Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Có những con người có lẽ cho đến cuối cuộc đời bạn cũng không thể gặp được nhưng họ lại theo bạn suốt thời thanh xuân, suốt một đời, là tất cả với bạn.Bản thân tôi không phải người yêu hay thích ai đó ngay từ lúc bắt gặp. Tôi thích người, ủng hộ người không phải chỉ vì người đẹp, người nổi tiếng,... mà vì đơn giản người chính là người thôi.Nhiều lần ấy năm, tôi tự hỏi vì sao tôi vẫn chỉ thích người, nhiều năm như thế mỗi ngày lại càng thêm yêu người hơn.Thanh xuân đi nhanh lắm, cố níu cũng không thể quay lại.Thôi thì cứ sống hết mình, trở nên điên loạn rồi làm điều mình thích.Xem người ấy là là thanh xuân tươi đẹp, là cả thế giới.…
Số phận - tựa như vòng tròn vô hình - đã trói họ lại với nhau như thế. Nàng - vẫn tưởng như trái tim đã bình lặng sau khi mối tình đầu tan vỡ, lại không ngờ số phận nghiệt ngã khiến nàng gặp anh, yêu anh - người nàng không nên yêu.Anh - vẫn đau đáu vì quá khứ ngủ quên của mình, vì nỗi buồn không sao gọi thành lời, trốn chạy tình yêu của nàng, để đến khi đi tới tận cùng ánh sáng mới nhận ra - anh còn nợ nàng một câu: "không phải không yêu".Cậu - đau khổ khi tình thân dần biến thành tình yêu, khi hờn giận trở thành cuồng nộ, đánh đổi tất cả chỉ để níu lấy một ánh mắt, để rồi khi có được lại cay đắng nhận ra: 'nàng' ... đã không còn là nàng nữa.Tôi đã quên mất thời gian và tên tuổiQuên mất quá khứ và hiện tạiQuên mất hạnh phúc và đau khổCũng quên mất yêu thương…
Đau đớn..mệt mỏi...tôi chìm vào chuỗi cảm xúc tiêu cực, chúng nuốt trọn lấy tôi vào hố đen không đáy, ăn lấy tôi, mài mòn tâm trí lẫn thể xác. Không một ai chia sẻ, lắng nghe, tôi mệt nhoài níu kéo hư không, cho đến khi tìm thấy một đôi tay, kéo tôi khỏi vũng bùn đáng sợ. Anh đến với tôi chẳng phải duyên nợ, vốn chỉ là kẻ qua đường trong phút chốc, song tình cảm lại dày vò đôi ta, kéo những hỗn độn cảm xúc thành sợi tơ duyên, mỏng manh nhưng liệu có chắc chắn ? Tình cảm hay tình yêu ? Hạnh phúc hay đau khổ ? Vốn chỉ là một kết cục mà thôi P/s: mình nghĩ đây là câu chuyện có thể khiến bạn khó hiểu đôi chút bởi mình đào sâu vào cảm xúc của nhân vật " tôi " nhé. Vì là lần đầu viết, mong mọi người góp ý nhé…
Có những tình yêu sinh ra để tỏa sáng, nhưng lại bị bóng tối vùi lấp.Có những lời thề hẹn chưa kịp giữ trọn, đã hóa thành giọt máu và nước mắt."Bỏ Lỡ Nhau Một Kiếp" là câu chuyện về Minh Triều và Hàn Vũ - hai chàng trai yêu nhau, nhưng tình yêu ấy không được chấp nhận. Họ giấu giếm cha mẹ, chống chọi với định kiến, cố gắng níu giữ lấy nhau giữa bão tố dư luận.Nhưng khi bí mật vỡ lở, cái giá phải trả quá lớn. Họ chọn cách yêu đến tận cùng, rồi rời đi trong tuyệt vọng.Đây không chỉ là một bản tình ca bi thương, mà còn là hồi chuông thức tỉnh: định kiến có thể giết chết một tình yêu, thậm chí cả một sinh mệnh.Và nếu có kiếp sau...Họ nguyện gặp lại, trong hình hài khác, ở một thế giới khác - nơi tình yêu không còn bị ràng buộc bởi ánh nhìn cay nghiệt.…
