Hoài Tâm
.…
Mùa xuân năm ấy thời khắc cô từ giã cuộc đời hoa đào trong toàn bộ kinh thành đồng loạt rụng . Hoa rơi xuống đất thì lại tan thành nước hòa vào giọt nc mắt của cậu và trái tim cậu . Cậu làm mọi cách để níu giữ thân thể cô. Cô còn quan trọng hơn cả mạng cậu nữa . - 'Hạ Giao hãy quên em đi , hãy tìm 1 người có thể sống với anh nốt phần đời còn lại '- 'Hi Hi , xin em đấy đừng đi mà bánh sinh nhật tuổi 18 anh làm em còn chưa ăn ' -' Em ko đủ can đảm để ăn nữa . Nếu ăn em sẽ ko thể thanh thản ra đi '…
-Tiếng chân bước vội trên đường..."sao anh không giữ em lại""sao anh lại bỏ mặc em""Há chăng anh đã thương ai rời"Kết Thúc Rồi... Tay cũng đã buông đừng níu kéo nữa-Tiếng mưa bắt đầu rơi lã chã tiếng kêu cộp cỗp trên mái tôn ngày càng to dần ... Cô đã cố gượng dậy để tự thốt lên lời "CHIA TAY" mặc dù từng câu cô thốt ra đều là lời giả dối như giằng xé từng phần tâm can của cô...(Mong các bạn ủng hộ)💓💓💓…
Ta như hai thái cực của cuộc đời. Có những khái niệm riêng, và có cốt cách suy nghĩ riêng. Em là một tách Cappuchino cho những buổi chiều lặng lẽ trong quán trà thân quen bên hè phố vắng vu vơ anh quen thuộc. Vừa ngọt ngào như vị kem sữa, vừa đắng như cái cách em nhìn nhận cuộc sống một cách tầm phào. Anh như một ly trà chanh cho những buổi đêm tấp nập, nơi góc quán nhỏ xinh em thường hay ghé với những mảnh sticker đủ sắc màu ngay đằng sau lưng và đủ mọi âm thanh ngoài dòng đời hối hả. Mát mẻ như những viên đá bé xíu đủ để làm em dịu đi cái oi bức của ngày hạ, nhưng lại không đả đụng gì tới cái họng yếu ớt của em, và thỉnh thoảng cũng thật chua khi em không thả đủ " đường ". Yêu nhau, nên bàn tay ta vẫn níu kéo dù cách xa ngàn dặm.Yêu nhau, nên đôi tay vẫn thật ấm khi mùa đông tới chỉ bằng những tin nhắn vụn vặt và những lần FaceTime trong lúc nghỉ ngơi hiếm hoi của anh và em.Chỉ sợ, khi bàn tay bỗng thấy lạnh lẽo.Cũng chỉ sợ, không giữ được nhau khi không bên cạnh nhau để giữ.…
cậu nhẹ nhàng thả cánh hoa đang ở lòng bàn tay ra, gió khẽ cuốn cánh hoa đi cậu sợ không dám níu giữ nó vì tình yêu cậu dành cho anh cũng như cánh hoa này vậy quá mỏng manh, sợ giữ chặt quá cánh hóa sẽ nát sẽ như tình yêu này không giữ được nữa, sẽ làm cậu bị thương mà cậu thì sợ đau ........…
Thể loại: đam mỹ, hào môn thế gia, bạch nguyệt quang, hiểu lầm, ngược thânCặp chính: Trần Nghiên Vũ x Vọng An Hà Giới thiệu 1 chút :Vọng An Hà và Trần Nghiên Vũ là bạn thuở nhỏ của nhau, cả 2 đều đã thích thầm nhau. Nhưng do 1 số lý do nào đó họ bị tách ra khi chỉ mới 5 tuổi không 1 lời từ biệt, cả 2 khi lớn lên đều không nhớ rõ mặt của nhau. Dù cả 2 tìm cách như thế nào, tìm kiếm nhau ra sao cũng chả thể liên lạc lại. Rồi nhân duyên cho họ gặp lại nhau, tình cảnh thật éo le khi Trần Nghiên Vũ nghĩ Vọng An Hà tiếp cận anh vì có mục đích nào đó, vì nhà của anh khá giàu và cũng có rất