『0309』Yêu Em Rất Nhiều
Ngược , H+…
Ngược , H+…
-Ôm là sự níu kéo em ở lại ....!!!…
Tác giả: Trúc Dĩ.Thể loại: Dưỡng thành, Duyên trời tác hợp, Đại thúc vs loli - Trâu già gặm cỏ non, Ngôn tình, Ngọt, Sạch, Sủng, Thầm mến, Hiện đại, Thanh xuân vườn trường.Editor: [L.A]_BrandyDesigner: [L.A]_JianFeiNguồn: lustaveland.comVăn án:Tang Trĩ tự biết yêu sớm là không tốt. Chỉ là cô không thể kiềm lòng được trước người con trai kia.Vẻ ngoài lãnh đạm, nhìn có chút lười biếng, là một người khi nhìn vào khiến người khác cảm giác rằng anh là một người lông bông. Thế mà lại làm cô bé mới mười ba tuổi rung động.Cứ mỗi lần anh ta ghé đến nhà cô để chơi game cùng anh trai, cô lại thỉnh thoảng đến bưng đồ ăn vào.Anh ta sẽ tựa như vô tình nâng hờ mí mắt, rồi cười đến yêu nghiệt nói: "Nhóc con, em sao vậy? Vừa nhìn thấy anh liền đỏ mặt."*Yêu nghiệt phúc hắc và thiếu nữ thần kinh*Nhân vật chính: Tang Trĩ, Đoàn Gia Hứa.Nhân vật phụ: khác.…
Em đã mất đi anh-người con trai mà em đã rất thương💜Em đã mất đi tình yêu-1 tình yêu mà em nâng niu rất nhiều❤Mất anh...mất đi tình yêu...em đau đớn đến kiệt quệ💔Sao giờ đây hạng phúc lại đắt đỏ và mong manh đến vậy...💦Anh à...em thực sự rất nhớ...rất nhớ anh...🌟Mình xa nhau đủ rồi...về đi anh!🔥…
Một cuốn sách kì lạ ? bất ngờ xuyên vào thời cổ đại , 6 Sao của chúng ta phải làm Sao để sinh tồn khi họ chính là những công tử quyền quý chưa từng phải sống khổ cực ? Một vài cuộc gặp gỡ là nghiệt duyên hay chính là định mệnh ?Chốn cung đình mưu đấu toan tính , liệu có thực sự hay ho sung sướng ? Đã tâm niệm sẽ tranh xa chốn quyền lực , an ổn tìm đường trở về , nhưng rốt cuộc vẫn phải dính vào ? Nhất định phải trở về chính là mục tiêu quan trọng , nhưng liệu họ có đủ can đảm rời xa nơi này ? Thứ gì đã níu kéo họ lại ?A, tất cả cũng chỉ vì chữ tình mà thôi !…
Vì bốc đầu xe mà tôi isekai lúc nào không hay!Truyện viết đọc cho vui thôi và nó không giống trong truyện gốc , tôi viết vô tri lắm. Cảnh báo là OOC đấy. Nhân vật trong truyện gốc thuộc về tác giả Harukawa Sango và Asagiri Kafka - còn ở fic này cuộc đời họ thì do tôi.Sẽ có những từ ngữ không phù hợp ( chửi tục khá nhiều).Chúc mọi người đọc vui vẻ và ủng hộ tui nhé.Ai thấy không hợp thì lướt qua nha.…
Cho đi là hạnh phúc, em sẽ buông tayNíu ké sự thật chẳng có can đảm đấyEm yêu AnhNhưng phải buông tay anh ra thôi!😐…
thích người từ lâu lắm rồi, mà không dám nói.…
