Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
đây là môt cuốn tiểu thuyết nhỏ, tôi viết về hoàng hậu, một mẫu nghi thiên hạ sinh ra đã là phụng hoàng định mệnh nhưng đến tình yêu nhỏ bé cũng chẳng thể níu giữ. Thiên hạ nghĩ nàng là người phụ nữ hạnh phúc nhất trần gian nhưng đâu ai biết nỗi lòng của hoàng hậu. Hoàng hậu đã làm cách nào để tìm được định mệnh của đời mình?…
Hạ Vy -cô mồ côi bố mẹ từ nhỏ cô gái xinh đẹp nhưng trầm lặng, sống trong gia đình bác ruột nhưng bị đối xử lạnh nhạt. Dịch Khiêm - chàng trai bất cần, hư hỏng, đại thiếu gia, thay người yêu như thay áo, nhưng ẩn sâu là một tâm hồn cô độc.Hạ Vy thầm thích Dịch Khiêm từ lâu nhưng chưa từng tiếp cận. Một lần, cô gặp một chú mèo hoang, cũng từ đó Dịch Khiêm chú ý đến cô. Ban đầu chỉ là tò mò, nhưng dần dần, cậu bị cuốn vào sự dịu dàng, kiên định của cô. Cả hai cùng chữa lành cho nhau, tình cảm chậm rãi nảy nở.Nhưng khi bí mật năm xưa bị phơi bày-bố mẹ Dịch Khiêm chính là người gián tiếp gây ra cái chết của bố mẹ Hạ Vy, tất cả sụp đổ. Dịch Khiêm dằn vặt, không muốn cô phải yêu con trai của kẻ đã hại gia đình mình, nên chọn cách rời xa.Trong cơn mưa ngày hôm ấy, cậu hẹn cô ra, lặng lẽ nghe cô kể về chuyện du học, rồi lạnh lùng nói lời chia tay. Hạ Vy không hiểu lí do, cô đã níu kéo anh nhưng vẫn nhất quyết buông tay cô, khi ấy cô tuyệt vọng và chọn đi du họcNhiều năm sau, cô du học về và bị ép cưới với người mà cô không hề yêu. Khi bước vào lễ đường, cô chợt thấy Dịch Khiêm đứng trong góc tối, dùng khẩu hình nói:"Bảo bối ngoan, gả cho cậu ấy đi."" Cậu ấy sẽ cho em hạnh phúc và tương lai như em mong muốn"Nhưng Hạ Vy không do dự, cô chạy về phía cậu, kéo tay cậu lại."Lần này, định bỏ em nữa sao?"…
Hàn Dật Phong cương vị là một tổng tài mang trong mình dòng máu Alpha vừa lạnh lùng vừa giỏi giang , ai ai cũng mê mệt ... Nhưng khi ở nhà thì anh ta là một người khác , nũng nịu , nhõng nhẽo vợ yêu của mình là Hàn Gia Thần ( tên chưa kết hôn là Hứa Gia Thần ) , A.Thần là một Omega nhỏ nhắn , dễ thương , nhưng võ nghệ cao cường... luôn làm được tất cả mọi việc nhà và không khỏi mệt mỏi với ông chồng hai mặt của mình...…
Câu truyện kể về thế giới năm 3117 sau khi trái đất bước vào kỉ nguyên mới của loài người: kỉ nguyên peratitanium. sau hàng ngàn năm thiên nhiên và sự sống của trái đất bị hủy hoại đến mức tận diệt bởi bàn tay và công nghê khai thác lạc hậu của con người xưa kia, giờ đây con người đã có thể tái tạo ra sự sống mới cho trái đất, với nguồn năng lượng vô hạn của lớp PTN(peratitanium) lấy từ trung tâm trái đất.Nhưng có 2 thế lực vô cùng hung bạo và khát máu từ bên ngoài lun lâm le với khát vọng xâm chiếm PTN và cả....chúng ta. Câu truyện là 1 hành trình cực kì thú vị và không kém phần hấp dẫn của 1 người anh hùng "yếu nhớt" đến mức khó tin và là...cựu hoàng tử của thế giới ác quỷ. Để bảo vệ sự sống còn của nhân loại cậu sẽ phải trải qua những khó khăn và giang truân gì hãy theo dõi và đón xem truyện nhá.…
