Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
câu truyện này kể về Nguyệt Mai, một cô gái hướng nội, trong lớp có khá ít bạn ,sau đó có một học sinh mới chuyển đến, tên là Thành Nam, cậu đc giáo viên xếp chỗ ngồi cạnh Mai, cậu đẹp trai và khá hướng ngoại, luôn luôn rũ Mai đi làm những trò nghịch ngợm của cậu, sau đó họ bt nhau là hàng xóm và hành trình tỏ tình của Nam và Mai (mik mới tập viết truyện nên sẽ có vài sai sót, mong mn góp ý thêm❤ truyện chỉ có trên wattpad nên níu ai có bê đi đâu thì hãy xin ý kiến của mik trước và nhớ cre nhé!)…
Lăng Trạch là một cái trạch nam chân chính. Cậu lúc nào cũng mong có một em gái đẹp bên người mình nũng nịu gọi một tiếng ca ca.Thế nhưng có ai thèm ưa ái thân mình gầy gò ốm yếu này của cậu đâu a. Thế nên, tiểu Trạch quyết định chơi game nha.Trong game, ai ai cũng đều gọi cậu là đại thần nha. Em gái, đồ đệ nhiều vô số kể nha. Mang theo cái ý tưởng điên rồ nào đó. Tiểu trạch nam cắm cúi vào down về trò chơi đang được thịnh hành bấy giờ.Thế nhưng, ai nói cho cậu biết điều gì đang xảy ra không???CMN, tại sao lão tử lại là Nga My??? ...…
Chẳng qua chỉ là câu chuyện của bản thân người viết khi trong một tình yêu khóc nhiều hơn ít, nhưng không thể dứt ra. Anh ta là tình đầu của tôi, nhưng anh ấy trước đó đã trải qua một mối tình khác với chị hơn 3 tuổi được 2 năm . Bị tổn thương , bị đối xử vô tâm . Và khi gặp tôi, chúng tôi chỉ nhắn tin trên mạng mà chưa gặp mặt, tôi đã đồng ý làm bạn gái anh. Bởi tôi muốn chữa lành cho anh. Nhưng anh ấy đã khác so với tôi tưởng tượng , đối xử vô tâm với tôi. Tôi đã cố gắng cho mối tình này của mình rất nhiều, tôi muốn thay đổi anh ấy, nhưng mà .....Thật khó! Đã rất nhiều lần tôi không chịu nổi , buông lời chia tay , nhưng chỉ cần anh níu tôi thì trái tim tôi lại không thể nỡ ,.. Chúng tôi đã đi cùng nhau đến hôm nay là 240 ngày, khóc nhiều hơn cười, nhưng tôi vẫn hi vọng anh có thể yêu tôi nhiều hơn , vì lần này tôi đã dành trọn vẹn tình cảm cho anh rồi...…
Khi còn nhỏ, cô và cậu có tình cảm với nhau, nhưng vì những tai nạn bất ngờ, những nỗi đau âm thầm của định mệnh đã khiến cả hai chia xa. Cô vì bị tai nạn mà mất trí nhớ, cậu vì đã gián tiếp đẩy cô đến cái chết mà quyết định rời xa cô... Hai năm sau, số phận trớ trêu đã xô đẩy hai người gặp lại nhau, nhưng lại chẳng thể nhận ra nhau. Cô lấy họ mẹ, trở lại cuộc sống bình thường như những cô cậu học sinh khác. Cậu cũng sống vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình và bạn bè. Nhưng cuộc sống chứa đầy những sự bất ngờ, cô yêu bạn thân của cậu, còn cậu, cô biết, cậu cũng từng có tình cảm với cô. Nhưng chỉ là "đã từng". Thất tình, nhận ra mình đã bỏ lỡ người quan trọng nhất, cô tìm cách níu kéo cậu. Năm năm yêu đơn phương, năm năm níu kéo, năm năm cố gắng mù quáng chỉ để cậu yêu mình. Nhưng sự thật không bao giờ chiều theo mong muốn của chúng ta. Cậu không yêu cô, cô cho tới giờ đã hiểu rõ. Đến cuối cùng, cô chấp nhận buông bỏ. Buông bỏ, có lẽ sẽ tốt hơn cho cả hai. Cậu không còn cảm thấy phiền, và cô cũng không còn cảm thấy đau đớn, khổ sở nữa...…
