AllViệtAll - Mối quan hệ giữa chúng ta là gì?
Nếu không phải những kí sinh đô thịNếu như bạn cô đơn sao không chuyển kênh điLắng nghe tôi làm gì?…
Nếu không phải những kí sinh đô thịNếu như bạn cô đơn sao không chuyển kênh điLắng nghe tôi làm gì?…
Tác giả: Huỳnh Khải Vệ"Muốn bình yên là phải biết đủ.Đủ yêu thì giữ, đủ buồn thì buông" Trên đời này, tuyệt nhiên cái gì cũng đều có giới hạn.Không ai yêu mãi được một người trong vô vọng. Càng chẳng ai chờ mãi được một bóng lưng vô tình.Thất vọng đủ nhiều, ai rồi cũng sẽ đều phải buông tay.Thế giới vẫn quay, chỉ mình bạn ngồi lại. Ai cũng đang chiến đấu với đủ điều ngoài kia, bạn không thể ôm mãi nỗi đau mà trì hoãn những chuyện khác trong cuộc đời mình được.Vậy nên, bạn à.Đứng dậy, bước đi và sống tiếp.Vì dù bạn có ngồi đó bao lâu nữa, cũng không ai quay trở lại, càng không ai bên cạnh bạn mãi để vực bạn dậy đâu. Tất cả đều chỉ có thể là bạn, chỉ có thể là bạn mới giúp mình đứng lên đượcChuyện tình yêu, suy cho cùng cũng chỉ là một gia vị trong cuộc sống. Có thì đậm đà, nhưng không có thì cũng chẳng sao. Học cách sống nhạt đi một chút không chết ai cả.Hôm nay đủ yêu thì giữ.Ngày mai đủ buồn thì buông.Níu làm gì nếu mình đã đủ thương đau.Tiếc làm gì nếu mình đã chẳng đợi được nhau.Tháng năm vốn dĩ ngắn ngủi, đừng lãng phí thêm thời gian của bạn nữa, đừng để bình yên của mình phụ thuộc vào bất kì ai, đừng vì những thứ không đáng mà tiếp tục va vấp đau lòng.Một chữ buông có thể sẽ chẳng dễ dàng, có thể sẽ mất nhiều thời gian, nhưng rồi bạn sẽ ổn, sẽ thôi đau, sẽ chẳng sao nữa." Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau " - Dành cho bạn - những trái tim đang đi sự yên bình khi đi qua những ngày ngập bão.…
Người ta thường nói: "Gặp được nhau là duyên, đến được với nhau là nợ." Không "nợ" nhau một chữ tình của kiếp trước thì kiếp này chỉ có thể gọi là "có duyên gặp gỡ". Anh với em cũng thế phải không?Chúng ta tình cờ gặp gỡ, tình cờ quen biết, rồi cũng tình cờ xem nhau là tri kỷ. Nhưng chữ "nợ" này, chắc chỉ mình em nợ anh mà thôi...Em ngây thơ, nũng nịu của anh đâu rồi? Tại vì anh làm em thay đổi hay chính anh đây cũng đang thay đổi vì em? Em có thể cho anh biết đâu mới là em thật sự. Trả lời anh đi, cảm xúc trong lòng em như thế nào? Anh chưa từng biết tình yêu đặc biệt ấy. Nên anh không thể nói rõ giữa chúng ta là gì!!! Nhưng tim anh lỡ một nhịp mất rồi._______________________________________…
Anh lớp trên Moon Junhwi × em lớp dưới Seo Myunghofic học đường vui vẻ vui vẻ, chắc thếTrừ Junhao thì tất cả là bro…
"Hoàng huynh của ngươi thực yêu quý ngươi, nhưng bổn vương cũng sẽ không như hắn, hắn quản được quốc gia đại sự nhưng cũng không thể quản được việc trong vương phủ của bổn vương. Nói cho ngươi biết, từ lúc bước chân vào vương phủ, sinh mệnh của ngươi đều thuộc về bổn vương, a, nhưng bất quá ngươi cũng chỉ là vật cho ta chơi đùa mà thôi!"Mở đầu truyện Khí Thiếp Vương Gia là cảnh đượm buồn của nàng công chúa động phòng mà không có tân lang, đằng đẵng nửa tháng nàng còn chưa nhìn thấy mặt chồng, hỏi có tân nương nào, có nỗi buồn nào hơn thế nữa. Dẫu biết rằng đây là truyện tình cảm không thể níu kéo nhưng vẫn phải trách con người sao lại quá vô tình.Tiểu Thiên Tình nàng chỉ là công chúa mong manh, yếu đuối, làm sao chống lại sự tà ác của Âu Dương Thanh Minh đây, hắn của ba tháng trước khi nàng gặp gỡ và nay đã khác xa, đổi tâm, đổi tính và đổi lòng. Liệu nàng và hắn tiếp tục dây dưa mối quan hệ này hay sẽ đi tách đôi.https://utruyen.net/khi-thiep-vuong-gia.406/…
