Luat bong ro 1
…
Học viện âm nhạc Nhật Dương có một thiên tài năm nhất hết sức kiêu ngạo và quái dị.-----Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad ( @ralergs_ ) Vui lòng không reup.…
Thiên tài…
Tạ Trường Uyên từng là người đứng trên đỉnh cao quyền lực.Mười sáu tuổi đỗ trạng nguyên, mười tám tuổi thống lĩnh võ lâm, hai mươi tuổi trở thành Quốc sư quyền khuynh triều dã.Thiên hạ kính hắn.Triều đình sợ hắn.Võ lâm phục hắn.Nhưng chẳng ai yêu hắn.Trong mắt gia tộc, hắn là công cụ để đổi lấy vinh quang.Trong mắt hoàng đế, hắn là thanh đao sắc bén có thể dùng rồi vứt bỏ.Cả đời tính kế và bị tính kế, cuối cùng chết dưới một trận đại tuyết bởi chính những người hắn từng dốc lòng bảo vệ.Trước khi nhắm mắt, hắn chỉ có một nguyện vọng.Nếu có kiếp sau...Hắn không muốn làm thiên tài.Không muốn làm Quốc sư.Không muốn gánh vác thiên hạ.Chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường.Khi mở mắt lần nữa, hắn đã trở thành Tạ Du An - con út được cả nhà họ Tạ nâng niu như bảo vật.Cha mẹ yêu thương.Anh trai cưng chiều.Gia đình hòa thuận.Lần đầu tiên trong hai đời, hắn biết thế nào là được yêu vô điều kiện.Vì vậy Tạ Du An quyết định làm một con cá muối.Học hành bình thường.Thành tích bình thường.Tính cách hiền lành.Mỗi ngày chỉ muốn ăn ngon, ngủ kỹ và hưởng thụ cuộc sống.Chỉ tiếc...Có vài người dường như không muốn để hắn sống yên ổn.Một thiếu gia ăn chơi muốn giẫm hắn để nổi tiếng.Một thiên tài giả mạo muốn lấy hắn làm bàn đạp.Một tổ chức bí ẩn truy tìm những bí mật từ kiếp trước.Và còn có Cố Dạ Đình - thanh mai trúc mã luôn thích quản hắn từ nhỏ đến lớn."Không được thức khuya.""Không được bỏ bữa.""Không được tự mình đi đ…
Vào năm thứ mười sau khi kết thành đạo lữ với Lục VânChi, một kiếm xuyên tim đã phá tan hạnh phúc hư ảo của Sở Tranh.Người từng xem nàng như châu ngọc nâng niu trong lòng bàn tay, giờ trong mắt chỉ còn lạnh lẽo.Đến lúc ấy Sở Tranh mới biết, tình yêu sậu sắc hắn giành cho nàng, việc cải tà quy chính, tất cả đều bởi vì hắn trúng tình cổ.Giờ đây khi tình cổ đã được giải, hăn liền hận Sở Tranh thấu xương.Hận đoạn ký ức vây quanh Sở Tranh kia quá đổi nhục nhã, lại càng hận việc vì cứu nàng mà bản thân đã đánh mất bạch nguyệt quang đích thực của đời mình.Hắn phế bỏ đan điền của nàng, hủy hết tu vi, mặc nàng bị kẻ thù truy sát.Cuối cùng, Sở Tranh lìa đời vào đúng ngày hắn cưới bạch nguyệt quang từng chết đi sống lại kia.Mở mắt ra lần nữa, nàng trùng sinh về ngày đại điển ký khế ước kiếp trước, Sở Tranh sợ hãi."Ta giúp ngươi giải tình cố, từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai."Kiếp này, nàng chỉ muốn tác thành cho Lục Vân Chi, rồi rút lui toàn vẹn.Lục Vân Chi vẫn luôn cho rằng, hết thảy tình cảm hăn dành cho Sở Tranh đều là do trúng tình cổ.Hắn hận nhất việc bị người khác khống chế, hận nhất cảnh bị ép buộc, và cũng hận nhất... Sở Tranh.Mãi đến khi thân thể tàn tạ của nữ tử ấy lạnh dần trong vòng tay hắn, mọi ân oán cũng tiêu tan, vị Ma Tôn bách chiến bách thắng lại chết bởi chính tâm ma của mình.Trùng sinh về ngày ký khế ước, hăn đối diện với ánh mắt chỉ còn sợ hãi của nàng, nghe nàng nói "chúng ta không ai nợ ai", Lục Vân Chi cho răng bản thân cũng nghĩ vậy, thế thì hợp tan trong yên b…
HÔN HẠNHTác giả: Ngải NgưThể loại:Ngôn Tình, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, tình cảm, nhẹ nhàngNhân vật chính: Cận Ngôn Châu- Sơ Hạnh.Nhận vật phụ: Kỷ An, Dụ Thiển,......…
Răng sứ Titan có cấu tạo gồm phần sườn được làm từ hợp kim Niken-Crom-Titan chứa đựng tới 8% titanium và được phủ bên ngoài một lớp sứ Ceramco2. Hợp kim Titan giúp răng sứ trở nên nhẹ hơn, thích hợp trong Những tình trạng làm cầu răng dài cũng như giúp đỡ răng thích nghi nhanh với cơ thể và môi trường trong khoang miệng.…
