Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Con người không thể tự chọn lựa số phận cho riêng mình. Như những bông hoa sẽ mãi là bông hoa, có muốn thoát khỏi kiếp hoa cũng không được. Anh và em là những con người xa lạ, do duyên số hay do định mệnh mà hai ta lại đến với nhau? Nên đổ lỗi cho số phận đã bị sự ràng buộc níu kéo, hay nên tin rằng từ khi sinh ra, ta đã là của nhau? Nhẹ nhàng, ấm áp mà lại như nồng nhiệt, khó tả.…
Tình cảm thuở thiếu thời mấy ai đi được đến hạnh phúc, ấy vậy mà vẫn có những kẻ khờ mãi trầm luân ngây ngốc vào mà tự mình đa tình, dẫu cho chỉ là đơn phương, dẫu cho kẻ tiến người lùi, dẫu cho có thế nào, họ vẫn muốn níu giữ người trong tim. Đây là câu chuyện tình cảm học đường nhẹ nhàng giữa những nhân vật chính của chúng ta. Mỗi người họ có thể có "bạch nguyệt quang" của mình, và cũng có thể là "chu sa chí" của người khác. Chỉ có hai sự lựa chọn, quay đầu, hoặc bước tiếp.…
Ngươi có hay không yêu qua như vậy 1 người. Hắn có ngươi thiếu niên thời điểm thưởng thức anh tuấn gương mặt với hoàn mỹ đường cong; hắn nguyện ý vì vừa nghe đã thấy vớ vẩn mà không bị người đã rõ mộng tưởng trả giá hết thảy.Có thể ngươi thiên nguyện ý như vậy, vẫn níu giữ hắn rất nhiều năm. Thẳng đến rất lâu rất lâu về sau, xuất hiện một con người khác. Hắn cam tâm tình nguyện giống lúc trước ngươi níu giữ hắn như thế níu giữ ngươi, phấn đấu quên mình vì ngươi vượt mọi chông gai, một nắng hai sương.…
"Sao chị nói mà em bướng vậy Cún!?"- Ơ, Cún bướng hồi nào..."Cún có chắc là muốn thái độ vậy với chị không hửm?"- Cún không hề thái độ nhaaa."Ok."Hôm đó có người bị lơ đẹp cả ngày, đêm đến còn bị chị khoá trái cửa đuổi ra ngoài phòng khách rộng 8000 mét vuông chơi với muỗi.Thế là chú Cún nọ sáng hôm sau vừa thấy chị mở cửa phòng ngủ đi ra liền nhào tới ôm chị bế lên sofa làm nũng.- Bé ơi, Cún xin lỗi mò, Cún đôi lúc vô tri, sống vội lẹ lẹ á, Bé đừng dỗi nữa được không, đêm qua không có chị Cún chả ngủ được tẹo nào, mắt thâm quầng luôn rồi nò~Chị ngáp dài một hơi bởi vì đêm qua chị cũng chẳng ngủ ngon cho lắm, giờ thì chị mới phát hiện, thiếu hơi cô nhóc sẽ khiến chị mất ngủ. Không biết là thói quen tốt hay xấu nữa nhưng nghe người đang dụi mặt vào trong lòng mình cựa quậy hạ giọng nũng nịu làm chị cũng thấy mãn nguyện hơi nguôi giận rồi."Thế còn tái phạm không?"- Dạ không chắc ạ nhưng mà Cún sẽ đền bù cho Bé bằng 1 ly cà phê thơm phức do chính tay Cún pha nhá~""Thôi khỏi đi, có biết pha không chời."- Biết chớ sao không, mẫn nhi ngồi chill đợi nước uống thượng hạng của em đi nha.Nói rồi, Quỳnh xách mông dậy chạy lon ton vào bếp cầm vội hai hủ bột cà phê lên, lúc này mới ngẩn người ra'Ủa...hộp nào mới đúng vậy??? Chớt rồi pha làm sao???"Kim Tuyến híp mắt, cười bất lực cầm điện thoại lên chụp lại cảnh em bồ ngốc nghếch của mình đang cầm hai hộp cà phê y hệt trong tay nhưng lại không biết nó là 1. 'Để đăng lên BC cho các sói con biết sói đầu đàn của mấy ẻm zô tri cỡ nà…
