[OhmNanon] Định giấu tới khi nào ?
"Này,rồi mày định giấu mọi người đến khi nào?"______________________________________________ Câu chuyện không có thật!!! Vui lòng không toxic !!…
"Này,rồi mày định giấu mọi người đến khi nào?"______________________________________________ Câu chuyện không có thật!!! Vui lòng không toxic !!…
Tôi là bác sĩ tâm lý trẻ em 32 tuổi.Tôi đọc Bungo Strays Dog thì ngủ quên.Rồi tỉnh dậy trong thân xác đứa trẻ điên nhất Mafia Cảng - Yumeno Kyusaku.Ca này khó. Tôi biết đời tôi sắp toang thật rồi.…
Chào mừng đến với mặt trái của thế giới!Nơi đây không có sự yếu đuối hay nhu nhược.Cả tình yêu cũng là một thứ quá đỗi xa vời.Máu, sinh mạng và nước mắt,Sức mạnh, trí khôn và sự lắt léo,Giết, bị giết, từ bỏ, níu kéo, phản bội và hi sinh,Chúng ta-những kẻ tội đồ bị ruồng bỏ bởi Chúa,Sống bằng cách giết người, toàn thân nhuốm đầy một màu máu,Liệu chúng ta có xứng đáng được hạnh phúc?Chẳng biết nữa.Chúng ta cứ thế này liệu có ổn chứ?Cũng chẳng biết nữa.Ở cuối con đường kia có một nơi dành cho chúng ta chứ?Một nơi mà chúng ta thuộc vềChà, cũng chẳng biết nữaLỗi có phải do chúng ta không?Hay do cuộc sống quá tàn nhẫn?Do số phận quá trớ trêu?Do định mệnh sắp đặt sẵn?Không ai biết được.Chúng ta được sinh ra trên đời này liệu có phải là sai trái không?Không biết nữaTôi không biết.Họ cũng không biết.Chẳng ai biết cả.Một lần nữa, chào mừng bạn đến với nơi đây,Nơi phô bày mọi tỗi lỗi của xã hội,THẾ GIỚI NGẦM!…
~ Tác giả: Ayumi Amamiya Ngân.~ Đôi lời giới thiệu: Đây là một tuyển tập đoản ngôn tình (đoản cực ngắn chỉ giới hạn một đoạn nhỏ) và truyện ngắn tình cảm lãng mạn (một truyện ngắn có thể chia làm một hay vài chương) do chính tác giả sáng tác. * * *"Chuyện tình yêu muôn màu muôn vẻ, mỗi người một hoàn cảnh, không ai giống ai. Vui có, buồn có, tiếc nuối đau thương cũng có. Có người gặp đúng người đúng thời điểm, được người yêu thương che chở, hạnh phúc biết bao! Thế nhưng cũng có người gặp sai người hay là gặp đúng người nhưng sai thời điểm. Kết quả để lại một câu "chia tay" đầy nuối tiếc, cái ôm lạnh lẽo chẳng đủ níu giữ nhau. Vào lúc ấy, sự ra đi lặng lẽ của cả hai có lẽ là giải pháp tốt nhất...Trên thế gian này có đủ mọi mùi vị. Một người đủ trưởng thành trong tình yêu là khi họ đã nếm trải đủ mọi gia vị đó. Ngọt ngào như đường mật, đắng chát như vị thuốc Bắc, cay nồng như mù tạt, mặn mà hơn muối và chua lét hơn chanh. Hạnh phúc mĩ mãn là khi được nắm tay người mình yêu thương nhất đi khắp thế gian, đến ngọn đồi đón gió, nơi có một căn nhà nhỏ trồng đầy hoa, rồi bên nhau đến cuối cuộc đời. Vì trải qua bao sóng gió, thăng trầm, chỉ mong đợi những ngày bình yên như thế. Dẫu có khó khăn cũng sẽ không sao, chỉ cần chúng ta tin tưởng nhau, yêu thương nhau thì không gì có thể chia cắt chúng ta cả.Người định mệnh của chúng ta sẽ xuất hiện vào lúc chúng ta không ngờ nhất, vì thế cho nên, hãy kiên nhẫn chờ đợi, ai cũng xứng đáng có một hạnh phúc cho riêng mình."…