nhiều người tiếp cận anh vì có mục đích vì vậy Trần Nghiên Vũ cũng nghĩ Vọng An Hà tiếp cận mình vì có mục đích. Vậy nên anh khá xa cách với cậu, khinh thường cậu, làm khó cậu đủ điều. Còn về Vọng An Hà cậu chả hiểu gì khi bị Trần Nghiên Vũ làm khó, khinh thường và cũng chả hiểu tại sao Trần Nghiên Vũ lại nghĩ cậu tiếp cận anh vì có mục đích trong khi nhà của cậu và hắn cũng không hề chênh lệch. Và tất nhiên Vọng An Hà không phải kiểu người hiền lành gì cho cam, cậu cũng phản kháng cũng làm khó Trần Nghiên Vũ. Nhưng trong mắt của anh cậu chỉ đang muốn gây sự chú ý của anh mà thôi. Vậy nếu khi cả 2 người biết đối phương là bạch nguyệt quang hồi nhỏ của mình thì sao? Vô đọc là biết nha:) LƯU Ý : chuyện là do cá voi ngoan iu tự viết, mong rằng sẽ không có ai ăn cắp hoặc đạo văn.…
Tôi chỉ là tên thái tử bị ruồng bỏ...cớ sao lại được thầy ấy nâng niu như vậy?? Vậy nhất định thầy phải là của tôi, tôi không cần gì hết, tất cả của tôi, thầy thích thì lấy hết đi...nhé?…
Mọi người thường nói: "Cỏ bốn lá là một biểu tưởng may mắn." Nhưng có ai từng hỏi vì sao việc thêm một chiếc lá từ cỏ ba lá ven đường lại được nâng niu như thế? Có lẽ là bởi sự khác biệt nhỉ? Nhưng liệu chiếc lá ấy có cô đơn không? Giữa muôn vàn cỏ ba lá, chỉ có nó một mình vươn lên để được nhìn thấy người đó?Cậu là Đăng trong "hoa đăng", là ánh sáng đã cứu lấy thế giới tăm tối đang mục rống trong anh. Nhưng cậu là ánh sáng, là món quà may mắn như ngọn cỏ bốn lá trong đêm giống anh tìm được. Còn anh là Minh trong "Minh Giáp" - một thứ cỏ may mắn của người xưa. Là món quà may mắn trao cho cậu cuộc sống mới. Cậu và anh khác biệt trong xã hội kia nhưng dẫu sao vẫn mong hai người được gặp nhau lần nữa...…
Có đôi khi , chúng ta cứ nghĩ những điều đẹp đẽ và quý giá nhất là những món đồ xa xỉ . Thế nhưng , có phải không ? Tiền bạc có thể mua được những món đồ ấy , tuy vậy , nó chẳng thể nào níu giữ lại những hồi ức đẹp đẽ bên ta ... Có thể là những kỷ niệm đã xưa , đã cũ nhưng cảm xúc mà nó để lại lại chẳng bao giờ tìm thấy được lần thứ hai . Vậy với bạn , điều gì là quý giá nhất ? ♥Nắng Hạ♥…
Nàng là một cô gái ngây thơ bị cuốn vào thế giới của hắn có sắp đặt - Hắn là một tổng tài níu kéo quá khứ tội lỗi .Cô chính là một nàng công chúa phải chịu trói buộc từ nhiều phía -Hắn là gián tiếp kéo cô xuống địa ngục luôn kìm hãm theo cách ôn nhu .Nàng ta đường đường một sát thủ đứng đầu giết người theo cảm tính - Còn hắn là thiếu gia máu lạnh của 1 gia tộc danh giá Cô ấy chỉ là một người vô cùng bình thường mà cớ sao lão thiên sắp đặt cho cô gặp hắn - Hắn lăng nhăng thành tính bao nhiêu mỹ nhân cũng nếm qua như vẫn chỉ độc sủng mình nàng Nàng mơ mộng hão huyền nhưng cũng vô tâm - Mà hắn cũng không quá xui nhưng lại ăn phải thính của nàng Cô chỉ là nhân viên bán thời gian nhưng gặp hắn địa ngục huyết tế đã khai mở - Hắn là ông chủ của cô vô tình bạo ngược cô 12 con người với những tính cách đa màu số phận đưa họ đến với nhau để hạnh phúc hay làm tổn thương lẫn nhau Liệu họ có thể vượt quá những thử thách do quá khứ, hiện tại tạo ra Tất cả đều cần sự cân nhắc đôi bên…
