại cho ta một cuộc sống an yên lại càng sai lầm hơn nữa.…
Đôi khi cô cũng thèm cảm giác được yêu một ai đó, được chiều chuộng, được nũng nịu và được ai đó vòng tay ôm thật chặt. Phải chăng cô đơn quá lâu, cô thèm một cảm giác mới? ...có lẽ cậu đã muốn ôm chầm lấy cô, cắn lên má cô một cái rõ đau... nhưng cô với cậu là gì chứ. Đôi khi cậu ghét cái mối quan hệ chẳng biết là gì như thế này, muốn nắm tay cô đi trên mỗi đoạn đường, muốn ôm cô vào lòng mỗi khi cô dỗi hờn hay đơn giản chỉ nói những câu yêu thương,... Cậu không làm được, nhiều lúc muốn lấy hết can đảm để nắm lấy đôi tay ấy mỗi khi đi bên nhau nhưng rồi cậu sợ, sợ cảm giác cô vội buông tay rồi rời xa cậu mãi mãi...…
Đến lượt tôi. Sự sợ hãi như ban cho tôi sức mạnh, thay vì tự chặt bàn tay, tôi cố gắng quan sát xung quanh hòng lừa gặt bọn họ, tôi đã tự chặt ngón tay út của mình, nhưng không chặt đứt, tôi còn để lấp ló một mảnh xương và lớp da nhỏ níu kéo lại, tôi gập chúng lại ở độ cong không tưởng và cất giấu bên trong tay áo, như thể tôi đã tự chặt rơi ngón tay út của mình, nhưng thực tế thì không! (một niềm vui nhỏ bé dâng lên rằng: Tôi không phải mất đi ngón tay của chính mình!)Không cần giải thích gì thêm, nếu bạn hứng thú, mời bạn đến với những câu chuyện của tôi!…
cốc cốc! Anh có phải chồng của An hông?A×O…
1chap không miêu tả hết, 10 chap vẫn vậy. Lẽ rằng chả nên viết, nhưng thôi 1 còn hơn 0.…
Chỉ là một câu chuyện nhỏ…
"Bóng đêm là ban ngày của người tổn thương"…
Lầm đầu viết truyện có gì sai xót mong mọi người thông cảm và bỏ qua😓❤️…
lần đầu viết moq MB góp ý nha Tớ xin nghe 😊😊😁😁😁…
Vào đi tớ kể🦥…
Cặp đôi oan gia ngõ hẹp lại nảy sinh tình cảm một cách kì lạ…
T anti nên viết🤡🖕…