Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Để hạ, thần chỉ là, muốn được mãi mãi làm chân thành trải đầy hoa, chờ người đi qua nâng niu lấy một cánh, chỉ vậy mà thôi.Ngài, giá mà cũng có thể mãi mãi chỉ là Huyền Trân, Trân ngự Hoa thành../Viết một chút cho Vương Thế tử Hoàng Huyền Trân và Học đồ Hàn Trí Thành của Xuân Thu Quán trong tưởng tượng của mình.…
Author: Hannie4521 (Hạ Dương)Takemichi là Alpha trội, kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp.Omega trong thế giới của họ thấp hèn đến mức nào ai mà không biết? Thậm chí còn bị lấy làm công cụ tình dục. Đất nước này đã thối nát hết cả, con người như cố níu giữ lại chút công lý ít ỏi, đòi lại công đạo cho Omega và Beta, họ đòi lại sự bình đẳng vốn có, mà trong mắt Takemichi, đó là một trò hề không hơn không kém.Một kẻ ham thú như cậu, xem tất cả là trò hề, mạng người là cỏ rác, không một chút để tâm, không một chút vướng bận. Những kẻ cần coi thường, cậu đều khinh bỉ hết cả. Người ta bảo "Con giun xéo lắm cùng quằn" nhưng quằn quại vùng vẫy cũng chỉ là kẻ yếu cố thoát ra khỏi cái răng nanh của họ, không chút giá trị, chỉ xứng làm thú mua vui.Ít ai biết rằng bên cạnh một Alpha như cậu, lại có một thư kí vạn người khinh thường, mà ngay chính cậu cũng xem nhẹ: Kisaki Tetta- một Beta.Chẳng một ai biết rằng sau lớp vỏ của hắn, là một Alpha trội giả danh suốt 10 năm, một kẻ kiên nhẫn tới đáng sợ...…
Truyện ngắn Tác giả: Tiểu Tứ Minh Tâm Cửu duyên ♡ duyên phận - gặp nhau - quen biết - tương ngộ - nên duyên - chia ly - đứt đoạn tơ duyên - vấn vương hồng trần - ly biệt. Kiếp người - như đợi chờ - như lưu luyến - như trông mong - như mộng tưởng - như sầu nhớ - như tương tư - như ảo ảnh - như vương vấn - như tương phùng.Cửu kiếp duyên ♡ Say tình - say mộng - say niềm vui mới - lạc lối giữa đêm đen - lạc đường trong khoảnh khắc - lạc bước se duyên - nguyện cầu tìm duyên nợ - nguyện ước chẳng muốn chia xa - nguyện muôn kiếp chẳng quay đầu. Khúc nhạc vương sầu nhớ - lại chẳng thể quay trở về để làm lại kiếp sai lầm..♡♡♡Đan đứng quay lưng về phía Nhân, khoảng cách chỉ là hơn mười bước chân. Đan như có linh cảm bởi điều gì đó, cô quay đầu lại một chút, ánh mắt chạm nhau. Trong ánh mắt đó dường như chỉ còn sự trống không. Không còn dịu dàng, không còn tình yêu, cũng không có thù hận hay là thất vọng oán trách..Nhân không lên tiếng gọi, cũng như không nói điều gì để níu lại hình bóng Đan. Tất cả như một cuộn phim ngắn quay quanh trong đầu Nhân trong suốt những ngày qua. Đan nở nụ cười, Đan gọi tên Nhân như đã luôn thân thuộc như thế.. Bóng người nhỏ xinh trong chiếc váy màu xanh dương của biển cả, mái tóc nâu ngang lưng được thắt đơn giản. Đan vẫn đặc biệt cùng xinh đẹp đứng giữa nhiều người xung quanh..Khoảnh khắc đó, Nhân đưa tay ra như muốn níu lại điều gì đó.. Cũng trong khoảnh khắc đó, Đan quay đầu dứt khoát bước đi thoát khỏi tầm mắt của Nhân..…
