này em
"hãy là paris của chị nhé?"từ park sooyoung, nàng thiếu nữ thích được yêu và cũng muốn yêu.…
"hãy là paris của chị nhé?"từ park sooyoung, nàng thiếu nữ thích được yêu và cũng muốn yêu.…
gió đem kí ức thổi thành những đóa hoa,mưa đem chuyện cũ tan thành mây khói…
title: the price of love writer: @cloudyssi category: oneshot, se, image, etc.disclaimer: nhân vật có thực không thuộc quyển sở hữu của tôi nhưng họ là nhân vật do tôi xây dựng nên ở trong truyện.summary: " hãy để em trả cho cái giá cho tình yêu đôi ta... "rating: Gpairings: min yoongi - youstatus: finishednote: lowercase.---©︎ Copyright 2018 by cloudyssiAll rights reserved.…
Bản gốc: 博君一肖 | 𝙄𝙣 𝙩𝙝𝙚 𝙚𝙣𝙙Nguồn: https://www.wattpad.com/story/239545037-%E5%8D%9A%E5%90%9B%E4%B8%80%E8%82%96-%F0%9D%99%84%F0%9D%99%A3-%F0%9D%99%A9%F0%9D%99%9D%F0%9D%99%9A-%F0%9D%99%9A%F0%9D%99%A3%F0%9D%99%99Couple: Vương Nhất Bác x Tiêu ChiếnAuthor: wxiaohyangTình trạng: Hoàn bản gốcĐộ dài: 58 chương + 4 ngoại truyệnChuyển ver: VKook - In the endThể loại: Hiện đại, Trọng sinh, Đam mỹ, Ngọt, Ngược nhẹ, Sinh tử văn, HE.Couple: Kim Taehyung x Jeon JungkookBy: Letter Tình trạng: On goingStart: 19/07/23End: 22/08/23Chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả.Lịch up: 1 ngày 2 chương#6 - btsfanfic (21/07/24)…
Lần đầu mình viết Moonsun, mong được sự ủng hộ từ mọi người nhiều.Truyện này được mình lấy ý tưởng từ MV Eclipse của Moon Byul và hai câu nói mình thấy rất hay trong một bài viết mình đọc được đâu đó trên Facebook nên muốn viết. Hai câu đó là gì các bạn đọc sẽ biết ạ! Mong các bạn đọc truyện vui vẻ.…
Tên : Kí Ức Buồn Nhân vật: Ngô Thế Huân X Lộc Hàm Thể loại : Namxnam ; SE Tóm Tắt:-Sao đầu lại đau như thế mỗi lần mình giở nó?? Những hình ảnh xoẹt qua kia rốt cuộc là gì?-Lộc Hàm, rốt cuộc là từ đầu đến cuối là do em tự mình đa tình, tự mình yêu anh, bức anh yêu em nên anh mới như thế này, anh mới ròi xa em !P/s : truyện là của tui do tui viết và chỉ được post tại đây và wordpressd (bosuaquocdaniunaiconbackinh.wordpress.com). các bạn có thể mang đi bất cứ đâu nhưng nhớ đẻ cho tui một tiếng thông báo…
Bình thường, sống với một, hay hai người anh chị em đã thấy đủ đau đầu rồi. Nhưng lại có một gia đình đặc biệt này đến những 9 người sống chung với nhau. 9 người, mỗi người đến từ những vùng miền khác nhau trên tổ quốc, mỗi người một vẻ, một cá tính khác nhau, cùng một người chị nhận nuôi về, chỉ có điểm chung duy nhất là sống cùng một căn nhà. Bình thường sống cùng chị nuôi đã đủ loạn, nay người bảo hộ lại còn phải đi công tác thường xuyên hay nữa, chắc cái biệt thự cổ ở gần ngoại ô thành phố cũng sớm sụp thôi. Qua những mẩu chuyện nhỏ bé hàng ngày, cùng thử xem mức độ điên của cái gia đình "thú vị" này nó đến mức nào nào. --------------------------------------------- Author: Yuki Hannah (@Hannah_Thai) & Green Liunius (@GreenLiunius) Cover: Background by Google hình ảnh (Link: http://a8.vietbao.vn/images/vn802/thu-viet-nam/20806702_images1634616_1.jpg) Des by @GreenLiunius Dự án hợp tác đầu tiên về Hetalia OC của hai bạn tác giả, mong mọi người ủng hộ. Chuyện là tuyển tập những mẩu truyện ngắn khác nhau, nên hãy cứ yên tâm đọc nhé :) Yên tâm là không lo nhảy hố đâu mà sợ.…
