Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vẻ đẹp bên ngoài khiến người ta chú ý, nhưng thứ níu giữ người ta ở bên cạnh lại là vẻ đẹp tâm hồn.----------------------------------------------------------------Wondae huyng, cảm ơn anh đã yêu em.-Munikie, nếu có một ngày cả thế giới chẳng còn yêu em, hãy để anh yêu em thay cả phần thế giới.----------------------------------------------------------------Author: BonnarisPlot: BonnarisKhông mang truyện đi nếu chưa được sự cho phép của tác giả.THANKS FOR READING !…
Trích một đoạn trong truyện Thiếu niên cơ thể gầy gò gương mặt nhợt nhạt quỳ trước sàn nhà lạnh lẽo hai mắt đã tuôn dòng lệ dài tha thiết nỉ non" Muội muội.... ca ca biết sai rồi...sa... sau này sẽ không đánh... Thần Phong nữa..... muội đừng bỏ rơi ca...không thể không muốn ca ca..... thân thể... này để cho.... muội chơi nát được không.....cầu muội chạm vào ca một...hức ...một chút đi... "Ái Phi mắt điếc tai ngơ rời khỏi ghế sofa một mặt đi thẳng đến nhà tắm cũng không thèm quay lại nhìn hắn một lần là cho thiếu niên đã khóc thảm thiết lại nghe ra mấy phần bi thương cùng đau khổ bỗng bò lại phía cô như một con chó bị chủ nhân vứt bỏ níu lấy chân nàng cầu xin" Ái Phi.... đừng đi mà... đừng bỏ ca ca.... ca..hức hức ... sẽ ngoan...sẽ thật nghe lời mà... muội muội... không cần ta....không muốn... không muốn... ca ca...vậy ta sống còn có nghĩa lý gì nữa ta thà chết còn hơn Aaaa"Thiếu niên bỗng hét lên điên cuồng, gương mặt thống khổ vẫn nhất quyết không để nàng rời khỏi một mực cố chấp lại bị nàng lạng lùng hất tay ra không thèm liếc hắn vô tâm lạnh nhạt " Ngươi là cái thá gì, chỉ là con của một con điếm thối tha mà thôi. Ân đúng là mẹ con có khác xấu xí, thối tha, bẩn thỉu như nhau bất quá ngươi lại bị ta chơi nát từ trong lẫn ngoài cảm giác thế nào nhỉ?"_________________________________________Spoil đến đây là hết 😊.-Truyện ngược tâm, ngược thân nam dữ dội - Nữ siêu tra, tam quan đổ nát - Không thích có thể không đọc - Np, H (50%) có SM…
Bộ này Mun đã từng đăng nhưng vì có lỗi nên lấy xuống và chỉnh sửa .Mong ủng hộ ❤❤❤......." Em xin lỗi vì ... tất cả "" Không cần em xin lỗi , chỉ cần em hạnh phúc ".." Anh sẽ chọn sự nghiệp hay tình yêu ?"" Tôi chọn ... sự nghiệp "" Thế thì tình yêu sẽ không cản buớc sự nghiệp của anh nữa".." Anh xin lỗi , về với anh đi"" Oh tiếc quá , trễ rồi , tạm biệt mọi người , tạm biệt thế giới , tạm biệt thanh xuân của tôi . Tạm biệt ..."" Khôngggggg ".." Thanh xuân tôi có cha có mẹ , có bạn bè , có mọi thứ nhưng lại thiếu một thứ rất quan trọng , một thứ mà tôi đã cố níu kéo nhưng không được , một thứ mà tôi bất chấp tất cả để có nhưng không được , một thứ mà tôi với nó quá xa vời . Đó chính là " My love - Min YoonGi " .~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Nhá hàng xíu By Mèo Mun ❤…
Cập Nhật Vào Thứ Bảy, Hằng Tuần-21h00📍 Đăng Tải Chính Thức Trên Wattpad ✍️ Tác Giả: Phạm Thị Kim Quỳnh💫 Bút Danh: KimSeQuynhSCRIPT SCRIPT SCRIPT Mọi chuyện đều là hư cấuThế giới sụp đổ trong đêm tối tăm. Ánh sáng tuổi thơ vụt tắt chỉ trong khoảnh khắc.Cô bé ngây thơ, hồn nhiên ngày nào đã vĩnh viễn chết đi trong tiếng hét đau thương, khi tận mắt chứng kiến gia đình mình bị sát hại một cách tàn nhẫn. Đôi mắt nhỏ bé mở to, ánh lệ long lanh trước mắt cô, Ba và Mẹ cứ thế gục xuống dưới lưỡi hái Tử Thần.May mắn... hay là bất hạnh?Cô được một băng đảng xã hội đen khét tiếng để mắt đến và nhận làm con nuôi.Từng bước lớn lên trong bóng tối và luật lệ tàn nhẫn, họ dạy cô cách chiến đấu, cách sinh tồn.Nhưng dù vậy, một tâm hồn nhỏ bé và yếu đuối như cô vẫn chẳng thể nào thích nghi được với cuộc sống đầy máu và nước mắt ấy...Cứ ngỡ cuộc đời đã hé mở chút ánh sáng, nhưng số phận lại một lần nữa trêu ngươi.Cô lại chứng kiến người mình thương vì cô mà hy sinh.Thứ duy nhất níu giữ hơi thở của cô, buộc cô phải sống tiếp giữa con đường tội lỗi, chính là " Ngọn Lửa Thù Hận" không thể nào dập tắt.Uyên Hồng ném mọi cảm xúc vào vực sâu, ngày đêm khổ luyện, chấp nhận đánh đổi cả linh hồn lẫn thể xác... Chỉ để trở thành kẻ mà cô từng căm phẫn nhất " Sát Thủ Máu Lạnh"Từ đó, cô biến chính mình thành thứ vũ khí hoàn hảo và tàn nhẫn nhất.Dù năm tháng dần trôi, nhưng cảnh tang thương năm xưa vẫn không ngừng ám ảnh, len lỏi trong từng nhịp tim và giấc mơ.Hình ảnh bi thương …
Chuyện đời thường (hay ngôn?) cr 2 nhân vật là Hân & Hoan ấy mà. Níu thấy chán thì khỏi đọc, zì đây là lần đầu tớ viết. Đừng xúc phạm truyện hay tác giả nhe (coan tym tớ mỏng manh lém). Lời văn của tớ cực kì zở và tớ ko thể bỏ dc 1 số lỗi như sai chính tả, lặp từ ý khó hiểu,... và nhất là TEENCODE nên mong các cậu thông cảm…
truyên Viêt Nam, cổ trang, nam cũng có thể sinh con.Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến khi không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên…
Mỗi chúng ta đều từng có một mùa hạ thoáng qua trong đôi mắt, mùa hạ tạm biệt những ngây thơ, tạm biệt cái nắng nhạt trên nền trời xanh lam tháng sáu, mùa hạ tạm biệt mối tình năm 17 tuổi. Có thể đẹp hoặc không nhưng mùa hè năm ấy trong lòng lại day dứt đến lạ khi nhận ra, mình yêu nhau quá nhiều nhưng chẳng thể níu giữ được. Khi trưởng thành chúng ta sẽ nhận ra rằng, đôi khi không thể giữ ai đó bên cạnh, chỉ cất trong lòng là cái giá đau đớn vì bỏ lỡ nhau năm 17 tuổi ấy. Lưu Hạ Vy từng nói với Hứa Dĩ Phong "Năm 17 tuổi, tôi đã bước đủ 999 bước chân nhưng một bước còn lại, cậu đã không tiến đến. Từ lúc ấy, từ chỗ chỉ cách nhau một bước chân, tôi đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời cậu, mãi mãi." Đúng vậy, tình yêu là một nghìn bước chân, cậu có thể bước 999 bưỡc, nhưng một bước còn lại, phải do người kia tình nguyện đi. Nếu bạn bỏ lỡ một bước chân đó, có thể, bạn phải bỏ lỡ một đời ở cạnh nhau. Mỗi chúng ta, đi qua quá nhiều tổn thưong, đều sẽ giữ lại một bước chân trong tim cho riêng mình, khi hối hận, họ đi hàng nghìn hàng vạn bước để tìm lại bước chân năm ấy ... nhưng lại ngỡ ngàng nhận ra, chúng ta, không chỉ còn cách nhau một bước... "Cầu xin thế giới hãy dịu dàng với em" - Hứa Dĩ Phong…
