[MA] Buông tay hay níu giữ? [ Longfic l HaeHyuk, YeWook ]
…
Mùa xuân năm ấy thời khắc cô từ giã cuộc đời hoa đào trong toàn bộ kinh thành đồng loạt rụng . Hoa rơi xuống đất thì lại tan thành nước hòa vào giọt nc mắt của cậu và trái tim cậu . Cậu làm mọi cách để níu giữ thân thể cô. Cô còn quan trọng hơn cả mạng cậu nữa . - 'Hạ Giao hãy quên em đi , hãy tìm 1 người có thể sống với anh nốt phần đời còn lại '- 'Hi Hi , xin em đấy đừng đi mà bánh sinh nhật tuổi 18 anh làm em còn chưa ăn ' -' Em ko đủ can đảm để ăn nữa . Nếu ăn em sẽ ko thể thanh thản ra đi '…
“Tướng công, ngươi nếu phụ ta, ta sẽ gặp cách ngươi mà đi.” Nàng nũng nịu nói. Mà hắn tắc gắt gao dán thân thể của nàng tử, thong thả mà lại yêu dã nói ra:“Nương tử nếu rời đi ta, ta liền phế đi của ngươi hai chân cùng hai tay, nhìn ngươi như thế nào rời đi ta?”Nàng vốn nên là sư phó chỉ định nước ngọt Vương phi, khả Hoàng Thượng lại đem nàng làm thay thế phẩm nhét vào hậu cung, nàng đem lợi nhận đâm vào trong bụng, đã xong này vớ vẩn hết thảy. Nhưng mà, lên trời ở nàng hấp hối là lúc, làm cho nàng có thể trọng sinh, lại bị thương lưu lạc thanh lâu, gặp yêu nghiệt bình thường Vương gia. Nguyên tưởng rằng như vậy định cả đời khi, Hoàng Thượng lại đem nàng đoạt lấy đến, để tại lãnh cung trung. Làm đi ra hoàng cung khi, lại phát hiện, nàng chính là một cái giao dịch phẩm thôi. Giả diễn thực làm, làm được để lại không người thương tiếc. Đi khúc diệu quốc, khúc diệu Hoàng Thượng cũng là không hiểu trìu mến người. Dùng cái gì hồng nhan họa thủy cũng…
- Hành lang khách sạn dài tựa như không có điểm cuối, cô chạy chân trần khiến váy cưới cọ vào mắt cá chân, để lại cảm giác ẩm và nặng, như thể đang có thứ gì đó níu cô lại.Cô dừng trước một cánh cửa. Không nhìn số phòng, cứ thế gõ dồn dập. Bên trong có tiếng bước chân chậm rãi vọng ra, cánh cửa chợt mở.Anh chàng bên trong đứng đó, tóc còn ướt, mùi xà phòng lẫn với mùi rượu chưa tan. Anh nhìn cô - không ngạc nhiên, cũng không vội. Như thể mọi chuyện lạc quỹ đạo này vốn dĩ sớm muộn gì cũng xảy ra. Nhìn bộ dạng nhếch nhác của cô từ đầu đến chân. "Tôi đâu gọi dịch vụ?" Thịnh hỏi, khoé miệng nhếch lên cười, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh.Trang hít một hơi, cảm giác cứ như cô bị hút hết hơi thở vậy."Làm ơn hãy giúp tôi"Ngoài hành lang, có tiếng gọi tên cô. Không lớn. Nhưng đủ rõ để cô biết thời gian của cô không còn nhiều.Thịnh nghiêng người, nhường ra một khoảng trống."Vào đi"Trang bước qua.Cánh cửa khép lại, rất nhẹ.-…
Thượng Hải về đêm, nơi ánh đèn neon che giấu những bí mật đen tối. Lương Khánh Duyên, một nhà thiết kế trẻ chật vật với cuộc sống mưu sinh, bất ngờ bị cuốn vào một thế giới nguy hiểm khi vô tình chạm trán với tổ chức tội phạm Hắc Ưng. Để bảo vệ cô và thâm nhập vào sào huyệt của kẻ thù, Trung tá Trần Văn Huy buộc phải đưa ra một quyết định táo bạo: một cuộc hôn nhân giả.Dưới vỏ bọc một cặp vợ chồng, Khánh Duyên và Văn Huy dấn thân vào một nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy, từ những buổi tiệc xa hoa của giới thượng lưu đến những sào huyệt bí mật của giới tội phạm. Giữa lằn ranh của sự giả dối và thực tại, tình cảm giữa họ dần nảy sinh, vượt qua những giao kèo lạnh lùng ban đầu. Nhưng khi bí mật về "Bóng Ma" - kẻ điều khiển Hắc Ưng từ trong bóng tối - dần hé lộ, Khánh Duyên và Văn Huy phải đối mặt với những thử thách cam go hơn bao giờ hết, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh. Liệu vỏ bọc hôn nhân có thể bảo vệ họ, hay chính nó sẽ trở thành cạm bẫy nguy hiểm nhất?…
Cô vốn là một cô gái dịu dàng, dễ thương, còn anh lại là một chàng trai lạnh lùng, táo bạo , nham hiểm.Cô được gia đình thông gia rước về cho anh, nhưng khi gặp anh cô lại cảm thấy có lẽ lớp vỏ bề ngoài của anh là vậy nhưng khi tiếp xúc anh lại ấm áp, nũng nịu bao nhiêu.Có lẽ đời đời, kiếp kiếp anh và cô cũng chẳng bao giờ ly hợp, cho đến khi anh hiểu lầm cô, cũng như ruồng bỏ cô không thương tiếc.Có lẽ cô đã nhìn nhận sai về anh, có lẽ cô không nên yêu anh bởi cô biết yêu anh như con dao hai lưỡi...…
Tác giả: MèoKhông phải con người ta không biết đợi mà là tình yêu không đợi ta.Đôi khi con người ta đợi ai đó quá lâu cũng không phải là níu giữ tình yêu cũng không phải là vì tình yêu mà làm cho mơ mắt! Mà đơn giản chỉ là con người ta muốn đợi, đợi theo cảm xúc, đợi theo bản năng, đợi theo trái tim.Cô đợi anh năm năm. Đúng, cô đợi anh năm năm, năm năm dai dẳng đó có thật sự là đúng?"Tôi không đợi anh năm năm, tôi đợi anh cả đời.""Em biết không? Em đợi tôi nhưng em không hiểu rằng tôi đợi em còn nhiều hơn thế, đợi em nói lời yêu tôi, đợi em nói nhớ tôi, đợi em sống cùng tôi đến trọn đời.""Anh ích kỉ, anh không hiểu, tôi đã theo anh suốt cuộc đời.""Em biết không? Em theo anh suốt cuộc đời nhưng anh đã phải yêu em kiếp sau, kiếp sau và cả kiếp sau nữa.""Anh bỏ rơi tôi, người con gái anh yêu là người khác!""Có thể năm năm trước tôi vì người con gái khác mà làm tổn thương em. Nhưng nếu em muốn, tôi luôn sẵn sàng để em bước vào thế giới của tôi thêm lần nữa."*** Lần đăng trong tuần không thể xác định. Nếu ít thì ba chương, nếu nhiều thì bảy chương, thậm chí bế tắc thì không có chương nào.ONGOINGCatbeis's story…
Đây là cuốn tạp văn đầu tay của mình. Xin mọi người góp ý thêm!Truyện kể về những suy nghĩ của tôi về những cái đang diễn ra xung quanh,một nghìn lẻ một xúc cảm của mình........…
Tôi nghĩ tôi yêu em rồi. Chúng ta là anh em, tình cảm điên lọan đó tôi có kìm nén. Ngày em rời đi tôi thực muốn nói em có thể ở lại. Lời ra đến môi cuối cùng lại im lặng. Hạnh phúc nghe em tôi một lòng cầu chúc. Đã đi rồi xin em đừng ngoảnh lại. Tôi không muốn em nhìn thấy tôi vật vã đau thương. Níu quay lại ngày đó tôi mạnh mẽ mở lời có đụpwc không "Em ơi, đừng đi!"…
em ước gì mình có năng lực điều khiển nhịp tim mỗi lúc trông thấy anh cười.…
