Nắng Cuối Mùa Hè
Bạn có tin vào tình yêu sét đánh không?…
Bạn có tin vào tình yêu sét đánh không?…
Sau khi thất tình, bạn sẽ làm gì?Sẽ khóc thật to? Hay lặng im giả vờ mạnh mẽ?Sẽ níu kéo người ta? Hay nghĩ ra những câu từ mắng rủa người ta?...Còn tôi lựa chọn cho mình một khoảng lặng...Một khoảng lặng dành cho kẻ thất tình...…
Có những con người không còn ở bên ta, nhưng cũng chưa từng thật sự rời đi. Họ nằm lại trong ký ức như một hòn đá nhỏ, không đủ nặng để khiến ta vấp ngã, nhưng đủ để mỗi khi ánh sáng chiếu vào, ta lại nhìn thấy.Tôi viết lại câu chuyện này không phải để níu kéo, cũng không nhằm để biện minh. Nó được viết để lưu giữ, và để cất đi...…
Tên truyện : Lỡ mất một đờiTác giả Nguyễn Ai ĐenThể loại : EABO , quân đội , chính trị , chiến tranh , hài hước , ngọt x ngược ,thế giới giả tưởng ,...-----------Chỉ với một cái bánh nướng 20 đồng , có người tình nguyện đem hết chân tâm yêu anh 「 Có nhau là điều may mắn Cớ sao không giữ lấy Lỡ buông tay chẳng thể quay lại Dẫu ai đã từng gây bao nhớ thương Ngàn lần vấn vương 」Năm ấy , Phuwin không biết đã ôm lấy bao nhiêu cái nghiệt ngã khốn khổ , chỉ biết rệu rã bám víu vào chút hi vọng mong manh . Để rồi khi có người mang theo chút nắng đến , cậu liền xem như châu ngọc mà nâng niu . Mối tình chưa nảy mầm liền chết ỉu dưới lớp đất cằn cỗi , để rồi cuối cùng vĩnh viễn chẳng thể tương phùng…
hardship Hoàng Trọng nhưng không ai chèo thì mình tự chèokhông hẳn là love, chắc bromance là cùngcũng chẳng có nội dung gay cấn gì hết, thỉnh thoảng buồn buồn níu kéo một chú quá khứ thôi ý màcre. GinnyVo @Vườn bông của Trọng Ỉn…
Daruizen đã chết. Kể từ khi bị đánh bại và thanh tẩy, ý thức mơ hồ của gã hoàn toàn không còn tồn tại trên cõi đời.Nhưng khi mở mắt ra, gã lại thấy mình đang lơ lửng giữa không trung, mang hình hài một làn khói mỏng manh yếu ớt và được nâng niu bởi đôi bàn tay ấm áp.Người đó ngạc nhiên, cảm thấy thích thú khi nhận ra gã có ý thức.Gã mơ màng, lựa chọn đi theo người đó hòng tìm kiếm câu trả lời về sự tồn tại của mình.Nếu như được sinh ra từ căn nguyên của thảm hoạ, là hiện thân của thứ tai ương cần phải bị diệt trừ, không được phép tồn tại... Vậy tại sao gã lại xuất hiện? Chẳng phải cuối cùng mọi thứ đều sẽ quy về hư vô hay sao?Daruizen tự hỏi rất lâu, cho tới khi phải đối mặt với kẻ từng khước từ lời cầu xin hèn mọn và thảm hại của mình."Tôi không cần biết cậu là ác quỷ hay thiên địch của nhân loại. Với tôi, cậu là người vô cùng quan trọng. Vậy nên..."Vì một ai đó, ác ma cũng có thể nở nụ cười dịu dàng.Lưu ý: Darunodo là NOTP của tui, fic này có xuất hiện OC x char và những tình tiết gây khó chịu tới người ship cp đó. Cảnh báo trước không lại có người hỏi.…