Chuyển thể từ Oneshot [Deep in the dark, I pray for you to live...].Độ dài: chưa rõ :V đừng hi vọng người sáng tác hoàn sớm.Main: TomoKazu & Aether_abyss.Thể loại: longfic, fanfic, OOC, hệ liệt [Yaksha & Prince] - tuyến Kazuha bản chính, cổ đại, huyền ảo, linh dị, cường công cường thụ, 1x1, song phương luyến ái, có ngược, HE.Bao lần tương hợp là bấy nhiêu lần phân ly, rốt cuộc bắt đầu từ lúc nào việc mong cầu bước đi cùng nhau đến bạch đầu đã trở thành chuyện xa vời?Mười kiếp dây dưa, mười kiếp si cuồng, mười kiếp dang dở,...Dù vận mệnh không ràng buộc thì yêu người đã trở thành bản năng.Hắn tự nhận bản thân chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không có tư cách níu chân phượng hoàng, dù có ích kỉ và khao khát độc chiếm cỡ nào thì đối với hắn hình ảnh đối phương tự do tung bay vẫn là đẹp nhất.Y thừa nhận đối phương rất ngốc, ngốc đến mức âm thầm làm biết bao nhiêu là chuyện tốt xấu lẫn lộn, biết rõ không có kết quả vẫn muốn làm,... Rốt cuộc người chịu tổn thương nhiều nhất vẫn là tên ngốc đó.Thiên Quân hỏi cả hai: "Biết vậy rồi có hối hận vì yêu đối phương không?"Hắn cười ha ha: "Hối hận còn kịp không? Mà hình như ta chưa từng có ý nghĩ đó."Y lắc đầu: "Bị hắn dụ dỗ thành đồ ngốc giống hắn rồi, hối hận không kịp nữa, chỉ có thể theo hắn cả đời thôi."《 Đây là một khúc trường ca cho ta, cho người, chỉ hai chúng ta. 》Thụ: Diệp Thu Phong.Công: Quân Hữu Hạo.…
Lúc nhận ra người đó quan trọng liệu có kịp níu kéoLiệu họ sẽ ra sao khi 1 người đuổi 1 người chạy #### Đây là fic đầu tay của mk nha Mong m.n ủng hộ@@@…
Tác giả : Thanh Thanh Thuỳ TiếuNguồn : sstruyen.comThể loại : ngôn tình , sủng , trọng sinh[ Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình - Ngôn Tình, Trọng Sinh]Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý.Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành......Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ d…
Kiếp trước, cả kinh thành đều biết ta yêu nàng.Một tiếng "tỷ tỷ".Hai tiếng "tỷ tỷ".Ta theo nàng từ năm mười tuổi đến năm mười tám tuổi.Ta vì nàng mà ghen tuông, vì nàng mà khóc, vì nàng mà làm đủ mọi chuyện điên rồ.Ta cứ ngỡ chỉ cần ta đủ chân thành.Thì một ngày nào đó nàng sẽ quay đầu nhìn ta.Nhưng cuối cùng.Ta nhận được chỉ là một câu:"Ngọc Nhi, chúng ta đều là nữ nhân.""Sẽ không có kết quả."Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại hôn ta khi ta ngủ?"Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại đối xử với ta tốt như vậy?"Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại khiến ta ảo tưởng rằng tỷ cũng yêu ta?"Nàng không trả lời.Còn ta khóc đến tan nát cõi lòng.Sau đó.Ta không đến tìm nàng nữa.Ta khoác chiến giáp ra biên cương.Máu nhuộm sa trường.Chiến công hiển hách.Cuối cùng chết nơi đất khách.Cho đến giây phút nhắm mắt.Người ta nhớ nhất vẫn là nàng.-Khi mở mắt lần nữa.Ta trở về ngày mình quỳ dưới tuyết tỏ tình với nàng.Nàng vẫn nói:"Ta không thể thích muội."Nhưng lần này.Ta không khóc.Không làm loạn.Cũng không níu kéo.Ta chỉ mỉm cười hành lễ."Được.""Thần nữ hiểu rồi."Từ đó về sau.Ta không gọi nàng là tỷ tỷ nữa.Gặp nàng chỉ cúi đầu:"Thần nữ bái kiến công chúa."Ta tránh mặt nàng.Xa cách nàng.Cũng chuẩn bị quên nàng.Nhưng ta không biết rằng...Ngày ta không còn gọi nàng là "tỷ tỷ" nữa.Người bắt đầu đau lòng...Lại là nàng.Nàng từng nói không yêu ta.Nhưng khi ta thật sự buông tay.Người phát điên lại là nàng. ❤️🩹"Lâm Ngọc Nhi, ai cho phép muội không thí…
Thiếu niên chấp tử nhập phong ba,Dĩ mộng vi kỳ bố vạn gia.Hạo Nhiên nhất khẩu tàng thiên địa,Kiếm vấn nhân gian thị dữ tà.…
Người ta bảo sống không chờ đợi nên cứ chậm lại rồi yêu thương...Đúng ở tình yêu... sai ở giới tính..Chúng ta liệu có bên nhau lâu dài?!…
Đây là một bộ mà mình viết như một cuốn nhật kí , mình lấy cảm hứng từ câu chuyện của chị bạn mình…