Two - shot: This world is ours
Nếu kim đồng hồ có thể nhân dừng chạy, thời gian có thể ngừng trôi, tôi chắc chắn sẽ hi sinh tất cả để làm vậy.Níu giữ lại những gì hồn nhiên, quý báu nhất khi tình yêu mới chỉ là của hai đứa…
Nếu kim đồng hồ có thể nhân dừng chạy, thời gian có thể ngừng trôi, tôi chắc chắn sẽ hi sinh tất cả để làm vậy.Níu giữ lại những gì hồn nhiên, quý báu nhất khi tình yêu mới chỉ là của hai đứa…
📌Tập truyện đầu tay của YingTôi là Diệu Diệu anh ấy là Hải Lục✨, người ta thường nói, 7 năm không cưới sẽ chia tay, tôi đã làm được- níu anh ấy lạiBộ truyện đầu tay của mình nhá 🏷 cùng mình đón đọc 🤲🌥…
"Sao lúc đó anh thích em"_seungsik"Thích cũng cần có lý do hả"_sungwook…
Truyện được viết dưới dạng nhiều mẫu chuyện nhỏ góp từng chút một từng tí một thành một tập truyện dạng vấn đáp.Chúng tôi đọc vào phần chuyển ngữ và biên tập. Tập chuyện xoay xung quanh một nhân vật chính là một cậu bé lên tuổi teen. Như một giống cây lạ ở miền khí hậu khác được ngẫu nhiên mang về lớn lên. Cậu hớn hở khám phá miền đất mới nơi mình sinh trưởng với người bạn mới với thiên nhiên mới mẻ....Truyện được viết bởi một tập thể gia đình...., các bạn yêu quý của tôi và cho những người đã nâng niu tuổi thơ tôi! Câu chuyện này viết trong vòng một tháng, 《viên nguyệt hữu nhân tầm phụ mẫu!》Tập sách này xin được viết tặng cho tập thể. người viết phẩy tặng cho những ai thích đọc ba chấm xuống dòng có thể hay phẩy có thể dở phẩy Xin được ủng hộ để động viên nhóm tác giả sẽ có những cuốn sách tiếp theo xuống hàng xin chân thành cảm ơn xuống hàng nhóm tác giả..... thanh Google và sau đó biên tập.…
Giữa khuông chiều hoàng hôn níu chân mây.Nghiêng lối hẹn mảnh trăng gầy thao thức.Màu tím nhớ ủ men say rạo rực.Nụ hoa hiền...Đan dệt ước mơ xanh.... - Giọt Mưa Thu -…
Là câu truyện ngắn nhẹ nhàng , tình cảm của cô dành cho cậu khiến cô mù quáng mà chạy theo cậu, mà níu giữ cậu lại, nhưng mọi thứ đã muộn màng.…
Geminifourth đã cưới nhau đc 1 năm Gemini 26 tuổiFourth 24 tuổi Gia đình hai bên pk gọi là gia thế hơi bị khủng Có thế sẽ có cảnh 🔞 nên mn hãy cân nhắc trc khi đọc nhe…
𝓝𝓱ữ𝓷𝓰 𝓷𝓰ườ𝓲 𝓽𝓱í𝓬𝓱 𝓷𝓰ắ𝓶 𝓫ầ𝓾 𝓽𝓻ờ𝓲 𝓵à 𝓷𝓱ữ𝓷𝓰 𝓴ẻ 𝓶ộ𝓷𝓰 𝓶ơ𝓝𝓱ữ𝓷𝓰 𝓷𝓰ườ𝓲 𝓽𝓱í𝓬𝓱 𝓵à𝓶 𝓽𝓱ơ 𝓵à 𝓷𝓱ữ𝓷𝓰 𝓴ẻ 𝓼𝓲 𝓽ì𝓷𝓱…
shortfic nó nũng nịu mà nó đáng yêuuu 👉🏻👈🏻🦖🚗💞…
Chap 1 : Cuộc đời chuyển sang một hướng khác .Bây giờ , Tiểu Mạch đang nằm trong kí túc xá nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ về cuộc đời mình . Sau này học xong hết đại học xong sẽ tìm một công việc bình thường , sáng đi làm chiều tan ca trở về với mẹ sau đó tối đến lại đi ngủ . Cuộc sống như vậy quả là nhàm chán nhưng có lẽ Tiểu Mạch thích như vậy vì cậu vốn đã quen cái cuộc sống nhạt nhẽo vô vị này rồi . Nói cách khác nếu mẹ cậu mà không còn chắc cậu cũng không còn lí do để níu kéo cuộc đời này nữa . Năm Tiểu Mạch lên 16 tuổi ba cậu bị tai nạn giao thông .Tài xế xe là một thằng con trai của một tập đoàn ấy ơ nào đấy . Bọn họ đền bù cho cậu và mẹ một số tiền xem như xong chuyện . Nói gì được nữa chứ ? Nhà cậu thì quá bình thường còn bọn nó thì quá giàu nên đành ngậm ngùi lấy tiền và lo hậu sự cho ba . Lúc đấy mọi thứ của cậu vào cuộc sống này như sụp đổ .…