Ánh trăng bạc soi chiếu xuống bông hoa cúc đơn độc trong rừng sâu, làm ánh lên màu vàng, nhẹ nhàng, thanh thoát. Bàn tay thon dài khẽ chạm vào cánh hoa, dịu dàng, nâng niu. Nụ cười rạng rỡ hiện hữu trên môi chàng, khiến cho cô gái phía sau cũng cảm thấy ngọt ngào, hạnh phúc "Ta nguyện vì chàng mà làm tất cả"…
Tác giả: Hy Lam Thiên ThưBeta: @Geniusfangirl_93Couple chính: Trầm Hiên x Lục Quân ThưCouple phụ: Trầm Lân x Ân TầmMột số nhân vật phụ khác: Trầm Thương, Tĩnh Sênh, Ân Vy, Vệ Khanh, Hành Dực, Lâu Doãn...…
văn xuôi. . - hữu sơn ngoảnh mặt nhìn em, thoáng chốc lại nhớ về ngày ấy. nhớ về một văn phong đã níu tay mình thật lâu, thật lâu rồi mới cất giọng hỏi một câu. " rồi một ngày nào đó, anh có hối hận không? "anh không lên tiếng, như thể đáp rằng mọi thứ đều không làm anh hối hận. -…
Một tiếng yêu khiến ta sa đọa. Một chữ tình khiến ta u mê. Một tiếng ái khiến ta không còn lối thoát. Một chữ hận là chấp niệm của cả cuộc đời ta. Nhưng...liệu người có thấu hay chăng?"Ta cứ ngỡ cảm xúc gì đó là thứ có thể dễ dàng khống chế trong lòng bàn tay. Nhưng ta đã quên, trái tim một khi rung động thì nó đã không còn là thứ thuộc về mình nữa""Nếu yêu chàng là sai ta bằng lòng sai cả đời này.""Ngươi còn định chấp mê bất ngộ tới khi nào? Hắn không yêu ngươi! Hắn không hề yêu ngươi! Ngươi định lừa mình gạt người tới khi nào đây?""Hahaha! Hay! Hay cho một câu Thiên Trường Địa Cửu! Hay! Hay cho một câu Nhất Nhân Nhất Ái! Giờ đây sao ta lại cảm thấy tình yêu của mình nực cười biết bao.""Chỉ cần có thể cứu được chàng có bắt ta trả giá bằng tính mạng của mình ta cũng cam lòng""Ngươi buông tha nàng đi. Vì cái gì khi nàng yêu ngươi, ngươi lại lãnh đạm thờ ơ với nàng? Tới khi nàng sức cùng lực kiệt, thương tâm rời đi ngươi lại níu giữ không buông. Ngươi cho rằng nàng chỉ là một đứa trẻ khi ngươi tổn thương nàng xong chỉ cần dỗ hai câu là xong à? Tổn thương ngươi gây ra cho nàng vĩnh viễn ngươi không thể bù đắp nổi.""Người đã từng hiểu cho ta chưa? Người đã từng thử đặt mình vào hoàn cảnh của ta chưa?"Yêu cầu không ném đá, gạch đá nhà ta đủ dùng rồi không có nhu cầu nhận thêm.…
Thanh xuân của mỗi người đều gắn liền với những kỉ niệm khi còn ngồi trên ghế nhà trường; những cảm xúc bối rối khi lần đầu tiên biết yêu; những ngang ngạnh, ẩm ương của tuổi cà cương khó bảo; hay cũng có thể là một người đặc biệt nào đó. Thời niên thiếu qua đi, chẳng ai có thể níu kéo, dù muốn hay không, chúng ta vẫn sẽ lớn lên và già đi. Niên thiếu chỉ như một toà thành trong một câu chuyện tiểu thuyết của tuổi thơ, chỉ có thể nhìn mà chẳng thể chạm vào. Viết cho tuổi niên thiếu của mối chũng ta, mỗi chương sẽ là một cậu chuyện về tuổi học trò, ngây thơ, ương bướng nhưng không kém phần sâu sắc và cảm xúc. Có thể bạn sẽ thấy chính mình trong đó! Tối không quá chú ý về mặt cốt truyện, cũng như không trau chuốt về ngôn từ, nhưng tôi tin chắc khi các bạn đọc các trang truyện tôi viết sẽ có tâm trạng thoải mái, hay sẽ có một nỗi buồn man mác khi nghĩ về thanh xuân đã qua đi!…