Đây là bản tóm tắt thông tin về một câu chuyện có tên "Chúng ta đúng hay sai?" thuộc thể loại LGBTQ, với các thông tin chi tiết về nhân vật và bối cảnh như sau:Thể loại: LGBTQ.Tên truyện: Chúng ta đúng hay sai?Tag (thẻ): Yêu thầm, Boy love, loạn luân.Nhân vật chính:Pond Naravit (Top 9):Tính cách: Trầm lặng, trưởng thành, lạnh lùng nhưng cũng nũng nịu với em trai.Thân phận: Con của người sở hữu công ty top 1 thế giới, là thiếu gia và người kế thừa công ty.Phuwin Tang (Bot 9):Tính cách: Hoạt bát, hồn nhiên, đôi khi cũng bướng bỉnh, rất yêu quý anh trai, coi anh là người gần gũi và quan trọng nhất.Thân phận: Là đứa trẻ mồ côi bị bố ruột bỏ rơi, luôn khao khát có một gia đình hạnh phúc. Được gia đình anh trai nhận nuôi vào lúc 9 tuổi…
Trương Quan Lục: thiếu gia nhà giàu có quyền có tiền có mọi thứ, tính tình khá trầm lặng nhưng lại cực kì dịu dàng ấm áp với người mình yêu, anh muôn có gì đều sẽ dùng mọi cách để có bằng được chẳng hạn như tình yêu của người anh thầm thích lâu nay Hoàng Tiểu Mẩn: cậu học sinh gương mẫu, tính tình hoà đồng nhẹ nhàng đáng yêu, con nhà bình dân, vô tình được thiếu gia để mắt rồi dần trở thành tiểu bảo bối được thiếu gia nâng niu trong tayCâu chuyện kể về mối tình nhẹ như gió nhưng sâu đậm có thể là cả đời không thể thay đổi nữa , câu chuyện giữa Trương Quang Lục và Hoàng Tiểu Mẫn , từ học sinh họ yêu nhau đến khi là sinh viên và cả sau khi trưởng thành vẫn bên cạnh nhau , được ủng hộ của 2 gia đình , lúc đầu là một tình yêu nhẹ nhàng sau đó gặp những biến cố xảy ra trong cuộc sống nhưng trải qua tất cả họ vẫn ở lại bên nhau yêu nhau .....…
Sau cú va chạm kinh hoàng cướp đi người mẹ thân yêu, Tiêu Hy - CEO trẻ tài năng của MediGroup - chỉ còn là cái xác không hồn bị nhốt trong căn phòng sang trọng nhất Bệnh viện Đông Dương. Những viên thuốc chống trầm cảm và bàn tay lạnh giá của Diệp Vấn - vị bác sĩ tâm lý xinh đẹp - là thứ duy nhất níu cô lại với thế giới này.* *Nhưng liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi một tâm hồn đã vỡ vụn? Khi sự thật về vụ tai nạn dần hé mở, khi ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân bị xóa nhòa bởi những đêm mưa trộn lẫn mồ hôi và nước mắt, cả hai sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Yêu nhau là cách duy nhất để hàn gắn, hay chính là liều thuốc độc khiến vết thương không bao giờ lành?* *Và rồi... chiếc hộp thuốc rỗng cuối cùng sẽ nằm trong tay ai?…