Cô: Độc Thiểu VânCô lạnh lùng tàn bạo giết người trong tối lừa người trong sáng . Cô có một vẻ đẹp của thiên thần và lúc nào nụ cười vô hại cũng nở trên môi cô. Nhưng vào lúc cô giết người thì lại trở thành một con quỷ khát máu mị hoặc lòng ngườiHắn ngoài là một tổng giám đốc nhưng trong lại là ông trùm của một xã hội đen khét tiếng ai nghe cũng phải kinh sợ . Cưng sủng nàng nâng niu nàng làm cho ai nhìn vào cũng kinh ngạc rớt quay hàmNàng chính là có một cái tuổi thơ đen tối. Nàng chính ra là thiếu đi cái quan trọng nhất của một con người - trái tim. Hôn nhân là do mẹ hắn làm chủ . Ở chung nhà mà lại coi nhau như không tồn tại. Chỉ là vào những lúc hiểm nguy cứ như vậy hợp tác ăn ý như luyện nhiều lần làm cả hai phải bất ngờ. Một kẻ thì không có tim một kẻ thì trái tim đã chết vậy rút cục ai sẽ yêu ai trước? Phần này thì hơi khoai đấy ahihi(Mong mọi người ủng hộ và đừng né đá ) *("♡")*…
Tự nhiên, tự nhiên thôi, lại muốn viết một thể loại " hoang dã " một chút giữa Jimin và ChaeyoungPark Jimin nâng niu cô như một viên ngọc quýChaeyoung xem trọng hắn hơn mọi thứ trên đời Jimin và Chaeyoung họ xem chữ yêu là một thứ quá tầm thường, cả chữ thương cũng trở nên kém cỏi.Tôn sùng, chiếm hữu - Đó mới chính là thứ dây nhợ giữa Park Jimin và Park Chaeyoung…
Tác giả: Vu Y Thuỳ (Giò Chân Chân)Thể loại: lãng mạn, ngôn tình, hiện đại, y khoaĐôi lúc mọi chuyện xảy ra với ta chẳng phải tình cờ mà nó là sự sắp đặt trước là lương duyên là thứ mà ta có thể gọi là định mệnh. Và ta yêu nhau vì ta phải yêu nhau.--------------- 'Vương Đan Tuệ, cô đứng lại cho tôi. Con mẹ nó, cô nghĩ cô là ai hả?'. Lửa giận trong người anh như muốn phun ra. - 'Xin lỗi anh, tôi chỉ là cô bác sĩ khố rách áo ôm không thân không phận'. Cô điên đầu với anh ta mất. - 'Do cô mà đến giấm của người chết tôi cũng đã ăn rồi. Lão đại tôi đây mà phải ghen tuông với cái nấm mộ ấy. Cô phải cho tôi một cái công đạo.' Anh vừa nói mà vừa cảm thấy sai sai nhưng có sai thì cũng phải níu kéo cô lại bằng được. - ???. Não cô chưa load được tình huống này. -------------Vương Đan Tuệ năm nay 27 tuổi là một vị bác sĩ vừa tốt nghiệp nội trú, tài năng hơn người, tính cách nhã nhặn, nhẹ nhàng, rất nhiều bệnh viện cũng như đại học muốn mời cô về để giảng dạy cũng như làm việc nhưng cô nhất quyết từ chối. Một con