Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Trương Quỳnh Anh là nhân vật chính trong câu truyện này. Kể về hành trình tìm người thay thế bản thân để chăm sóc cô gái Phạm Thảo Ngọc. Quỳnh Anh năm nay 26 tuổi còn ngọc 25 hai người bên nhau 8 năm nhưng những năm gần đây hai người thường xuyên cãi nhau. Nhưng Quỳnh Anh vẫn cố gắng níu kéo mối quan hệ này nhiều lần cô đã có suy nghĩ tự tử nhưng nghĩ đến Ngọc nên lại thôi để rồi hôm nọ trên đường đi đến phòng khám của bác sĩ tâm lý thì bị xe tông mà hay sao hôm ấy chính là kỷ niệm 8 năm bên nhau ...Ý kiến từ một người xa lạ: đừng tin tác giả:)))…
Viết cho anh. Một người, em cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Như lời em từng bảo từ cái lúc mà đối phương đã bắt đầu nhận thấy thất vọng trong người kia "Nếu mình chia tay, em sẽ viết cho anh, một câu chuyện. Chẳng phải để níu kéo anh về. Chỉ là một món quà nhỏ cuối cùng, em có thể tự tay dành tặng cho thanh xuân. Chỉ để em nhớ câu chuyện của chúng mình, cho một tuổi 16 thật đẹp"Có thể ngu ngốc, khó chịu, phẫn nộ hay ghét em, sao cũng được, đây là em khi yêu anh và em tự hào vì điều đó.Viết cho anh, anh ạ. Một mình anh thôi.…
-Tại sao chị lại lừa dối tôi!-hyojin nổi giận cô thật không dám tin mà,cô bỏ đi mặc kệ những lới níu kéo van nài của Solji,tất cả đã hết rồi.-Le!Nghe chị nói đã tất cả không như em nghĩ đâu!le!LE!!!.......-chị đã thất bại trong ván cờ của thần chết và cũng thua cả trong trò chơi tình ái,tất cả đã kết thúc và chỉ một lúc nữa thôi pamsa sẽ đưa linh hồn của Solji cho Hỷein.…
Buổi sáng thường trôi qua nhanh, nhưng đôi khi lại đọng lại những khoảnh khắc khiến người ta chẳng nỡ rời xa. Jihoon vẫn nằm im trong vòng tay Hyukkyu, giả vờ ngủ để níu giữ chút ấm áp cuối cùng. Ngoài ban công, chú mèo Maru lặng lẽ quan sát, như kẻ thứ ba hiểu chuyện hơn ai hết. Đây là một mẩu chuyện nhỏ, dịu dàng như hơi thở đầu ngày, nơi một cái hôn vụng trộm có thể trở thành lời hứa dài lâu.…
Đau đớn nhất là gì?-Đau nhất là cuộc sống nghèo khổ.-Đau nhất là cuộc sống hèn nhát.-Hoặc đau nhất là cuộc sống bị áp đặt, chèn ép như một tên nô lệ, một con rối, hay một cỗ máy vô tri vô giác.......-Mà có khi đau đớn nhất là bị chính những người thân tín của mình phản bội!--------------------------------------- Hắn, một tồn tại đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, một tồn tại được xưng là 'Ma Thần'. Chỉ với một mình hắn đủ làm cho cả đại lục đứng trên bờ vực sinh tử. Khi hắn tức giận hàng trăm, hàng ngàn quốc gia mang theo vô vàn sính lễ đến an ủi, khi hắn cần thì vô số nhân sĩ có mặt, khi hắn có truyện vui thì hàng hà sa số cá thể đến tham gia ăn mừng.... Cả cuộc đời hắn vào sinh ra tử vô số lần, thế nhưng hắn chưa bao giờ ngã xuống, hắn cứ bước tiếp khiêu triến vô vàn thử thách. Thế nhưng cuộc đời kiêu hùng của hắn lại kết thúc trong tay hai người hắn tin tưởng nhất. Một người là huynh đệ mà hắn ngày đêm chiếu cố, một người là người vợhiền thục mà hắn nâng niu như chí bảo. Mang theo sự đau đớn thấu tim, hắn cứ thế ngã xuống. Đặt dấu chấm hết cho một tồn tại đỉnh cao<-Truyện này mình lấy cảm hứng từ bộ "Thiếu gia bị bỏ rơi" thể loại tu chân, tu tiên lên mình sẽ đan xen thế giới ma thuật và tu tiên giới. -mình năm nay lớp 12 lên khi đăng chap thì tuỳ vs lại đây là tác phẩm thứ hai lên mọi người thông cảm nha 💕💕>.…