Năm xưa là chính ai đã buộc vào tay thiếu nữ một sợi chỉ đỏ, thề nguyền rằng nguyện suốt đời suốt kiếp ở bên, mãi mãi không chia lìa?Năm xưa là chính ai ôm ấp trong lòng mộng cảnh đẹp đẽ, thà rằng hồn phi phách tán cũng quyết không tỉnh lại?Danh môn chính phái, bàng môn tà đạo, dù là gì đi chăng nữa, chỉ cần thật lòng yêu, cuối cùng rồi cũng sẽ lưỡng tình tương duyệt, ân ân ái ái một đời."Uyển Nhi, mùa Xuân đến, ta sẽ dắt nàng đi ngắm xuân hoa thu nguyệt, khi Hạ về, ta sẽ cùng nàng cưỡi lên khoái mã Tiểu Hồng, đạp vó ngựa giẫm lên cỏ xanh khắp vùng bình nguyên rộng lớn. Rồi Thu sang, đôi ta sẽ cùng dạo chơi trên cầu Ô Thước, thả đèn hoa đăng, lặng ngắm những vì tinh tú tỏa sáng trên bầu trời kinh thành phồn hoa. Đêm đông buốt giá, ta và nàng sẽ trở về đỉnh Tuyết Vân Sơn, cùng ủ một vò Vạn Mộng túy, chôn dưới gốc bồ liễu ngoài cửa viện Nghinh Uyên. Nàng muốn đi đâu, muốn làm gì, ta sẽ đều theo nàng. Chỉ mong cầu rằng nàng không bỏ lại ta bơ vơ lạc lõng giữa chốn hồng trần cô quạnh.""Ta trước giờ chưa từng phụ nàng, tất cả những điều ta làm, đều là vì nàng, hơn tất cả, là vì trái tim một lòng một dạ si mê người con gái quan trọng nhất đời ta.""Thiếp không còn là Uyển Nhi của chàng, chàng cũng chẳng còn là Lục lang của thiếp. Duyên đôi ta đã cạn, hà tất phải níu giữ để làm khổ đời nhau. Qua đêm nay, ân ái một đời, lời thề nguyền dưới trăng, mãi mãi không phụ bạc, hãy để lại sau lưng, chìm vào dĩ vãng. Ngày mai, khi mặt trời ló rạng lên cánh cung đen tuyền nơi Ám Hà Cung, hai ta sẽ là hai ngư…
Nếu ngày hôm đó cô không gặp lại cô bạn Sính Đình...Nếu ngày hôm đó cô không gia nhập cuộc chơi của họ...Nếu ngày hôm đó cô không gặp anh...Dù có nghĩ đến bao nhiêu giả thiết đi chăng nữa thì Triệu Tử Mặc cũng không thể quay trở về thời điểm ban đầu, quay trở về lúc cuộc sống của cô không có ba tiếng Giang Tu Nhân. Sớm nếm trải cuộc sống đầy thực tế nên cô gái trẻ Triệu Tử Mặc không còn tin tưởng vào những câu chuyện như Lọ Lem và chàng hoàng tử, không tin vào việc hai con người thuộc hai thế giới khác biệt có thể đến được với nhau. Có lẽ vì suy nghĩ đã ăn sâu vào tiềm thức ấy nên dù trái tim đã rung động trước anh chàng hào hoa Giang Tu Nhân nhưng lý trí vẫn bắt Triệu Tử Mặc phải từ bỏ, bắt cô phải đeo lên chiếc mặt nạ thờ ơ và hờ hững khi đối diện anh. Nhưng cô càng lạnh lùng lại càng khiến anh thêm hứng thú muốn chinh phục. Mối quan hệ của họ như một trò chơi chưa tìm thấy điểm dừng, có lúc nồng nhiệt, có lúc lạnh lùng... Một Giang Tu Nhân hào hoa bạc tình rơi vào tình yêu cũng trở nên hoang mang như bất cứ ai. Anh muốn làm một phép thử, một phép thử khiến cô rời xa anh.Khi anh phát hiện trái tim mình ngập tràn hình bóng cô thì đã muộn. Nếu hối tiếc không thể níu giữ bước chân cô, vậy anh đành dùng mọi thủ đoạn của mình, nếu điều ấy có thể khiến cô quay lại đối diện anh lần nữa...Nghe cuốn nhở :))) thế nên tôi mới bưng lên đây cho con dân cùng đọc chứ tìm nát wt chả thấy ai up, đọc offline cho tiện...…