cậu nhẹ nhàng thả cánh hoa đang ở lòng bàn tay ra, gió khẽ cuốn cánh hoa đi cậu sợ không dám níu giữ nó vì tình yêu cậu dành cho anh cũng như cánh hoa này vậy quá mỏng manh, sợ giữ chặt quá cánh hóa sẽ nát sẽ như tình yêu này không giữ được nữa, sẽ làm cậu bị thương mà cậu thì sợ đau ........…
TRẬN CẦU TRONG MƠCội ngủ mơ thấy một trận cầu kỳ lạ:Hai người bạn đá bóng với nhau, mỗi người một cầu môn để phòng thủ. Cội là một trong hai người đó. Bỗng quả bóng biến thành hạt lạc, người bạn tung chân cứu một bàn thua. Hạt lạc bay tít lên trời, mãi mà không chịu rơi xuống. Lúc đó một con chim Đại Bàng bay qua đớp lấy hạt lạc. Người bạn thấy vậy quát lên:- Chim kia, hạt lạc là của chúng ta sao ngươi ăn mất?Vừa dứt lời chim liền xà xuống nhả hạt lạc ra:- Hạt lạc này so với bụng tôi thì thấm gì, thấy nó bay lên mãi mà không chịu rơi xuống, tôi liền ngậm trả lại cho!Chim phát hiện ra người bạn đó chính là gã thợ săn đã bắn chết em của mình, liền nhảy bổ đến. Cội thấy vậy can ngăn:- Xin chim mở lòng từ bi, người bạn này gia cảnh tội nghiệp!- Các người mà cũng biết từ bi à? Chỉ có điều ta tha cho hắn thì sau này hắn cũng khó mà tránh khỏi kiếp nạn. Đã như vậy, thôi ta cũng chả chấp nữa!Chim định bay đi thì Cội níu chân lại:- Ngài nhất định là thần thánh xin ngài hãy nhận tôi làm đệ tử!Chim đáp:- Ta không phải thần thánh nào cả, cũng chả có gì mà dạy ngươi, nhưng nếu muốn học thì hàng ngày ta sẽ bay về để kể cho ngươi nghe những thứ mà ta nhìn thấy, người hiểu được gì thì hiểu. Chớ không thấy ta quay lại thì đừng có tìm mà mất công!Cội chưa kịp cảm tạ thì Chim đã bay đi mất, người bạn kia bỗng nhập vào hạt lạc, đâm trồi thành cái cây. Cội cũng vừa tỉnh giấc. HẾT…
Lời nguyền của tàu Genius…
Em, ôm mối tình câm lặng suốt thời thanh xuân tươi đẹp nhất. Người ấy đi, em cũng biến thành đám mây bồng bềnh phiêu bạt, mơ hồ, mông lung... Mười chín năm trời lớn lên cùng người ấy, lại mất mấy năm trời để thực hiện tất cả những ươc mơ của người ấy... Có phải người ấy mang anh về xoa dịu trái tim em? Anh, ôm nỗi nhớ nhung em dù chỉ gặp nhau một lần duy nhất. Nhiều năm sau gặp lại, em vẫn như một nỗi ám ảnh mơ hồ, níu giữ anh kể cả khi anh chìm vào giấc ngủ, để rồi sau đó, anh trờ thành kẻ ngốc vì cứ mải miết đi theo đấu chân em. Có sao đâu khi anh nói, chỉ cần anh yêu em là đủ... Khi em đứng trên cầu ngắm phong cảnh, em có biết rằng, người đứng trên lầu lại ngắm em...…
Chuyện mình viết sẽ có kết hậu danh cho cac ban thích thể loại sủng. Nhân vật chinh có chút nhạt. Ai yêu thích ủng hộ minh 1sao để thêm động lực ra cháp. Truyen copy ý tưởng nhiều nguồn mong moi người thông cảm. Thank!!!…
Tôi buông bàn tay em."Hạnh phúc" Đó là từ cuối cùng tôi có thể nói với em.Xin lỗi em, Mina tôi còn yêu Nayeon em nhiều lắm..._______________________Truyện Chuyển Ver đã được tác giả cho phép!!!Author: badgurl_rose…