Tên truyện : Hi, thê tử ngọt ngào của tôiTên Hán Việt: Hi, ngã đích manh hệ tiểu điềm thêTác giả: Lục Khinh QuânThể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng, hài hước, đô thị tình duyên, giới giải trí, 1v1, HE,...Editor : Ngốc manh muội muộiTình trạng bản convert: hoàn thành ( 2671 chương)Tình trạng bản edit: đang lăn lê bò lết ~~ #DO NOT RE-UPVăn án:"Bảo bối, ngoan...... Cầm đến đây......""Không, không cần!" thiếu nữ nghiện mạng che chở di động, kiên quyết không đồng ýNam nhân tuấn mỹ tự phụ, toàn thân lộ ra hơi thở cấm dục hơi thở dài, chỉ có thể cúi người xuống ôm lấy thiếu nữ."Lại không nghe lời, hử?" Tiếng nói thanh lãnh đầy từ tính , chọc đến lỗ tai mềm mại, cô lập tức không cốt khí đem điện thoại nộp lên.Thân phận của hắn tôn quý, là đại thiếu gia, cũng là bá chủ thương giới. Cô chỉ là một cô gái gia thế bình thường, bị mẹ kế thiết kế, một đứa bé đáng thương chịu khổ vì bị hãm hại. Một lần ngoài ý muốn, hắn xuất hiện trong thế giới của cô. Từ đây con đường chuyên sủng bắt đầu mở ra. Toàn thành phố S người người đều biết, Lệ thiếu có một bảo bối đặt trong lòng, nâng niu trên tay ngậm ở trong miệng, sợ nàng chịu điểm ủy khuất. Việc học tự mình phụ đạo, trò chơi tự mình bồi luyện, ngay cả chụp cái diễn một bộ phim cũng muốn đặt đập tiền vào. ( 1V1, nữ chủ mỹ mỹ mỹ, nam chủ sủng sủng sủng )…
Tác giả: Tie GhaonThể loại: Truyện ngắn, giả tưởng.Giới thiệu: Truyện ngắn này được viết trên blog cá nhân của Tie Ghaon, một tác giả trẻ tuổi chuyên viết lên những câu chuyện khó hiểu và kỳ quặc.Thế Giới Tẻ Nhạt là một trong những truyện ngắn như thế, khi nhân vật chính rơi vào tình cảnh trớ trêu đến không ngờ...và các diễn biến theo sau đó.…
Thể Loại : ngôn tình, ngược, he(Lần đầu thử sức viết truyện, nếu có gì sai sót hay đóng góp ý kiến mong các bạn cứ cm nhiệt tình nha)Tình yêu không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng cũng hạnh phúc...., mà tình yêu còn chứa đầy chông gai, đau đớn...,có người vì quá yêu cuồng si mà bất chấp mọi thứ để níu kéo tình yêu..., nhưng lại cũng có người vì quá yêu chỉ muốn tình yêu của mình trong ký ức sẽ mãi mãi đẹp như lúc ban đầu mà rời xa... Tình yêu như những cành gai nhọn của hoa hồng, muốn có được phải trải qua đau đớn, khi đã nếm được sự đau đớn của những cái gai tình họ sẽ nhận ra tình yêu thật sự là gì.....…