Hạ Hoà là đích nữ phủ học sỹ , từ lúc lọt lòng đã được bảo bọc nâng niu . Lớn lên như hoa trong lồng kính , tính tình vẫn luôn hiền hoà vô tư .Triệu Lãng lại là công tử phủ thừa tướng Mẫu thân từng là trưởng công chúa đã mất sớm , được nhũ mẫu nuôi dưỡng . Đã sớm nến trải những tanh hôi của đấu đá tranh dành , hắn sống dè chừng cẩn trọng .Hắn và nàng được ban hôn từ khi chưa ra đời . Cả hai đối với hôn phối này chẳng hề ác cảm hay cuồng nhiệt . Vốn nghĩ sẽ như bao cuộc hôn nhân chính trị , cứ cung kính nhau mà sống qua ngày , nhưng chẳng ngờ đôi bên sẽ lún rất sâu .…
Tế thủy trường lưu: dòng suối nhỏ nhưng chảy dài. Ý nói tình yêu nảy nở dần theo năm tháng, từng chút từng chút âm thầm đến khắc cốt ghi tâm. Tập truyện ngắn về yêu, thương, níu giữ, thờ ơ, đánh mất, ân hận và trân trọng.Cảnh báo tình tiết namxnam, truyện đa phần là ngược nhẹ nhàng, không có bạo lực, không tiêu cực đến vô vị.…
Mưa làm trôi đi màu ký ức, gió thoảng nhạt mùi hoài niệm, kỷ vật đã mục nát, bóng người cũng đã sớm tiêu tan, níu kéo chi một hơi thở tàn?Mong người mãi hạnh phúc cho đến muôn đời về sau, ta nguyện mãi nơi đây dõi theo người cho đến tận kiếp phù du.Đáng tiếc thời gian sẽ bào mòn tất thảy mọi thứ, dằn vặt ngày qua ngày rồi tháng qua tháng, thể xác lẫn tinh thần đã không còn trụ nổi nữa. Thôi thì hẹn người ở một nơi nào đó không phải thế giới này, cũng không phải thân phận này, chúng ta sẽ bắt đầu lại.Sẽ lại yêu nhau như thuở hồng hoang ngàn vạn năm trước.…
* toàn văn kết thúc, cảm tạ các độc giả nhỏ đối với Kiều Kiều ôn tồn ca hậu ái, a a cộc! Tiếp đương hiện ngôn « nàng như vậy đẹp như vậy » *【 khí phách hung tàn lưu manh lão đại vs nũng nịu bạch phú mỹ; theo mọi người nói là cao ngọt 】Nũng nịu bạch phú mỹ Thẩm Kiều, bị liếm máu trên lưỡi đao lưu manh đầu lĩnh Tạ Thanh coi trọng.Đêm nào, hắn hung dữ đem nàng ép góc tường, dao bổ dưa vỗ nàng tuyết nộn non gương mặt nhổ ngụm vòng khói: "Hôn ta một cái, ta liền thả ngươi!"Tiểu mỹ nhân dọa đến nhánh hoa run rẩy: "Tiểu ca ca, cầu ngươi dịu dàng một chút, ngươi, ngươi đem ta dọa sợ..."Có thể nam nhân lại càng nghe nàng khóc vượt hưng phấn: Dáng dấp câu người không tính, liền khóc đều TM dễ nghe muốn mạng!Không được không được, cái này không thể thả, tuyệt không thể thả..."Không cho phép khóc, lại khóc ta liền hôn ngươi!"Thẩm Kiều vạn vạn không nghĩ tới, lúc trước cái kia mỗi ngày dữ dằn muốn hôn nàng tiểu lưu manh, lại là ngày mai thiên chi kiêu tử, kim cương nam thần, nên nói nàng không may đâu, vẫn là gặp vận may đâu?Nội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên ông trời tác hợp choLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Thẩm Kiều; Tạ Thanh ┃ vai phụ: Từ Phiên Nhiên ┃ cái khác: Nguyệt Mãn Triêu Ca…
Có một cô gái bất ngờ sở hữu một chiếc điện thoại có linh tính, từ đấy mọi chuyện dở khóc dở cười phát sinh ra.Phân đoạn: Nữ sinh đang cầm điện thoại đeo tai nghe đứng trên xe buýt, bỗng nghe thấy một âm thanh ẩn ẩn tức giận:"Em là không cướp tôi về, tôi sẽ thuộc về người khác đó!!!"Nữ sinh nhìn xuống dưới, phát hiện chiếc điện thoại của mình không thấy đâu, tai nghe vẫn còn nhạc, cô bèn lần theo dây tai nghe đến túi của một người đàn ông.Cô nhẹ tay lấy lại.Chiếc điện thoại vào tay cô liền lạnh băng. Nữ sinh xoa xoa một cái, nó từ từ nóng lên, cô còn nghe thấy một câu nói nũng nịu: "Uhm, đừng có xoa người ta mà~"Nữ sinh: "..."…