Lester từng là một cậu bé hề mang lại tiếng cười trong nhà hát bên rìa rừng. Nụ cười và màn trình diễn của cậu là thứ duy nhất níu giữ cuộc sống của những người xung quanh. Nhưng tình yêu bị phản bội và một đêm, lửa thiêu rụi cả nhà hát do người yêu của cậu âm mưu với tình nhân nhằm chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Mẹ cậu chết trong vòng tay, trong khi người cậu yêu bỏ trốn cùng tình nhân.Nước mắt biến thành tiếng cười điên dại giữa biển lửa. Trong khoảnh khắc đó, nỗi đau của cậu đã triệu hồi một thứ bóng tối. Lời đề nghị vĩnh cửu: "Đổi tiếng cười của ngươi lấy sức mạnh vượt lên nỗi sợ hãi".Khi đứng dậy một lần nữa, cơ thể cậu biến thành một cái bóng trong vỏ bọc của một chú hề. Da tái nhợt, đôi mắt ẩn chứa ánh đỏ. Quả bóng bay màu đỏ là hơi thở. Khuôn mặt cười không bao giờ phai. Sức mạnh của hẳn không ăn thịt, mà ăn "nỗi sợ hãi" và những mảnh linh hồn bị bỏ lại, sức mạnh sẽ càng tăng lên.Kể từ đó, mỗi đêm Halloween, tiếng cười của Lester lại vang lên từ khu rừng quanh thành phố. Có người mất tích, năm này qua năm khác. Không có xác chết, chỉ có một chút dấu vết.Bóng bay đỏ, những bức tường với hình vẽ nụ cười, và sự im lặng kéo dài thêm một phút của đồng hồ thành phố.…
Buổi tối hôm đó, vì công ty đột ngột bắt tăng ca nên cậu về muộn hơn thường lệ. Tin nhắn gửi đi không được trả lời, căn phòng chìm trong im lặng khiến anh dần mất kiên nhẫn. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: cậu bỏ anh rồi.Anh ngồi bệt xuống sàn, móng tay cào mạnh vào bức tường lạnh lẽo như muốn níu lấy thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay. Da tay rách toạc, máu thấm đỏ nhưng anh chẳng hề để tâm. Trán đập mạnh vào tường, từng nhịp đau nhói lan ra nhưng không bằng nỗi sợ trong lòng. Anh khẽ nức nở, giọng run run như một chú cún bị bỏ quên giữa đêm mưa.Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Cậu bước vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy anh trong bộ dạng thảm hại ấy. Cậu hoảng hốt chạy lại, chưa kịp lên tiếng thì anh đã lao tới ôm chặt, vòng tay siết đến mức run rẩy."Vợ... vợ về rồi hả?"Giọng anh nghẹn lại, đầu dụi sâu vào ngực cậu như tìm nơi trú ẩn."Đừng bỏ theo mà... theo sai rồi... theo sẽ ngoan, sẽ nghe lời vợ, sẽ không làm phiền vợ nữa đâu..."Anh vừa nói vừa nấc lên, nước mắt thấm ướt áo cậu. Tay anh bám chặt như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cậu sẽ biến mất. Cả người anh run rẩy, chẳng còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn một chú cún con ngốc nghếch, đem cả trái tim đặt vào người mình yêu."Vợ đi lâu quá... theo sợ lắm..."Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng mềm xuống, mang theo chút làm nũng quen thuộc."Lần sau vợ về trễ... nói theo nghe với nha... theo chờ được mà... chỉ cần vợ đừng bỏ theo là được rồi..."Nói xong, anh lại cúi đầu, ôm …