"Hướng Dương Nở Muộn" là câu chuyện ngôn tình buồn xoay quanh Diệp Khinh Dương, cô gái bán hoa dịu dàng nhưng mang trong mình căn bệnh hen suyễn. Từ thời niên thiếu, cô đã gắn bó với Giang Hành Dực, một chàng trai lạnh lùng, mồ côi mẹ, lớn lên trong sự cô độc và nguyên tắc. Tình bạn của họ dần nở hoa thành tình yêu, cho đến khi một tai nạn khiến Hành Dực mất trí nhớ... chỉ quên riêng cô. Cô cố gắng níu giữ anh, từng bước nhẹ nhàng đưa anh trở về những ký ức cũ. Nhưng khi nụ cười anh vừa có chút rung động thì cũng là lúc cô dần cạn sức. Giữa những đóa hướng dương rực rỡ, tình yêu ấy nở muộn... và cũng tàn trong lặng lẽ.Tác giả: tui chui nìÝ tưởng nguyên tác: của chính tui, hong lấy cảm hứng từ bất kỳ tác phẩm nào khác.…
[ĐAM MỸ] XUYÊN VÀO NGƯỢC VĂN, TÔI NUÔI THỤ CHÍNH THÀNH BẢO BỐIHiện đại: Đam mỹ, hiện đại, xuyên sách, ngọt sủng, nhược thụ, ôn nhu công, cao hNhân vật chính: Cố Trầm x Bạch NhiễmVăn án:Cố Trầm xuyên vào một quyển đam mỹ ngược, trở thành phản diện quyền thế sẽ đẩy vai chính thụ xuống địa ngục.Nhìn thiếu niên trước mặt gầy gò, ngoan ngoãn, ánh mắt luôn hiện lên sự sợ hãi.Cố Trầm quyết định thay đổi kịch bản.Không có tra tấn.Chỉ muốn ở bên cạnh cậu ấy chăm sóc, bảo vệ cậu ấy. Bảo vệ đến mức người khác không chạm được, bảo vệ đến mức không thể rời khỏi anh.Vai chính thụ chủ động níu tay áo nói nhỏ."Đừng rời khỏi em?"Cố Trầm cúi xuống, giọng dịu dàng."Không rời. Ở bên em, cả đời"…
Hoàng Thanh Thiên - đứa con gái duy nhất trong đội tuyển Lý quốc gia của trường. Ai cũng bảo đầu óc cô quanh quẩn chỉ toàn anhxtanh với Niuton nên là đã có rất nhiều thằng con trai tán tỉnh, cưa cẩm mà cô ko đồng ý. Chúng nó còn kháo nhau là đi cắt tóc cho giống anhxtanh thì may ra.... Tuy nhiên đâu phải là cô không biết yêu là gì, đâu phải cô chỉ biết nghĩ đến Lý. Ở cái tuổi 16 cô cũng đã biết thích một người là như thế nào.Người mà cô thích là một hotboy của trường. Nhưng cái danh hotboy đó không phải vấn đề chính, bởi cô không phải đứa mê trai. Vấn đề chính là cậu bạn đó học siêu bá đạo cái môn mà cô thấy khó nhằn nhất - Môn Toán.…
Truyện: ANH VẪN ĐỢI EM. (Truyện đầu tay)Tác giả: HyThể loại: Boylove, hiện đại.Số chương: Chưa xác định.CP: Phong x Dương.Cậu, trắng như tờ giấy, cuối cùng lại bị người kia tùy ý vẽ lên. Chìm đắm trong thứ tình cảm không tên, ngày lại một ngày lún sâu thêm đến không thoát ra được. Vậy nhưng, người kia lại mang yêu thương của cậu mà rời đi, bỏ lại cho cậu một trái tim vô cảm. Anh lại mang tình yêu của anh, tìm mọi cách mang vào trái tim đầy vết sẹo của cậu... nhưng cố gắng bao nhiêu, đổi lại cho anh trước mắt chỉ là cái xác không hồn."Tờ giấy đã không còn sạch sẽ, nào có ai lại nguyện ý nâng niu?""Thứ trên giấy kia đối với em là vết bẩn, đối với anh lại như một bức tranh tuyệt đẹp. Em muốn bỏ đi, anh lại mong muốn giữ lại. Anh yêu thương em sẽ trân trọng cả quá khứ của em..." Hy!…
