Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Có những khoảng thời gian đã trôi đi rồi không bao giờ níu kéo lại được. Thanh xuân - khi ta không ngờ nhất có thể là những khoảng thời gian đáng tiếc nhất. 12 chòm sao 12 mảnh ghép tính cách khác nhau nhưng mang trong mình những câu chuyện kì lạ.…
Tình yêu... hai chữ đáng trân trọng đối với vô số người, khiến cho họ ngày đêm theo đuổi, đời đời nâng niu. Nhưng đôi lúc trong cuộc sống vì hai chữ hận thù mà người ta để vuột mất tình yêu trong khoảnh khắc, rồi vĩnh viễn hối tiếc về sau.…
Lần thứ ba cùng chồng cũ đến tòa dân chính làm thủ tục ly hôn, Lâm Thiên Vân quyết định không bao giờ nhắc đến hai chữ "kết hôn" nữa, lại quyết định đoạn tuyệt với đàn ông, một mình nuôi con trai sống cùng nhà với em gái và em rể đẹp trai khó cưỡng. Việc không chỉ như thế nếu như không có người thứ 4 xen vào cuộc sống độc thân ngoài 30 của cô, để người đời không ngừng chê cười, đàm tiếu cô gái hết thời vẫn chưa dứt thói mê trai trẻ. "Ly hôn 3 lần còn chưa đủ?"…
Vốn dĩ một cuộc hôn nhân hợp đồng chỉ là một thỏa thuận lợi ích - không tình yêu, không ràng buộc ngoài hợp đồng. Nhưng dần dần, chính cả hai nhận ra ánh mắt của mình dành cho đối phương quá nhiều, những cái nhìn trộm, những lời tán tỉnh, thậm chí là sự thèm khát một cách công khai. Tiếp xúc lâu dài, cả hai dần nhận ra đối phương đều có một sức hút riêng mà bao người mong muốn. Điều này đã thay đổi cảm xúc bên trong họ, từ hôn nhân không tình yêu đã dần le lói sự chiếm hữu mãnh liệt.Một cuộc hôn nhân vốn dĩ xuất phát từ một mối quan hệ giả tạo, cả hai rơi vào vòng xoáy cảm xúc thật - nơi ghen tuông, khao khát, tổn thương và tình yêu đan xen. Nhưng với một cuộc hôn nhân vốn bắt đầu từ lợi ích cá nhân trong phút chốc họ đã vô tình làm tổn thương nhau.Hôn nhân hợp đồng giờ đã biến thành sợi xích vô hình, trói buộc trái tim cả hai. Khi nhận ra lòng chân thành đã bị thay đổi, họ chẳng thể níu kéo mọi thứ trở về ban đầu mà phải đối diện nên rời đi hay ở lại…
LỜI DẪN: 〈 TRÍCH ĐOẠN NỔI BẬT. 〉 Đức Anh say mê ngắm nhìn dáng vẻ thanh tao nhã nhặn của người yêu khi cầm cây vĩ cầm trên tay, tưởng như thượng đế để một thiên thần như em hạ cố mà đến bên Đức Anh làm cho cuộc của anh từ chỉ viết học hành và luyện tập giờ đây vẫn còn nhiều thứ phải làm hơn. Em dạy Đức Anh biết thế nào là tình yêu, là trưởng thành trong mặt cảm xúc, tuy vậy đối với Đức Anh từ lần đầu tiên gặp mặt em làm cho con tim đang tổn thương của anh chữa lành nhờ điệu nhạc du dương từ cây vĩ cầm của em. Đức Anh chậm rãi đến bên Thục Anh, luồn tay vào xiết lấy vòng eo em ôm trọn người thương vào lòng, Thục Anh hơi cựa quậy quay sang hỏi: "Làm sao đấy, Đức Anh?". Đức Anh cười cười thốt lên: "Không sao, chỉ là em đẹp quá thôi.", Thục Anh định đứng dậy thì bị anh kéo lại ngồi lên đùi anh, bầu không khí trong phòng đột nhiên mờ ám đến lạ, điều hòa vẫn bật nhưng sao nóng thế nhỉ? Đức Anh rướn người nâng khuôn mặt người yêu lên, môi chạm môi chỉ là cái chạm nhẹ nhưng nó lại mang vẻ nâng niu trân trọng. Đúng lúc, Thế Đan bước vào: "Hai bây, ra ăn cơm kìa mẹ gọi...", nội tâm Thế Đan gào thét trước cảnh này giá như tao chưa từng bước vào đây thì hay biết mấy, cmn mù mắt bố rồi.…