Tên truyện: Sonata - Ánh Trăng TànTác giả: Fara TanggThể loại: Tình trai, SE (ngoại truyện HE)Giữa Sài Gòn náo nhiệt, có một bản sonata ánh trăng héo tàn, kể về chuyện tình của Dương - chàng nghệ sĩ piano tài hoa và Kiệt - cậu trai miền Tây mang trong mình nỗi buồn của sông nước Cửu Long. Tình yêu của họ, như ánh trăng rằm, sáng trong, dịu dàng, nhưng rồi cũng dần phai nhạt, tan vỡ theo những cơn sóng ngầm của số phận. Dương đã cố gắng níu giữ, đã dùng âm nhạc để xoa dịu vết thương trong lòng của Kiệt, nhưng định mệnh nghiệt ngã đã cướp đi ánh trăng của đời anh. Để lại một Sài Gòn vẫn ồn ào, náo nhiệt nhưng thiếu vắng đi một nụ cười, một ánh mắt, và một bản tình ca không bao giờ trọn vẹn.…
17 tuổi thì anh trịnh trọng nói cho cô biết, cô là người phụ nữ của anh suốt đời. Cô cầm tay anh cúi gập người, cười đến nội thương.Năm 27 tuổi, anh dứt khoát nói, có thích lấy chồng hay không thì phải sinh con trước đã.Cô tỏ vẻ đồng ý, lại chẳng để trong lòng.30 tuổi lúc anh rốt cuộc nổi giận. . . . . ."Anh chỉ hận bản thân mình lại một mực yêu em!!"Trên đây là câu chuyện tình yêu của một cô dâu nuôi từ bé "tra tấn" phó cục trưởng Bộ ngoại giao."Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa lão thiên hoang. Bởi vì, có thể kiếp sau người đứng bên em không phải là anh nữa rồi."Oh Hayoung không ngờ rằng hành động chặn xe trong mưa đã thay đổi cuộc đời cô. Cô từ một đứa trẻ mồ côi trở thành con cháu nhà cán bộ cao cấp, cũng từ đó trong cuộc đời cô xuất hiện một kẻ bá đạo mang tên Oh Sehun.Đời người điên đảo, bao nhiêu chuyện bất ngờ xảy ra nhưng không ngăn cản được tình yêu, từ đó bên nhau không thể rời xa. Nhưng, rốt cuộc phải cần bao nhiêu tình cảm mới có thể níu giữ nhau? Là câu hỏi mà tất cả những người đang yêu đều hỏi.Vài lời: Thực ra truyện này được một người bạn giới thiệu, ngược đến đau lòng. Thế là nổi hứng chuyển ver Seyoung cho mọi người cùng đọc để ngược tâm với mình. Cảm thấy bản thân thật độc ác.…
Ryoma chết, cậu buông xuôi mọi thứ, cha mẹ cậu chết rồi, không còn gì níu kéo. Nhưng cứ tưởng sẽ gặp Diêm Vương, thế quái nào lại quay lại năm nhất Seigaku? Em trai đâu ra vậy?? Đời trước đâu có em, sao đời này lại có rồi??! Quan trọng nhất là nó làm đảo lộn cuộc sống của cậu rồi!!??…
XUYÊN KHÔNG ĐƯỢC THÚ NHÂN CƯU MANG Hán Việt: Đái trứ không gian bị kiểm tẩu / thú nhân chi đái trứ không gian bị kiểm tẩuTác giả: Khuyết Dưỡng Đích Kim Ngư.Tình trạng: Hoàn thành 93c, 3PN.Edit: Lime Sweetie Chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad: limesweetie07[01/01/23 - ? ]Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Dị thế , Xuyên việt , Ngọt sủng , Thú nhân , Song khiết 🕊️ , Tùy thân không gian , Làm ruộng , Mỹ thực , Chủ thụ.Văn ánMang trên mình những vết thương lòng, cậu chỉ mong tìm được một nơi có thể che chở và yêu thương mình.Một vị thú nhân sư tử hoang dã, mạnh mẽ và kiêu hãnh-những tưởng lạnh lùng xa cách, hóa ra lại là người dịu dàng và chung thủy hơn bất cứ ai.Giữa một thế giới xa lạ, liệu cậu có thể tìm thấy sự ấm áp mà mình vẫn luôn mong chờ?Liệu cậu có thể có được một mái nhà thực sự, một vòng tay sẵn sàng dang rộng để bảo vệ mình?