Xin chào các bạn!Mình là Nhật Ánh.Mình mới thử viết câu chuyện này thôi,nếu bạn nào thấy không hay thì cũng đừng chê nhé! Iu các bạn mà vì T/g thuộc cung Song Ngư nên truyện sẽ hơi thiên vị Song Ngư nhé!!…
Mô tả:Câu chuyện xoay quanh cuộc đời của Thái tử Ngô Ngọc Hưng, người được định sẵn trở thành Hoàng đế của một triều đại mới. Tuy nhiên, con đường đến ngai vàng của cậu không hề dễ dàng.May mắn thay, bên cạnh cậu luôn có những người bạn trung thành, quan tâm giúp đỡ. Cùng với sự thông minh và lòng dũng cảm của mình, Ngô Ngọc Hưng đã vượt qua mọi khó khăn và trở thành một vị vua anh minh, tài giỏi.Hãy cùng dõi theo cuộc hành trình trưởng thành của cậu.Tác giả: Cần Ý Chi VũDisclaimer: Original fanfictionTên riêng và địa danh là không có thật, nếu có bất kỳ sự trùng hợp nào thì đều là vô tình.Tác phẩm không mang giá trị lịch sử, không có tính tham khảo.All rights reserved. Không được chỉnh sửa, đăng ở các diễn đàn khác mà chưa có sự cho phép của tác giả.…
"Chồng ơi""Chồng? Tao không phải chồng mày, bỏ ra""Hết thương em rùi..."..."Được, lát nữa tao đưa mày về"______Harry Potter sau một vụ tai nạn ngoài ý muốn bỗng tỉnh dậy và nhất quyết nhận Draco Malfoy là chồng mình.Đúng. Chính là tên bạch kim đã phá nát tuổi thơ học sinh của cậu.Mất trí?Ít nhất thì có thể tin là vậy nếu nhìn vào bối cảnh hiện tại. Còn Harry...Cậu ta biết mình vốn dĩ chưa từng bị mất trí."Quân tử trả thù mười năm chưa muộn."Đã có dịp thì món nợ từ thời đại học cũng nên thanh toán từng chút một luôn cho xong.Chỉ là...Sao mọi chuyện lại êm xuôi hơn cậu tưởng?------------------Draco Malfoy chỉ định đến bệnh viện thăm người quen.Kết quả lại bị tên pô xì kia ôm chặt cánh tay, nũng nịu gọi một tiếng:"Chồng ơi.""...""Tao không phải chồng mày."Tai nạnMất trí?Cũng được.Dù sao nhà Malfoy cũng đang cần một số thỏa hiệp từ bên Potter.Diễn vài tháng cũng chẳng sao.Huống hồ...Mình là trai thẳng. Đứa gay là cái đứa đang ôm cánh tay mình kia kìa. Harry Potter bây giờ thì sẽ chẳng khác gì Harry Potter của 10 năm về trước, sau khi xong xuôi cũng chẳng cần giữ lại để làm gìChỉ là hắn không ngờ, người duy nhất không mất trí trong câu chuyện này...Lại chính là Harry.…
Tình đơn phương thật sự rất đẹp nhưng quả thực nó cũng rất đau đớn như những mảnh vỡ pha lê vậy.Người ngoài nhìn vào sẽ thấy nó rất đẹp, những mảnh vỡ pha lê trong suốt, lung linh và thậm chí cả người trong cuộc cũng thế nhưng chỉ họ mới biết cảm giác đau đớn khi mà chạm tay vào từng mảnh vỡ, dù biết bản thân sẽ bị tổn thương nhưng vẫn ngốc nghếch nhặt từng mảnh một rồi nâng niu chúng. Đến khi ta đã vứt bỏ chúng thì tay ta vẫn còn những vết thương như để nhắc ta rằng không nên cố nâng niu một thứ đã làm ta tổn thương một lần nào nữa.…
