Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một câu nói có thể khiến thay đổi cả cuộc đời của cậu. Cậu không ngờ bản thân giây phút ấy lại ngu ngơ đi tin một người ngoài mà tổn thương Salazar. Người cậu yêu và người yêu cậu nhất trên đời đã rời đi. Godric lại chạy theo tìm hắn. Được xuyên về quá khứ, cậu quyết tâm chuộc lại mọi lỗi lầm đã gây nên. Cp: Salgod / Salazar x GodricCp phụ: Rowhel / Rowena x Helga,... Cẩn thận nhầm đảng…
Khương Hi từ năm tuổi đã luôn mơ thấy một giấc mộng kỳ lạ. Trong mộng, năm mười ba tuổi nàng mồ côi cả cha lẫn mẹ, gia sản bị người chú họ xa chiếm đoạt, gia đình trúc mã thì né tránh như tà. Để lấy tiền an táng cha mẹ, nàng đành phải bán thân ngay giữa đường.Đúng lúc đó, thế tử Hầu phủ Đức An cưỡi ngựa đi qua, vừa nhìn đã nhận ra khuôn mặt giống hệt thân mẫu của nàng nên đem nàng về Hầu phủ.Nhưng khi ấy, vị giả thiên kim lại đang được cả phủ trên dưới cưng chiều, muốn vàng không cho ngọc. Nàng vừa về phủ thì giả thiên kim liền đổ bệnh nặng ba ngày, khiến nàng bị đưa ngay đến trang trại ở vùng quê.Năm mười lăm tuổi, chỉ một ngày sau lễ trưởng thành, nàng đã bị đẩy lên một kiệu hoa nhỏ, gả làm vợ kế cho một vị quyền thần vốn yêu vợ như mạng nhưng thê tử vừa mới qua đời.Năm mươi sáu tuổi, khi mới mang thai, nàng lại bị người con riêng vì nghe tin đồn nhảm nhí mà đẩy xuống nước đến mức chết đuối.Sau một đêm bừng tỉnh khỏi giấc mộng, Khương Hi vốn thông minh từ nhỏ không còn nũng nịu khi cha dạy đọc sách học y, cũng không còn lười nhác khi mẹ truyền dạy mười sáu kỹ thuật thêu thêu thùa gia truyền.Năm mươi tuổi, cả nhà Khương Hi dời đến hẻm Đồng Hoa. Khương Hi nhìn thiếu niên có nét mặt tuấn tú dịu dàng, nhưng khi tuyệt tình lại khiến người ta khiếp sợ, âm thầm nghĩ:"Đây là lần đầu tiên."Năm mười ba tuổi, Khương Hi ngồi ở trà quán nửa ngày, nhìn thấy thế tử Hầu phủ Đức An cưỡi ngựa phi qua đường, nàng mím môi:"Đây là lần thứ hai."Còn lần thứ ba? Xin lỗi, sẽ không có…
Fanfic nên tất nhiên sẽ có OOC, tổng hợp nồi lẩu các cp đam, bách, ngôn, ai ko thik thì lướt nhe( ╹▽╹ ) Đăng tải trên Wattpad và đừng mang đi nơi khác nhen(●__●) *Nhân vật của miHoYo*…
VIPQuanh đi quẩn lại, trước cưới sau yêu tình yêu cố sự.Không có yêu đương, trực tiếp kết hôn, hươu trong vắt không nghĩ tới, 21 Thế kỷ đã đi tới hơn hai mươi năm, còn sẽ có ép duyên loại sự tình này, hơn nữa còn phát sinh ở trên người mình.Nàng là mẫu thân mua được"Con dâu nuôi từ bé", tuy là công chúa đồng dạng nũng nịu tiểu cô nương, lại vẫn là Liễu gia từ nhỏ nhìn trúng, không ngừng dùng tiền nuôi nàng, nuôi nàng cả nhà đổi lấy thê tử.Hắn là một nhà cỡ lớn xí nghiệp người thừa kế, mặc dù thân thể tàn tật, lại vẫn không từ bỏ cố gắng, cố gắng sinh hoạt, cố gắng công việc, cố gắng sống giống một cái khỏe mạnh người, cố