Đây là câu chuyện về một người mang theo không gian xuyên đến thế giới khác, được một thú nhân sư tử mạnh mẽ nhặt về, nâng niu và yêu thương hết lòng..- Edit chỉ vì thấy bộ này rất hợp gu mà chưa thấy ai làm hết.- Không biết tiếng Trung, edit với sự trợ giúp của Leo - Nguồn thuộc về wikidich, phi lợi nhuận, chưa có sự đồng ý của tác giả.- Không chuyển ver.- Có REUP thì chừa cho cái nguồn.…
Giới thiệu một:Mọi người xung quanh đều nói Phó Hằng là chó điên, không thể chọc, không thể chọc. Nhưng không ai biết tại sao anh lại thu hồi tất cả nanh vuốt, cẩn thận nâng niu một đóa hoa ăn thịt người.Giới thiệu hai:Xin hỏi Hoa Ăn Thịt Người tiểu thư, gặp lại mối tình đầu ở bệnh viện tâm thần là trải nghiệm như thế nào?Diêu Linh: Lúc quang hợp, có bạn!Phóng viên nằm vùng có nghĩa khí và nhan sắc tỷ lệ thuận VS Sếp lớn Internet bị chứng hưng cảm hay nổi điên bất thườngP.S: Truyện này không viết về bệnh viện tâm thần chính quy mà là một trung tâm quản lý bệnh nhân tâm thần bất hợp pháp.P.S: Nam chính bị bệnh là thật, nhưng truyện ngọt ngào, quan trọng là không nên lấy tiêu chuẩn của phụ nữ bình thường đánh giá nữ chính.P.S lần nữa: Truyện ngọt sủng, không thích xin đừng đọc, miễn bới móc.…
Gió mùa xuân đưa tôi đi; Nhưng mùa đông nơi em níu tôi lại…
Fanfic đầu tay.Vì là lần đầu dấn thân vào con đường viết lách nên cốt truyện và văn phong vẫn còn tệ,mong mọi người thông cảm.TvT -Chuyện kể về Việt Nam và hành trình xuyên không làm lại cuộc đời cho chính mình ở thế giới song song. Ở đó không ai thật sự yêu thương cậu,chỉ có đồng chí đã từng kề vai sát cánh Cuba và người ba đáng kính của cậu là dành mọi tình cảm để nâng niu cậu cho dù bị người đời soi mói. Tất cả các country xuất hiện trong truyện đều dành tâm tình cho một cô gái nhưng cô ta lại rất ghét Việt Nam nên đều bày những chiêu trò khiến họ hiểu nhầm Nam và sinh ra một cảm xúc ghét bỏ cậu. Nam trong thế giới song song trao trọn con tim mình cho họ dày vò rồi trở thành trò cười cho cả thiên hạ chỉ trỏ,bàn tán. ••••••••••Còn lại thì đọc truyện mới biết được =))Tuyến nhân vật trong truyện sẽ có sự xuất hiện của một vài nhân vật phụ và cả câu chuyện chỉ liên quan một chút tới lịch sử xưa nên có gì đừng bắt bẽ phần lịch sử mình viết ra =]]]]]] (Chỉ là một câu chuyện hư cấu không có thật và không có ý xúc phạm một Country nào) Mọi người đọc truyện zui zẻ ^^Ảnh bìa by: Me =))Tên cũ: Xuyên không vào thế giới song song, quyết làm lại từ đầu!…