Tên gốc: Sau khi sống lại, chồng cũ xấu xa bỗng thay đổiTác giả Thủ Đinh TửBiên dịch Lãn Gia***Giới thiệu:Gia Hòa ái mộ Thẩm Vân Đình, nhưng trong mắt hắn chỉ có Ngân Chu. Hắn thích Ngân Chu, hết sức quý trọng nàng ta. Chỉ là, Ngân Chu chê Thẩm Vân Đình xuất thân bần hàn nên rất sợ dính dáng đến hắn.Lần đầu tiên, Gia Hoa luôn rụt rè và nhẫn nhịn đã thu hết can đảm để theo đuổi tình yêu của mình.Nếu người khác không trân trọng vật báu của nàng thì để nàng tự nâng niu vậy. Nàng chờ mong một ngày có thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của Thẩm Vân Đình, và hắn cũng sẽ đáp lại nàng bằng sự yêu chiều thật tâm.Có điều, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, Thẩm Vân Đình vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt với nàng. Hắn không bao giờ ăn những món lót dạ do nàng tỉ mỉ chuẩn bị, thậm chí còn ném túi tiền mà nàng tự tay khâu từng đường kim mũi chỉ sang một bên. Gia Hòa dè dặt dỗ dành Thẩm Vân Đình, song lại chỉ nhận được nụ cười khẩy của hắn. Cái đêm nàng trao thân cho hắn, hắn cũng không hề tỏ ra thương hương tiếc ngọc.Thẩm Vân Đình miễn cưỡng cưới Gia Hòa. Vào đêm tân hôn, nàng đợi hắn mãi đến tận khuya. Khi nàng đang ngập tràn thất vọng và cho rằng Thẩm Vân Đình sẽ không đến với mình thì hắn lại tới.Hắn đột nhiên thay đổi thái độ thờ ơ khó gần trước đây, nhẹ nhàng vén ra khăn trùm đầu màu đỏ của nàng, rồi nâng mặt nàng lên dịu dàng đặt xuống một nụ hôn với ánh mắt thâm tình chưa từng có.Sau khi kết hôn, Thẩm Vân Đình nâng niu Gia Hòa trong lòng bàn tay. Gia Hòa cảm thấy trong lòng còn ngọt ngào h…
- Giới Thiệu: "Hức... hức... Mặc Mặc là đồ đáng ghét! Cậu dám bỏ tớ lại mà đi sao?" Tiểu An vừa mếu máo vừa ăn vạ, hai mắt đỏ hoe như chú thỏ con. Đôi bàn tay nhỏ xíu của nhóc tì cứng đầu bấu chặt lấy gấu áo bạn mình, dùng hết sức bình sinh để níu kéo, hệt như sợ rằng chỉ cần nới lỏng một chút thôi là "tri kỷ" sẽ biến mất hút.Trái ngược với cơn bão nước mắt của An An, Tiểu Mặc lại đứng đó như một pho tượng nhỏ, im hơi lặng tiếng đến lạ kỳ. Cái vẻ thờ ơ, lạnh lùng này của cậu nhóc khiến người ta chẳng tài nào nhận ra nổi cậu bạn vốn dĩ luôn hiếu động và nghịch ngợm thường ngày đâu nữa.…
Khoảnh khắc trái tim rung động, vạn vật như phủ nắng. Cuộc đời nhìn qua lăng kính của tình yêu đẹp đẽ tựa đồng cỏ toàn bướm và hoa. Hạnh phúc ôm lấy những tổn thương chôn giấu của con người, chữa lành con người và làm cho con người say mê đắm đuối tình yêu ấy. Chỉ có điều lăng kính ấy sớm muộn cũng vẩn đục, mờ xước. Nếu người nâng niu, giữ gìn nó, có lẽ nó sẽ luôn xinh đẹp đáng yêu như vậy....Khoảng cách giữa "ngày xưa" và "bây giờ" xa xôi lắm !…
VĂN ÁN:Izuku Midoriya có quá nhiều thứ để theo đuổi: lý tưởng của biểu tượng hòa bình, trách nhiệm của một Number One, những cuộc họp bất tận, những nhiệm vụ chẳng bao giờ dừng lại. Cậu chạy, cậu chiến đấu, cậu cứu người-mà quên rằng có một người vẫn luôn đứng phía sau chờ mình về.Ochako hiểu điều đó. Cô luôn hiểu. Cô luôn mỉm cười, luôn bảo "Không sao đâu, Deku-kun. Em ổn mà."Nhưng nụ cười ấy dần mờ. Sự chờ đợi kéo dài thành mỏi mệt. Và vào một khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi, Ochako nhận ra: trái tim cô không còn như cũ nữa.Cô quyết định rời đi trước khi bản thân bị chính sự hy sinh của mình bào mòn.Izuku níu kéo. Izuku van xin. Izuku hoảng loạn.Nhưng anh hùng cũng có những giây phút bất lực.Khi lời nói không giữ được cô lại... cậu đã chọn một cách khác.Một cách không còn liên quan đến ánh sáng.Một cách chỉ có "Deku" - phiên bản mà chỉ những ai nhìn quá lâu vào bóng tối mới có thể hiểu - mới dám làm.…
Đừ𝚗𝚐 𝚗𝚑ớ đế𝚗 𝚚𝚞á 𝚔𝚑ứ, 𝚌𝚑ú 𝚝â𝚖 đế𝚗 𝚑𝚒ệ𝚗 𝚝ạ𝚒, 𝚗𝚑ì𝚗 𝚟ề 𝚑ướ𝚗𝚐 𝚝ươ𝚗𝚐 𝚕𝚊𝚒. ____________________________ Liệu cậu có buông thả cho quá khứ và sống tiếp hay lựa chọn níu kéo rồi chết trong ân hận? Tôi luôn mong cậu sẽ ở cạnh bên, nhưng chẳng ai biết được ngày mai cả. Nếu một ngày tôi không thấy cậu nữa, Chuyện gì sẽ xảy ra giữa cậu và tôi? ____________________________Đôi ta chia nhau vào hai năm trước, cả hai bỏ lỡ nhau trên ngã rẽ cuộc đời. Mùa xuân năm ấy ta đã chẳng gặp lại, tiếng giọng người cũng đã dần phai đi. Tôi và cậu là hai cực trái ngược, cuộc sống của chúng ta cũng khác nhau. Gặp được nhau cũng chỉ là tình cờ, nhưng tôi mong không quên kỉ niệm đó. Giờ đây khi tháng năm thay đổi, tôi vẫn sống với nụ cười tươi. Chỉ mong khi ánh chiều buông xuống, màu đỏ cam ấm áp nhuộm lên muôn vật. Khi cái lạnh mùa đông dần biến mất, tôi và cậu sẽ cùng uống cà phê. Tiếng chuông vang lên lần nữa, ngày mới đã bắt đầu. Mong hôm nay tôi sẽ gặp lại cậu, mong hôm nay cậu sẽ nở nụ cười. ____________________________Written by TheHangingMan146 _Shadow_Đăng trên somebody_is_dead - Wattpad Mallory Kai - NoveltoonBìa: TheHangingMan146Date: 28/2/2022 - ....…
- Hành lang khách sạn dài tựa như không có điểm cuối, cô chạy chân trần khiến váy cưới cọ vào mắt cá chân, để lại cảm giác ẩm và nặng, như thể đang có thứ gì đó níu cô lại.Cô dừng trước một cánh cửa. Không nhìn số phòng, cứ thế gõ dồn dập. Bên trong có tiếng bước chân chậm rãi vọng ra, cánh cửa chợt mở.Anh chàng bên trong đứng đó, tóc còn ướt, mùi xà phòng lẫn với mùi rượu chưa tan. Anh nhìn cô - không ngạc nhiên, cũng không vội. Như thể mọi chuyện lạc quỹ đạo này vốn dĩ sớm muộn gì cũng xảy ra. Nhìn bộ dạng nhếch nhác của cô từ đầu đến chân. "Tôi đâu gọi dịch vụ?" Thịnh hỏi, khoé miệng nhếch lên cười, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh.Trang hít một hơi, cảm giác cứ như cô bị hút hết hơi thở vậy."Làm ơn hãy giúp tôi"Ngoài hành lang, có tiếng gọi tên cô. Không lớn. Nhưng đủ rõ để cô biết thời gian của cô không còn nhiều.Thịnh nghiêng người, nhường ra một khoảng trống."Vào đi"Trang bước qua.Cánh cửa khép lại, rất nhẹ.-…