gắng của hắn, lại bị nước mắt của nàng toàn bộ đánh nát.Yêu là trưởng thành cùng thành toàn, không phải chiếm hữu. Hắn đưa tiểu thê tử đi học, để nàng trở thành có được độc lập nhân cách nữ tính, nàng vì hắn cự tuyệt tất cả mọi người, giữ vững lòng của mìnhHọc thành trở về, nàng trở thành giúp hắn thưa kiện đại luật sư, hắn vẫn như cũ chờ đợi, chờ đợi nàng cam tâm tình nguyện làm mình phu nhân.Phương nam nữ hài gả phương bắc nam nhânNữ chính mười tám tuổi trước đó chỉ gặp qua nam chính hai lần, không có cái gì trao đổi cảm tìnhTuổi tác chênh lệch mười tuổi / Song khiếtNội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên Tình hữu độc chung Tình yêu và hôn nhân Dốc lòng nhân sinhLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Liễu cho an, hươu trong vắt ┃ Vai phụ: ┃ Cái khác: Nam chính tàn tật, xe lănMột câu giới thiệu vắn tắt: Quanh đi quẩn lại trước cưới sau yê…
Quét ,chủ thụ , tinh tế ,thú nhân văn. sinh tử, manh thoái mái văn đọc giải trí thôi á k phải loại tô hay nhiệt huyết làm giàu gì.thụ lúc xuyên qua mới 11 12 tuổi thôi nên ngây thơ lắmNgốc bạch ngọt công thụ .#luận 1 mớ nhị hóa công bị biến thành cái trứng bị giống cái ngược đãi , sống lay lắt qua ngày#luận Nhị hóa công rồng không mao bị thú nhân giống cái như thế nào ghét bỏTruyện này lúc đầu kể kể xug quanh sau khi thụ gặp công " trứng "Làm ruộng chả thấy dc bao nhiêu , nói chung chưa kể sâu vào vì chưa tới lúc.----------Tùng Lâm vừa mở mắt ra liền phát hiện mình sống, chỉ là sinh tồn hoàn cảnh có chút gian nan, níu vào phía sau lông xù đuôi to, Tùng Lâm sơ xin thề muốn ở cái này một cọng cỏ không dài Băng nguyên ở trên trồng ra một mảnh mùa xuân! Ai nói Băng nguyên liền không thể làm ruộng liền không thể sinh tồn! Mang theo bốn cái tiểu đồng bọn đào đất làm ruộng, kiến tạo ấm áp nhà, săn bắt to mọng con mồi, ở trên băng nguyên như thường sinh hoạt đến cực kỳ thoải mái Chỉ là không cẩn thận trồng ra như vậy vài con không có mao Thú nhân. Đi ra, coi như là giống cái cũng không nghĩ sinh bánh bao! -- Tùng Lâm sơ: ヾ(? 'Д? ? )! Giữ ấm? Đuôi có thể đem toàn bộ người đều bao vây lại. 【 ngạo kiều mặt 】 Săn thú? Mặc dù nói bọn họ rất yếu, thế nhưng còn là có so với bọn họ càng yếu hơn con mồi. 【 đoan trang mặt 】 Trồng trọt? Bởi vì bọn họ đào được Băng nguyên phía dưới thổ địa! 【 kiêu ngạo mặt 】 Hôn phối? Bọn họ trồng ra cường đại nhưng là không có mao Thú nhân. . . 【 xót xa mặt 】…
MÌNH ĐĂNG CHỈ ĐỂ ĐỌC OFFLINE VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ - NẾU CÁC BẠN HOẶC TÁC GIẢ BIẾT VÀ YÊU CẦU GỠ BỎ THÌ NÓI VỚI MÌNH NHA, MÌNH CẢM ƠN !!!!VUI LÒNG KHÔNG RECOMMEND GIÚP MÌNH Ạ !!!Tên truyện: Ông chồng lớn tuổi Tác giả: HoahongnohoaThể loại: Đam mỹ, hiện đại, 1x1, ngọt ngào, sủng, H (Cấm trẻ em dưới 18 tuổi và các bà mẹ đang cho con bú)Tóm tắt:Để trả ơn sự chữa trị tận tình của bác sĩ Trần Đăng Dương, ông nội Minh Hiếu đã đem y gả đi....…