Giữa nhân gian đầy rẫy ân oán và trầm luân, một hồ ly ngàn năm - Kha Nguyệt - hóa thân thành người để tìm kiếm đoạn tình duyên còn dang dở từ kiếp trước. Nàng gặp lại Lý Trác, người đàn ông từng yêu nàng tha thiết, nhưng nay chàng đã có thê tử là Bội Ninh.Chấp nhận bước vào phủ Lý gia với thân phận vợ lẽ, Kha Nguyệt không ngờ rằng bản thân lại trở thành con cờ trong một ván cờ đầy hận thù. Bội Ninh vì ghen hận đã cấu kết với Luân Nguyệt - muội muội của Kha Nguyệt, một yêu quái mang lòng oán độc, từng bị chính tay nàng phong ấn vì tội ác giết người. Ân oán chất chồng, yêu hận đan xen, khi tình yêu trở thành nỗi đau, liệu ai mới là kẻ thực sự chiến thắng?Trong cuộc chiến sống còn giữa con người và yêu ma, giữa lý trí và trái tim, Kha Nguyệt sẽ lựa chọn điều gì? Hy sinh tất cả để níu kéo đoạn tình dang dở, hay từ bỏ tất cả để giải thoát chính mình? Một bi kịch tình yêu đầy nước mắt, nơi mà ngay cả kẻ chiến thắng cũng chỉ còn lại nỗi đau và sự cô độc vĩnh hằng...…
Lưu ý : Đây là Gl (18+) Oc x Char (Boboiboy) . Cụ thể là Jane x Kira'na ( JaneKira) . Có một số từ ngữ thô tục Tù nhân Jane luôn tìm cách để được gần "viên đá quý" của cô ấy, nữ hoàng hành tinh Gur'latan, Kira'na. Bất chấp việc Kira'na ghét cô ta đến nhường nào và thậm chí sử dụng cả bạo lực, nhưng tù nhân này yêu cô một cách mù quáng. Liệu rằng cô ấy có cơ hội để được nâng niu "bảo vật" Còn quan trọng hơn cả mạng sống của cô ấy không?"My Ruby... You are the light of my life..."…
Duyên tình ba kiếp của hai người đầy trắc trở. Tình duyên kiếp thứ nhất đầy bi kịch, nàng là trại chủ ( sơn tặc ), chàng là quan triều đình. Một lần xuống núi bắt được chàng, muốn cùng chàng kết duyên,aizz cmn, nàng mang tiếng là sơn tặc làm sao chàng chấp nhận cho được. Và kết quả là duyên chẳng hợp, nàng chết dưới kiếm của chàng. Yêu quá nhiều nên lòng nàng chẳng hận, chỉ trách đôi người có duyên nhưng không phận. Cái chết của nàng cũng đã để lại mối lương duyên ở kiếp sau. Kiếp thứ hai, nàng là thánh nữ của ma giới, chàng là vua của một nước. Kiếp này tuy duyên đã thành nhưng tình chẳng có, nàng yêu chàng, chàng lại vô tình không nhận ra đã yêu nàng. Chỉ vì lời trỉ trích của dân chúng về thân phận của nàng mà nhẫn tâm đem nàng thiêu sống. Trời xót thương cho nàng, cho đỗ cơn mưa quang đãng, lửa tắt tình cũng gần như lụi tàn. Nàng giờ chua xót thử lòng chàng, cớ sao chàng vẫn vô tình như vậy. Thật chẳng yêu nàng, thật sự là ghét nàng, xem thường thân thế của nàng.... "sống tiếp làm chi khi duyên đã tậnLưu luyến làm gì khi người chẳng yêu taníu kéo làm