~ Tác giả: Ayumi Amamiya Ngân.~ Đôi lời giới thiệu: Đây là một tuyển tập đoản ngôn tình (đoản cực ngắn chỉ giới hạn một đoạn nhỏ) và truyện ngắn tình cảm lãng mạn (một truyện ngắn có thể chia làm một hay vài chương) do chính tác giả sáng tác. * * *"Chuyện tình yêu muôn màu muôn vẻ, mỗi người một hoàn cảnh, không ai giống ai. Vui có, buồn có, tiếc nuối đau thương cũng có. Có người gặp đúng người đúng thời điểm, được người yêu thương che chở, hạnh phúc biết bao! Thế nhưng cũng có người gặp sai người hay là gặp đúng người nhưng sai thời điểm. Kết quả để lại một câu "chia tay" đầy nuối tiếc, cái ôm lạnh lẽo chẳng đủ níu giữ nhau. Vào lúc ấy, sự ra đi lặng lẽ của cả hai có lẽ là giải pháp tốt nhất...Trên thế gian này có đủ mọi mùi vị. Một người đủ trưởng thành trong tình yêu là khi họ đã nếm trải đủ mọi gia vị đó. Ngọt ngào như đường mật, đắng chát như vị thuốc Bắc, cay nồng như mù tạt, mặn mà hơn muối và chua lét hơn chanh. Hạnh phúc mĩ mãn là khi được nắm tay người mình yêu thương nhất đi khắp thế gian, đến ngọn đồi đón gió, nơi có một căn nhà nhỏ trồng đầy hoa, rồi bên nhau đến cuối cuộc đời. Vì trải qua bao sóng gió, thăng trầm, chỉ mong đợi những ngày bình yên như thế. Dẫu có khó khăn cũng sẽ không sao, chỉ cần chúng ta tin tưởng nhau, yêu thương nhau thì không gì có thể chia cắt chúng ta cả.Người định mệnh của chúng ta sẽ xuất hiện vào lúc chúng ta không ngờ nhất, vì thế cho nên, hãy kiên nhẫn chờ đợi, ai cũng xứng đáng có một hạnh phúc cho riêng mình."…
Miyanaga Hatsune là 1 người bình thườngBình thường tới nỗi không thể bình thường hơn được nữa. Nếu nói Miyanaga Hatsune là "bình thường", thì Sakimoto Kaori là người...gần như vô hình.Đó là tình trạng biến mất 1 cách bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện, cho dù có đứng đó hay không. Nếu Miyanaga Hatsune và Sakimoto Kaori là 2 người gần như nhạt nhoà nhất thế giới, thì Nagasaki Manami là con người đầu tiên đạt đến cảnh giới VÔ HÌNH.Không ai có thế nhìn thấy cô, trừ Hatsune và Yuuka ra. Cho dù có đụng tới đụng lui, đẩy người khác thì cũng chẳng ai thấy cô. Vì cô quá ư mà nhạt nhoà trước mắt người khác, không thể nổi bật so với những người khác, dù rằng không thể phủ nhận cô quá là thông minh và là 1 GENIUS.Vậy nên...Họ chính là......Bộ ba mờ nhạt...-----------------------------------------------------------------------------Tình tiết truyện sẽ có 1 số phần không giống với trong DC đâu nhé! Thank you!…