Ngày khai bút: 33 ngày nữa là thi đại họcNgày đóng bút: Ngày bước chân vào cổng trường đại họcCó bao giờ bạn tự hỏi, 18 năm của bạn đã trải qua thế nào chưa?Có bao giờ bạn nghĩ, thêm 18 năm nữa, bạn sẽ trở thành người thế nào chưa?Có bao giờ bạn tưởng tượng, sau này bạn sẽ kể với con cháu mình về năm 18 tuổi của mình thế nào chưa?Tôi, luôn phải băng khoăn.Tôi nghĩ, làm sao để níu kéo tuổi 18 của mình, dù biết là không thể.Tôi nghĩ, làm sao để giữ những kỉ niệm, những hồi ức, thậm chí là những người bạn ở tuổi 18 mãi mãi bên mình, dù biết là không thể.Tôi nghĩ, làm sao để ở tuổi 18 đó, gặp được người sẽ khiến mình mãi canh cánh trong lòng, dù biết đã không còn có thể nữa....Tuổi 18 - tuổi của sự vội vã.Tuổi 18 - tuổi của những hối tiếc.Tuổi 18 - tuổi đẹp nhất của đời người.Chào nhé, tuổi 18 sắp qua của tôi.--------------------..Imissthedaybefore..Bingqiling_BangKyLam..Tutruyen_nhatki..Status_finished..Coverdesigner_DeyfromGOT7'sHoiDimHang--------------------THIS STORY IS BELONG TO ME.Please don't transfer to another character and take out in any situation.…
Fanfic nên tất nhiên sẽ có OOC, tổng hợp nồi lẩu các cp đam, bách, ngôn, ai ko thik thì lướt nhe( ╹▽╹ ) Đăng tải trên Wattpad và đừng mang đi nơi khác nhen(●__●) *Nhân vật của miHoYo*…
Câu chuyện xoay quanh Haruna, một thần tượng mới nổi đang rơi vào tuyệt vọng vì áp lực dư luận và scandal, định tìm đến cái chết ở bờ biển. Tại đây, Haruna vô tình gặp Dazai Osamu- một chàng trai bí ẩn và cũng là người duy nhất thực sự thấu hiểu, trân trọng âm nhạc của cậu.Bằng cách dùng một bài hát chưa viết xong làm lý do để "níu kéo", Haruna không chỉ cứu Dazai khỏi ý định tự tử mà còn tự cứu lấy chính mình. Câu chuyện là hành trình hai tâm hồn cô độc tìm thấy sự đồng điệu, dùng âm nhạc và lời hứa để cùng nhau bước lùi lại một bước trước tử thần, chọn tiếp tục sống.…
Giữa những lần gặp gỡ và chia ly, giữa những lời chưa nói và những ánh mắt lặng thầm-liệu có ai thực sự quên được ai?Jihoon nhìn theo anh, cậu không chạy theo cũng chả níu giữ. Cậu lựa chọn chờ.Chờ đến khi ngọn gió cuối đông của cậu trở về.-------[Choru]…
VIPQuanh đi quẩn lại, trước cưới sau yêu tình yêu cố sự.Không có yêu đương, trực tiếp kết hôn, hươu trong vắt không nghĩ tới, 21 Thế kỷ đã đi tới hơn hai mươi năm, còn sẽ có ép duyên loại sự tình này, hơn nữa còn phát sinh ở trên người mình.Nàng là mẫu thân mua được"Con dâu nuôi từ bé", tuy là công chúa đồng dạng nũng nịu tiểu cô nương, lại vẫn là Liễu gia từ nhỏ nhìn trúng, không ngừng dùng tiền nuôi nàng, nuôi nàng cả nhà đổi lấy thê tử.Hắn là một nhà cỡ lớn xí nghiệp người thừa kế, mặc dù thân thể tàn tật, lại vẫn không từ bỏ cố gắng, cố gắng sinh hoạt, cố gắng công việc, cố gắng sống giống một cái khỏe mạnh