Hán Việt: Kháp phùng kỳ thờiTác giả: Quy Hồng Lạc TuyếtTình trạng: Hoàn thànhBản edit: Chưa có xong :3---------Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trùng sinh, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Hỗ công, Tự công tự thụ, 1v1【 Anh bước qua chông gai, trải qua sinh tử, cuối cùng loại bỏ đi mọi gai góc, phòng bị, đem tất cả sự dịu dàng trả lại cho duy nhất chính mình. 】Dịch Trần Lương bị người khác ám toán, sau khi chết anh quay về hai mươi năm trước trở thành một con người khác.Hai mươi năm về trước, Dịch Trần Lương của năm mười lăm tuổi nổi loạn, luôn cho rằng cả thế giới đều nợ mình. Vào một buổi chiều mùa hè oi bức, trong con hẻm nhỏ tối tăm, Dịch Trần Lương nhìn bản thân hai mươi năm về trước bị đánh bầm dập nằm bệch dưới đất như một con chó bẩn thỉu, thở dài.**Không có ai yêu em, để tôi đến yêu em.Tôi trước đây chưa từng quý trọng em, lần này trở về tôi nhất định sẽ yêu em thật nhiều.Gặp được em, vào đúng thời điểm.-----------------------------------Facebook: cải thìa xanh xanhGỡ mìn: Tự công tự thụ! Chắc chắc không đổi!Tác giả đói truyện nên tự cung tự cấp.Tag: Trùng sinh, ngọt văn, vườn trườngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Dịch Trần Lương, Vân Phương ┃ vai phụ: Tề Hoạch, Thường Tử Kỳ ┃ cái khác: Tự công tự thụMột câu tóm tắt: Tôi tự yêu chính mình.Lập ý: Tự chủ và dũng cảm đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống.Con edit không biết chút xí tiếng Trung nèo hết :(((Edit vì thích truyện hoi, có gì sai sót thỉnh góp ý nhẹ nhàng ^^…
Cô không muốn làm thiên thần của anh, cô muốn trở thành người phụ nữ anh yêu. Thế nhưng, vì sao, dù cố gắng đến mấy, anh vẫn chỉ bao bọc cô như em gái nhỏ. Lựa chọn từ bỏ ước mơ của mình, lựa chọn ước mơ của anh để biến thành mục tiêu phấn đấu, cuối cùng đổi lại chỉ toàn mệt mỏi. Em mệt quá rồi. Em muốn buông tha cho tình yêu vô vọng này. Đã từ lâu sự đố kỵ ăn mòn trái tim em, em đã không còn là em bé thiên thần mà anh nâng niu ngày trước. Tha lỗi cho em. Em sẽ từ bỏ. Anh nhé!…
tối nay em có rảnh khôngta nắm tay nhaulên phốgiải ngố đi -kth-...aisđi hay ởnhiều lựa chọn quáanh có thể níu tay em lại được không -kjs-…
Người ta thường nói: "Gặp được nhau là duyên, đến được với nhau là nợ." Không "nợ" nhau một chữ tình của kiếp trước thì kiếp này chỉ có thể gọi là "có duyên gặp gỡ". Anh với em cũng thế phải không?Chúng ta tình cờ gặp gỡ, tình cờ quen biết, rồi cũng tình cờ xem nhau là tri kỷ. Nhưng chữ "nợ" này, chắc chỉ mình em nợ anh mà thôi...Em ngây thơ, nũng nịu của anh đâu rồi? Tại vì anh làm em thay đổi hay chính anh đây cũng đang thay đổi vì em? Em có thể cho anh biết đâu mới là em thật sự. Trả lời anh đi, cảm xúc trong lòng em như thế nào? Anh chưa từng biết tình yêu đặc biệt ấy. Nên anh không thể nói rõ giữa chúng ta là gì!!! Nhưng tim anh lỡ một nhịp mất rồi._______________________________________…