Một khi đã yêu, chúng ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với nó, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng, hay nói đúng hơn là không đành lòng. Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng phải xa cách và vĩnh viễn không còn thuộc về nhau nữa? Làm sao có thể bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi? Làm sao để dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?... Nhưng, hãy nghĩ rằng, một khi đã yêu, yêu chân thành và trọn vẹn, thì hai tâm hồn mãi mãi là một, mãi mãi là của nhau và không có khoảng cách nào có thể xóa mờ...Nếu có ngày, vì một lí do nào đó buộc bạn phải rời bỏ người mà bạn yêu thương, hoặc bạn không thể tiếp tục chăm sóc cho người đó được nữa, vậy thì, làm thế nào để níu giữ tình yêu chưa trọn vẹn của mình?... Một hôm, Lâm Duẫn Nhi nhận được cuốn nhật kí từ một thiên sứ, thế là cô bắt đầu thực hiện ước hẹn cuối cùng của mình với cô gái đó - thay cô ấy yêu anh chàng tên Ngô Thế Huân. Nhưng, khi hai người họ đã bén duyên, thì cô gái thiên sứ bất ngờ xuất hiện....Tình yêu trên thế gian này vốn dĩ vẫn như vậy, dù anh ấy không yêu tôi nữa, dù tôi đã biến mất khỏi thế giới này, nhưng... tôi vẫn yêu anh ấy!Vì thế, bạn thân yêu ơi, xin hãy thay tôi mãi mãi yêu anh ấy...!…
Kiếp đầu tiên, nàng là nô lệ được hắn mua về từ chợ đen, hắn là thế tử. Kiếp thứ hai, nàng là nhị tiểu thư thất sủng của thừa tướng, hắn là hoàng thượng. Kiếp thứ ba, nàng là thư kí của hắn, hắn là người nắm giữ một phần hai kinh tế đất nước. Ba kiếp trải qua, tình duyên bất thành, mạnh bà thuơng tiếc cho số phận của hắn, liền cho hắn qua cửa ai đầu thai mà không cần uống canh. Tại kiếp thứ ba, vì quá yêu nàng, cho nên hắn níu kéo, nắm giữ, giam cầm nàng, chỉ vì muốn giữ nàng bên cạnh. Nàng chạy trốn, hắn theo đuổi. "Nếu tôi không phải là kiếp sau của nàng ta, anh sẽ yêu tôi sao?"**Bộ đầu tiên trong hệ liệt « Nhân Duyên »Cốt truyện nói về kiếp thứ ba của nam chính và nữ chính Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, lãng mạn, ngọt ngược đan xen, nam nữ cường, HE...…
Cảm hứng từ một video trên facebook của blog Đắc Ý Phong.Kiếp trước nàng là Quý phi quyền quý, là đóa hoa rực rỡ nhất trong hoàng thành tráng lệ. Kiếp này, nàng là một nữ sinh ngây thơ trong sáng, tâm tư đơn thuần như đóa hoa hướng dương rực rỡ dưới ánh mặt trời. Kiếp trước hắn là Nhạc sư nổi danh, ngẫu nhiên xuất hiện trong giàn nhạc cung đình, tài hoa nhã nhặn nhưng lại đem lòng yêu thương Quý phi cao cao tại thượng là nàng để rồi đổi lấy một đời day dứt. Kiếp này, hắn là một chàng trai phong quang vô hạn, tài giỏi hào hoa nhưng dường như đang níu kéo hình bóng người thương từ kiếp trước. Liệu hai người có đến được với nhau??? Đây là lần đầu tiên viết fanfic nên có gì mọi người góp ý. Gửi lời cảm ơn đến blog Đắc Ý Phong đã cho em mượn ý tưởng.…