Nếu ngày hôm đó cô không gặp lại cô bạn Sính Đình...Nếu ngày hôm đó cô không gia nhập cuộc chơi của họ...Nếu ngày hôm đó cô không gặp anh...Dù có nghĩ đến bao nhiêu giả thiết đi chăng nữa thì Triệu Tử Mặc cũng không thể quay trở về thời điểm ban đầu, quay trở về lúc cuộc sống của cô không có ba tiếng Giang Tu Nhân. Sớm nếm trải cuộc sống đầy thực tế nên cô gái trẻ Triệu Tử Mặc không còn tin tưởng vào những câu chuyện như Lọ Lem và chàng hoàng tử, không tin vào việc hai con người thuộc hai thế giới khác biệt có thể đến được với nhau. Có lẽ vì suy nghĩ đã ăn sâu vào tiềm thức ấy nên dù trái tim đã rung động trước anh chàng hào hoa Giang Tu Nhân nhưng lý trí vẫn bắt Triệu Tử Mặc phải từ bỏ, bắt cô phải đeo lên chiếc mặt nạ thờ ơ và hờ hững khi đối diện anh. Nhưng cô càng lạnh lùng lại càng khiến anh thêm hứng thú muốn chinh phục. Mối quan hệ của họ như một trò chơi chưa tìm thấy điểm dừng, có lúc nồng nhiệt, có lúc lạnh lùng... Một Giang Tu Nhân hào hoa bạc tình rơi vào tình yêu cũng trở nên hoang mang như bất cứ ai. Anh muốn làm một phép thử, một phép thử khiến cô rời xa anh.Khi anh phát hiện trái tim mình ngập tràn hình bóng cô thì đã muộn. Nếu hối tiếc không thể níu giữ bước chân cô, vậy anh đành dùng mọi thủ đoạn của mình, nếu điều ấy có thể khiến cô quay lại đối diện anh lần nữa...Nghe cuốn nhở :))) thế nên tôi mới bưng lên đây cho con dân cùng đọc chứ tìm nát wt chả thấy ai up, đọc offline cho tiện...…
Lâm Dương chỉ muốn tỏ tình với cô gái mình thíchNhưng có một điều kỳ lạ luôn xảy ra sau mỗi lựa chọn quan trọngCó những cuộc gặp tưởng là định mệnhCó những lời hứa tưởng sẽ kéo dài mãi mãiVà có những bí mật... chỉ khi mất đi tất cả mới có thể nhìn thấyĐến cuối cùng, điều Lâm Dương cố gắng níu giữ là một người... hay chỉ là một ký ức?…
Truyện mình lấy trên truyenfull.vn thấy cute nên đăng lại.Văn án:Mộc Tử Duy là một người con trai 22 tuổi, vừa tốt nghiệp trường dạy nấu ăn Tân Đông Phương được 1 năm, hiện chưa có việc làm, muốn tìm người yêu nên đã vào tieba.baidu để đăng bài 'tìm bạn trăm năm'. Nào ngờ, cậu post nhầm chỗ, bị một đám hủ nữ, hủ nam, gay trêu đùa. Cậu là một thẳng nam, nào có hiểu họ nói gì, hơn nữa lại thuộc dạng ngốc nên càng ngu ngơ, ngờ ngệch. Có một hủ nữ thấy cậu post bài này thì lập tức níu cậu để dành cho anh trai, mà anh trai cô cũng thuộc dạng thẳng nam, hãy xem hai người đến với nhau như thế nào nhé, .... ( (ミ'ω'ミ))…
Tên gốc: 你失信了Tác giả: Thập Thanh YểuThể loại: thanh xuân vườn trường, song hướng yêu thầm, BEEditor: misan + tiên nữBìa: Sảo | MậnĐộ dài: 28 chương + 5 ngoại truyệnTình trạng: HoànGiới thiệu"Đã lâu không gặp, Hướng Du"."Đáng lẽ em nên bước tiếp rồi, đúng không?""Anh đã từng thật sự cho rằng, cho rằng anh có thể yêu em rất lâu, rất lâu, không chỉ tám năm.""Ban đầu anh còn không tin, nhưng xem ra thời gian thật sự sẽ chôn vùi tất cả. Ký ức về em trong trí nhớ của anh dần mờ nhạt, thậm chí anh còn không thể nhớ rõ dáng vẻ của em. Anh dường như đã thật sự thất hứa rồi."Em thất hứa một lần, anh thất hứa một lần, vậy chúng ta hòa nhau.