Đôi khi cô cũng thèm cảm giác được yêu một ai đó, được chiều chuộng, được nũng nịu và được ai đó vòng tay ôm thật chặt. Phải chăng cô đơn quá lâu, cô thèm một cảm giác mới? ...có lẽ cậu đã muốn ôm chầm lấy cô, cắn lên má cô một cái rõ đau... nhưng cô với cậu là gì chứ. Đôi khi cậu ghét cái mối quan hệ chẳng biết là gì như thế này, muốn nắm tay cô đi trên mỗi đoạn đường, muốn ôm cô vào lòng mỗi khi cô dỗi hờn hay đơn giản chỉ nói những câu yêu thương,... Cậu không làm được, nhiều lúc muốn lấy hết can đảm để nắm lấy đôi tay ấy mỗi khi đi bên nhau nhưng rồi cậu sợ, sợ cảm giác cô vội buông tay rồi rời xa cậu mãi mãi...…
Cậu nói: “Em thích một chàng trai đáng yêu dễ thương và hay cười!”Anh đáp: “Anh không đáng yêu cũng chẳng dễ thương! Mà ngược lại còn rất trầm tính! Nhưng vì em! Nụ cười của anh sẽ luôn thường trực!”Cậu lại nói: “Em thích một chàng trai vui tính, quan tâm tới em!”Anh lắc đầu, lạnh băng: “Anh không vui tính cũng không biết pha trò. Người khác thường rét run khi ở cạnh anh. Nhưng anh sẽ luôn ở bên, bảo vệ và che chở cho em! Dù có chuyện gì xảy ra! Em luôn có thể yên tâm ở yên trong vòng tay anh mà trốn tránh! Để một mình người yêu em gánh chịu là đủ!”Cậu nũng nịu: “Em thích một chàng trai biết nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa!”Anh mỉm cười, ôn nhu đáp: “Anh không thể nấu ăn cũng chẳng thể hạ mình mà lau dọn! Nhưng anh đủ sức để nấu cho em một bát mỳ khi em đói, có thể nấu cháo cho em khi em ốm, cũng có thể mua cả một siêu thị cho em thoải mái lựa chọn. Và cũng sẽ thuê người làm cho ngôi nhà luôn sạch bong!”Cậu cắn môi, dường như sắp bị khuất phục: “Em ghét những con người đào hoa!”Anh ôm cậu vào lòng, khẳng định: “Anh có thể đào hoa nhưng trong trái tim này chỉ có mình em mà thôi!”Cậu chau mày suy nghĩ thêm lý do thì anh đưa mặt cậu gần kề mặt mình rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ. Sau đó mới dùng ánh mắt yêu thương của mình mà thuyết phục cậu, anh nhẹ giọng: “Anh không hề đạt những tiêu chuẩn mà em đề ra mà cũng chẳng hoàn hảo như người ta nói. Nhưng trái tim, tâm can này lại trọn vẹn tới hoàn hảo tình cảm dành cho em … Anh sẽ làm mọi thứ để để em cảm thấy mình là con người may mắn nhất thế gian này! Em có đồng ý lấy anh không?”…
Phút bù giờTình yêu và bóng đá. Nếu so sánh tình yêu như một trận bóngđá thì thực sự không có chút đúng đắn nào cả. Vì trong trận bóng đá khi kếtthúc biết đâu còn nhận được tỉ số hòa nhưng vốn trong tình yêu thì lại chẳngbao giờ như vậy. Nhưng có một thứ trong trận bóng đá lại làm tôi nghĩ về tìnhyêu - Phút bù giờ.Phút bù giờ mang lại cho người xem và cả cầu thủ một niềm hivọng làm thay đổi kết quả của trận đấu trong 90' đã trôi và nhiều lúc giờ phút nàylại mang một ý nghĩa vô cùng quan trọng mang lại chiến thắng và có khi là chiếnbại. Trong tình yêu đôi lúc 2 con người cũng cần dành cho nhau nhưng " phút bùgiờ" ấy để níu kéo, để nuối tiếc, để vun đắp, để trân trọng những gì họ dànhcho nhau để rồi tiếp lửa cho tình yêu đang nguội dần.Câu chuyện ngày hôm nay, tôi muốn gửi cho các bạn nói về 2con người đã đánh mất những "phút bù giờ" nên dành cho nhau để rồi tiếc nuối vìnhững suy nghĩ nhạt nhòa, để rồi đánh mất nhau.…