chi chỉ khiến người ghét bỏđôi câu sáng tỏ, tình chẳng còn là gìphận thiếp hèn mọn chẳng sánh đứng cạnh chàngmột câu yêu thương ngàn vàng chẳng mua nổithiếp đây cùng chàng duyên ta âu cũng đã tậnchỉ mong lòng hãy quên chàng điphu thê một kiếp do trời địnhâu rằng kiếp này đã vô duyênxin người thương xót cho nhi nữtình duyên đau khổ chẳng muốn trảikiếp sau xin nguyện không yêu chàng..."Ngay lúc ấy nàng dần dần tan thành làn bụi Bạch Kim, hòa dần vào gió .…
Tuyển cái này cái kia ... thứ này thứ khác ....…
Mưa bên ngoài rả rích không ngừng, trong lúc chờ đến nơi, Châu Dương Uất nhẹ nhàng chạm vào bàn tay Tịch Du, mân mê mỗi một ngón tay thon dài ấy, làm ra vẻ nâng niu và trân trọng biết bao. Vừa xoa xoa, hắn vừa nghĩ. "Ngón tay này mà đeo nhẫn vào chắc là đẹp lắm nhỉ."Nhưng cái suy nghĩ bất chính này của hắn, không ngờ đến tận năm năm sau, nó mới có thể thực hiện được. Mà chỉ trưng trên cổ...(Tác giả): Can tràng tấc đoạnCouple chính: Du × UấtCouple phụ: chưa xác địnhNgày trồng cây: 24/1/2023Ngày thu hoạch:...*Truyện mang nhiều yếu tố phi thực tế, vui lòng không gán ghép đời thực***Cre chim sẻ trên nền truyện: Twister: @BIABIABIA8**…
Giả sử SGP có một cô em gái nhỏ,được các anh nâng niu.Được cái chị yêu quý,lúc đó sẽ như thế nào.Đinh Tấn Khoa chìm đấm trong mật ngọt mà do em mang lại…
Một chút dẫn dắt nhỏ 2 nhân vật chính trong truyện có mâu thuẫn với nhau từ thời bố mẹ. Đối với nhân vật nam - Gia Nam Hưng lại là người biết rất rõ điều đó và luôn bộc lộ mối thù vào người Diêu Tâm Hạ - một người rất cam chịu và chưa hề biết bất kì điều gì trong chuyện gia đình. Cuộc sống đẩy đưa khi anh ta bắt thóp được cô và muốn hành hạ cô vì những lỗi lầm trước kia của người lớn. Cô thì 2 từ " nhẫn nhục " luôn đứng đầu nhưng con giun xéo lắm cũng quằn. Đến khi quằn rồi thì người xéo lại muốn buông xuôi, muốn nâng niu và bảo vệ. Câu chuyện vui có, buồn có, hạnh phúc có, đau thương có nhưng kết cục là hỉ hay nộ thì vẫn phải chờ 2 người này. Bật mí tới đây thôi còn theo dõi diễn biến nhé ;)…
Những câu nói cũng những bài thơ hay mình tổng hợp trên các tập sách văn "Ở đó có một cô gái luôn rạng rỡ nụ cười giữa trời Sài Gòn vàng nắng. Nhưng đằng sau nụ cười ấy là một trái tim không đủ sức chất chứa cho những khoảng trống cô đơn. Niu tay Ngày cũ Khi cuốn sách lên kệ, cũng là khi anh quay lưng bước về một vùng trời khác cách xa cả đại dương, xa cả những cái níu tay.Tình yêu mãi và luôn là một mối nhân duyên không bao giờ kết thúc. Có thể chúng ta sẽ đôi lần đi lạc vào cuộc đời ai đó, rồi lại đi ra. Có thể chúng ta sẽ là người ở lại để xây nên những ngôi nhà, để nghe về bản tình ca đồng thoại, để sống trọn vẹn cho cảm giác hạnh phúc mỗi ngày."" Sau ngày anh đi, không có chàng hoàng tử đích thực nào bước vào cuộc đời em, không một chàng trai nào mang nhiệm màu của cuộc sống đến