người, cố gắng của hắn, lại bị nước mắt của nàng toàn bộ đánh nát.Yêu là trưởng thành cùng thành toàn, không phải chiếm hữu. Hắn đưa tiểu thê tử đi học, để nàng trở thành có được độc lập nhân cách nữ tính, nàng vì hắn cự tuyệt tất cả mọi người, giữ vững lòng của mìnhHọc thành trở về, nàng trở thành giúp hắn thưa kiện đại luật sư, hắn vẫn như cũ chờ đợi, chờ đợi nàng cam tâm tình nguyện làm mình phu nhân.Phương nam nữ hài gả phương bắc nam nhânNữ chính mười tám tuổi trước đó chỉ gặp qua nam chính hai lần, không có cái gì trao đổi cảm tìnhTuổi tác chênh lệch mười tuổi / Song khiếtNội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên Tình hữu độc chung Tình yêu và hôn nhân Dốc lòng nhân sinhLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Liễu cho an, hươu trong vắt ┃ Vai phụ: ┃ Cái khác: Nam chính tàn tật, xe lănMột câu giới thiệu vắn tắt: Quanh đi quẩn lại trước cưới sau yê…
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thời VũDịch: Yang YingBìa: Fang CaoĐộ dài: 13 chương +4 ngoại truyệnNhân vật: Sở An Thành, Tô Vy Trần, Tô Thời, Đinh Tử Phong, Chu Minh Nhân, Ngô Thiên Ái, Tiêu Quan Địch, Sở Tùy Phong, ....🎼Văn án🎼Bạn có biết, trên thế giới này vẫn có một người thích bạn như vậy, họ dùng cả tính mạng để trân trọng nâng niu bạn. Tô Vy Trần gặp Sở An Thành vào một mùa có tiếng ve kêu ở thành phố Lạc Hải. Vì cô, Sở An Thành có thể vứt bỏ cơ hội được người người ngưỡng mộ; Vì anh, Tô Vy Trần có thể làm trái lại lòng mình. Cũng bởi vì yêu sâu đậm đến vậy, cho nên cũng vì yêu mà chia xa. Khi gặp lại, Tô Vy Trần một mình nuôi dưỡng em trai, và trở thành "người lạ từng quen" với Sở An Thành. Còn Sở An Thành bộc lộ tài hoa, hưởng thụ tiếng tăm của nghệ sĩ dương cầm quốc tế. Anh cho rằng mình đã quên được cô, nhưng giây phút nhìn thấy cô anh lại khó lòng khống chế được tình cảm của bản thân, cho dù cô coi anh là người xa lạ. Anh muốn quên cô một lần nữa, nhưng vì cậu em Tô Thời của Tô Vy Trần bái sư học đàn nên đã gặp lại. Nhưng nếu như ly biệt và quên lãng biểu thị kết thúc, vậy thì gặp lại và bất ngờ có lẽ sẽ đại biểu bắt đầu. Tô Vy Trần và Sở An Thành, hai con người này giống như những đầu ngón tay diễn tấu trên những phím đàn, gần kề như vậy, nhưng phút chốc đã cách rất xa. Gặp lại nhau sau nghìn trùng xa cách, là bắt đầu một cuộc sống hạnh phúc, hay lại là một sự mất đi? Tô Vy Trần, phải có bao nhiêu kiên cường, mới có thể buông bỏ sự nhung nhớ không quên với em.…
Đây là chuyện mình viết nhằm mục đích giải trí, không mang tính cọ xít và đi ngược lại với hàm Phong Mỹ tục của Việt Nam, truyện này mình chỉ viết cho vui nên cũng có thể sẽ không hợp với nhiều bạn và cũng sẽ không hay. Đây chính bộ truyện đầu tiên trong sưu tập bốn mùa của mình, còn ba mùa nữa hãy ủng hộ và đón chào mình nhé. Thank you~~~~…