JoongDok | Giữ Trăng Khỏi Trời
khắc hoạ nỗi nhớ về người.…
khắc hoạ nỗi nhớ về người.…
tôi nhớ, mùa hè năm ấy, trong cái xóm làng thân thuộc tưởng chừng như chỉ có tôi và nguyên, mây trời đã nâng niu làm sao những tháng ngày em còn bên tôi. tôi và em cùng nhau lớn lên trên mảnh đất miền tây có nắng và gió đong đầy, tuổi thơ tôi là những ngày cùng em ngồi trên triền đê mát rượi, dưới những hạt nắng vàng ươm lên đồng lúa thơm lừng một mùi cốm sữa, rồi hôn lên làn da rám nắng của em. là những ngày chạy nhảy cùng em trên con đường làng với đôi chân trần chạm trên nền đất nóng rát, và tiếng ve kêu râm ran hai bên đường sẽ luôn khiến tôi bồi hồi nhớ về tháng hạ có em trong vòng tay tôi.nguyên thích tôi, tôi biết chứ.tôi cũng thương nguyên, và tôi nghĩ là nguyên biết._________honourable mention: cảm ơn @lettredamoux vì đã giúp tui rất nhiều trong việc chỉnh sửa và đặt tên.update: đọc đi đọc lại làm mình thấy nó cở ring cờ ring, chắc sẽ sửa lại vào một ngày không xa…
Vì bốc đầu xe mà tôi isekai lúc nào không hay!Truyện viết đọc cho vui thôi và nó không giống trong truyện gốc , tôi viết vô tri lắm. Cảnh báo là OOC đấy. Nhân vật trong truyện gốc thuộc về tác giả Harukawa Sango và Asagiri Kafka - còn ở fic này cuộc đời họ thì do tôi.Sẽ có những từ ngữ không phù hợp ( chửi tục khá nhiều).Chúc mọi người đọc vui vẻ và ủng hộ tui nhé.Ai thấy không hợp thì lướt qua nha.…
Văn án:Xuyên qua thành tú tài chi nữ, Trương Thanh Hiểu cho là mình nhân sinh mở ra hẳn là làm ruộng hình thức; trong nháy mắt bị chọn làm thái tử phi, nàng mới tỉnh ngộ tới vận mệnh của mình nguyên lai là cung đấu hình thức; thật vất vả tiếp nhận loại này tam cung lục viện hục hặc với nhau thiết lập, cuối cùng hiện thực nói cho nàng, nàng cầm tới kịch bản nhưng thật ra là ngọt sủng hình thức.Bài này lại tên « hoàng hậu các loại sủng pháp », « chuyên trị hùng hài tử ba trăm sáu mươi lăm kế »Nhìn văn xin chú ý:(1) ôn nhu quan tâm hơi phúc hắc ốm yếu minh quân nam chính X ngoài mềm trong cứng có thể cường thế có thể nũng nịu nữ chính, 1v1(2) nguyên hình Minh Hiếu Tông cùng Trương hoàng hậu, ngọt sủng, gia đình, quyền mưu tổng hợp thường ngàyNội dung nhãn hiệu: Xuyên qua thời không ngọt vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Trương Thanh Hiểu, Chu Hữu Đường ┃ vai phụ: Chu Hậu Chiếu, Trương Diên Linh, Trương Hạc Linh ┃ cái khác: Minh xuyên…
một câu chiện tềnh iu về kooklice…
Một cơn mưa. Một thanh socola. Một lần tình cờ ở trạm xe buýt.Will và Emily, hai thiếu niên 17 tuổi, gặp nhau ở thị trấn Devon - một nơi lặng như gió và buồn như tuổi mới lớn. Từ những lần gặp tình cờ, họ xây nên một mối gắn bó dịu dàng, mong manh như mùa hè cuối cùng trước khi chia xa.Trong căn nhà gỗ cũ kỹ nơi rìa đồi, họ chạm vào nhau - bằng tay, bằng hơi thở, và bằng những lời thì thầm không ai ngoài họ hiểu. Đó là lần đầu - và có lẽ là lần cuối - khi tình yêu không bị đòi hỏi gì ngoài sự hiện diện tuyệt đối.Sáu năm sau, một cuốn thơ vô danh trong hiệu sách London, một bóng lưng quen ở góc phố Notting Hill, gợi lại điều gì đó từng là tất cả. Không phải để níu kéo, mà để biết rằng tình yêu đầu không biến mất - nó chỉ dừng lại ở một chương nào đó trong đời."Devon" là một bản tình ca ngắn, trong veo, lặng thầm và sâu sắc - dành cho những ai từng yêu, từng mất, và từng sống để kể lại.…
"Chúng ta... chia tay đi!""Chia...tay...?""A, đừng shock...nhưng mà anh không còn tình cảm với em nữa,...""...""Em, em đừng níu kéo, như vậy sẽ rất gượng ép, chúng ta dù ở bên nhau cũng không hạnh phúc..""...""Tim anh rất đau, em biết mà...""Biết thế beep được hả anh?""Hả...?""Còn cả tim anh đau? Rõ ràng cảm xúc có được do não, thế nào lại liên quan đến tim a? Anh có phải là tiền sử bệnh tim không?""Em...""Bên nhau? Anh còn đang ở với má anh a, lời này nói với má anh mới đúng, nói với em chi? Cơ mà má anh nghe chắc cũng không vui đâu,...""...""Mà cái em băn khoăn nhất là, chia tay? Tay anh lành lặn không muốn, lại muốn chia nhỏ lại băm chặt gì gì đó, đúng là khùng... còn muốn rủ em khùng theo?...ấy ấy, em còn đang nói mà anh còn đi đâu vậy? Mai chúng ta vẫn đi xem phim chứ? Anh... anh...anh...""Hắn là không muốn gặp em nữa đâu,...""Kỷ Lãnh Nhan, anh nói vậy là ý gì a? Tình cảm bọn em còn đang rất tốt, sao có thể không gặp nữa?""Điên khùng như em, chỉ có anh yêu nổi..."…
Bình thường, sống với một, hay hai người anh chị em đã thấy đủ đau đầu rồi. Nhưng lại có một gia đình đặc biệt này đến những 9 người sống chung với nhau. 9 người, mỗi người đến từ những vùng miền khác nhau trên tổ quốc, mỗi người một vẻ, một cá tính khác nhau, cùng một người chị nhận nuôi về, chỉ có điểm chung duy nhất là sống cùng một căn nhà. Bình thường sống cùng chị nuôi đã đủ loạn, nay người bảo hộ lại còn phải đi công tác thường xuyên hay nữa, chắc cái biệt thự cổ ở gần ngoại ô thành phố cũng sớm sụp thôi. Qua những mẩu chuyện nhỏ bé hàng ngày, cùng thử xem mức độ điên của cái gia đình "thú vị" này nó đến mức nào nào. --------------------------------------------- Author: Yuki Hannah (@Hannah_Thai) & Green Liunius (@GreenLiunius) Cover: Background by Google hình ảnh (Link: http://a8.vietbao.vn/images/vn802/thu-viet-nam/20806702_images1634616_1.jpg) Des by @GreenLiunius Dự án hợp tác đầu tiên về Hetalia OC của hai bạn tác giả, mong mọi người ủng hộ. Chuyện là tuyển tập những mẩu truyện ngắn khác nhau, nên hãy cứ yên tâm đọc nhé :) Yên tâm là không lo nhảy hố đâu mà sợ.…
Tên truyện: Hoa hồng mềm gaiTác giả: Tây Phương Kinh Tế Học Giới thiệu:Lâm Tố là người đẹp nhiếp ảnh gia vô cùng nổi tiếng trong giới nhiếp ảnh, người đẹp kỹ thuật tốt, tính tình nóng nảy, tính cách cổ quái, minh tinh lưu lượng (1) nổi tiếng trong giới giải trí mời cô chụp hình còn phải xem tâm trạng.(1) Chỉ những nghệ sĩ có độ nổi tiếng, phổ biến cao, lượng fan hùng hậu, diễn xuất tùy người.Nhưng chính một Lâm Tố có cá tính như vậy, ở trước mặt Đào Mục Chi lại là một thánh nũng nịu.Lâm Tố: Em muốn hôn hôn ~Đào Mục Chi: Uống thuốc trước đã.-Lâm Tố mắc bệnh tâm lý rất nghiêm trọng, có lần cô nghĩ cứ như vậy chết mất. Sự xuất hiện của Đào Mục Chi, cứu vớt tâm lý của cô, cũng cứu vớt thân thể cô.Lâm Tố: Em sẽ vỡ vụn sao?Đào Mục Chi: Sẽ không, anh sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất đến "sửa" cho em lành lặn.Anh là thuốc của cô, cả đời cũng không bỏ được.Bác sĩ tâm lý lạnh lùng cấm dục X Người đẹp nhiếp ảnh gia cố chấp thích giả bộ.1. Ngày nào cũng ra chương, hàng tồn phong phú, sẽ không sửa chương, yên tâm nhảy hố.2. 1VS1, HE, SC, ngọtTag: Hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, ngọt văn.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm Tố, Đào Mục Chi. Vai phụ: Khác.Một câu giới thiệu vắn tắt: Ngoan, mềm một chút.Lập ý: Song hướng cứu rỗi.…
Thử nói xem,lí do tôi vẫn còn bên cạnh cậu là gì?…
Nhẹ nhàng và buồn...…
vài ba chuyện thường ngày của song thần…
tuyển tập truyện ngắn ngốc nghếch, sảng ke mỗi khi hai bố nổ hint…
Lần đầu mình viết Moonsun, mong được sự ủng hộ từ mọi người nhiều.Truyện này được mình lấy ý tưởng từ MV Eclipse của Moon Byul và hai câu nói mình thấy rất hay trong một bài viết mình đọc được đâu đó trên Facebook nên muốn viết. Hai câu đó là gì các bạn đọc sẽ biết ạ! Mong các bạn đọc truyện vui vẻ.…
Có những cuộc đời quá bất công với người trong cuộc...Có những tình yêu không cách nào níu giữ...Và có những kết cục rất đỗi bi thương...…
"hãy là paris của chị nhé?"từ park sooyoung, nàng thiếu nữ thích được yêu và cũng muốn yêu.…
gió đem kí ức thổi thành những đóa hoa,mưa đem chuyện cũ tan thành mây khói…
Tên : Kí Ức Buồn Nhân vật: Ngô Thế Huân X Lộc Hàm Thể loại : Namxnam ; SE Tóm Tắt:-Sao đầu lại đau như thế mỗi lần mình giở nó?? Những hình ảnh xoẹt qua kia rốt cuộc là gì?-Lộc Hàm, rốt cuộc là từ đầu đến cuối là do em tự mình đa tình, tự mình yêu anh, bức anh yêu em nên anh mới như thế này, anh mới ròi xa em !P/s : truyện là của tui do tui viết và chỉ được post tại đây và wordpressd (bosuaquocdaniunaiconbackinh.wordpress.com). các bạn có thể mang đi bất cứ đâu nhưng nhớ đẻ cho tui một tiếng thông báo…
Tác giả: Vu TriếtThể loại: Hiện đại, vườn trường, hỗ côngTình trạng bản gốc: 145 chương + PNNhân vật: Cố Phi x Tưởng ThừaBắt đầu câu chuyện khi hai nhân vật chính năm 17 tuổi, cả hai đều ưa nhìn lại có đầu óc, giỏi âm nhạc lẫn thể thao + tài lẻ vô số, nhưng có lẽ cũng vì sở hữu quá nhiều ưu điểm nên hoàn cảnh của hai cậu cũng thảm mỗi người một cách khác nhau..Một bạn là đứa con trái ý với cả nhà suốt mười mấy năm trời, cuối cùng biết được sự thật rằng mình là con nuôi, vậy là từ đó cậu trai thành thị nhà khá giả, dân top đầu trường chuyên đã phải bị đưa về một thành phố nhỏ xập xệ, làm học sinh ở một ngôi trường tầm thường, ở chung với những "người ruột thịt" ngập ngụa trong bế tắc và vòng xoáy gạo tiền.Một bạn mới vừa 17 tuổi đầu đã là người tháo vát quán xuyết hết việc nhà, bố đã mất (trước đó ông này chuyên say xỉn, đánh đập vợ con), phải gánh vác chuyện + nuôi dưỡng một cô em gái bị tổn thương tinh thần, đèo bòng nốt một bà mẹ tính cách thất thường muốn níu kéo tuổi thanh xuân, không lo làm việc, chỉ lo hẹn hò hết trai này đến trai khác.Oan gia ngõ hẹp, hai bạn với xuất phát điểm là hai thái cực, nhưng nhờ duyên số tréo ngoe nên dần dần cuốn vào nhau.Câu chuyện của chúng ta bắt đầu như thế.....-----------------------------------Truyện được đăng với mục đích đọc offline <3…
Mở đầuNhững năm cuối đời, khi đã bước sang tuổi xế chiều, Lâm Cao Viễn vào ngày giỗ đầu của vợ mình đã phát hành một cuốn tự truyện. Ngòi bút trau chuốt, từng câu chữ sống động như thực, khiến cả bạn bè lẫn độc giả đều có cảm giác quá khứ như hiện về trước mắt. Nhưng nào ngờ, thời gian và người ấy đều như dòng nước lũ trôi qua, không thể níu giữ.Trang cuối cùng của cuốn tự truyện ấy là một bài thơ nhỏ:Có lẽ, là bởi lần đầu gặp em, em đã quá đỗi rực rỡ.Chỉ trong chớp mắt, ánh nhìn tôi lao đi tựa tia chớp,Thế giới bỗng hóa thành một bức tranh hoang dại mất cương.Từ đó, mỗi buổi hoàng hôn của tôi,Mưa giông không dứt, sấm sét chẳng ngừng.Nếu như tình yêu tôi chưa đủ cuồng nhiệt,Vậy em hãy nhìn thẳng vào mắt tôi.Mãi mãi yêu em, anh.Hai tháng sau khi cuốn tiểu thuyết được phát hành, Lâm Cao Viễn được con cái phát hiện đã an nhiên rời khỏi thế gian trong chính ngôi nhà của mình, hưởng thọ 85 tuổi. Theo tâm nguyện của ông, một nửa tro cốt của hai người được chôn cùng nhau, nửa còn lại rải xuống dòng suối ở Trấn Giang, lững lờ chảy mãi về phương xa.…