Trong một vũ trụ nơi Vận Mệnh được dệt bằng Hư Vô và ký ức có thể bị xé vụn, một người đàn ông mang tên Charles đi xuyên qua những thế giới đổ nát để níu giữ sự tồn tại mong manh của người mình yêu - Nicole. Giữa lằn ranh của thần thánh và con người, Khách Vô Danh xuất hiện như kẻ chứng giám cho những bi kịch lặp lại, nơi cái giá của hy vọng là thời gian, linh hồn và cả bản ngã. Khi vòng lặp được khởi động lại, ký ức bị phong ấn, và một Cuộc Chiến Chén Thánh mở màn, tình yêu, số phận và Hư Vô va chạm dữ dội, buộc các nhân vật phải đối mặt với câu hỏi tối hậu: điều gì khiến một con người thật sự "tồn tại"?*Note: Truyện có sử dụng AI để viết! Hãy cân nhắc trước khi đọc!…
Trác lãng, cậu học sinh thiên tài sau khi thành công tốt nghiệp cao trung sớm 2 năm cùng với thành tích xuất sắc và vượt trội của mình cậu đã thành công dành được xuất học và học bổng toàn phần vào một ngôi trường hàng đầu cả nước!Trước ngày khai giảng của Shanknath, với tâm trạng vui vẻ cùng phấn khích, Trác Lãng hăng hái lên đường đến trường.Trắc Lãng không biết từ đây, cuộc sống của cậu sẽ hoàn toàn thay đổi.-----------Những con người đứng trên đỉnh xã hội, những đứa con của trời. Họ được sinh ra với những gì tinh túy hoàn mỹ nhất:Vẻ ngoài mỹ mạo rung động cả đất trời, xuất thân cao quý hơn ai hết và tài năng xuất chúng không ai có thể so sánh, không thể phủ nhận, họ là những kẻ cao quý luôn ở trên cao nhìn xuống mọi đều tất thảy.Vậy mà mấy kẻ đó ở trước mặt Trác Lãng lại là bộ dạng:- Vị thiếu gia cao lãnh, kiêu ngạo không đặt ai vào mắt lại dùng một ánh mắt thanh khiết, triều mến nhìn Trác Lãng, giọng nói luôn âm lãnh, thờ ơ vậy mà lại dịu dàng đến tận xương, nói với cậu: "đúng thật là anh không thích con trai, nhưng đó là trước khi gặp em"- Hội trưởng học sinh lai ngoại bệnh kiều, nghe đồn mắc bệnh sạch sẽ thời kì cuối vậy mà cùng cậu nô đùa trong đất bùn dưới mưa rồi lại nắm lấy bàn tay đã dính nhớp bùn đất của cậu, rất nâng niu như cầm phải thủy tinh mà chậm rãi áp vào má: "anh ghét bùn đất bẩn thỉu thế này, dính nhớp càng gớm riết, bàn làm việc cũng không phải nơi để dùng bữa, rất dễ bám vi khuẩn, khăn tay dùng một lần nên vứt đi nhưng mà..cùng em như thế này …
Tác giả : Ma AnThể loại: 1Vs1, Hài hước, HE, Hiện đại, Lâu ngày sinh tình, Ngôn tình, Ngọt, Nguyên sang, Showbiz, Sạch, Song xử, Sủng, Thâm tình, NL, Kim bài đề cử, Thiên chi kiêu tử - Thiên chi kiêu nữ]Văn án: Giới thiệuSở Tích là Bạch Liên Hoa(*) nổi tiếng trong giới showbiz, gương mặt đẹp nhất, tính tình điệu đà nũng nịu nhất, anti-fan nhiều nhất, nghe nói kim chủ thần bí chống lưng cho cô cũng là nhiều tiền nhất.