***Có lẽ yêu thầm phải là một vở kịch trọn vẹn, vậy nên tôi đã thích anh ấy từ năm này qua năm khác.【Nhắc nhở thân thiện】Kết thúc là BE, hiện tại không có ý tưởng để viết phiên ngoại song song.Văn phong không tốt, cân nhắc trước khi đọc.Không liên tưởng với thực tế, tiểu thuyết chỉ là tiểu thuyết.Không có ý nghĩa sâu xa, chỉ viết và đọc cho vui.…
Thế gian u tối này chẳng còn lấy một tia sáng, em như bị nhấn chìm trong vũng bùn sâu không thấy đáy, cứ mãi giãy giụa, cứ mãi đợi chờ một vị cứu tinh đến, giải thoát cho tâm hồn đã bị giam cầm này của em. Và Thượng Đế đã thấu hiểu, đã phái anh xuống trần tục này, mở rộng vòng tay ôm em vào lòng, ban cho em một tí hy vọng, cứu khỏi vũng lầy nhơ nhớt ấy, em đã nghĩ rằng anh là định mệnh của em, rằng em có thể dâng hiến cả sinh mạng bé nhỏ này của mình cho anh. Nhưng không, anh phản bội lòng tin của em, phản bội cả tình yêu của hai chúng ta, phản bội luôn hẹn ước của chàng trai ngày nào vẫn thề thốt rằng chân trời góc bể, luôn bên em. Anh bảo em phải làm sao đây? Hận anh ư? Không, em càng hận bản thân mình hơn, vì em ngu ngốc nên mới phải lòng tên khốn kiếp như anh, em đã không thể níu kéo được nữa, em sẽ chứng minh cho cả thế giới này thấy được rằng, cho dù em không có anh, em vẫn kiên cường bất khuất. Nếu thật sự có kiếp sau, hy vọng rằng em và anh sẽ không gặp nhau vào hoàn cảnh éo le này nữa. ---------------------------Tác giả: SiaĐóng góp, sửa đổi tình tiết truyện: Cáo**Giới thiệu bi thương ra đấy thôi chứ kết HE nha mấy tình iu.…
Tên truyện : Mỹ Nam NhânTác giả : Shi YanEdit by meĐộ dài : 49 Chương Thể loại: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Đoàn Nghi Ân x Biện Bảo BảoHệ liệt : Nam Nam Chi LuyếnVăn ÁnHắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng....."...Hắn một tay đoạt lấy đứa bé giao cho quản gia một bên giữ cậu lại "Đứa trẻ này mang dòng máu Đoàn gia, ngươi có tư cách giữ nó sao ?"Cậu gào thét trong nước mắt, vùng vẩy trong vòng tay hắn "Xin các người ! Đừng đem nó đi, A! Con ta!!!'Gào thét đến đau rát cả họng nhưng những người khác đã đem đứa trẻ đi rồi, chỉ còn hắn ở lại, người mà suốt đời cậu không hề muốn dây dưa hay gặp lại lần nào nữa ..."…
5 tuổi, vì lỡ tay mà Jisoo để xảy ra một mối hận ngàn năm: Trong lúc tranh giành đồ chơi với TaeHyung, không may làm sứt trán đối phương. Bị mẻ trán, TaeHyung liền khóc ầm ĩ: ""Cậu có biết bị sẹo trên trán tớ sẽ không còn đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào muốn chơi với tớ nữa không, cậu có biết..."Jisoo tức lắm, liền gầm lại: "Khóc cái đầu cậu ấy, cùng lắm sau này tớ lấy cậu là được chứ gì!"Và thế là, 20 năm sau, bi kịch đã xảy ra...TaeHyung vênh khuôn mặt điển trai, gạt tóc mái ra nũng nịu: Vết sẹo này là do em gây ra, em phải chịu trách nhiệm!Jisoo: Em nhớ là hồi đó không để lại sẹo mà.TaeHyung: Ờ, vết sẹo này là do anh tự gây ra, nhưng vẫn là lỗi của em, em phải lấy anh!Jisoo:...Thực tế chứng minh được rằng, vô liêm sỉ không bao giờ có giới hạn dưới.…