người không ham tiền tài, không có người yêu, không có bạn bè thế nhưng ẩn sâu bên trong là một quá khứ đau buồn, khiến người khác nghe thôi cũng muốn tê tâm phế liệt. Quách Phí Phàm năm nay 29 tuổi là trùm buôn vũ khí trong giới hắc bang. Thế giới của anh là một màu đen tối với đủ thứ chém chém giết giết. Chưa bao giờ anh ham muốn nữ sắc, lại gần một người phụ nữ cũng làm anh khó chịu. Tính cách anh lạnh lùng khó gần đến nói thôi anh cũng không chịu mở miệng. Hai sắc thái đối lập trắng- đen.…
Hắn là cái khốc trung mang tiểu bĩ bộ đội đặc chủng, trưởng thành ba mươi mà đứng chuẩn bị thành cái gia,Nhất thời tâm động, thiết huyết quân nhân cư nhiên xem thượng nhìn như nũng nịu đàn tranh lão sư!Truy, vẫn là không truy? Đó là một vấn đề...…
Shortfic: Phù duAuthor: Hami PhancytisMô tả: Anh chợt đến rồi chợt đi, hệt như những cơn mưa rào mỗi buổi chiều mùa hạ.Anh nồng nàn nhưng đôi khi trầm lắng giống một giai điệu lạ lùng trong đêm.Anh vừa ẩn vừa hiện, anh hệt như một vật thể mà với em sao mơ hồ.Anh, em. Liệu chúng ta là gì.Thứ tính cảm ấy liệu là tình yêu? mọi tình yêu đều như thế sao?Đều phù du...…
Tui bik có nhiều người fan hi trừng (tui ko anti nhưng lam hi thần thích hoặc đã thích kim quang dao nên tui mún tạo ra nhân vật nữ 9 chưa từng thích ai để mang lại hạnh phúc cho a trừng nhà tui) cốt truyện là tự tui viết ko liên quan truyện gốc với lại tui ko phải tiểu thuyết gia nên ko viết hay mong mọi người có ném gạch đá ném thêm xi măng để tui xây rì sọtNếu có cùng ý kiến với tui thì vào xem nhaGIỚI THIỆU SƯƠNG SƯƠNG MÂY MÂY VỀ CỐT TRUYỆN 1.Ai mà đọc kĩ chắc biết Nghĩa thành đúng ko?Trong truyện của tui sẽ có 1 thành nhỏ là Lăng Vân thành nằm sâu trong Nghĩa thành và nữ 9 sẽ là thành chủ kiêm các chủ Lăng Vân Các (môn phái võ lâm mạnh nhất tu chân giới) môn phái trong võ lâm ko liên quan các gia tộc tu tiên nha.2.Tui sẽ cho mọi người góp ý kiến vào bình luận nếu được mik sẽ thêm 1 xíu vào cốt truyện.3.Vì là thế giới tu chân nên tui sẽ dùng 1 vài từ cổ trang xíu ai mà ko hỉu thì xuống bình luận hỏi nheBắt Đầu thui…
Hai gia tộc danh giá nhất thành phố Lịch - Tạ thị và Lạc thị - đã định sẵn một hôn ước từ khi hai đứa trẻ còn nằm nôi.Lạc Chi Hạ - tiểu thư được nâng niu như bảo bối - luôn nghĩ Tạ Hoài Ngôn chỉ là "anh Ngôn" dịu dàng bên mình.Tạ Hoài Ngôn - người thừa kế lạnh lùng của Tạ thị - lại cất giấu trong lòng một thứ tình cảm không dám gọi tên. Năm cô hai mươi, lễ đính hôn được ấn định để củng cố vị thế hai nhà.Đúng lúc ấy, tin đồn tai tiếng ập xuống, đẩy cả hai vào tâm bão. Anh đứng ra tuyên bố trước giới truyền thông: "Cô ấy là vị hôn thê duy nhất của tôi", nhưng cô lại tự hỏi: tình yêu đó là thật hay chỉ là trách nhiệm? Giữa ánh pháo hoa rực rỡ của mùa hạ, hai trái tim thanh mai trúc mã phải đối mặt với định mệnh, lựa chọn giữa hôn ước và tự do, giữa trách nhiệm và tình yêu chân thật...…