Trên đầu chữ sắc một con dao nhọn" câu này quả là không sai một chút nào. Nếu nói đàn ông có sức mạnh là một ưu điểm mà thánh thần ban cho, thì đàn bà tuy yếu nhưng bù lại nhan sắc của họ cũng chính là một lợi thế. Nhan sắc ở đây có một sức mạnh phi thường, nhiều khi nó còn vượt quá cả cái sức mạnh của đàn ông con trai chúng ta, y như trong câu nói "sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành". Không chỉ có thế, sắc đẹp đôi khi lại được định nghĩa dựa theo quan điểm, cách nhìn của mỗi con người. Nói gì thì nói, đa số là phụ nữ quan tâm và chú trọng rất nhiều vào sắc đẹp của họ, vì đàn bà tin rằng, sắc đẹp đồng nghĩa với tất cả, có sắc đẹp là có tất cả. Chắc chắn không cần phải nêu ví dụ thì bạn đọc cũng thấu hiểu được lời mà tôi muốn nói ở trên. Trong câu truyện dưới đây, đại ý sẽ nói về một bạn gái có nhan sắc tuyệt trần, duy chỉ có điều bạn gái này đã bị cái sắc đẹp của chính mình làm cho mờ mắt. Thế gian này, cái gì giúp cho người phụ nữ giữ được sắc đẹp lâu nhất? Chỉ với môt câu hỏi đơn giản như vậy, mà ta có được vô vàn câu trả lời. Tuy nhiên, thứ có thể làm cho phụ nữ giữ được sắc đẹp lâu dài nhất sẽ được tìm thấy ở cuối câu truyện này. Nhân đây, tôi viết câu truyện này cũng tạm coi như là một lời cảnh báo tới tất cả những người con gái nào mà đang cố tìm cách nĩu giữ sắc đẹp của họ, mà đôi khi, họ thậm chí còn đánh mất đi cái giá trị hay như tính cách bản thân của mình. Không có cái gì là tồn tại mãi mãi cả, rồi thời gian sẽ xóa đi tất cả mà th…
" Tú Tân, Tôi Hận Anh, chia tay đi""Được ,chia tay""Anh...""Em còn muốn gì nữa? Doãn Nhi?"" ANH BIẾN ĐI"Mối tình đầu của cô kết thúc, cô đau đớn quằn quại, người cô yêu nhất, cũng là người quen duy nhất của cô đã phản bội cô, cô cô độc, cô mệt mõi, cô muốn chết, không có lí do gì để sống trên thế giới với những con người tàn nhẫn này nữa, Nhược Doãn Nhi cô hận cô hận , cô khờ dại nhảy xuống biển, cô muốn nước biển trôi mình đi, nhưng lại không được, lại 1 người tàn nhẫn nữa lôi cô lên, không cho cô chết , cô hận hắn . Hắn Chối buộc cô cùng 1 chỗ với hắn , hắn bảo hắn yêu cô. Hắn làm cho cô yêu hắn và hắn đã thành công, cô yêu hắn điên cuồng nhưng 2 năm sau đó ,1 lần nữa cô bị phản bội, 1 thân cô 1 lần nữa ra biển mà không biết đựơc rằng trong ngừơi mình đang mang giọt máu Nhà họ Trịnh . Biết đựơc cô tức giận chạy ra biển 1 mình ,Hắn bỏ hết công việc mà chạy theo. Hắn không như người đàn ông của 2 năm trước . Không dễ dàng bỏ rơi cô, hắn níu cô lại . Trịnh hạo nhiên anh ta níu cô lại, cầu xin cô tha thứ. Hắn Yêu Cô!!!…
Hố mang tính chất giải trí cá nhân.Chưa biết có thể lấp không nên khuyến cáo chớ nên nhảy vội.--------------- Văn án:Hạ Linh xuyên.Xuyên vào nữ xứng trà xanh biểu của 1 cuồn tiểu thuyết mạt thế.Hạ Linh bi thương.Mẹ! Xuyên cổ xuyên nông đều được, ít ra có rau có cỏ ăn. Xuyên mạt rồi lấy gì ăn???Vì miếng ăn, Hạ Linh quyết định ôm đùi vàng của nam chính.Ân.Ít ra có cái danh thanh mai, lại xinh đẹp nũng nịu.Bán cái manh kiếm miếng ăn.Sau đó nịnh nọt nữ chính, cầu cái bình an.Ân.Kế hoạch là như vậy.Thế nhưng, khụ, nam chính à, tôi chỉ bán manh, không bán thân a~~~…