Chuyện đời thường (hay ngôn?) cr 2 nhân vật là Hân & Hoan ấy mà. Níu thấy chán thì khỏi đọc, zì đây là lần đầu tớ viết. Đừng xúc phạm truyện hay tác giả nhe (coan tym tớ mỏng manh lém). Lời văn của tớ cực kì zở và tớ ko thể bỏ dc 1 số lỗi như sai chính tả, lặp từ ý khó hiểu,... và nhất là TEENCODE nên mong các cậu thông cảm…
"Thích cách anh yêu ôm eo, thích cách yêu nâng niu"Mason top x CôngB botSiuuu bạn thân - Mực full vai x ghệ tone hồng⚡Truyện có yếu tố 16+, có ngôn ngữ thô tục, truyện k dành cho người k biết giỡn🕺Nếu người trước màn hình là Xuân Bách hay Thành Công thì "you out !!"…
" Khoảng cách của chúng ta ban đầu chính là con số 0... sau đó chúng ta lại càng cách xa nhau hơn... Em cố gắng níu anh lại, còn anh thì như muốn buông bỏ tất cả mọi thứ liên quan đến em... "…
"Nếu ngày mai tớ chết thì sao nhỉ?"Tôi ngẩng đầu nhìn em, lòng trĩu nặng. Hinata cười ngây ngô đáp lại, tựa như những dòng chữ nắn nót em ghi trên mẩu giấy chỉ đơn thuần như vệt nắng thu óng ánh, hay một cơn gió lang thang không chốn về.Tôi nắm lấy tay em, siết lấy thật chặt, mười ngón đan xen nhau.- Tớ không biết, nhưng chắc chắn, tớ sẽ níu cậu lại.Mắt em đỏ hoe, tôi chết lặng.....Hinata bị sang chấn tâm lý sau vụ tai nạn khiến em mất đi người cha. Em không nói, hai chân bị liệt và từ chối tiếp xúc với bất cứ ai.Cho tới khi em gặp lại cậu bé năm ấy.Kageyama cao ráo, điển trai, là người đã mang cho em hi vọng duy nhất.Anh gối đầu lên đùi, lặng lẽ siết chặt tay em, cánh môi mềm mại hôn miết lên từng ngón tay mảnh khảnh.- Đừng cố rời khỏi tớ nữa..Em vò đầu chàng trai nọ, tay khó khăn viết ra một dòng trên giấy.- Tớ không đau.Anh không nói gì, chỉ đón lấy cây bút kia, viết xuống một dòng chữ nhỏ xiêu vẹo.- Tớ đau.Em nhìn anh chăm chú, hai gò má đỏ bừng.Lại một mùa thu nữa đi qua, cái chết đối với em dần trở nên đáng sợ..Sợ sẽ không được gặp anh, được nắm tay anh, được nghe anh thủ thỉ về bao chuyện thú vị trên đời..Sợ..sẽ không thể nhìn thấy anh lần nữa.Gặp được anh là điều may mắn nhất trên đời..Thương anh nhiều, Kageyama Tobio.Kí tên.Kageyama Shouyou.…
"Lâu rồi không gặp." 12 năm gặp lại anh ấy. Ánh mắt anh ấy đối với tôi giờ đây đã không còn dịu dàng như trước nữa. Cũng đúng thôi là tôi đã nhẫn tâm trước mà. "Ừ 12 năm rồi, cô vẫn khỏe chứ." "Ừm vẫn khoẻ, em còn việc đi trước đây". Tôi có hàng vạn câu muốn hỏi anh ấy nhưng tôi làm gì có tư cách ấy. Không thể níu kéo anh chỉ có thể giữ anh trong trái tim mình.…
mik nghĩ truyện ko hay nhưng mọi người đừng chê mình nhé,.....Đây là những con Animatronic lầy lội, bá đạo, dâm, bựa,.........…
Hắn là thiên chi kiêu tử, tao nhã tôn quýHắn bình sinh nguyện vọng là:Nhất, đem nàng nâng niu trong lòng bàn tay đauNhị, đem nàng hàm ở miệng che chởTam, giống như trênTứ, đem nàng hấp bạo sao nóng đôn rau trộn ănBản chuyện xưa giảng Đại Hôi sói ăn luôn tiểu bạch thỏ, JQ bắn ra bốn phía…
Summary: Kohane mời Akito đến một buổi concert, và ngạc nhiên thay, họ đã có một khoảng thời gian khá vui vẻ... cho đến khi Akito bị đá ra khỏi buổi concert vì đánh nhau.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang đi chỗ khác. Cảm ơn.…