(*) Bạch Liên Hoa: chỉ những cô gái luôn tỏ ra trong sáng, ngây thơ, vô tội.Cho đến một ngày cô được chẩn đoán mắc phải căn bệnh nan y.Sở Tích cho rằng tốt xấu gì cũng có hai năm cảm tình, nước mắt lưng tròng đi tìm kim chủ kể khổ.Nào ngờ người kia nhìn thấy nước mắt cô liền cười khinh thường, tiện tay xé luôn bệnh án: "Thu hồi lại nước mắt giả mù sa mưa của em đi, chúng ta chỉ nói chuyện giao dịch, không nói chuyện tình cảm."--Mọi người đều biết phía sau Sở Tích có người trong chống lưng, nhưng gần đây tài nguyên của Sở Tích tuột dốc không phanh, hình tượng so với trước kia khác nhau một trời một vực, thậm chí trong gameshow còn dùng tay không chặt gạch, hình tượng đóa hoa nhỏ trong nháy mắt liền tan biến.Vì thế toàn bộ giới showbiz đều vỗ tay vui mừng, rốt cuộc thì Sở Tích cũng bị đá, Bạch Liên Hoa dối trá bại lộ bản tính bị kim chủ thần bí một cước đá văng.Cho đến một ngày nọ ở phim trường, nhóm người xung quanh nhìn Sở Tích dùng thế thân diễn cảnh hôn.Mà đương sự Sở Tích lại bị vị kim chủ thần bí mặt lạnh kia kéo khỏi phim trường, sau đó bóp eo, ấn người lên tường hôn.Vai chính: Sở…
Thể loại: Đam mỹ Tag : Ngọt sủng, sư đồ, sư tôn công, tu tiên."Sư tôn, người cười một cái đi, đừng niệm kinh nữa.""Ừm." Tịnh Lăng Uyên và Thẩm Bất Ly là mối quan hệ sư đồ, một người trầm tĩnh như nước, người kia lại như sen dưới hồ, toát hương rực rỡ. Họ sống ở Huyễn Vân Các, vốn sẽ chẳng có gì đáng kể.Nhưng mối quan hệ sư đồ không rõ ràng này, lại pha thêm chút tình cảm khó nói. Tịnh Vô Uyên - thiên tài kiếm tu tuổi trẻ thành danh, Thẩm Bất Ly - thái tử ma tộc quy ẩn nơi núi rừng.Họ gặp nhau, một ánh mắt, một nụ cười đã se nên mối nhân duyên.____Thân phận Thẩm Bất Ly được định trước sẽ trở thành một phần cho lễ hiến tế, hồi sinh con hung thú thượng cổ. Ngày lễ thành hôn, kết đạo lữ đèn hoa giăng đầy lại biến thành ngày mưa máu che không thấy mây, một người tu vi bị rút cạn, còn một người linh hồn vỡ nát.Tịnh Vô Uyên quỳ ở tế đài, ôm cơ thể lạnh lẽo của Thẩm Bất Ly trong lòng. Hắn không gào khóc, chỉ có nước mắt là không ngừng rơi.Kiếp này nếu đã không trọn vẹn, còn hẹn chi kiếp sau?____Thẩm Bất Ly bật dậy, thứ đầu tiên y cảm nhận được là lồng ngực ấm áp và một vòng tay rộng rãi. Tiếp theo mới đến giọt nước lạnh băng lăn dài, cùng tiếng nấc lên từng hồi không ngừng được."Đừng sợ, đừng sợ ta ở đây." - Tịnh Vô Uyên vuốt ve tấm lưng y, Thẩm Bất Ly níu chặt lấy hắn, khóc đến mặt mũi tèm nhem.Thẩm Bất Ly không biết cách nào dừng lại, y chỉ cảm thấy cả người không thoải mái. Nước mắt cứ thế mà tuôn, y dường như đem cả giấc mơ kinh hoàng đó ra bên ngoài…