Cô Tiệp Chi Băng - thiên kim Tập đoàn ES đứng đầu thế giới về lĩnh vực đá quý. Từ nhỏ đã được nâng niu như viên ngọc quý. Trước mặt công chúng thì lạnh nhạt, ít nói, dịu dàng đúng chuẩn loại tiểu thư trong trẻo ngây thơ - là hình tượng nữ thần tiêu biểu trong mắt nam nhân của mọi thời đại. Khi trở về nhà thì cứ vậy mà bung lụa, thể hiện bản chất, có thể nói là trái ngược cỡ 50% so với cái hình tượng nữ thần kia.. Mặc dù có tính cách hơi quái dị cùng với sở thích đeo mặt nạ sống với đời, nhưng tại sao cô vẫn được gia tộc nâng niu thế kia.. Bởi vì cô có tài năng và người trong gia tộc không chém giết lẫn nhau ah~ Có thể nói cô có tất cả mọi thứ mà người ta hằng ao ước: một gia đình hoàn hảo, giàu có, yêu thương nhau, một nhan sắc được coi là thanh tú, IQ cao ngất ngưởng nhưng lại lười vận dụng chất xám trừ khi có việc quan trọng,... Và chỉ vì một sự cố nho nhỏ mà cô hoa hoa lệ lệ xuyên không. Cơ mà thế éo nào lại xuyên vào quyển tiểu thuyết cẩu huyết mà cô vừa mới đọc xong? Đúng là vận c*t chóa.. Xuyên đúng vào nhân vật nữ phụ mà cô thương cảm, tốn cả đống nước mắt cho số phận éo le nghiệt ngã ở dưới ngòi bút của mụ tác giả vô lương kia.. --------------------------------- #Truyện đang trong quá trình sáng tác và nghĩ thêm chi tiết!…
Vừa cảm giác tỉnh lại, yếu ớt bao đại tiểu thư Hà Phượng Kiều xuyên qua , thành niên đại văn trung đuổi theo nam chủ chạy luyến ái não nữ phụ.Làm mười dặm bát hương tối tuấn mỹ nhân, Hà Phượng Kiều trừ bỏ kiên không thể chọn thủ không thể đề, nhưng cha đau nương yêu, cách vách gia còn ở cái tương lai thương giới đại lão Hạ Đông, lúc này đây, nàng tuyệt không có thể sẽ đem trong tay hảo bài cấp đập nát.Đang lúc Hà Phượng Kiều vì ba bữa phát sầu thời điểm, thu hoạch ngoài ý muốn siêu thị không gian, bên trong có thước có mặt còn có thịt!Hà Phượng Kiều chậm rãi mang theo người nhà quá thượng không lo ăn không lo uống cuộc sống, lại phát hiện tương lai đại lão ngày quá khổ ha ha.Hạ phóng chuồng bò hộ Hạ Đông vĩnh viễn một bộ sinh ra chớ gần lãnh khốc dạng, nhưng cách vách gia tiểu thôn hoa lại cả ngày đối với hắn trong suốt cười, trả lại cho hắn đưa ăn đưa uống.Mỗ đêm đầy sao đầy trời, Hạ Đông hung ba ba đem nhân đặt ở góc tường, khấu ở tay nàng cổ tay: "Lão tử cùng, không này nọ hồi báo ngươi, cách ta xa một chút."Hà Phượng Kiều thủy trong suốt nước mắt ở đen bóng mắt to đảo quanh, nũng nịu nói: "Ngươi hung ta!"Sau lại có một ngày, Hạ Đông dùng hết sở hữu ôn nhu, nhẹ nhàng thay nàng lau khóe mắt nước mắt, "Ngoan, Kiều Kiều không khóc."...Bị Hà Phượng Kiều đè ép cả đời biểu muội sống lại, nàng sẽ chờ xem Hà Phượng Kiều đi lên tuyệt lộ, nhưng ai biết cả đời này Hà Phượng Kiều lại như là mở quải.Nàng vội vàng lấy lòng nguyên thư nam chủ thời điểm, Hà Phượng Kiều ở nổi tiế…