Chap 1: Đội trưởng tóc bạch kimMark chuẩn bị chuyển lên cấp 3. Từ nhỏ cậu đã đam mê bóng rổ. Cậu vào trường ba mẹ sắp đặt, chẳng lí do gì cả chỉ đơn giản là nghe lời thôi. Cậu cứ một mình đi học rồi một mình về nhà, ngày qua ngày trôi qua như thế, nhàm chán như thế. Nhưng cuộc sống của cậu thay đổi. Từ khi phát hiện trường có sân bóng rổ. Khi trên lớp cậu luôn chọn ngồi sát cửa sổ nó là nơi lí tưởng để nhìn thấy "các senpai" chơi. Senpai gồm 5 thành viên hợp lại thành đội, họ chơi không phải siêu phàm gì nhưng được cái trong sân luôn ngập tràn tiếng cười. -Có gì vui mà mấy anh cười lăm thế?!- Cậu lẩm bẩm.Rồi một ngày không biết ai khiến Mark cầm bé heo thủ thỉ rồi cho em ấy ra đi, cầm hết chỗ mới lấy được của bé heo long tong chạy đi mua trái bóng rổ- loại đắt nhất luôn mới hay chứ. Cậu nâng niu, chăm sóc trái bóng như báu vật.Trong thời gian dài quan sát cậu biết Senpai chỉ hoạt động vào chiều mát. Nên cậu chỉ dám chơi vào buổi tối, lúc mọi người đã rời đi. Cậu tìm hiểu và cố gắng tập một mình chỉ mong có một ngày cậu được trong team của các senpai. Từ khi nào nó đã trở thành động lực cho cậu cố gắng không ngừng nghỉ. -Cố lên! Cố lên nào Mark ơi! Mày làm được mà.Nhưng mọi thứ không dễ dàng như vậy. Từ khi sinh ra sức khỏe cậu rất yếu lại hay bệnh nên muốn làm gì cũng khó huốn chi là chơi thể thao. Đó như hòn đá bự chản đang đè nặng lên vai cậu vậy. Điều đó không làm cản trở đam mê to lớn đối với Basketball.Mỗi buổi chiều cậu đều lên sân núp vào một góc chắc rằng không ai c…
Đột nhiên tỉnh lại, bề ngoài có vẻ lười nhác nhưng pha chút giảo hoạt, phúc hắc, nàng đã trở thành cửu đẳng thị thiếp của Thụy vương phủ, bị người người lăng nhục. Hơn nữa còn là thị thiếp thứ mười bảy. Trăm thê thiếp đấu đá lẫn nhau, nàng đáng thương thành nơi trút giận của bọn họ. Chỉ vì Vương gia chạm tay một chút, nàng liền bị kẻ khác tính kế, hạ độc thủ. Hừ! Nghĩ nàng là bánh bao nhân đậu, tùy ý để người khác bóp méo sao? Nàng thề nhất định phải khiến thiên hạ của hắn đại loạn! "Chưa thị tẩm đều tống hết ra ngoài." Vị Vương gia nào đó ngồi ở trên cao nhìn một hàng nữ nhân trang điểm, ăn vận xinh đẹp trước mặt, lãnh huyết vô tình nói. Cửu đẳng thị thiếp bài danh thứ mười bảy mang theo vẻ mặt hưng phấn tiến lên, hai má đỏ au như đít khỉ chu đôi moi đỏ mọng hôn gió với vị Vương gia nào đó, hai mắt đầy tình ý, nũng nịu nói"Vương gia thiếp thân còn chưa thị tẩm đâu." Vẻ mặt vị Vương gia nào đó đầy chán ghét: "Cút!"Hai mắt thị thiếp thứ mười bảy rưng rưng, bờ vai run rẩy: "Vương gia...Vị Vương gia nào đó càng nghe càng thấy chán ghét : "Đừng để bổn vương nhìn thấy ngươi trong phủ lần nữa."Thị thiếp thứ mười bảy bi thương xoay người. Lúc rời đi, khuôn mặt lộ vẻ điềm đạm, đáng yêu, hai mắt nhất thời tỏa sáng lấp lánh, trên môi hiện lên một nụ cười gian xảo.Lần nữa gặp lại, vị Vương gia nào đó còn đang ôm ấp âu yếm nữ nhân, nhìn nữ tử toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ mà cảm thán: Đây là nữ nhân háo sắc kia sao…