Tác Giả : Mạch BắcTranslator: Tiểu TriệuThể loại: Cổ Trang, thanh mai trúc mã, SEVăn án: Năm ấy, Phương Thanh Mai mười sáu tuổi.Nhìn thấy Phương Thanh Mai say rượu lảo đảo đứng dưới tán một cây mai, tay vẫn níu lấy một cành mai, còn khe khẽ ngâm nga một khúc hát, Trần Phượng Chương không tự chủ được liền cúi mặt xuống, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm thử "quả mơ xanh" ấy (Thanh Mai còn có nghĩa là quả mơ xanh) sau đó dùng môi ngậm chặt, đuôi mày khóe mắt, đều mang theo sự nồng ấm dịu dàng như nước.Trang sức đỏ tươi diễm lệ, áo cưới rực rỡ như lửa.Trong tiếng nhạc vui vẻ rộn ràng, hắn nhìn nàng trên môi khẽ nở nụ cười, bên tai nhẹ nhàng vang lên giọng nói do dự dịu dàng của những ngày ấy, tháng ấy, năm ấy:'Trường Can chung một xóm, vui đùa chẳng sầu bi.Chàng phi ngựa tre đến, mơ xanh ném nhau cười."…
Những bức ảnh cũ phủ bụi thời gian, những trang nhật ký đã ngả vàng, những kỷ niệm tưởng chừng bị lãng quên... nhưng hóa ra vẫn luôn ở đó, nơi góc sâu trái tim ấy.Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau, từ những ngày thơ ấu vô tư lự, từ những lần tranh nhau cây kẹo, cho đến những chiều tan học đi chung một đoạn đường. Thời gian trôi qua, từng khoảnh khắc ấy trở thành một phần ký ức mà tôi ngỡ sẽ mãi kéo dài.Nhưng rồi cấp ba đến, chúng tôi không còn chung một con đường. Tôi đã không đủ giỏi để cùng cậu ấy bước tiếp, để rồi mỗi ngày chỉ có thể dõi theo từ xa, gửi một tin nhắn rồi chờ hồi âm trong những đêm dài đằng đẵng.Giữa khoảng cách và thời gian, liệu những ký ức ấy có đủ để níu giữ hai người? Hay cuối cùng, tất cả chỉ là... bóng hình của năm ấy?…
"chủ nhân, ta vì ngài phế hết võ công, lấy thân nam nhi hầu hạ dưới thân ngài , ngày ngày tranh sủng cùng đám thị thiếp của ngài, ngay cả cấm dược của gia tộc cũng dùng, nhưng ngài không yêu ta ah!!! kể cả con ...ta cũng mất luôn rồi ,chủ nhân mặc thật sự mệt quá rồi ,mặc sống không được lâu nữa, chỉ mong ngài buông.... tha ....ta " " đừng hòng!!!! ngươi sống là người của ta chết cũng ma của ta, không được đi đâu hết, dù ngươi. có trốn đến cùng trời cuối đất, ta cũng nhất định tìm ra ngươi"có một kẻ yêu đến điên dại cuối cùng nhận về chỉ là một thân thương tích đầy người và một trái tim mệt mỏi ,cả tâm lẫn thân đều héo tàn hết rồi có một kẻ không biết trân trọng tình yêu, tổn thương người kia đến vô pháp phục hồi, khi người kia đi rồi lại cố sức níu kéo, chỉ là càng níu kéo người kia càng thêm đau đớn mà thôi @…
hay là buổi ngày sụp đổ trước hoàng hôn lúc trời ráng cam đỏ rực, như cái cách nàng quỳ gối trước xinh xẻo của đời mình trong chiếc beret màu đất mùn và gỗ sưa cổ thụ.…
Em là vì sao sáng mà chị muốn bảo vệEm là mặt trời nhỏ chị muốn ôm vào lòngEm là ánh sáng trong đêm đen tĩnh mịchEm là tất cả mọi thứ chị yêu thíchBằng lòng nâng niu để đổi lấy nụ cười của em.…
Anh vẫn nhớ...Có một cô gái hay cười, luôn quan tâm anh, và chăm sóc cho anh.Có một cô gái luôn luôn nũng nịu, hay hờn dỗi và đôi khi rất ngốcCó một cô gái vì anh mà làm nhiều điều...Nhưng cô gái đó lại đi rồi, cô ấy đã đi về nơi có ánh mặt trời, và ko quay lại....…