Văn án:Xuyên qua thành tú tài chi nữ, Trương Thanh Hiểu cho là mình nhân sinh mở ra hẳn là làm ruộng hình thức; trong nháy mắt bị chọn làm thái tử phi, nàng mới tỉnh ngộ tới vận mệnh của mình nguyên lai là cung đấu hình thức; thật vất vả tiếp nhận loại này tam cung lục viện hục hặc với nhau thiết lập, cuối cùng hiện thực nói cho nàng, nàng cầm tới kịch bản nhưng thật ra là ngọt sủng hình thức.Bài này lại tên « hoàng hậu các loại sủng pháp », « chuyên trị hùng hài tử ba trăm sáu mươi lăm kế »Nhìn văn xin chú ý:(1) ôn nhu quan tâm hơi phúc hắc ốm yếu minh quân nam chính X ngoài mềm trong cứng có thể cường thế có thể nũng nịu nữ chính, 1v1(2) nguyên hình Minh Hiếu Tông cùng Trương hoàng hậu, ngọt sủng, gia đình, quyền mưu tổng hợp thường ngàyNội dung nhãn hiệu: Xuyên qua thời không ngọt vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Trương Thanh Hiểu, Chu Hữu Đường ┃ vai phụ: Chu Hậu Chiếu, Trương Diên Linh, Trương Hạc Linh ┃ cái khác: Minh xuyên…
Em đã mất đi anh-người con trai mà em đã rất thương💜Em đã mất đi tình yêu-1 tình yêu mà em nâng niu rất nhiều❤Mất anh...mất đi tình yêu...em đau đớn đến kiệt quệ💔Sao giờ đây hạng phúc lại đắt đỏ và mong manh đến vậy...💦Anh à...em thực sự rất nhớ...rất nhớ anh...🌟Mình xa nhau đủ rồi...về đi anh!🔥…
Tớ sẽ đăng những bản dịch dou của các Artist trên này nha!…
Dù qua muôn trùng khơi, em vẫn đến và chọn yêu anh. ~~~~~Giới thiệu~~~~~Cp chính: BamKhunThể loại: Truyện ngắnTag: OOC, niên hạ công, bối cảnh tháp, ngọt, đội vợ lên đầu là trường sinh bất tử, HE,...@Mọi bản quyền nhân vật đều thuộc về SIU@Tình tiết trong fanfic chỉ là giả tưởng và thuộc về Ewan (The Abyss)Nhận thêm thông tin tại: Fb The Abyss (BamKhun Forever)…
"Anh có biết gì không? Hôm nay trời đẹp quá...", tên nhóc con Chan ngồi thu mình trong lòng Cheol mà nũng nịu nói. Choi Seung Cheol không hiểu sao, khi nghe thấy câu nói quá đỗi tầm thường này lại muốn khóc đến vậy. Anh ôm chặt đứa em nhỏ, anh xoa nhè nhẹ lên mái tóc của Chan. Seung Cheol thì thầm, "Nhưng em có nhìn thấy gì đâu! Hôm nay là ngày mưa."•Một hành trình tìm về mái ấm!⭕️ Old rules:❌ Do not steal my story.❌ Do not comment on things unrelated to my story.❌ Not impersonating me in any form.❤️ Please comment on what you feel / think about my story.❤️ Please join my small column - "Thin mind with Sam".…
