Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Anh bất chấp khó khăn chỉ để muốn bên cô ấy thôi sao ,nhưng còn em anh nhất quyết không muốn về bên em sao .Tại sao vậy ?Vì cô ấy là người duy nhất chiếm trọn trái tim anh sao?Mong sau này em vẫn sẽ yêu anh nhưng em sẽ yêu anh theo cái cách anh mong muốn .Tạm biệt người em thương!…
Hơn 1 triệu lượt đọc bị xóa...Làm lại từ đầu không cay cú.Chào mừng mọi người đến với câu chuyện của Giao nhân Trường Ý và Ngự yêu sư Kỷ Vân Hoà 🥰Fanpage: https://www.facebook.com/cuulophihuong.vn/…
Giữa một thành phố lung linh ánh đèn nhưng ngập tràn những mảng tối, tình yêu của Vũ Quốc Phong và Lê Băng Châu xuất hiện như một đốm lửa nhỏ trước cơn bão. Một kẻ sống dưới danh tính giả, lăn lộn giữa máu và ranh giới sinh tử của giới tội phạm. Người kia thì ôm lấy sự lạnh lẽo của những cái xác trên bàn mổ, tìm kiếm sự thật bằng một trái tim tĩnh lặng. Giữa dòng đời cuộn sóng với áp lực từ dòng họ danh giá, sự khinh bỉ của xã hội và họng súng chực chờ trong đêm mưa, họ níu lấy nhau để tìm lại hơi ấm. "Dưới Lớp Áo Mưa Vàng" sẽ là bản hòa tấu giữa cái lạnh nghẹt thở của hiểm nguy và nốt trầm dịu dàng của một tình yêu sâu sắc, nơi hai tâm hồn đi qua bão giông để chạm đến bình yên cuối cùng. Chào mừng mọi người đến với tác phẩm đầu tay của mình!!💗💗…
Tên truyện: Tổng Tài Xin Đừng Yêu EmTác giả : PIMMThể loại: 18+, H nhẹ nhàng không thô, ngôn tình.Ngày sáng tác: 28/10/2025Tình trạng: Đang sáng tácLưu Trạch Đông, 37 tuổi chủ tịch của một tập đoàn Lưu Thị giàu nhất châu Á, sở hữu vẻ ngoài điển trai, tiền bạc không phải là vấn đề, theo đuổi một nữ cường Lục Nhi, chiếm hữu, độc đoán là từ để miêu tả Trạch Đông.PIMM: Vô cùng cảm kích khi các bạn đọc và đón nhận, mọi thắc mắc xin vui lòng đề xuất chỉnh sửa ở bình luận truyện, cảm ơn tất cả các bạn.…
Hỗn trướng! Mở miệng ngậm miệng “Đáng thương vật nhỏ”Hắn cho rằng bọn họ là ở diễn hai mươi năm trước lưu hành văn nghệ tiểu thuyết sao?Thối, nàng mới không phải cái loại này nũng nịu, khiếp sinh sinh nhu nhược nữ nhân vật chính Mà là tập xinh đẹp, trí tuệ, quyết đoán cho một thân nữ cường nhân Về phần hắn...... Nhiều nhất bất quá là bị nàng trúng tuyển “Dựng phu”Quản hắn là cái gì quảng cáo giới thiên tài, làm việc tác phong cỡ nào bá đạo cường hãn Nếu tưởng trèo lên của nàng giường, hết thảy đều chiếu của nàng quy củ đến ──Nha...... Thật sự là đáng chết , sự tình làm sao có thể biến thành như vậy?!Nguyên bản đơn thuần “Cầu tinh quá trình” Ở hắn có ý định khiêu khích dướiDiễn biến thành một lần lại một lần Olympic cấp tình ái đại tái Làm nàng tỉnh ngộ không thể lại dây dưa đi xuống, hạ quyết tâm mệnh lệnh hắn tránh ra Hắn thế nhưng hỏi lại: Muốn người của hắn tránh ra, hay là hắn tâm tránh ra?Đáng giận...... Nàng thà rằng hai người giống trước kia như vậy đối chọi gay gắt Cũng không nguyện ý đối mặt hắn như thế cuồng dại thâm tình biểu hiện a Đặc biệt nàng sớm từng thề, đời này không bao giờ nữa yêu gì nam nhân...…
Tổng hợp Fanfic cp Tô Xương Hà x Tô Mộ Vũ Tổng hợp nhiều tác giả Nguồn Xhs x Lofter x AO3Dịch: A Cửu + AICảnh báo: OOCTô Mộ Vũ=Tiểu Mộc Ngư (vì phát âm Mộ Vũ vs Mộc Ngư giống nhau)…