Trong mắt người ngoài, Hứa Tế Thanh lạnh lùng, ít nói, là ngôi sao chói mắt mà gia thế hiển hách, dựa vào kỳ tích vượt nghịch cảnh mà đổi đời, có thể cưới cô vào lúc tàn nhẫn nhất - đó là số phận tốt đẹp mà Tô Hạ phải tu tám kiếp mới có được.Chỉ có Tô Hạ mới biết, Hứa Tế Thanh là một kẻ điên.Cô không thích ánh mắt âm u của anh, không thích dục vọng khống chế bủa vây khắp nơi, càng sợ đôi tay gầy gò dần trở nên méo mó kia.Cho đến khi Hứa Tế Thanh chết để bảo vệ cô.Trăm tỷ gia sản đến tay, Tô Hạ lại bắt đầu mất ngủ.Mỗi lần giật mình tỉnh giấc, trong mơ đều là tiếng gọi cuối cùng của Hứa Tế Thanh:"Hạ Hạ", và gương mặt tuấn tú đẫm máu ấy• Nhắm mắt một cái, quay trở lại năm lớp 11.Gia đình Tô Hạ hạnh phúc trọn vẹn, cô vẫn là tiểu công chúa được mọi người nâng niu.Hứa Tế Thanh vừa mới chuyển trường đến Nhất Trung, đôi giày vải cũ được giặt đến bạc màu, lông mày ánh mắt nhạt lạnh.Anh sống rất khổ, nhưng chưa thể nhìn ra sự lệch chấp sau này.Không ai chịu ngồi cùng bàn với anh.Cô nắm chặt vạt váy, kéo chiếc ghế bên cạnh ra, lấy hết dũng khí mỉm cười với anh.Chồng đã mất của tôi,lần này, hãy sống cho thật tốt.Lớn lên rồi,không được trói buộc em nữa đâu.…
"Ánh dương rực rỡ năm đó sẽ vì tình yêu của chúng mình mà quay đầu lại?""Năm tháng rực rỡ đó, có một cái tên rất đặc biệt. Năm tháng sau này, chỉ có em vẫn không nỡ quên, vẫn nâng niu nó đợi chờ.""Với tôi, cô ấy, vừa là giới hạn, vừa là chấp niệm, vừa là ngoại lệ.Kiếp này lẫn kiếp sau, có lẽ ngoài cô ấy ra tất cả đều là tạm bợ..."Tổng hợp oneshort otp KNY…
"Dù gì thì người đệm đàn đã mãi mãi rời xa rồi, níu kéo cũng đâu còn ích gì nữa?"Cp: Riwook (Ricky Shen-Park Gunwook)HE (huhu ending)LƯU Ý: fic chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả (tác giả rest) nên có thể bị gỡ bỏ bất kì lúc nào…
Thanh xuân như một cơn mưa rào đầu hạ, Mang phép lạ tưới mát tâm hồn taDù biết nó chỉ là thoáng qua,Nhưng lại có dư vị nhớ mãi.Dẫu cho cơ thể có lạnh giá,Nhưng vẫn tự nguyện đắm chìm.Thanh xuân như là một món quà mà tạo hóa đã mang tặng chúng ta. Nó quý giá và là thứ duy nhất trên cuộc đời này mà chúng ta luôn muốn níu giữ. Cuối cùng món quà nào qua thời gian đều cũng phải cũ đi và trở thành một điều kỉ niệm ghi nhớ mãi trong tim. Nhưng khi nhớ lại bạn sẽ có cảm giác gì ?Hạnh phúc, nhớ nhung hay nuối tiếcNếu như có thể quay về thời gian ấy tôi sẽ học tập chỉ để có thể vào trường đại học tốt.Nếu như có thể tôi muốn chụp nhiều bức ảnh với bạn bè.Nếu như có thể tôi muốn nói với cậu ấy rằng "tớ thích cậu".......................Bạn có nhiều cái 'nếu như' không? Phải chăng chúng ta đã nợ thanh xuân lời xin lỗi?Nếu lúc đó ta đủ trưởng thành thì lúc này chúng ta có còn nuối tiếc?…
Truyện mình lấy trên truyenfull.vn thấy cute nên đăng lại.Văn án:Mộc Tử Duy là một người con trai 22 tuổi, vừa tốt nghiệp trường dạy nấu ăn Tân Đông Phương được 1 năm, hiện chưa có việc làm, muốn tìm người yêu nên đã vào tieba.baidu để đăng bài 'tìm bạn trăm năm'. Nào ngờ, cậu post nhầm chỗ, bị một đám hủ nữ, hủ nam, gay trêu đùa. Cậu là một thẳng nam, nào có hiểu họ nói gì, hơn nữa lại thuộc dạng ngốc nên càng ngu ngơ, ngờ ngệch. Có một hủ nữ thấy cậu post bài này thì lập tức níu cậu để dành cho anh trai, mà anh trai cô cũng thuộc dạng thẳng nam, hãy xem hai người đến với nhau như thế nào nhé, .... ( (ミ'ω'ミ))…