reply shop.---❛ Ngủ đi thôi, người ơiĐể những kí ức trôi vào miền diêu vợi.❜ Tôi đã từng mơ, về những bình yên trọn vẹn nhất giữa thế gian đầy hỗn loạn và sóng gió. Thế nhưng sâu bên trong tiềm thức, tôi vẫn hi vọng tìm thấy an nhiên chẳng thế thốt nên lời giữa cơn mơ chất chứa biết bao ngổn ngang/cơn mộng mị, gửi cho gió thả trôi hết sầu muộn còn đọng lại trong tháng ngày vội vã. Vậy, liệu người có nguyện cùng ngồi xuống đây và trải lòng mình cho tôi nghe? Bí mật vẫn sẽ mãi là bí mật, đây sẽ là chuyện riêng của đôi mình thôi. Người dưng chung lối, bỗng chốc trở nên sao thật thân thuộc.【Clandestine】- gửi gắm những tâm tư tình cảm của người tại đây và câu chuyện ấy sẽ được chúng tôi lưu giữ mãi trong một góc nhỏ của cửa tiệm. Tốt đẹp và trân quý nhất.【Epiphany】- rồi bất chợt trong khoảnh khắc ấy, người sẽ cảm thấy rằng mình đã được yêu, được thấu hiểu, hay chỉ đơn giản là đã tìm ra thứ mình hằng nâng niu trân trọng vẫn luôn ở ngay đây. 『 studio i ; epiphany 』- đến với studio kí sự, hãy để tâm trạng trở nên nhẹ hơn cùng twerk.❝ Only twenty minutes to sleepBut you dreаm of some epiphаnyJust one single glimpse of reliefTo mаke some sense of whаt you've seen.❞---credit bookcover: @vantescarlett | @twerkstudio…
- xoạc nhau không nàng??- dâm tặc! lão tử là con trai !có một người dù là chưa từng gặp mặt nhưng lại cho ta thật nhiều khuân bậc cảm xúc.có lẽ trong cuộc đời của nhiều ngườicũng đã từng vì một ai đó mà khóc thật nhiều!đã từng vì một ai đó mà điên cuồng níu giữ.đã từng vì một ai đó mà bỏ mặc thế giới nhộn nhịp ngoài kia.đã từng vì một ai đó mà bất chấp tất cảđã từng một ai đó mà không màng cả tính mạng!nhưng suy cho cùng cũng chỉ là ĐÃ TỪNG liệu sau này mình có thể là của nhau nữa không ?…
Chuyện tình nhiều sự bất ngờ và đầy nước mắt. Cứ ngỡ là nam chính ai dè thành nam phụ. Bạn sẽ không biết hết được đâu chỉ có thể theo dõi chuyện mới nói ra hể được. Mô tả cũng không biết mô tả thế nào. Chỉ tóm gọn là Ngược- Sủng sau, Hoán đổi chính phụ, Biến đổi mĩ nhân...Một tình tiết trong chuyện:" Tặng em " Sở Hàn lấy ra từ trong túi một chiếc hộp xinh xắn mở ra đưa trước mặt Hạ Vũ. Cô ngạc nhiên trợn tròn hai mắt. Đó là một chiếc vòng kiền bằng bạc một đầu là khối tròn, còn đầu kia là những thanh bạc đang bao vây viên kim cương nhân tạo, được gắn thêm charm, hình một chiếc cánh thiên thần đơn giản mà tinh tế. Chiếc vòng toả ánh sáng lấp lánh trong đêm thật là đẹp. Thấy Hạ Vũ còn đứng ngẩn ngơ, Sở Hàn bèn cầm tay cô lên đeo vào, một giây sau cô mới nhúc