Đúng là thanh xuân của tớ thì chỉ có 3 đường thẳng hàng đó là: trường, lớp học thêm và nhà. Nhưng mà... Tớ cảm thấy rất vui vì đồng hành với tớ có cậu. Tớ cảm thấy rất may mắn khi được làm bạn với cậu. Tớ cảm thấy rất hạnh phúc vì tại thời điểm đó, tớ dành hết tình cảm cho cậu...Người ta thường bảo, tình đơn phương là loại tình cảm đau đớn nhất vì yêu mà không dám nói. Nhưng với tớ... đó là thứ tình cảm đáng trân trọng nhất vì... Vì thích nên hay tìm cách được xuất hiện trước mặt cậu nhiều nhất. Vì nhớ nên hay tìm cách nhìn lén cậu. Vì yêu nên mới không nói để được đồng hành với cậu, được đứng trước cậu, được nâng niu tình cảm của mình đối với cậu giống như một viên ngọc trai đẹp nhất, không dám làm gì mạnh mẽ để nó không vỡ, luôn trân trọng nó vì nó là thứ quý giá nhất của mình.Cảm ơn cậu bạn của tớ nhé...…
Sự giao cảm đồng điệu. Đêm đen tĩnh mịch đến đáng sợ như muốn nuốt chửng mọi thứ mà nó bao trùm. Hai người một nam một nữ anh tuấn phi phàm, dịu dàng thoát tục. Họ đối diện nhau như đại diện của hai thế giớ đối lập. Bởi vì ánh sáng và bóng tối không thể giao hòa cùng nhau. Cô gái mỉm cười bất đắc dĩ. Đôi tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay chai sần rắn chắc của anh dần buông lơi. Giọt nước mắt hồng nhan rơi trên mu bàn tay anh nóng hổi. Nụ cười đau khổ như đóa quỳnh hương tàn trước bình minh của cô khiến lòng anh như siết lại. Đau đớn.-Mặc Phi, xin lỗi! Tôi và anh không thể tiếp tục như vậy. Tôi còn có gia đình, bạn bè, người thân. Tôi ở bên anh sẽ nguy hiểm đến họ. Chúng ta ban đầu biết chắc sẽ có ngày hôm nay vậy cớ gì anh phải níu kéo những điều vốn không thể vãn hồi.Anh nghe mà huyết mạch sôi trào. Phải chăng thế giới sống trong bóng đêm của anh đã làm hoảng sợ và vấy bẩn lên tâm hồn trong trắng của cô. Điều gì làm cô thay đổi thái độ trước sau như một cùng anh? Khi nói lời chia t…
Leng kengỞ ngoài cửa bước vào là một nam sinh tuấn tú, cơ thể cao ráo, cường tráng. Cậu ta đi quanh cửa hàng một vòng rồi dừng lại trước một cái lồng kính ở góc phòng.- Cậu muốn mua con chó này sao?Cô chủ tiệm lấy con chó trong lồng kính ra, đưa cho cậu.- Cháu mua nó.Cậu trai đó sau khi trả tiền, định đi ra ngoài thì đột nhiên bị ai đó níu ống quần lại. Nhìn xuống chân, một bé con khoảng mười tuổi, khuôn mặt trắng noãn, hai má phấn nộn, đôi mắt buồn buồn đang nhìn chằm chằm vào con chó trên tay mình.- Con buông ra cho anh về đi, ngoan nào.Cô chủ tiệm dỗ dành bé con, nhưng bé con nhất quyết không chịu buông tay.- Bé con, muốn gì sao.Cậu trai hết cách đành ngồi xuống dỗ theo.- Tôi là đại nam nhân, không phải bé con.Đôi mắt đáng thương khi nãy bây giờ trở nên giận dữ, nhưng vẫn rất đáng yêu.- Rồi rồi, đại nam nhân muốn gì.- Con chó...con chó ấy...Bé con nhìn xuống con chó trên tay cậu trai, khuôn mặt liền dịu xuống, tay nhỏ vuốt vuốt lông con chó, đôi môi anh đào khẽ mím lại…