Jeon Jungkook là ngôi sao nổi tiếng có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim mềm yếu, vì những bóng đen từ thời niên thiếu nên anh luôn luôn tìm cách trốn tránh các phóng viên và giới truyền thông. LaLisa là nhà báo có tài với vẻ ngoài trong sáng và nội tâm mạnh mẽ, có thể không từ thủ đoạn để moi móc các vụ scandal và tin giật gân.Trong một lần tình cờ, hai con người vốn dĩ không thể gần gũi nhau ấy bỗng chốc trở thành bạn bè. Jungkook ngây thơ cho rằng Lisa không nhận ra thân phận ngôi sao của mình, trong khi đó Lisa lại tương kế tựu kế tiếp tục trở thành bạn tốt của Jungkook... Nhưng khi mối quan hệ của hai người ngày càng trở nên sâu sắc, Lisa bắt đầu dao động. Cô khiến cho một người bướng bỉnh và luôn trong tâm thế phòng bị yêu cô sâu sắc... Lời nói dối tốt nhất là tìm cách biến lời nói dối ấy thành hiện thực.Khi đã đặt mình vào những lời nói dối ấy, thông thường đều không thể phân biệt đâu là giả, đâu là thật. Khi sự thật được phơi bày, khi Huân đau đớn quay lưng bỏ đi, Tiểu Tuyền sẽ phải làm gì để níu kéo hạnh phúc sắp biến mất?…
Có những cuộc gặp không đến bằng tiếng gọi, mà bằng sự im lặng kéo dài quá lâu.Họ bước ngang đời nhau như hai vết nứt song song từng rất gần, rồi trượt khỏi nhau bởi một biến cố không ai đủ sức giữ lại. Khi quay về, mọi thứ đã đổi khác: người từng rực rỡ thì học cách sống cẩn trọng, người từng kiên định thì khoác lên mình lớp lạnh lùng của một kẻ sống sót.Thời gian không xóa đi điều gì. Nó chỉ dạy con người cách che giấu.Những năm tháng tưởng đã khép lại vẫn nằm nguyên đó, trong một quán cà phê không biển hiệu phô trương, trong một hình xăm giấu sau gáy, trong ánh nhìn lướt qua mà tim phải gắng sức mới không vỡ vụn.Họ nhận ra nhau không phải bằng khuôn mặt, mà bằng cảm giác quen thuộc đến tàn nhẫn - thứ chỉ xuất hiện khi một người từng là cả thế giới của mình, rồi biến mất. Có những nỗi yêu không cần lời xác nhận, vì nó đã được sống sót qua chờ đợi, mất mát, và những năm tháng tin rằng đối phương không còn tồn tại.Câu chuyện này không kể về việc yêu lại từ đầu.Mà là học cách ở lại sau khi đã mất nhau quá lâu, và biết rằng nếu bước thêm một bước nữa, sẽ không còn đường lùi.Giữa những khoảng cách không ai dám chạm, họ phải tự hỏi:liệu tình yêu còn đủ sức níu một người đã quen sống một mình và liệu có ai dám chọn ở lại, lần này không vì nghĩa vụ, không vì hối tiếc, mà chỉ vì yêu."Có những người không yêu để có nhau, mà yêu để kéo nhau trở về từ cái chết.""Và mùa đông dài nhất đời Orm, cuối cùng cũng tan mang theo hơi ấm của Ling"@K…
Một câu chuyện nhỏ với mỗi chap ngắn kể về thường ngày của bé bi nhà tụi mình.Hì, truyện này viết ra là để yêu thương, là để sủng Kamui như nhà nghệ thuật nâng niu, ôm ấp tác phẩm đã dành hết bao tâm huyết của cuộc đời để tạo ra.Kamui là để yêu thương, là viên đá quý sáng trong lung linh mang vẻ đẹp vô giá được tụi mình ôm ấp trong lòng, là chiếc thìa vàng luôn được trưng ở nơi đẹp nhất trong chiếc tủ gỗ xa hoa nhất, là vị thần nhỏ bé xinh xinh được tạo ra để cứu rỗi muôn loài.Vậy nên ai không thích Kamui thì xin hãy bấm lấy chữ X nhỏ mang màu đỏ sậm xinh xinh trên góc hay bấm vào dấu ngoặc quay lại đen đen nho nhỏ trên kia.Ai dám vào truyện rồi xúc phạm bé bi của tụi mình là cắn ó. Áu áu.…