Hoa hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu. Nó đẹp như mối tình hạnh phúc vậy. Nhưng mối tình nào cũng sẽ gặp phải trắc trở, khó khăn. Giống như những bông hoa hồng trên thân có gai vậy. Bạn vượt qua nó thì như tay cầm bông hoa hồng nâng niu nhẹ nhàng tránh những chiếc gai nhọn để không bị chảy máu. Tình yêu là như thế đó.-------------------P/s: các bạn ủng hộ truyện của mình nhé…
Thượng Hải về đêm, nơi ánh đèn neon che giấu những bí mật đen tối. Lương Khánh Duyên, một nhà thiết kế trẻ chật vật với cuộc sống mưu sinh, bất ngờ bị cuốn vào một thế giới nguy hiểm khi vô tình chạm trán với tổ chức tội phạm Hắc Ưng. Để bảo vệ cô và thâm nhập vào sào huyệt của kẻ thù, Trung tá Trần Văn Huy buộc phải đưa ra một quyết định táo bạo: một cuộc hôn nhân giả.Dưới vỏ bọc một cặp vợ chồng, Khánh Duyên và Văn Huy dấn thân vào một nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy, từ những buổi tiệc xa hoa của giới thượng lưu đến những sào huyệt bí mật của giới tội phạm. Giữa lằn ranh của sự giả dối và thực tại, tình cảm giữa họ dần nảy sinh, vượt qua những giao kèo lạnh lùng ban đầu. Nhưng khi bí mật về "Bóng Ma" - kẻ điều khiển Hắc Ưng từ trong bóng tối - dần hé lộ, Khánh Duyên và Văn Huy phải đối mặt với những thử thách cam go hơn bao giờ hết, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh. Liệu vỏ bọc hôn nhân có thể bảo vệ họ, hay chính nó sẽ trở thành cạm bẫy nguy hiểm nhất?…
[ Blue Lock ] Tôi Thế Mà Lại Sống Trong Thế Giới Tiểu Thuyết!?° Thể loại: tình yêu,học đường,đánh đấm,cẩu huyết,thả thích,16,np,bl,namxnam====•Văn ÁnNhìn một màn trước mắt khiến tôi không khỏi nghi ngờ,thế quái nào trước mặt tôi lại là hàng ngàn dòng chữ lướt qua như khung bình luận vậy!?Khi đã tiếp thu được mọi thứ tôi liền cảm thấy thế giới quan như sụp đổ,vậy mà tôi lại đang sống trong một cuốn tiểu thuyết ngược văn, ngược từ nam nữ chủ đến nhân vật phụ và phản diện. Và tôi lại là nhân vật nam phản diện độc ác đây,cái kết của tôi chính là bị tác giả cho chết vì tình, muốn mà không có được,chết cũng muốn níu lại,cảm giác thật đau đầu a. Tôi chỉ muốn làm nhân vật qua đường thôi mà,không muốn chết đâu huhu **khóc không ra nước mắt**.「- Đừng lo mà bé Y Y, các mama sẽ giúp con sống sót!! - Đúng đó đúng đó, mama sẽ không cho nó làm hại con đâu!! .... 」* Chào mừng đến với hành trình tìm đường sống của bé Y Y!!trình độ viết truyện của tác giả còn non nớt,mong mọi người đọc trong hoan hỉ,không thích cũng đừng buông lời cay đắng.* truyện chỉ đăng ở Wattpad,tác giả Yakuyakumi…