Tên khác:Chuyện là tôi vừa được cho ngồi chức quản lý tại một ký túc xá nữ, nhưng nói gì đi nữa thì đẳng cấp của cư dân nơi đây đã ở cái mức trời ơi đất hỡi mất rồi. Như thế này thì làm sao mà quen cho nổiTốt nghiệp từ một trường nghề chuyên dạy các ngành sáng tạo, Hirose Souta đã kiếm được việc làm cho mình một cách bình an vô sự, nhưng nơi ấy cũng chính là một công ty "đen"(1). Bằng một cách thần kỳ nào đó, Souta trụ lại đây được ba năm, nhưng khi mà thể xác lẫn tinh thần đã kiệt quệ thì anh chàng quyết định nghỉ hưu sớm. Trong điều khoản còn ghi là giữ bí mật về nơi làm việc... nhưng chàng ta rốt cuộc cũng chạy trốn thành công. Bốn tháng tiếp theo là khoảng thời gian quay về nhà bố mẹ nghỉ xả hơi, và đương lúc Souta tìm kiếm chỗ làm mới thì Rie - mẹ cậu - lại giới thiệu cho một nơi sau.Bà nói rằng: "Mày làm quản lý cho ký túc xá bà mày đang kinh doanh dùm mẹ được không?". Lý do được đưa ra là bà cậu phải nhập viện vì căn bệnh kinh niên trở nặng nên cần thêm nhân lực.Cảm thấy thứ trách nhiệm nặng nề ở trước mắt, một đằng vì bản thân chưa từng đảm đương mấy vị trí quản lý bao giờ, Souta đã định khước từ lời đề nghị đó, nhưng nể mặt nhị vị phụ huynh đã săn sóc mình bấy lâu nay nên anh chàng đành gật đầu trong lưỡng lự.Và rồi một quả bom đã được thả xuống..."Mẹ nói trước cái này, ký túc xá mày sắp tới, chỉ có con gái sống ở đó thôi ấy."Đúng thế, Souta sẽ ngồi chức quản lý tại một ký túc xá... dành cho nữ.Một nữ sinh cao trung ngây thơ vô số tội, lạc quan yêu đời.…
***Văn Án*** Giữa một Luân Đôn ẩm lạnh và tấp nập , Aimee chỉ là một bóng ma vô hình, không gia đình, không bạn bè thân thiết, một cuộc sống lay lắt và cô độc đến mức chẳng ai buồn rơi nước mắt nếu cô biến mất. Lẽ sống duy nhất níu giữ cô sau những giờ làm việc kiệt quệ là "Ánh trăng của sa mạc", một cuốn tiểu thuyết giả tưởng về đế chế tàn khốc. Nhưng rồi, một vụ tai nạn máy bay thảm khốc đã xé toạc bầu trời, ném cô rớt xuống cõi chết, để rồi tỉnh dậy giữa cái nắng thiêu đốt của lục địa Ashkar. Chào mừng đến với Azharan. Đế quốc của nắng, gió và cát, nơi khắc nghiệt đến mức con người phải giành giật từng ngày để tồn tại. Nơi đây, sinh mạng vô cùng rẻ rúng, và chân lý chỉ thuộc về kẻ mạnh. Đứng trên đỉnh cao quyền lực ấy là gia tộc Ahrimaz, một hoàng tộc tự xưng là những kẻ được thần linh lựa chọn để cai trị. Nhưng ẩn dưới vỏ bọc huy hoàng đó lại là một vương cung ăn thịt người, một ổ dã thú không ngừng cắn xé lẫn nhau trong những ván cờ chính trị thâm độc tột cùng. Trở thành một kẻ ngoại lai thấp bé lạc bước vào hoàng cung, Aimee vốn dĩ chỉ muốn tìm cách lẩn trốn bánh răng định mệnh để giữ lấy mạng sống. Bởi đây là điều cô luôn làm tốt nhất và cô biết rõ, thế giới này tàn nhẫn đến mức nào. Trong tâm trí Aimee, Sharifa từng là ánh sáng rực rỡ nhất. Nàng là nguồn cảm hứng kiên cường, một người luôn mang trong mình quá khứ đau thương mà bước đi chưa từng dừng lại, giống như ánh bình minh rực sáng không ngừng vươn lên từ góc tối thế gian.…
Truyện "Sống Lại Làm Ái Thê Nhà Tướng" nói về Thiên kim tướng phủ bỏ trốn làm thiếp khổ không thể tả, lúc này rốt cuộc được làm vợ cả,Kết quả, vì sợ cưới mà ngày thành hôn đó người bái thiên địa với nàng lại là con gà trống. . . . . .Nàng chuyển từ người đã từng chuyên phụ trách nũng nịu trạch đấu thành gia quyến của tiểu tướng dũng mãnh trên sa trường.Hôm nay, không thể không xắn tay áo cùng thăng cấp đánh quái vật với phu quân. . . . . .Thể loại: sủng, xuyên, đã hoànNhân vật chính trong truyện : Thôi Uyển Như, Tiếu Dương ( Tiếu Lực Dương )┃vai phụ: toàn gia Thôi gia, toàn gia Tiếu gia┃ những nhân vật khác: Tướng quân, lính đặc biệt, tướng gia, hầu môn.…