nhích ôm trầm lấy anh. " Thích không? " Sở Hàn thì thầm bên tai Hạ Vũ. " Thích. Em thích lắm. Anh tặng gì cũng thích. Thật là đẹp" Hạ Vũ cười nũng nịu hạnh phúc. Chợt nhớ ra điều gì đó Hạ Vũ hơi đẩy người Sở Hàn ra nhìn lên hỏi: " Tiền đâu anh mua chiếc vòng này ? " " Đồ ngốc. Điều đó không quan trọng. Biết vì sao cái charm chỉ là một cái chiếc cánh chứ không phải là một đôi cánh không? " Sở Hàn xoa đầu cô anh mắt dịu dàng. " Em không biết " Hạ Vũ lắc đầu. Sở Hàn cốc đầu cô một phát nhẹ nhàng giải thích. " Em lúc nào cũng luyên thuyên với anh em chính là thiên thần của cuộc đời anh, lúc đó anh đã lơ đi nhưng từ sâu thẳm bên trong ngay từ lần đầu gặp em thì anh đã biết em chính là thiên thần. Nếu thiên…
Bây giờ là 12 giờ. Tại một bệnh viện x, xã y, tỉnh z. Trong căn phòng nhỏ của khoa sinh nở.Một người mẹ vẫn đang cố gắng sinh ra một mầm sống mới.Bên cạnh đó là người chồng đang nắm tay,bác sĩ và một vài y tá.- ráng lên, một chút nữa thôi.Cô sắp trở thành mẹ rồi.Người mẹ như gắng gượng toàn bộ sức lực của mình,nắm chặt tay chồng,nghiến môi gượng sức.- ra rồi. là một đứa con gái.Bác sĩ kéo con bé từ từ ra. A! một tiếng la lớn từ ông bác sĩ phát ra. Ông ta hớt hãi bỏ chạy như vừa gặp thứ gì đó kinh khủng. Các cô y tá nhìn đứa trẻ.Thật kì lạ thay, con bé có hai màu mắt.một con mắt đen như con người bình thường, một con mắt màu đỏ như máu.Ban đầu họ cũng sợ vì nó,nhưng một hồi nhìn lại thấy sự đáng yêu của nó mà họ cũng hết sợ.tên bác sĩ chạy vào một phòng bệnh nhân khác,ngồi trong một góc mà ôm đầu - đứa trẻ đó là quỷ.Nó là quỷ Một vài ngày sau, đột nhiên lão bác sĩ chết mà ko rõ nguyên do. Người mẹ thì cũng thấy đứa con mình lạ hơn những đứa trẻ khác,còn người chồng hình như ghẻ lạnh với nó .-Nó là quỷ.Hãy bỏ nó đi.Chúng ta có thể sinh đứa khác mà.-Không, nó là đứa con em cắt ruột đẻ đau để sinh ra. Không bao giờ có vụ em bỏ nó đâu.ông chồng không nói j nữa.Ổng im lặng mà bỏ mặt hai mẹ con đi ra khỏi phòng.Người mẹ nâng đứa con lên nựng nịu - Con ngoan, con ngoan.Dù con là như thế nào mẹ cũng không kì thị con đâu.-Chúng ta cũng cần cho con một cái tên nhỉ.Họ chúng ta là Bạch,vậy ta sẽ lấy tên con là Bạch Thanh Vân nhé.…
Nếu em hỏi vì sao anh buồn, anh có thể trả lời, em hỏi vì sao anh vui anh cũng có thể trả lời... Còn nếu em hỏi vì sao anh yêu em thì anh chịu. Ờ thì đúng là buồn, vui là cảm xúc, yêu cũng là cảm xúc nhưng mà nó đặc biệt lắm, mấy ông bác học như Eo Bớt, Niu Tơn còn chưa lí giải được thì anh tuổi gì ?Anh yêu em vì anh yêu em, còn em thì sao, em yêu anh vì cái gì ?-Chàng hàng xóm tôi yêu-Lời tác giả: lần đầu viết truyện ngắn, phê bình thoải mái au sẽ rút kinh nghiệm, mong mấy bạn bình chọn nếu thích nhá…