Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể Loại : ngôn tình, ngược, he(Lần đầu thử sức viết truyện, nếu có gì sai sót hay đóng góp ý kiến mong các bạn cứ cm nhiệt tình nha)Tình yêu không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng cũng hạnh phúc...., mà tình yêu còn chứa đầy chông gai, đau đớn...,có người vì quá yêu cuồng si mà bất chấp mọi thứ để níu kéo tình yêu..., nhưng lại cũng có người vì quá yêu chỉ muốn tình yêu của mình trong ký ức sẽ mãi mãi đẹp như lúc ban đầu mà rời xa... Tình yêu như những cành gai nhọn của hoa hồng, muốn có được phải trải qua đau đớn, khi đã nếm được sự đau đớn của những cái gai tình họ sẽ nhận ra tình yêu thật sự là gì.....…
Đôi khi cô cũng thèm cảm giác được yêu một ai đó, được chiều chuộng, được nũng nịu và được ai đó vòng tay ôm thật chặt. Phải chăng cô đơn quá lâu, cô thèm một cảm giác mới? ...có lẽ cậu đã muốn ôm chầm lấy cô, cắn lên má cô một cái rõ đau... nhưng cô với cậu là gì chứ. Đôi khi cậu ghét cái mối quan hệ chẳng biết là gì như thế này, muốn nắm tay cô đi trên mỗi đoạn đường, muốn ôm cô vào lòng mỗi khi cô dỗi hờn hay đơn giản chỉ nói những câu yêu thương,... Cậu không làm được, nhiều lúc muốn lấy hết can đảm để nắm lấy đôi tay ấy mỗi khi đi bên nhau nhưng rồi cậu sợ, sợ cảm giác cô vội buông tay rồi rời xa cậu mãi mãi...…
Cậu nói: “Em thích một chàng trai đáng yêu dễ thương và hay cười!”Anh đáp: “Anh không đáng yêu cũng chẳng dễ thương! Mà ngược lại còn rất trầm tính! Nhưng vì em! Nụ cười của anh sẽ luôn thường trực!”Cậu lại nói: “Em thích một chàng trai vui tính, quan tâm tới em!”Anh lắc đầu, lạnh băng: “Anh không vui tính cũng không biết pha trò. Người khác thường rét run khi ở cạnh anh. Nhưng anh sẽ luôn ở bên, bảo vệ và che chở cho em! Dù có chuyện gì xảy ra! Em luôn có thể yên tâm ở yên trong vòng tay anh mà trốn tránh! Để một mình người yêu em gánh chịu là đủ!”Cậu nũng nịu: “Em thích một chàng trai biết nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa!”Anh mỉm cười, ôn nhu đáp: “Anh không thể nấu ăn cũng chẳng thể hạ mình mà lau dọn! Nhưng anh đủ sức để nấu cho em một bát mỳ khi em đói, có thể nấu cháo cho em khi em ốm, cũng có thể mua cả một siêu thị cho em thoải mái lựa chọn. Và cũng sẽ thuê người làm cho ngôi nhà luôn sạch bong!”Cậu cắn môi, dường như sắp bị khuất phục: “Em ghét những con người đào hoa!”Anh ôm cậu vào lòng, khẳng định: “Anh có thể đào hoa nhưng trong trái tim này chỉ có mình em mà thôi!”Cậu chau mày suy nghĩ thêm lý do thì anh đưa mặt cậu gần kề mặt mình rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ. Sau đó mới dùng ánh mắt yêu thương của mình mà thuyết phục cậu, anh nhẹ giọng: “Anh không hề đạt những tiêu chuẩn mà em đề ra mà cũng chẳng hoàn hảo như người ta nói. Nhưng trái tim, tâm can này lại trọn vẹn tới hoàn hảo tình cảm dành cho em … Anh sẽ làm mọi thứ để để em cảm thấy mình là con người may mắn nhất thế gian này! Em có đồng ý lấy anh không?”…