Truyện: Tuyết Sơn tình [ Ronmin]Thể loại: đam mỹ, cổ trang, huynh đệ văn,ngọt ngào ,HEĐoản văn đam mỹ đầu tay của mình đó ạ, mọi người đọc rùi cho mình cái nhận xét nha, níu vote được thì càng vui hí hí…
Chàng là thiên tử, một tay nắm cả giang sơn. còn ta chỉ là một nô tì nhỏ bé, thấp hèn.Chàng đã từng yêu ta, đã từng nâng niu, chiều chuộng ta. Nhưng...chỉ vì một phi tần mới vô cung mà giết ta.Ta hận chàng nhưng càng hận lại càng yêu…
• Tên truyện: Luôn Dõi Theo Em• Tác giả: Kiều Ân Nhu• Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Nhẹ nhàng, Ngọt, SE• Số chương: 1• Trạng thái: Đã hoàn thành •Văn án:Tình đầu, là hương vị của một ly trà sữa ngọt ngào, pha chút vị đắng của cà phê.Tình đầu, là khi những cảm xúc yêu, thương, nhớ, giận, buồn, hận lần đầu len lỏi vào tim.Tình đầu, là mối tình một thời thanh xuân em trân trọng, nâng niu những xúc cảm trong veo, ngọt lịm.Nhưng tình đầu không phải tình cuối, nồng nhiệt nhưng chóng vánh và mau phai.Sau này, em sẽ gặp nhiều người khác nữa...Nhưng,Thanh xuân của em, chỉ dành trọn cho anh thôi!----Các bạn đọc xong, thử ấn nút sao màu vàng phía dưới sẽ thấy điều bất ngờ đấy!Thật mà! Nhuu không lừa ai bao giờ đâu hihii :>…
"Sinh mạng không phải là viên đạn đã tháo ngòi, thưa Đại úy. Anh ném nó ra chiến trường làm trò đùa, nhưng chúng tôi phải dùng cả đôi tay run rẩy này để nhặt lại từng mảnh vỡ của trò đùa đó.""Bác sĩ Jeon, đôi tay tuyệt đẹp này của cậu sinh ra là để nhặt lại sự sống. Đừng để nó phải nhuốm màu sát khí của một kẻ chỉ biết cầm súng giết chóc như tôi."Một kẻ vắt kiệt sức lực để níu giữ sinh mệnh. Một kẻ sẵn sàng vứt bỏ mạng sống vì lý tưởng. Họ vốn là hai đường thẳng song song, lại vô tình trượt khỏi quỹ đạo mà đâm sầm vào nhau giữa vùng viễn biên đầy khói lửa.Jungkook từng nghĩ mình đủ kiên cường để yêu một người lính. Nhưng khi bóng tối ập đến, khi người đàn ông ấy thoi thóp trên bàn mổ, sự kiêu hãnh của một bác sĩ thiên tài hoàn toàn vỡ nát. Để cứu lấy đôi tay cầm dao mổ, và để cứu lấy trái tim đang ngày đêm nơm nớp lo sợ nhận giấy báo tử, Jungkook chọn cách tàn nhẫn nhất: Rời đi.Dưới hiên nhà đầy nắng sau cơn bão, liệu mùi hương thảo mộc có thể gột sạch vết nhơ của khói súng và những tàn tro sinh tử?…
Thật ra, em sẽ không hề sai nếu như em bị lừa dối rằng mình là người đến trước. Em đáng thương nhiều hơn như thế. Nhưng nếu như em vẫn ngoan cố níu giữ tình cảm ấy, thì người sai lại chính là em !…
•Giới thiệu:Nhân Bản Hoàn Mĩ: A001Thể loại: Hiện Đại, HE...Tác Giả: Đông Phương Ngân YTình trạng ra chương: X Chương/1 tuầnNhân vật chính: Đông Phương...••••••Đông Phương là người.Cô cũng là thế thân.Không có tình cảm, không có cảm xúc, không có quyền lên tiếng.Ngày nào con chip trong đầu hết pin...Có lẽ cô cũng chết...Nhưng, cứ ngỡ sự hiện diện của mình không được ai hoan nghênh, chào đón.Vậy mà, mấy người này, sao lại cứ níu giữ cô lại vậy?Đông Phương không hiểu.Cô chỉ là người thừa thãi thôi mà, mấy người để ý đến tôi như thế là vì cái gì?••••••••…