Tên Truyện : Anh Sai Rồi!Làm Lại Lần Nữa Được Không? (Tên Khác : Thư Ký Riêng.Đừng hòng bỏ tôi)Tác Giả : Hàn Yên (Larin)Thể Loại : Sủng,Ngược,Ngôn tìnhThời gian đăng : 1 Tuần/2 Chương or 1 Tuần/Chương (Do Lười í mà)GT Sơ :Anh và cô là hai thế giới khác nhau.Một người là sát thủ giết người không nương nay,coi mạng người như cỏ rácCòn người kia là người ai nhắc tới tên phải thán phục.Trong giới thượng lưu này không ai không biết cả.Còn là Boss điều hành tập đoàn bất động sản lớn nhất thế giớiKhi cô làm nhiệm vụ vô tình gặp anh.Liệu có phải là duyên?Hai người quen biết nhau được một thời gian...bỗng người đã bỏ rơi anh chỉ vì tiền trở lại muốn níu kéo lần nữa?Liệu hai người có thể bên nhau?"Xin lỗi.Bấy lâu nay tôi đã đặt tình cảm cho người chỉ xem tôi là kẻ thay thế" Cô cười chua chát nói...."Anh xin lỗi.Là anh sai!Là anh có lỗi với em.Chúng ta làm lại lần nữa có được không?" Anh nghẹn ngào nóiNhưng đã muộn rồi.Cô đi thật rồi,bỏ anh giữa thế giới bao la này..."5 năm rồi đó Thiên Thi,em bỏ anh lâu như vậy sao.Em đi không một lời từ biệt...Là anh có lỗi với em lắm,là anh..." Anh vô hồn nhìn ngôi mộ trước mặt có tên Thiên Thi..."Em về rồi đây" Cô nghẹn ngào cố kìm nước mắt "Là em sao?Đúng là em thật rồi" Anh ôm chặt cô vào lòng nói tiếp "Anh xin lỗi.Bây giờ anh sẽ bù lại những lỗi lầm của anh gây ra cho con và em.Mong em tha thứ cho anh""Được..."…
"em sẽ chết nếu thiếu anh""thế hôm qua cậu đi đâu cả ngày không có anh cũng sống sờ sờ đó thôi"…
Đáng ra phải bỏ đường, nhưng lại nhỡ tay cho nhầm muối 😜…
Người mang hạnh phúc tới, tôi liền muốn viết nên những áng văn ngọt ngào.Tình yêu mà người đã trao, tựa ánh mặt trời rạng rỡ.…
Ác Ma chỉ yêu cô gái nhỏ ngọt ngào là truyện ngôn tình nói về bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cánh cửa. Cô là con của một nhà giàu có, hưởng sự cưng chiều của ba mẹ, cô còn được sự nâng niu, chăm sóc của người đàn ông tuấn tú. *** " Anh, nếu như anh không thích Thiến Nhi mà thích cái Lục Không Cách đó, em sẽ không nói gì nữa nhưng xin anh không cần tùy tiện tìm một cái lý do như vậy. Giang Thiến Nhi sắc mặt trắng bệnh, ngẩng đầu lên nhìn Giang Triết. Giang Triết xoay người thở dài một hơi " Anh có thể nào để cho em thống khổ?" Anh nói xong rốt cuộc giơ lên cước bộ, châm rãi đi ra ngoài. " Không." Giang Thiến Nhi nhào tới, chợt ôm lấy Giang Triết. " Anh, cầu xin anh, không cần đi." Giang Triết thân thể hơi chấn động một chút, rũ mắt xuống, trong mắt thật sâu là đau đớn. Anh cắn răng, rốt cuộc dùng sức đẩy tay Giang Thiến Nhi ra. " Đã muộn, hảo hảo ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại, đem những chuyện này quên đi, anh vẫn sẽ là một người anh yêu thương em." *** Liệu Giang Thiến Nhi có tìm được hạnh phúc của đời mình hay vẫn mãi hướng nhìn người đó đi cùng người con gái khác? Chuyện tình của họ được khắc họa ngày càng đẹp và trong sáng ở những chương sau khiến bạn đọc cảm thấy thú vị…
Nội Dung Truyện : Bà Xã Trẻ Xã Hội ĐenCô, thiên kim tiểu thư hắc đạo được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay, bề ngoài nhỏ bé yếu đuối, nội tâm máu lạnh bạo lực. Mỗi khi tới trường, đều sẽ dẫn đến có thương vong xảy ra, khiến cho toàn bộ học viện của Mỹ đều đưa cô liệt vào đầu danh sách đen. Bất dắc dĩ, cô chỉ có thể đi xa tha hương, xa vượt trùng dương, bắt đầu kiếp sống tìm tòi học hỏi rời xa nơi chôn rau cắt rốn, mà người giám hộ mới của cô lại là một người đàn ông côn đồ yếu đuối tay trói gà không chặt?!Kể từ khi cô gái bề ngoài yếu đuối vô hại, nội tâm máu lạnh bạo lực này