" Một tổng tài băng lãnh , cao cao tại thượng được gọi ngài cấm yêu , một tảng băng di động , trước nay chưa từng động lòng với một ai , chả cười hay nói quá 10 chữ trong mỗi cuộc đối thoại vậy mà lại vì một nữ sinh mà động lòng bị nụ cười tỏ nắng rạng rỡ đó mà tan đi tản băng ngàn năm trở thành con người vừa biến thái vừa bá đạo và chỉ nũng nịu, nhỏng nhẽo với mình nữ sinh đó "Nếu không nhằm thì truyện này được viết vào ngày :16/02/2021…
Tình đơn phương thật sự rất đẹp nhưng quả thực nó cũng rất đau đớn như những mảnh vỡ pha lê vậy.Người ngoài nhìn vào sẽ thấy nó rất đẹp, những mảnh vỡ pha lê trong suốt, lung linh và thậm chí cả người trong cuộc cũng thế nhưng chỉ họ mới biết cảm giác đau đớn khi mà chạm tay vào từng mảnh vỡ, dù biết bản thân sẽ bị tổn thương nhưng vẫn ngốc nghếch nhặt từng mảnh một rồi nâng niu chúng. Đến khi ta đã vứt bỏ chúng thì tay ta vẫn còn những vết thương như để nhắc ta rằng không nên cố nâng niu một thứ đã làm ta tổn thương một lần nào nữa.…
Câu chuyện được viết ra trong lúc tác giả đang rảnh rỗi . Có điều gì sai sót thì mong mọi người góp ý và bỏ qua .Truyện có thể có lời lẽ tục tĩu Có thể có H hoặc không Lưu ý : ooc ; harem or 1x1 ? Trình độ của tác giả còn non nớt Nu9 có chút yếu kém , bình thường , không buff lốMong mọi người ủng hộ và nếu ai không thich có thể lướt qua Xin chân thành cảm ơn…
Author: Hannie4521 (Hạ Dương)Takemichi là Alpha trội, kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp.Omega trong thế giới của họ thấp hèn đến mức nào ai mà không biết? Thậm chí còn bị lấy làm công cụ tình dục. Đất nước này đã thối nát hết cả, con người như cố níu giữ lại chút công lý ít ỏi, đòi lại công đạo cho Omega và Beta, họ đòi lại sự bình đẳng vốn có, mà trong mắt Takemichi, đó là một trò hề không hơn không kém.Một kẻ ham thú như cậu, xem tất cả là trò hề, mạng người là cỏ rác, không một chút để tâm, không một chút vướng bận. Những kẻ cần coi thường, cậu đều khinh bỉ hết cả. Người ta bảo "Con giun xéo lắm cùng quằn" nhưng quằn quại vùng vẫy cũng chỉ là kẻ yếu cố thoát ra khỏi cái răng nanh của họ, không chút giá trị, chỉ xứng làm thú mua vui.Ít ai biết rằng bên cạnh một Alpha như cậu, lại có một thư kí vạn người khinh thường, mà ngay chính cậu cũng xem nhẹ: Kisaki Tetta- một Beta.Chẳng một ai biết rằng sau lớp vỏ của hắn, là một Alpha trội giả danh suốt 10 năm, một kẻ kiên nhẫn tới đáng sợ...…
Để hạ, thần chỉ là, muốn được mãi mãi làm chân thành trải đầy hoa, chờ người đi qua nâng niu lấy một cánh, chỉ vậy mà thôi.Ngài, giá mà cũng có thể mãi mãi chỉ là Huyền Trân, Trân ngự Hoa thành../Viết một chút cho Vương Thế tử Hoàng Huyền Trân và Học đồ Hàn Trí Thành của Xuân Thu Quán trong tưởng tượng của mình.…