Phút bù giờTình yêu và bóng đá. Nếu so sánh tình yêu như một trận bóngđá thì thực sự không có chút đúng đắn nào cả. Vì trong trận bóng đá khi kếtthúc biết đâu còn nhận được tỉ số hòa nhưng vốn trong tình yêu thì lại chẳngbao giờ như vậy. Nhưng có một thứ trong trận bóng đá lại làm tôi nghĩ về tìnhyêu - Phút bù giờ.Phút bù giờ mang lại cho người xem và cả cầu thủ một niềm hivọng làm thay đổi kết quả của trận đấu trong 90' đã trôi và nhiều lúc giờ phút nàylại mang một ý nghĩa vô cùng quan trọng mang lại chiến thắng và có khi là chiếnbại. Trong tình yêu đôi lúc 2 con người cũng cần dành cho nhau nhưng " phút bùgiờ" ấy để níu kéo, để nuối tiếc, để vun đắp, để trân trọng những gì họ dànhcho nhau để rồi tiếp lửa cho tình yêu đang nguội dần.Câu chuyện ngày hôm nay, tôi muốn gửi cho các bạn nói về 2con người đã đánh mất những "phút bù giờ" nên dành cho nhau để rồi tiếc nuối vìnhững suy nghĩ nhạt nhòa, để rồi đánh mất nhau.…
Mùa đông năm ấy, có một cô bé được nhìn thấy ánh dương.Năm 1 tuổi, cô theo mẹ rong ruổi khắp chợ đã được 6 tháng.20 tháng, cô được để ở nhà cho ông bà ngoại chăm.3 tuổi, một người yêu cô hơn cả con mình đã ra đi.4 tuổi, cô ghét một người vô cùng.5 tuổi, cô nghịch như một con khỉ nhỏ. Cô vẫn ghét người đó.6 tuổi, cô vào lớp 1. lại càng ghét người đó hơn.7 tuổi, một người yêu cô vô điều kiện đã bỏ cô ở lại.8 tuổi, cô vượt qua nỗi đau ấy và bước tiếp, lại hồn nhiên như bao đứa trẻ khác9 tuổi, nhà cô có tivi. Cô bị nghiện tivi.10 tuổi, cô vẫn thế, vẫn hồn nhiên, yêu đời.11 tuổi, cuộc sống vẫn bình yên trôi qua.12 tuổi, vẫn thế.13 tuổi, thêm một người yêu thương cô vô điều kiện đã không chiến thắng được thời gian.14 tuổi, cô gắng gượng để vượt qua nỗi đau ấy.15 tuổi, cô vào lớp 10 nhưng không như ý lắm16 tuổi, cô vẫn làm cán bộ lớp, vẫn là học sinh giỏi.17 tuổi, cô chuyển lớp, cố gắng hoà nhập, nhưng cảm thấy mình lạc lõng.18 tuổi, cô thi đại học và kết quả lại không như ý muốn. Cô thấy buồn, tuyệt vọng. 19 tuổi, cô sinh viên đại học với bao hoài bão mới. Cô kết được bạn rồi. Rất nhiều bạn20 tuổi, những người bạn ấy vẫn đồng hành cùng cô.21 tuổi, có những người bạn đã ra đi. Và cô không níu kéo22 tuổi, cô tốt nghiệp rồi. Bạn bè rất ít23 tuổi, cô đi làm rồi. Có đồng nghiệp rồi và bạn bè vẫn rất ít…
Tên gốc: 我不可能会怜惜一个妖鬼Tác giả: Đằng La Vi ChiSố chương: 102c chính văn + 5c phiên ngoạiCouple: Yến Triều Sinh, Lưu Song*Vào ngày ta chết, mưa xuân bắt đầu rơi.Vào lúc này vậy mà ta lại nhớ Yến Triều Sinh.Hơn trăm năm qua, hắn luôn liều lĩnh đứng trước mặt ta, thậm chí còn thay ta cản sấm sét.Khi đó ta ngây thơ, luôn cho rằng hắn yêu ta. Mãi về sau hắn mang về một nữ nhân có diện mạo tám phần tương tự với ta, hóa ra nàng mới là người hắn yêu.Ta thở dài, thảm.Tôi chết sớm quá không nhìn thấy trong cơn mưa ấy có bóng người lảo đảo chạy đến. Bát Hoang yêu quân Yến Triều Sinh, một khắc này liền đằng vân cũng sẽ không.*Lần nữa mở mắt ra, thì đã trở về 700 năm trước.Khi đó Yến Triều Sinh không phải yêu quân mà chỉ là một đệ tử cấp thấp thân mang yêu mạch và nhận hết mọi sự khi dễ của các đệ tử.Khi đó ta có cảm nhận sâu sắc làm kẻ ngốc một lần là đủ.Khi hắn níu lấy góc áo ta, ta giẫm nát xương ngón tay hắn, hắn vậy mà vẫn không chịu buông ra.Từ đây ta không còn yêu hắn nữa.[Yêu quân x trong ký ức là tiểu kiều thê ngọt ngào, nhưng hiện tại không phải ]Sau đó mưa mưa gió gió, mặc kệ Yến Triều Sinh đáng thương thế nào, Lưu Song đều nhớ kỹ thời khắc độ kiếp ấy, nàng đều tự nói với mình, vĩnh viễn đừng thương tiếc một yêu quỷ như hắn.Mà Yến Triều Sinh, người vì nàng tôi hồn hoán cốt, lại không đổi được sự dịu dàng ngày xưa trong ánh mắt nàng.…