vừa xuất hiện, thế giới của hắn liền tràn đầy phiền toái. Hai người lần đầu tiên gặp mặt, thì cô đã tặng hắn một viên đạn coi như quà ra mắt. Hắn xuất thân hào môn, hai mươi lăm, phong thái yểu điệu, gia tài bạc triệu, cả người toát ra thông minh cùng phóng khoáng, được vô số mỹ nữ theo đuổi, nhưng lại không ngờ sẽ trở thành người giám hộ của một đứa con nít!Năm ngày ba bữa bị giáo viên mời đến uống trà nói chuyện, mà người khởi xướng này ngược lại là người da mặt dày một chút tâm tư ăn năn hối cải cũng không có, vẫn như cũ gây chuyện phiền toái cho hắn! Rất tốt! Hắn chỉ là lười quản cô, nhưng cũng không có nghĩa là cô có thể muốn làm gì thì làm mà không có giới hạn!…
Tác giả: Mộng NguyệtThể loại: Hư cấuMô tả:Vô tận? Có bao giờ bạn tự hỏi liệu trên đời có thứ gì là vô tận không? Tôi vốn yêu thích sự chóng vánh của vạn vật, vì tôi cho rằng chính sự mong manh trước thời gian của chúng mới là đẹp đẽ, đáng nâng niu trân quý. Vì thế tôi viết mẫu tiểu thuyết này chính là để nhân sinh quan trên của bản thân có chỗ giải bày.Với những tình tiết kì ảo đối lập với những xung đột nội tâm chân thật , cuộc đời các nhân vật sẽ đi đến đâu? Hàm ý tôi nung nấu hướng tới có thành công không? Mời bạn độc giả tận hưởng mẩu tiểu thuyết khiêm tốn mang tên "Vô tận" này nhé.…
Mục tiêu của ta là sự bắt đầu của ngươiDù là bạn bè nhưng cũng là kẻ lạChốn người xa lạ hay khoảng khắc bất ngờCó vô tình chạm mặt đi chăng nữaĐừng níu kéo bao điều đã qua Hãy đi qua nhau và mỉm cườiThả tổn thương vào hư không Chôn tất cả trong câm lặngTuổi thơ có đẹp như mơ hay là một miền đau khổ? Thực sự quan trọng không ít. Nhưng liệu chúng ta có dám đối diện với nó mà bước tiếp hay không? Chấp nhận hay cam chịu số phận? Truyện của tác giả độc quyền mong mọi người không sao chép hay mang đi dưới mọi hình thức, nếu có hãy báo với tác giả. Xin cảm ơn. -WyGus-…
*Phần reup của "Tớ thích cậu"Nhân vật chính: Hoa Thịnh (Đậu Phộng Nhỏ) - Thẩm Lạc LạcTác giả: AleeVincentGiới thiệu:Năm ấy khi cầm chiếc mặt nạ Mickey trên tay, Đậu Phộng Nhỏ cứ tiếc nuối mãi vì không còn được gặp bạn nhỏ ấy nữa. Chiếc mặt nạ trở thành minh chứng cho lần gặp mặt đầu tiên của hai người, cậu nâng niu và gìn giữ nó như báu vật. Rồi một ngày kia, ba Thẩm từ nước V trở về, đi cùng chính là bạn nhỏ ấy. Thẩm Lạc Lạc. "Năm ấy gặp được em, đó là điều may mắn nhất cuộc đời anh."*Mọi tình tiết trong truyện đều được lấy ý tưởng từ tác phẩm gốc và thêm mắm dặm muối.…
Phụ nữ, yêu và sống đừng quá đặt nặng vấn đề, đừng quá để tâm mọi chuyện.Càng để tâm lòng càng thêm phiền muộn, càng chú ý càng khiến bản thân trở nên hèn mọn, mọi sự đều là nên đến, cưỡng cầu là vô ích.Phụ nữ yêu cũng được, buông cũng được, nhưng nên giữ cho lòng an tĩnh, dù sóng gió hay bão táp cũng đừng ngả nghiêng. Dù người thật lòng hay dối trá, hãy coi như mọi sự tùy duyên.Điều quan trọng dù đang rơi lệ cũng vẫn phải mỉm cười, bởi với người không thương ta, đừng để họ thấy ta khóc.[Truyện reup của tác giả Huyền Trang Bất Hối.]…
Trong ngôi nhà rộng lớn có 6 cặp vợ chồng đang sinh sống, cặp nũng nịu, cặp lạnh nhạt... liệu hạnh phúc có đến với họ không ? Khi những ả đàn bà cứ bám lấy các ông chồng của 6 cô...khi các thành viên trong gia đình lừa gạt nhau..và những sự thật đằng sau ...----------Trong đây có vài CHAP mình có nói về "PanWink"....Wanna One + Wannable = FOREVER…