Edit - Những Oneshot được edit lại từ bản dịch Lạp Tội Đồ Giám Đồng nhânLink gốc các bản dịch:https://www.wattpad.com/story/353073150-l%E1%BA%A1p-t%E1%BB%99i-%C4%91%E1%BB%93-gi%C3%A1m-%C4%91%E1%BB%93ng-nh%C3%A2n…
Tác giả: SherlorThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Nhẹ nhàng , Phương Tây , Kim bài đề cử 🥇 , Ngân bài đề cử 🥈 , Kim Bảng 🏆 , 1v1 , Thị giác nữ chủSố chương: 114Nhà dịch: Bông Hồng Có Gai…
CP chính : GeminiFourthCP phụ PondPhuwinCưng Đừng Bỏ EmBoylove | Nhân thú | Lãng mạn | Ghen tuông | Hài hước | Drama | Chiếm hữuSau khi chia tay người yêu cũ tệ bạc, Fourth dọn về sống cùng anh trai Pond để chữa lành. Tưởng đâu sẽ yên ổn, em lại bất ngờ khi Pond nhặt về hai con mèo trắng lạc giữa đêm mưa.Một con bám người đến mức khó chịu.Một con trầm lặng đến đáng nghi.Cả hai đều quá kỳ lạ... và quá "người".Gemini - chú mèo to xác luôn kề cận Fourth, ganh khi em nói chuyện với bất kỳ ai khác.Phuwin - anh trai của Gemini, bình tĩnh và sâu sắc, nhưng luôn âm thầm dõi theo em.Pond - ông anh trai tưởng vô lo, lại đang dần sa vào ánh mắt ngây thơ của Phuwin...Những bí mật dần hé lộ, những xúc cảm không còn che giấu được.Liệu Fourth và Pond có đủ tỉnh táo để yêu một giống loài không phải con người?…
Truyện ngắn Tác giả: Tiểu Tứ Minh Tâm Cửu duyên ♡ duyên phận - gặp nhau - quen biết - tương ngộ - nên duyên - chia ly - đứt đoạn tơ duyên - vấn vương hồng trần - ly biệt. Kiếp người - như đợi chờ - như lưu luyến - như trông mong - như mộng tưởng - như sầu nhớ - như tương tư - như ảo ảnh - như vương vấn - như tương phùng.Cửu kiếp duyên ♡ Say tình - say mộng - say niềm vui mới - lạc lối giữa đêm đen - lạc đường trong khoảnh khắc - lạc bước se duyên - nguyện cầu tìm duyên nợ - nguyện ước chẳng muốn chia xa - nguyện muôn kiếp chẳng quay đầu. Khúc nhạc vương sầu nhớ - lại chẳng thể quay trở về để làm lại kiếp sai lầm..♡♡♡Đan đứng quay lưng về phía Nhân, khoảng cách chỉ là hơn mười bước chân. Đan như có linh cảm bởi điều gì đó, cô quay đầu lại một chút, ánh mắt chạm nhau. Trong ánh mắt đó dường như chỉ còn sự trống không. Không còn dịu dàng, không còn tình yêu, cũng không có thù hận hay là thất vọng oán trách..Nhân không lên tiếng gọi, cũng như không nói điều gì để níu lại hình bóng Đan. Tất cả như một cuộn phim ngắn quay quanh trong đầu Nhân trong suốt những ngày qua. Đan nở nụ cười, Đan gọi tên Nhân như đã luôn thân thuộc như thế.. Bóng người nhỏ xinh trong chiếc váy màu xanh dương của biển cả, mái tóc nâu ngang lưng được thắt đơn giản. Đan vẫn đặc biệt cùng xinh đẹp đứng giữa nhiều người xung quanh..Khoảnh khắc đó, Nhân đưa tay ra như muốn níu lại điều gì đó.. Cũng trong khoảnh khắc đó, Đan quay đầu dứt khoát bước đi thoát khỏi tầm mắt của Nhân..…