LỚP HỌC MANG TÊN 12A! Đã trở lại với phần 2 "TÌNH CẢM GIỮA CHÚNG TA LÀ GÌ? " ❌Xin vui lòng không sao chép bất kì nội dung nào trong truyện ❌❌Vui lòng không chuyển ver nếu chưa được tác giả đồng ý ❌❌Vui lòng nhắn tin trực tiếp hoặc cmt về những điều không hài lòng về truyện hay tác giả.❌✅Phần một đã được cho ra mắt cách đây không lâu, bao gồm 3 chương. Đó là những câu chuyện vui ,buồn của tuổi học trò và kết thúc bằng đám cưới của couple Tồ-Na ,Maru - Thùy. Nhưng đều các bạn quan tâm và mong đợi nhất là cái kết dành cho couple chính của chúng ta Sara -Toki. ❓Hợp thành hay chia ly đó còn là một ẩn số?_Không lẽ anh chưa bao giờ tin tưởng em? _Đúng! Niềm tin của tôi chưa bao giờ nằm ở chỗ cô. _Được... không tin em cũng không sao, nhưng không lẽ anh không tin vào "Tình Cảm" chúng ta trước giờ? _Cô còn biết nói "tình cảm" của chúng ta? Chính cô...chính cô là người phá bỏ hết thứ được gọi là "Tình cảm" đó. .........🔍Một đoạn nhá hàng vậy thôi, các bạn có quan tâm thì ủng hộ mình nha! 🔐 Dự kiến cuối "Tháng 6" chúng tôi sẽ "Comback" trở lại ,bạn đã sẵn sàng chưa?…
Truyện hơi kì nên cân nhắc trước khi đọc 👉👈Bộ đầu tiên của chủ tus nên có gì sai sót thì thông cảm nha😘😘🥰🥰🫰🤟…
Đây là nơi để các quotes, hình ảnh, GIF, video,.... của chúng tớ. Nếu các cậu không thích thì cứ việc clickback mà đi, chúng tớ cũng không níu kéo một ai cả.…
Những câu nói cũng những bài thơ hay mình tổng hợp trên các tập sách văn "Ở đó có một cô gái luôn rạng rỡ nụ cười giữa trời Sài Gòn vàng nắng. Nhưng đằng sau nụ cười ấy là một trái tim không đủ sức chất chứa cho những khoảng trống cô đơn. Niu tay Ngày cũ Khi cuốn sách lên kệ, cũng là khi anh quay lưng bước về một vùng trời khác cách xa cả đại dương, xa cả những cái níu tay.Tình yêu mãi và luôn là một mối nhân duyên không bao giờ kết thúc. Có thể chúng ta sẽ đôi lần đi lạc vào cuộc đời ai đó, rồi lại đi ra. Có thể chúng ta sẽ là người ở lại để xây nên những ngôi nhà, để nghe về bản tình ca đồng thoại, để sống trọn vẹn cho cảm giác hạnh phúc mỗi ngày."" Sau ngày anh đi, không có chàng hoàng tử đích thực nào bước vào cuộc đời em, không một chàng trai nào mang nhiệm màu của cuộc sống đến và chỉ cho em sự tuyệt vời của tình yêu. Chỉ mỗi em cô độc nơi này, buồn đau cho cuộc tình đã kết thúc rất lâu rồi, như kẻ phiêu lãng trên đôi tay không cầm được la bàn, càng đi sâu vào quá khứ, càng đắm chìm vào vũng lầy nước mắt" (Trích từ tập truyện)"Duyên phận, nói cho cùng cũng phải xem có lòng với nhau hay không....? "Tình yêu chưa bao giờ là lời hứa bảo đảm cho tất thảy hạnh phúc tồn tại. Chỉ cần buông tay người ta đều dễ lạc nhau, lạc mất tháng ngày đã có. "Anh có biết có một tình bạn thân thiết hơn cả tình yêu mà cũng không thể gọi là tình nhân. Mối quan hệ đó không liên quan và chẳng ảnh hưởng tới tiền bạc. Nó chỉ đơn giản là cùng nhau sẻ chia những vui buồn của cuộc sống, cùng nhau đi qua nỗi cô đ…