Cuộc sống lắm thứ bộn bề lắm chứ, vì thế ta thường quên đi những thứ vốn dĩ ta cần trân trọng và bảo vệ, thay vào đó lại nâng niu những thứ mà ta không cần. Câu chuyện này không phải của riêng tôi, là của bạn, là của một ai đó, là của chúng ta.Cre pic: Người Đá…
Anh: Hắc Huyễn Băng 23tNgoài sáng anh là người đàn ông anh tuấn, sỡ hữu tướng mạo phi phàm cùng với khí chất tu la của đế vương và tài lãnh đạo thiên tài của mình. Trong tối anh là lão đại của bang hắc huyễn đứng đầu thế giới.Anh là 1 người con trai đứng đầu bạch đạo, hắc đạo trên toàn thế giới. Anh là người lãnh khốc, vô tình, tàn nhẫn, là người không gần nữ sắc cho tới khi gặp được cô dục vọng trong người anh trỗi dậy mãnh liệt. khi cưới được cô anh nâng niu như món đồ dễ vỡ, bất kỳ cô muốn cái gì anh cũng đều có cho bằng được và dâng tới cho côCô: Nguyệt Băng Dao 20t là 1 ẩn số, chỉ 1 lời nói 1 cái phất tay hàng vạn người có thể bị giết. Một nụ cười giả tạo đủ. khiến cho đàn ông cam tâm tình nguyện làm tù nhân sai khiến dưới chân cô. Cô 1 người mất ba,mẹ từ khi 5t thì trong từ điển của bản thân cô không có hai từ tình yêu cho đến khi gặp anh và chỉ duy nhất một mình anh mới có thể khiến cô bộc lộ cảm xúc của mình.…
Ok. Truyện nói về cậu: Minato và Kushiha không chết nhưng thay vào đó Hokage đệ tam đã ra đi. Vào ngày đấy Kushiha sinh được ba đứa con. con cả là cậu tiếp theo là Namikaze - Uzumaki Memma và em gái út Namikaze - Uzumaki Nastuka. Vào ngày cậu bốn tủi mẹ cậu đã đuổi cậu ra khỏi nhà. Nhưng nhờ vậy cậu đã một gia đình mới và được m.n trong tộc yêu thương hết mực. Lúc cậu chạy trốn ra khỏi làng cậu đã bị ngất có một đôi vợ chồng tộc Uchiha đã giúp cậu nhận cậu là con út ruột của mik. 2 năm sau cậu được vào làng học tại trường Konoha, 6 năm sau cùng với một người chị họ và người anh trai của mik chung đội với một người thầy bí ẩn Ian. 1 năm tiếp đó anh đã quyết định rồi làng cậu đuổi theo mục đích là níu anh ở lại, sau đó cả hai đấu với nhau sau một lúc cậu cũng thông cảm với anh và cho anh đi. Cậu nằm bất tỉnh ở đấy vì mệt, anh cũng ngồi đấy một lúc đợi người của Konoha tới rồi anh mới đi. 1 tháng sau cậu bị trục xuất khỏi làng với lí do là không đem tộc nhân cuối cùng của Uchiha về. cậu ra đi tặng họ một câu rồi bước tiếp. người chị cũng đi theo vì không có gia đình ở đây cô cũng ở lại để làm gì.... 1 năm sau đó không biết vì lí do gì anh đã về....phần tiếp theo sẽ cập nhật trong chuyệnHay thì hãy ủng hộ giúp tôi…
"Nói cái quái gì vậy hả?! Cậu thật sự rời đi như vậy sao!"Hoài Kha im lặng, nước mắt bắt đầu ứa ra. Dù đau đớn nhưng cậu vẫn tiếp tục bước đi."Rốt cục suốt 3 năm qua là cái thá gì hả! Má nó!"Vẫn là chất giọng khàn đặc đó. Nếu là lúc trước, Hoài Kha sẽ cảm thấy giọng nói đó thật dịu dàng, ấm áp. Nhưng ngay lúc này, đối mặt với hoàn cảnh trước mắt, giọng nói của Hoàng Minh lại trở nên da diết và đau đớn vô cùng. Suốt những 2 năm bên nhau, chỉ vì một sai lầm mà đã coi như mọi thứ như chưa từng tồn tại. Cơn mưa ngày một lớn hơn, giọt mưa nặng trĩu lăng trên mi mắt của cả hai người, lẫn với giọt nước mắt không ngừng tuôn ra. Có lẽ ông trời cũng ủng hộ việc rời xa của cả hai nên mới đổ cơn mưa giữa tiết trời mùa đông này.Hoàng Minh vẫn đứng tại đó, lặng lẽ dõi theo bóng lưng người con trai mình yêu nhất rời đi dưới những giọt mưa. Trái tim đau đớn vô cùng, đôi mắt khóc đến đỏ hoe. Cho dù ngay lúc này Hoàng Minh có cố gắng níu kéo cậu, mọi chuyện vẫn sẽ như vậy. Nó chính xác là "sự sắp đặt" mà ông trời dành tặng cho hai người.Cứ như vậy cho đến khi mọi thứ trở về như ban đầu, trở về cuộc sống mà cả hai từng sống. Mãi cho đến 4 năm sau cuộc chia tay....…
