Lucia
Ngày khai giảng năm ấy...Tôi đã gặp một người con trai lớn hơn tôi 5 tuổi...... và cũng là bạn trai tôi.Người đã cho tôi rất nhiều kỉ niệm, cảm xúc.....tôi luôn trân trọng, nâng niu những kí ức ấy.......mãi cho tới ngày tôi biến mất.…
Buông tay đôi khi cũng là một điều tốt, có khi buông tay sẽ khiến người mình yêu được hạnh phúc thì hãy nên buông tay, đừng cố chấp níu kéo lại cũng chẳng được gì, trong tình yêu chẳng thể miễn cưỡng... thôi thì cứ để người đó được hạnh phúc.…
"Tôi nhớ lắm những ngày tháng còn thấy được nụ cười của em.."------"Họ đánh mắng tôi, họ sỉ nhục tôi một cách không thương tiếc, dù vậy khi tôi nhìn thấy đôi mắt anh, ít nhất còn có chút thương cảm..."Truyện được 2 người kể và được xưng hô ngôi thứ nhất nên lưu ý!…
nguyễn phúc quang vẫn cố chắt chiu chút hơi ấm còn sót lại giữa hai người, giữa mối quan hệ đã dần nguội lạnh. nhưng "vợ" của hắn lại chẳng màng níu giữ.…
em muốn nuôi dưỡng ngôi nhà của chúng mình bằng tình yêu thương, mang cho nó đúng nghĩa của từ "nhà" - nơi luôn có sự ấm áp níu chân em lại mỗi lúc đi, thôi thúc em về vì có anh chờ…
chỉ vì ấp ủ 1 ý tưởng mà chờ lâu quá , thôi tự tay viết luôn cho rồi ( với hụ hụ sao với con fic hạn định 10 năm đây trời , bị xì chét bị mất bản thảo viết tay!!!! )…
Giữa hai người, không quá hờ hững đến vừa gặp đã lướt qua nhau, không quá cuồng nhiệt đến mức thề sống hẹn chết vì người nọ, chỉ đơn giản là đặt người vào một góc trong tim, dịu dàng nâng niu như vậy đã khiến Dalziel hạnh phúc vô ngần.…
"Dù gì thì người đệm đàn đã mãi mãi rời xa rồi, níu kéo cũng đâu còn ích gì nữa?"Cp: Riwook (Ricky Shen-Park Gunwook)HE (huhu ending)LƯU Ý: fic chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả (tác giả rest) nên có thể bị gỡ bỏ bất kì lúc nào…
Truyện kể về bạn học tuổi thơ sau vài năm gặp lại liền thay đổi như chong chóng. Vương Nguyên tỏ vẻ như chưa bao giờ gặp hắn, tỏ ra quên hắn, quên cả tình cảm của hắn. Vương Tuấn Khải thì níu kéo, giành giật thứ tình cảm mà hắn cho rằng đó là tình yêu lại bị Vương Nguyên phủ nhận, và cứ như thế tới một ngày...…
Anh từng nói "Hạnh phúc do tôi lựa chọn ".Nhưng em vẫn đợi đến một ngày Anh sẽ chấp nhận em, yêu Anh 3 năm đổi lại chỉ là câu "Em phiền phức" -Người Anh yêu quay trở lại em chỉ là người thứ 3 .Cuối cùng, em buông tay, Anh lại níu kéo nhưng mà.............. liệu còn có thể không Anh? Em mệt rồi.…
¡¡không có cốt truyện, chỉ thịt và tềnh niu!!Lưu ý ngôn từ tục tĩu không phù hợp cân nhắc trước khi đọc…
Tỉnh dạy phát hiện mình lạc vào thế giới giả tưởng, mọi chuyện sẽ như nào đây ? Cùng đón chờ nhé…
Nữ phụ gặp nam phụ. Trong truyện này họ là nữ/nam chính không có nghĩa trong chuyện của người khác họ cũng là nữ/nam chính. Mô tả:Lam Mai Phương vì để níu kéo Nga Hoàng mà lừa gạt Lục Nhất Minh.Vũ Đức Hiên coi Lâm Khải Vy như vật thế thân của Ngô Mạn, lừa gạt tình cảm của cô.…
Chỉ đơn giản là những lời tâm sự của một đứa trẻ đang cố gắng trưởng thành hơn từng ngày.…
Có chứa yếu tố cảnh báo. --------- Tớ thay đổi cách viết, cố gắng thử viết văn phong khác 1 chút nên sẽ mất khá nhiều tg để thử. - Fic này chỉ là bản tớ thử viết cách khác thui. chứ bình thường văn tớ viết cũng dở ẹc như nhau=))) mong mn hoan hỉ.…
Em yêu mùa hương của nắng, yêu cả những trang sách của anh, em yêu từng giọt nắng trải dài trên mái tóc ấy, yêu cái cách anh nâng niu em cả mùa hạ. Cho dù vậy, sau này mùa hạ vẫn còn như chỉ là không còn anh…
Kéo vợ là tập quán hôn nhân truyền thống tồn tại từ rất lâu của một bộ phận người H'Mông. Tại sao tui dùng từ là "hủ tục" thì tui sẽ nói sau trong truyện ạ 🥰…