Các nhân vậtNam chính: Hoắc Đình XuyênNữ chính: Cố Chi ChiNữ phụ: Thẩm Tư NhãBạn thân nữ chính:Bùi Chi Hoanvà một số nhân vật khác,... Tóm tắt://Truyện nói về 1 cô gái tên Cố Chi Chi bị ung thư giai đoạn cuối, nhưng người bạn trai của cô Hoắc Đình Xuyên không hề biết, năm ba mẹ cô mất cô cũng vừa biết mình bị ung thư, cô không có ý định nói cho bạn trai biết vì cô biết cô nói ra thế nào người bạn trai cũng sẽ nghỉ làm mà ở nhà lo chữa bệnh cho cô. Lúc đó anh ta mới bắt đầu vào công việc, nếu bỏ lỡ sẽ mất đi cả dự án đó và không có cơ hội phát triển công ty, nên cô buộc phải chia tay anh, ngày chia tay trời đổ mưa. Khi cô nói muốn chia tay, hai mắt anh đỏ ngầu nhìn cô và hỏi tại sao? Cô liền phải dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất buộc anh phải chia tay: cô bảo "do anh nghèo quá anh không thể lo cho tôi một cuộc sống giàu sang được"Anh đã níu cô lại và nói Chi Chi em hãy đợi anh, anh sẽ cố gắng làm việc kiếm tiền lo cho em một cuộc sống ăn sung mặc sướng được không , cô lạnh lùng " tôi không chờ anh được rồi! "nói xong cô liền lên taxi bỏ đi, nhưng những giọt nước mắt cô kìm nén khi nãy đã rơi 1 giọt xuống má cô.2 năm sau anh trở thành 1 CEO có tiếng trong nước, lúc cô biết cô cũng không có ý định gặp anh và nói bệnh của mình ra để anh giúp mình chữa trị, cô nói năm xưa lúc anh nghèo nhất cô đã bỏ rơi anh, bây giờ cô quay lại và nói mình bị ung thư là sao? Tuy vậy trước khi cô chết cô đã để lại 10 video, trong mỗi video đều nhắc đến tên Hoắc Đình Xuyên, anh đã xem hết 10 video của cô và tới khi anh nhận ra cô đã rời x…
Có những mối tình không bắt đầu bằng lời tỏ tình. Chỉ là ánh mắt chạm nhau giữa sân trường ngập nắng, một chiếc ô đưa vội chiều mưa, một lời chào ngập ngừng sau buổi học.An Nhiên - cô gái mười bảy tuổi với trái tim nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc, đã đem lòng thích Minh Vũ - cậu bạn cùng khối lạnh lùng, trầm lặng và dường như chẳng bao giờ chú ý đến ai. Tình cảm của cô bắt đầu bằng những lần cố tình đi chậm lại để nhìn bóng lưng cậu, bằng những lần dõi theo từ phía xa nhưng chưa đủ can đảm để gọi tên.Thế nhưng, điều cô không ngờ là: cậu cũng từng nhìn cô, cũng từng lặng lẽ dõi theo những điều nhỏ nhất - và cũng từng giữ một khoảng "thích" trong lòng mà không nói ra.Họ đến gần nhau theo cách rất riêng. Không ồn ào, không rực rỡ. Chỉ là sự dịu dàng len lỏi qua từng khoảnh khắc. Mối quan hệ ấy mập mờ, ngọt ngào và mong manh như nắng thu - đủ ấm, nhưng không ai dám tiến thêm một bước.Nhưng thanh xuân luôn có những ngã rẽ không báo trước. Khi vào đại học, giữa những thay đổi, khoảng cách, và những mâu thuẫn xuất hiện, không níu kéo - chỉ là cả hai đều im lặng, và để khoảng cách ngày càng xa.An Nhiên chọn cách trưởng thành bằng cách chôn giấu mối tình năm ấy vào nơi sâu nhất. Cho đến một ngày, cô lại nhìn thấy Minh Vũ - lần này không phải với ánh mắt lạnh lùng của tuổi học trò, mà là một ánh nhìn đã mang theo nhiều tiếc nuối.Cậu vẫn vậy, chỉ có điều... lần này, cậu không im lặng nữa._________________Không Nói, Nhưng Là Yêu - Du Hạ.…