em và hắn cùng nhau lớn lên em bị câm do cú sốc từ cái chết của mẹ, cha em thì bỏ em từ khi em mất khả năng nói chỉ có hắn luôn luôn kề cạnh động viên em, cả hai là thanh mai trúc mã trong làng ai ai cũng biết cưới nhau là chuyện sớm muộn đếm khi sau này có em trong tay hắn lại thay lòng đổi dạ, nâng niu người con gái khác bên ngoài việc gì cũng gáng tội cho em " tôi yêu em nếu em còn nói được hẳn giọng nói em khi lớn phải rất trong trẻo cố lên em tôi muốn nghe giọng em nói nên chúng ta cùng nhau cố gắng nhé?""................"" tôi chả hiểu sao lúc đó tôi lại lấy cậu, ở với cậu thà tôi lên chùa ở còn hơn suốt ngày câm lặng lầm lầm lì lì chả có chút mới mẻ gì cả, đừng có làm quá cậu làm hại tới Mộng Hoa tôi liền giết cậu, ở yên đi cho cậu làm chức mợ lớn là vinh hạnh của cậu rồi"…
OneShot này , ngược cũng là chủ yếu . Fic Instagram LizKook thì khoảng mấy tuần nữa mình mới viết nên trong thời gian này côi như oneshot này thay thế câu chuyện ngược của fic kia ha :)…
Cậu nói: “Em thích một chàng trai đáng yêu dễ thương và hay cười!”Anh đáp: “Anh không đáng yêu cũng chẳng dễ thương! Mà ngược lại còn rất trầm tính! Nhưng vì em! Nụ cười của anh sẽ luôn thường trực!”Cậu lại nói: “Em thích một chàng trai vui tính, quan tâm tới em!”Anh lắc đầu, lạnh băng: “Anh không vui tính cũng không biết pha trò. Người khác thường rét run khi ở cạnh anh. Nhưng anh sẽ luôn ở bên, bảo vệ và che chở cho em! Dù có chuyện gì xảy ra! Em luôn có thể yên tâm ở yên trong vòng tay anh mà trốn tránh! Để một mình người yêu em gánh chịu là đủ!”Cậu nũng nịu: “Em thích một chàng trai biết nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa!”Anh mỉm cười, ôn nhu đáp: “Anh không thể nấu ăn cũng chẳng thể hạ mình mà lau dọn! Nhưng anh đủ sức để nấu cho em một bát mỳ khi em đói, có thể nấu cháo cho em khi em ốm, cũng có thể mua cả một siêu thị cho em thoải mái lựa chọn. Và cũng sẽ thuê người làm cho ngôi nhà luôn sạch bong!”Cậu cắn môi, dường như sắp bị khuất phục: “Em ghét những con người đào hoa!”Anh ôm cậu vào lòng, khẳng định: “Anh có thể đào hoa nhưng trong trái tim này chỉ có mình em mà thôi!”Cậu chau mày suy nghĩ thêm lý do thì anh đưa mặt cậu gần kề mặt mình rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ. Sau đó mới dùng ánh mắt yêu thương của mình mà thuyết phục cậu, anh nhẹ giọng: “Anh không hề đạt những tiêu chuẩn mà em đề ra mà cũng chẳng hoàn hảo như người ta nói. Nhưng trái tim, tâm can này lại trọn vẹn tới hoàn hảo tình cảm dành cho em … Anh sẽ làm mọi thứ để để em cảm thấy mình là con người may mắn nhất thế gian này! Em có đồng ý lấy anh không?”…
Thanh xuân của chúng ta, nay chỉ còn là những mảnh vụn vỡ. Người đã đi qua rồi, không thể níu lại được. Hà cớ gì mà phải nhớ nhung đến đau khổ, đến dằn vặt bản thân mình vì những chuyện không đáng?Thanh xuân năm ấy, đúng thật là có quá nhiều tiếc nuối đã xảy ra. Và lần đầu tiên trong cuộc đời tôi, tôi biết bản thân sống giả tạo thế nào. Mãi núp mình trong vỏ bọc mà quên đi thực tại. Chính vì thế, tôi và cậu đã lướt qua nhau như hai kẻ lạ mặt. Written by Bội.…