Một cơn mưa. Một thanh socola. Một lần tình cờ ở trạm xe buýt.Will và Emily, hai thiếu niên 17 tuổi, gặp nhau ở thị trấn Devon - một nơi lặng như gió và buồn như tuổi mới lớn. Từ những lần gặp tình cờ, họ xây nên một mối gắn bó dịu dàng, mong manh như mùa hè cuối cùng trước khi chia xa.Trong căn nhà gỗ cũ kỹ nơi rìa đồi, họ chạm vào nhau - bằng tay, bằng hơi thở, và bằng những lời thì thầm không ai ngoài họ hiểu. Đó là lần đầu - và có lẽ là lần cuối - khi tình yêu không bị đòi hỏi gì ngoài sự hiện diện tuyệt đối.Sáu năm sau, một cuốn thơ vô danh trong hiệu sách London, một bóng lưng quen ở góc phố Notting Hill, gợi lại điều gì đó từng là tất cả. Không phải để níu kéo, mà để biết rằng tình yêu đầu không biến mất - nó chỉ dừng lại ở một chương nào đó trong đời."Devon" là một bản tình ca ngắn, trong veo, lặng thầm và sâu sắc - dành cho những ai từng yêu, từng mất, và từng sống để kể lại.…
Đời người mà,Ai chẳng có mấy khi mong muốn những thứ thành hiện thực, nửa mộng nửa thực.Hôm nay cầu c-h-ế-t có thể ngày mai vì cười một lần mà cố gắng thêm vài ngày nữa.Những mảnh đời chơi vơi, chẳng bằng ví như lục bình lênh đênh giữa dòng nước lúc cuộn trào lúc yên bình biết bao.Chào mừng bạn đến với những oneshot lúc thì nả 1 cái vào tim bạn lúc thì lại mềm mại xoa dịu như sợ bạn tổn thương.Đây là những mảnh vụn kí ức được nhặt về, lau chùi nâng niu thật nhẹ rồi cùng sửa lại hình dạng cuối cùng mảnh vụn mong muốn nhất.Nửa thật nửa giả, lời đầu là thật lời cuối chính là tiếc nuối của một câu chuyện dở dang còn đó.Lưu ý: Không hợp xin rời đi chớ ở lại nói lời khó nghe. Xin cảm ơn.…
Oikawa Tooru, chúc cậu tiền đồ xán lạn, nghe có vẻ thật chân thành phải không? Nhưng chỉ mỗi bạn biết mình đang nói dối. Bạn là người ít mong anh công thành danh toại nhất trên đời này. Bạn hận không thể thấy anh thất bại thảm hại, tan xương nát thịt, bị thiêu rụi thành tro bụi, hay giống như Sisyphus cứ lặp đi lặp lại việc đẩy tảng đá lên núi trong vô vọng, rồi tảng đá lại lăn xuống. Để rồi anh sẽ quay đầu lại, nhìn thấy bạn, khóc lóc níu kéo bạn, thừa nhận rằng anh đã sai, nói rằng "mãi không hối hận" là sai, bỏ rơi bạn là sai, vứt bỏ tất thảy là sai, là sai, là sai hết.…
Tình đơn phương thật sự rất đẹp nhưng quả thực nó cũng rất đau đớn như những mảnh vỡ pha lê vậy.Người ngoài nhìn vào sẽ thấy nó rất đẹp, những mảnh vỡ pha lê trong suốt, lung linh và thậm chí cả người trong cuộc cũng thế nhưng chỉ họ mới biết cảm giác đau đớn khi mà chạm tay vào từng mảnh vỡ, dù biết bản thân sẽ bị tổn thương nhưng vẫn ngốc nghếch nhặt từng mảnh một rồi nâng niu chúng. Đến khi ta đã vứt bỏ chúng thì tay ta vẫn còn những vết thương như để nhắc ta rằng không nên cố nâng niu một thứ đã làm ta tổn thương một lần nào nữa.…
Không ai có quyền chọn cho mình một thân thế, em cũng vậy, em không có quyền chọn cho mình con đường đi nhuộm đầy máu đỏ ... nhưng chính họ, chính họ ép em đi vào con đường không may này. Khinh bỉ, xem thường, mia mai vì là một cung chủ bóng đêm. Em đã quen rồi. Xin lỗi anh nhưng hạnh phúc đó, em không có. "Cô quá tàn độc rồi" "Tàn độc sao? Vì Tôi là một cung chủ bóng đêm "" Cô nên quay về nơi thuộc về mình "" Phải, Tôi chỉ mãi mãi thuộc về địa cung âm u lạnh lