Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Quê hương và Quê Trời Xin chúc các con từ cảm xúc về quê hương mà luôn có ý hướng tới "quê trời", quê hương vĩnh cữu dành cho các con mai sau. Hãy sống nâng niu và yêu quí cuộc sống về "chân, thiện mỷ", về con người và về quê hương mến yêu thì cũng chính là các con đã tìm cho mình quê hương thứ hai đó là "Quê Trời."…
Tế thủy trường lưu: dòng suối nhỏ nhưng chảy dài. Ý nói tình yêu nảy nở dần theo năm tháng, từng chút từng chút âm thầm đến khắc cốt ghi tâm. Tập truyện ngắn về yêu, thương, níu giữ, thờ ơ, đánh mất, ân hận và trân trọng.Cảnh báo tình tiết namxnam, truyện đa phần là ngược nhẹ nhàng, không có bạo lực, không tiêu cực đến vô vị.…
Lee Ra Y/n: Nhan sắc ưa nhìn. Năng lực bình thường có chí tiến thủ. Gia đình có 4 người ba mẹ và 1 em gái, không giàu vừa đủ :>>Kim Namjoon: ??Kim Seok Jin:??Kim Taehuyng:??Jung Hoseok:??Joen Jungkook:??Park Jimin:??Min Yoongi:??Hãy cùng tìm hiểu xem dàn nam9 của chúng ta nàooooo…
chỉ là tôi thích em.(chắc tui drop mấy bộ kia rồi, tui bí ý tưởng viết quá á..tui viết nháp một đống nhưng mà nó không có hợp lý nên tui viết truyện khác để đọc lun hé😊)…
Những cơn mưa cứ đến rồi đi, duyên phận sẽ níu lại những giọt ký ức.Là kết thúc...Hay là một sự khởi đầu mới?* Đôi lời của tác giả: Đây là tác phẩm đầu tiên của mình, văn phong còn non nớt, nhưng mình hy vọng mọi người đọc vui vẻ, và cảm ơn mọi người đã ghé vào đây ủng hộ, đã để lại hữu duyên là "độc giả" cho mình :33…
Câu truyện : "Người con gái mà anh từng lãng quên". Còn có một tên gọi khác ngắn gọn hơn là " Cô gái của sự lãng quên "Lãng quên người mà bản thân yêu thương sâu đậm suốt 8 năm gắn bó. Cách để anh nhớ ra em là ai thì thật sự khó khăn. Tại sao em phải cố gắng như vậy? Cũng chỉ đơn giản là em không buông tay được. Em nên níu giữ hay quên đi?…
Một khi đã đi cùng đường thì chẳng ai muốn chia xa Nhưng một khi đã từ bỏ thì chẳng thể níu lại được.Cũng chẳng ai muốn vậy!! Nhưng tình đã bay thì chẳng thể với lại được.Nhưng rồi sẽ có một ngày... ta tìm được một người đi cùng con đường đến hết đời.…
đây là môt cuốn tiểu thuyết nhỏ, tôi viết về hoàng hậu, một mẫu nghi thiên hạ sinh ra đã là phụng hoàng định mệnh nhưng đến tình yêu nhỏ bé cũng chẳng thể níu giữ. Thiên hạ nghĩ nàng là người phụ nữ hạnh phúc nhất trần gian nhưng đâu ai biết nỗi lòng của hoàng hậu. Hoàng hậu đã làm cách nào để tìm được định mệnh của đời mình?…
Im lặng mãi,rồi dần dần và chắc chắn sẽ quên nhau...Khi ấy chẳng ai phải nhọc nhằn níu giữ mối quan hệ bạn ko bạn,tình không tình,đẩy đưa nhau đau khổ.Buông xuôi nhưng chút it vẫn nắm giữ , Dù chẳng biết tại sao....-Thử đặt m vào vị trí "ngta" đi anh ! Để biết bây giờ "ngta" đang như thế nào ???-Thử khóc vì "ngta" 1 lần đi anh ! Để biết nước mắt mặn,đắng ra sao !!!…
Xin chào nhé là Oikawa_Zun acc kia để đọc còn acc này để viết.Dù là AllTakemichi nhưng sẽ không có MiTake nhé, bởi vì tớ anti Mikey ạ =))) Truyện không liên qua đến cốt truyện chính, nhân vật thuộc về Ken Wakui nhưng số phận của học thuộc về tớ.…
Cô và anh kết hôn 3 năm, anh không hề có tình cảm với cô... Nhưng khi cô quyết định bỏ cuộc thì anh lại níu kéo.Trích"Hyeon em không thể mở lòng cho tôi một cơ hội được sao?""Bà xã, em không thương anh nữa sao?"Truyện đầu tay của tui, có sai sót gì mong mọi góp ý chỉ bảo. Loveee 🫶🏻…
Tình là gì, một chén mạnh bà cũng tan vào hư khôngĐau là gì, một cảm giác nơi sâu trái tim vẫn không rỉ máuHận là gì, một hoa bỉ ngạn máu vẫn cố chấp níu giữNhưng đời người chỉ mấy phút chốc như giấc mộng ta chẳng quan tâm chỉ cần nguyện ý ở bên chàng yêu chàng là chấp niệm của taVạn kiếp - vạn kiếp đều như thế…
Truyện được viết tùy hứng, chủ đề ngẫu nhiên, không có tam quan.Ngôn từ thô tụcTình trạng: On-goingSẽ không có miêu tả về giới tính, tên hay tuổi của các nhân vật một cách cụ thể, mọi người tự cảm nhận.Tùy từng chương sẽ là các góc nhìn và các chủ đề khác nhauKhông có lịch ra truyện cố địnhCmt với ngôn từ gây thù ghét t sẽ xóa truyện…
Ngược .....Ngược nữa .....Ngược mãi....Năm ấy cha cô bị nghi giết người , cuối cùng cảnh sát chứng minh ông vô tội , thả tự do .Anh bằng cách nào đó chìm trong chấp niệm cha cô chính là hung thủ hại cha anh , khiến mẹ anh đau đớn mà tự vẫn , gia đình li tán ...Anh cố chấp trả thù gia đình cô , kết hôn cùng cô để dày vò cô , cũng là dày vò chính mình Cuối cùng là ai buông tayLà ai níu giữ Là ai đợi chờ…
chuyện tình em và gã , là tình yêu mà em dùng hết thảy may mắn để có , là cái mà gã dùng tất cả sự dịu dàng của mình để nâng niu.em của gã và gã của em.…
Tình cảm giữa họ không nảy nở – mà tồn tại như một dư chấn kéo dài của những gì từng có. Là khát khao giữ lấy điều không thể níu, là dịu dàng cọ xát với sự huỷ hoại, là tình yêu không tên giữa hai linh hồn vĩnh viễn lạc lối: một còn sống, một đã chết nhưng vẫn bước đi.“Nếu anh là người cuối cùng còn nhớ em từng là con người, liệu em có thể ở lại một chút nữa không?”…
...Chuyện kể về một gia đình quyền quý ở thủ đô nước Weimarer Republik với một đôi vợ chồng và hai cậu con trai. Dù bọn họ là gia đình nhưng các thành viên lại không mấy hòa thuận với nhau. Người cha suốt ngày làm việc bận rộn đến mức chẳng bao giờ về nhà quá 3 tiếng, nên người vợ phải quán xuyến hết tất cả chuyện trong nhà. Vì lâu ngày không được chồng để ý tới cô bắt đầu cảm thấy uất ức, bản thân vừa phải chăm con vừa lo toan công việc trong gia đình lại không nhận được một lời khen hay an ủi từ nửa kia, con cái cũng học tập chẳng đâu vào đâu khiến cô rất đau đầu. Đỉnh điểm là khi đứa con trai lớn của cô đánh nhau với bạn ở trường, không cần biết đúng sai cô tát con trai mình đến chảy máu rồi lôi thằng bé về nhà nhốt trong phòng tắm. Chồng cô nhận được tin tức tốc chạy về, cả hai cãi nhau một trận lớn, anh cũng phát hiện ra vợ mình đã ngoại tình nên quyết định ly hôn. Nhưng trẻ con không thể thiếu đi tình yêu mẫu tử, chúng cần một ai đó nâng niu và chăm sóc chu đáo, ủ ấm chúng bằng tình yêu thương vô bờ bến, cũng cần những bài học chỉ có người mẹ mới làm được. Và đó chính là lúc "mẹ kế" xuất hiện...…
nắng nép mình bên những khóm hoabố đưa em đến một ngôi nhàjju là dùa nhỏ, là hơi thởlà cả gia tài bố chắt chiu.rồi nhóc nhà bên cũng vừa sangmái tóc lởm chởm, nắng nhuộm vàngjju cười: "nhím đấy, trông ngộ quá"ai ngờ duyên nợ chớm từ đây.những buổi chiều tan nắng nhạt màumartin cõng ỉn, bước thật maubố kim ghen tị nhìn theo bóng"để chú bế cho, nhóc biết gì!"nhím khẽ quay đầu, mắt tỉnh bơ"chú già, lưng yếu, chớ có chờđể con lo liệu cho ỉn hết"bố đứng lặng thinh, hóa sói vương.thời gian thấm thoát, tóc mây baynhím thành producer, nhạc đong đầyỉn thiết kế đồ, tay khéo léohai đứa cùng xây những ước mơ.một tối thu sang, gió trở trờidắt nhau về bảo: "cưới, bố ơi"bố kim sặc chén trà đang nhắpkhăn rớt bên sàn, mặt tím ngắt."thằng nhím kia kìa, định cướp con?"ỉn cười nũng nịu, má hồng tròn"nhím thương con lắm, đừng la mắng"martin cúi đầu, hứa sắt son.ngày cưới hoa tươi rợp lối đimartin trao nhẫn, chẳng ngại gìthì thầm: "ỉn nhé, đời của nhímchỉ muốn vì em, giữ trọn tình."bố ngồi phía dưới, mắt hoen caychiếc khăn tay ướt, nắm chặt tay"trao con cho nhóc, lòng đau quá"nhưng thấy con cười, lệ lại rơi.lúc tiễn jju đi, bước ngập ngừngbố cầm tay rể, dặn rưng rưng:"anh làm nó sụt dù một lạnglà tôi sang ở... ngủ cùng đôi!"nhím mỉm cười hiền, hôn tay em"ỉn là thế giới, chẳng bàn thêmcon xin gìn giữ như trân bảo"bố khóc to hơn, lườm... vẫn lườm.hết thảy sầu lo gác lại saunhím và dùa nhỏ mãi bên nhaubố kim đứng đó, cười trong lệvì biết con mình, đã ấm êm.…
Truyện au viết hoàn toàn là vì tình yêu với couple JunSeob thần thánh, không tránh khỏi sai lầm, thiếu sót. Mong mọi người bỏ qua cho. Vẫn là vấn đề tình yêu muôn thưở, vẫn là sự hờn ghen, oán hận , thù ghét ... Nhưng vượt lên trên hết là tình yêu chân thành, sâu sắc của hai bạn trẻ. ------------... Hạnh phúc .. Có đôi khi thật gần mà cũng thật xaNếu em đã buông tayVì sao anh còn níu giữ.....Như vậy chỉ làm cho cả anh và emHai chúng ta đều đau khổ Em yêu anh Đó là điều không ai có thể phủ nhận Nhưng liệu có thể được sao?Tình yêu của em làm sao có thể được chấp nhậnKhoảng cách nào cho em và anh đây???-----------------------…
Năm ấy, tiệc cuối năm, cô viết lên giấy gửi anh tỏ rõ nỗi lòng, nhưng đáp lại chỉ là bóng lưng lạnh nhạt của anh bao bọc một cô gái khác.Thanh xuân của cô...cứ như vậy mà chôn dấu một thứ tình yêu chưa kịp nở rộ, đã tàn lụi..5 năm sau gặp mặt, một hợp đồng liên hôn, một cuộc hôn nhân chính trị lần nữa trói buộc hai người lại với nhau. Dẫu biết sẽ chẳng hạnh phúc, cô vẫn cố chấp níu kéo, mang lại sự đau khổ cho cả hai, bởi... anh yêu người khác.Gia đình tan vỡ, cô ra đi, 4 năm sau lại trở về với thân phận khác.Anh nhận ra tình yêu, công sức bao năm của cô được đáp đền, nhưng tình yêu mãnh liệt năm xưa giờ đã nguội lạnh, liệu cô có đủ can đảm sưởi ấm trái tim bằng ngọn lửa tình yêu thêm lần nữa?Yêu... rốt cuộc là ngọt ngào, hay đắng cay đây?…