Đối với quá trình điều trị bệnh, nấm lim xanh được xem là một trợ thủ đắc lực. Sở dĩ nói như vậy là vì các dược chất như polysaccharides, germanium, triterpenes,... cùng khoáng chất và vitamin ở trong nấm lim xanh giúp kích thích sản sinh tế bào gan mới để phục hồi rối loạn hoạt động chức năng trong cơ thể.https://namlimxanh.vn/nam-lim-xanh-cach-su-dung-va-cach-dun-nam-lim-xanh-co-truyen-dung.html…
Ngọt ngào trọng sinh kýTác giả: Nguyệt hạ bốn mùaHứa gia tiểu cô nương là cái nhị đần độn, người hói đầu uyên ương mắt Bộ dạng hình thù kỳ quái, nghe nói là bởi vì bụng mẹ lý bị hồ đại tiên sờ soạng một cái Rất đại hài tử, thập sự nhi đều không hiểu, cả ngày giới liền biết ngốc ăn ngốc uống Khả nhân giới hội đầu thai a, gia lý có tiền, đại địa chủ dường như Nhất gia tử già trẻ lớn bé cũng đều nhãn cầu dường như đau nàng Thật là người so với người chết nhân! ! Hứa gia gia ôm thanh long đi quá mạch trường, đối chua xót tận trời thôn dân nhóm, mặt mỉm cười gật đầu hỏi thăm Miệng thượng lại đạm đạm nói: "Đường đường, còn có nhớ hay không ra môn trước, ca ca là thế nào cùng ngươi nói?" Thanh long liếm miệng kẹo que, nũng nịu hồi đáp "Đánh nha!"…
Có những mảnh ký ức tưởng chừng không nên nhớ, có những câu chuyện cứ ngỡ phải quên nhanh. Nhưng cô bé ấy hiện tại khác rồi, mong muốn giữ mọi đoạn hội thoại, cố níu kéo và gợi lại những mảnh ký ức xưa, để tìm câu trả lời cho câu hỏi "Tôi là ai?"...Sau khi đi qua 1/3 cuộc đời, trải nghiệm không ít cũng chưa nhiều, nhưng nó là những điều quan trọng để hình thành nên con người cô bé ấy. Vậy nên cô ấy quyết định bắt đầu hành trình du hành về quá khứ để ghi lại những câu chuyện của mình. Để rồi một mai khi cô ấy không còn đủ minh mẫn để nhớ nữa, vẫn có thể đọc lại và chiêm nghiệm cuộc đời mình. Để một mai khi hình bóng cô ấy không còn xuất hiện trên cuộc đời này nữa, những câu chữ này chính là tài sản cuối cùng mà cô ấy để lại, là một minh chứng rằng cô ấy từng tồn tại, từng sống, từng yêu, được yêu và cũng từng rơi vào những thời khắc tăm tối...Mỗi người đều có một cuốn sách riêng bản thân, vậy nên cô ấy không ở đây để kể khổ hay chứng minh bất kì điều gì. Việc cô ấy làm chỉ là viết, nhớ, ghi lại, chia sẻ câu chuyện của riêng mình.…
Hồi ức như con dao hai lưỡi, một bên hạnh phúc, một bên đau khổ, dù cho thế nào đi nữa cũng đừng níu kéo, bất luận điều gì có xảy ra đừng nhắc tới quá khứ mà hãy tiến tới tương lai…
-Có ai đó đã từng nói rằng tuổi thanh xuân cũng như mây trời, tuổi thanh xuân đến và đi rất nhanh, không một ai có thể níu giữ. Những thứ còn đọng lại là một miền nhung nhớ của hoang hoải. Thanh xuân đó chúng ta bên nhau.-Tình yêu tuổi học trò là những khoảnh khắc tuyệt vời nhất của cuộc đời, sự ngây ngô trong từng khuôn mặt, sự ngại ngùng trong từng ánh mắt đã làm nên sự đáng yêu và là dấu ấn khó phai cho đến tận cuối đời. Tình yêu học trò không cầu kì, phức tạp và không nhiều sự toan tính như những cuộc tình của người trưởng thành. Niềm vui đôi khi chỉ là đi học mỗi ngày để nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó.…