và chỉ cho em sự tuyệt vời của tình yêu. Chỉ mỗi em cô độc nơi này, buồn đau cho cuộc tình đã kết thúc rất lâu rồi, như kẻ phiêu lãng trên đôi tay không cầm được la bàn, càng đi sâu vào quá khứ, càng đắm chìm vào vũng lầy nước mắt" (Trích từ tập truyện)"Duyên phận, nói cho cùng cũng phải xem có lòng với nhau hay không....? "Tình yêu chưa bao giờ là lời hứa bảo đảm cho tất thảy hạnh phúc tồn tại. Chỉ cần buông tay người ta đều dễ lạc nhau, lạc mất tháng ngày đã có. "Anh có biết có một tình bạn thân thiết hơn cả tình yêu mà cũng không thể gọi là tình nhân. Mối quan hệ đó không liên quan và chẳng ảnh hưởng tới tiền bạc. Nó chỉ đơn giản là cùng nhau sẻ chia những vui buồn của cuộc sống, cùng nhau đi qua nỗi cô đ…
theo ông bà ta thường nói " sông chết có số" nhưng nếu người ta không muốn đi thì sao ?bộ họ có níu kéo gì à? hay di nguyện vẫn chưa hoàn thành được? hay họ mất vào giờ linh? quá nhiều lí do để họ được ở lại cho dù người thân có cúng vái ra sao cũng không chịu đi vì đây là lựa chọn của họ . Người ta hay nhắc cho các con cháu của người ta biết rằng " cho dù biết đó là gì thì phải nói là khách nhiều người họ không thích gọi bằng con này con nọ đâu!" nếu như muốn hãy cùng tôi đi tới những câu chuyện về khách tôi đảm bảo bạn sẽ thích nó…
Thời gian trôi qua nhanh thật. Mới đây chúng ta còn là một cặp nhưng giờ thì chỉ là bạn. Tôi từng tổn thương rất nhiều vì tình yêu, nó làm cho con người chúng ta dần dần thay đổi suy nghĩ một cách choáng váng có đúng không. Chúng tôi từng là những người bạn của nhau, và cũng từng là người thương của nhau. Tôi thật sự xin lỗi người từng thương của tôi anh tên là K, tình yêu tuổi học trò là kí ức đáng nhớ nhất cuộc đời của mỗi chúng ta. Tôi xin nói về câu chuyện của mình, tôi là một người sống tình cảm, chân thành và luôn suy nghĩ cho người khác nhưng trong tình cảm tôi lại không thật sự nghiêm túc với nó và từng làm tổn thương nhiều người bởi vì từng bị tổn thương nên tôi đã làm tổn thương lại, nhưng nếu họ tổn thương một tôi tổn thương mười lần.K à e thật sự xin lỗi rất nhiều về tình yêu của anh dành cho em trong khoảng thời gian dài như vậy tuy 7 tháng chưa phải là khoảng thời gian quá dài nhưng nó cũng là khoảng thời gian đủ làm cho con người ta tổn thương khá nặng đó anh à! khoảng thời gian nghỉ hè là khoảng thời gian làm cảm thấy thật sự chán khi không gặp anh nó làm em chán và buồn lắm anh à!!! Em nói: mình kết thúc nhé!Nhưng trong em thì cứ nghĩ là anh sẽ có chút gì đó níu kéo. Nhưng K không làm vậy.K nói: sao cũng được, tuỳ vào tôi. Khi nghe như vậy tôi lại nghĩ rằng anh cũng chán và cũng muốn kết thúc rồi. Nhưng đến khi bất đầu năm học mới chúng ta gặp nhau nhưng không hề nói chuyện với nhau. Nhưng một thời gian sau tôi cảm thấy thật sự khó chịu, cuộc tình kết thúc là do tôi và K không hợp nhau hay do chúng…