Chẳng qua chỉ là câu chuyện của bản thân người viết khi trong một tình yêu khóc nhiều hơn ít, nhưng không thể dứt ra. Anh ta là tình đầu của tôi, nhưng anh ấy trước đó đã trải qua một mối tình khác với chị hơn 3 tuổi được 2 năm . Bị tổn thương , bị đối xử vô tâm . Và khi gặp tôi, chúng tôi chỉ nhắn tin trên mạng mà chưa gặp mặt, tôi đã đồng ý làm bạn gái anh. Bởi tôi muốn chữa lành cho anh. Nhưng anh ấy đã khác so với tôi tưởng tượng , đối xử vô tâm với tôi. Tôi đã cố gắng cho mối tình này của mình rất nhiều, tôi muốn thay đổi anh ấy, nhưng mà .....Thật khó! Đã rất nhiều lần tôi không chịu nổi , buông lời chia tay , nhưng chỉ cần anh níu tôi thì trái tim tôi lại không thể nỡ ,.. Chúng tôi đã đi cùng nhau đến hôm nay là 240 ngày, khóc nhiều hơn cười, nhưng tôi vẫn hi vọng anh có thể yêu tôi nhiều hơn , vì lần này tôi đã dành trọn vẹn tình cảm cho anh rồi...…
Phế nhân đời nào cũng có. Đi đâu cũng thấy. Nhưng phế nhân tốt bụng lại hiếm. Một cuộc đời tiền kiếp sống còn khổ hơn chết, đánh đập, đâm chém, xỉ nhục ngày qua ngày nhưng hắn không bao giờ có ý định ăn cắp bao giờ. Người tốt là có thật??.? Có phải tốt luôn khổ ở cái xã hội này?Chưa một ngày có một cơ thể không bầm tím xây xát, kẻ hèn mọi lại có ước mơ thanh tao muốn sáng tạo ra những vật mà mọi người đều nâng niu, chăm ngắm, nhưng không no được bụng: Tượng, tranhTượng tranh thì có gì là thú vị? Tượng tranh có ăn không không? Ấy thế mà đây lại là thứ để người ta chưa hiểu hết được về giá trị bên trong. Muốn biết hãy đọc" Phế Nhân Cũng Đổi Được Mệnh"…
HIStory tổng cộng có 3 part:1. My Hero (Anh Hùng của tôi)2. Stay Away From Me (Tránh xa tôi ra một chút)3. Obsessed (Mê hoặc)Tác giả: YangSang98Part 1:Thể loại: ngôn tình, hiện đại, HE (truyện ngắn)Số chương: 4 chương___***___Làm phụ nữ yếu đuối đã rất đáng thương rồi, dù là người đến trước nhưng lại trở thành kẻ thứ ba, chết đi rồi vẫn cố nhập xác để níu kéo tình yêuNhưng...Bất hạnh thay, điều ấy lại là cơ hội đẩy đưa cho hai tâm hồn đồng điệu tìm ra chân tướng để đến bên nhau.___***___Làm editor chán rui nên chuyển nghề haha. Giỡn thôi, coi phim hay quá và dùng chút nghề viết lại ra một tác phẩm thôi. Ủng hộ và cho mình ý kiến nhá :))…
Anh và em là hai thái cực đối nghịch nhau Anh là cực nam , em cực bắc Anh là ác quỷ , em la thiên thần Anh là một thiếu gia giàu có , em chỉ là một cô gái bình thường ..... Vậy mà không hiểu sao em và anh lại đến được với nhau , nhưng có lẽ tất cả chỉ là sự giả dối Đến cuối cùng khi biết tất cả , em lại muốn buông đôi tay nhau ra mà sao sợi chỉ giữa hai chũng ta cứ giữ lấy em Làm sao đây , em muốn rời xa anh vậy mà ông tơ bà nguyệt cứ cố làm cho sợi chỉ kết duyên giữa em và anh ngày càng gần nhau hơn nữa Đến cuối sự đau khổ đã dày vò em , em đau lắm rồi , mệt lắm rồi , em van anh đây hay buông tay em ra đi , đừng níu kéo em nữa , xin anh ! Là câu truyện tình buồn , nhưng sau này họ có thể chở về bên nhau không , hay cùng ta tìm hiểu nào…