''Hi vọng chúng ta giống như những tia nắng ngày hạ, lúc nào cũng nhiệt huyết, nồng cháy''---------------------------------------------------------------------------Tên: [ĐM] Chuyện Tình Ngày Hạ Nắng GắtThể Loại: Đam Mỹ, Học đường, Thanh xuân vườn trường,...Tác Giả: YanLinCouple: Phó Thường Hi x Hạ AnCre ảnh bìa: trên Pinterest ( muốn ghi tên tác giả ảnh này lắm nhưng trên đấy ko có ghi tên, tiêu đề cx ko có luôn, lấy từ acc trên M T nha mấy ní, chữ tui tự ghi vô)Tác phẩm đầu tay của sốp, câu văn của Chương 1 vẫn có hơi lật đật tại đây là bản của năm ngoái r, h đọc lại thấy cx khá hay nên đăng, sốp lười sửa lại nên thông cảm tí=)) chương sau hứa sẽ viết tốt hơn*Lưu Ý: - Truyện không hề có thật, tất cả chỉ do tác giả tưởng tượng ra, ko hề sao chép ý tưởng của ai - Hi vọng các bạn không toxic, ném đá,... tác phảm, câu văn và nội dung trong truyện có thể chưa hoàn chỉnh, và xuất sắc như các bạn mong muốn nên hi vọng mọi người có thể thông cảm và bỏ qua cho - Nếu cốt truyện, câu văn và lời thoại có chỗ nào chưa đúng, chưa hợp lí thì mong các bạn hãy bình luận để sốp có thể sửa đổi - Nếu truyện không hợp gu thì có thể ngừng đọc…
Ai cũng có cho mình một tuổi thanh xuân Dù cho... Cố gắng đưa vào quên lãng... Hay nâng niu, gìn giữ... Thì đó... Vẫn là quãng thời gian đẹp nhất. Trịnh An Nhiên yêu Triệu Kiến Văn suốt mười mấy năm, vì gia đình mà mới phải chia tay anh, nói ra những lời cay độc với anh. Anh đi Mỹ. Cô lấy Cố Lãnh Dạ. Số phận hai người lẽ nào thực sự đã chia thành 2 con đường không điểm giao? Cuối cùng cô sẽ lựa chọn ai?…
Ai trong mỗi chúng ta cũng có nhữg phút giây ngọt ngào vs yêu thương. Và tôi cg v k ngoại lệ. H đây tôi k bik nên níu giữ hay buôg bỏ mối tình đầu đẹp đẽ hp của mình :) . Và trog những phút lạc lối này tôi có thói quen viết tr :) . Mọi ng cùng xem mối tình đầy bất ngờ trong 1 năm của tôi nhé…
Thể loại: Tự sáng tác, hào môn thế gia, sủng-ngược.Văn án.Có một tình yêu gọi là định mệnh, gặp gỡ cô từ rất nhiều năm trước, yêu cô cũng đã lâu nhưng chưa bao giờ anh dám nghĩ sẽ có ngày hai người về một nhà.Có một tình yêu gọi là chờ đợi, anh đợi cô lớn lên, đợi một ngày người yêu của cô biến mất trên thế gian này, đợi cô cho anh một cơ hội để anh có thể gần gũi với cô.Và cũng có một tình yêu gọi là đau thương, chấp nhận những thất bại, chịu đựng không biết bao nhiêu là đau đớn nhưng vĩnh viễn chẳng thể buông tay."Em đừng có ở đấy mà nằm mơ, tôi tuyệt đối không ly hôn với em, tuyệt đối không để em rời khỏi tôi."Một ngày, người tình bất ngờ của cô trở về, ác mộng của anh đã bắt đầu: cô muốn ly hôn. "Chúng ta hiện giờ có tốt đẹp hay không, anh không phải không biết? Tại sao lại cố chấp níu kéo như vậy?"Anh bất giác cười nhạt hai tiếng, cuối cùng mới lên tiếng trả lời."Vậy đi, cứ tiếp tục thôi, hai chúng ta cứ dây dưa cả đời, cứ thế mà giày vò nhau đi. Cả đời này, em nằm mơ mà rời khỏi tôi."…