Tên truyện: HUY DUThể loại: vì không rõ nên mình tống cổ nó vào tiểu thuyết :)Tình trạng: chưa xác địnhRating: phụ thuộc vào người đọcVì tr có chút ảo nên m.n thông cảmCHƯƠNG 0:Bước tới gần Tử thần, nàng lặng lẽ mỉm cười hỏi- Kiếp sau tôi sẽ chết như thế nào?Tử thần sau chiếc áo choàng bạc tay cầm lưỡi hái, da trắng nhợt nhạt buồn bã đưa mắt xa xăm, tránh ánh mắt của nàng- Chết non(!)(=_=")~Nàng gật gù đầu, quay gót dời điCánh tay của Tử thần níu lấy vai nàng, kéo trở lại nhìn chằm chằm vào mắt anh ta. Đôi mắt trong suốt óng ánh sầu muộn của anh ta khiến nàng có chút áy náyCả hai đều im lặng, như chờ đợi đối phương mở lời trướcCuối cùng... Tử thần cũng cất tiếng- Ta... sẽ thay đổi số mệnh đó cho emKhông trả lời, nàng gạt tay Tử thần ra, bước từng bước nhanh tới đạo luânhồi...Vô ích thôi....l…
Kiếp đầu tiên, cậu là nô lệ được hắn mua về từ chợ đen, hắn là thế tử. Kiếp thứ hai, cậu là nhị thiếu gia thất sủng của thừa tướng, hắn là hoàng thượng. Kiếp thứ ba, cậu là thư kí của hắn, hắn là người nắm giữ một phần hai kinh tế đất nước. Ba kiếp trải qua, tình duyên bất thành, Mạnh Bà thương tiếc cho số phận của hắn, liền cho hắn qua cửa ai đầu thai mà không cần uống canh. Tại kiếp thứ ba, vì quá yêu cậu, cho nên hắn níu kéo, nắm giữ, giam cầm cậu, chỉ vì muốn giữ cậu bên cạnh. Cậu chạy trốn, hắn theo đuổi. "Nếu tôi không phải là kiếp sau của cậu ta, anh sẽ yêu tôi sao?" Bộ đầu tiên trong hệ liệt « Nhân Duyên » Cốt truyện nói về kiếp thứ ba của công thụ Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, lãng mạn, ngọt ngược đan xen, cường công, cường thụ…
Au: TuấnThể loại: Hơi buồn,nhưng là HEChap 1-Anh Tùng ơi Lâm đói quá- Hoài Lâm xoa xoa cái bụng tròn xoe, môi dẫu ra nũng nịu-Biết rồi anh đang nấu đây, chờ tý nhé nai cưng-Tùng đang đeo tạp dề hình con nai cute, tay xẻng tay đũa xào xào nấu nấu cho cục cưng nhỏ đang nằm khểnh trên sofa xem phim hoạt hình.-Cơm xong rồi này nai cưng ơi ra ăn đi- Tùng đến kéo Lâm đi ăn cơm nhưng thằng nhóc đã ôm gối ngủ ngon lành- Tùng mỉm cười xoa xoa cái gò má phúng phính do công sức mình nuôi cả năm nay- Đồ trẻ con mới bảo đói mà giờ ngủ như chết rồi, vào phòng ngủ nhé- Tùng kéo Lâm dậy-Không ….thi…íc…đâu mà….- Lâm cất giọng nhừa nhựa quen thuộc- ng..ủ…luôn…mà…-Thôi được rồi ngủ đây vai bị đau thì đừng có mà khóc đấy-Ôm-Anh chưa tắm hôi đấy-ÔM. HẾT CHAP 1…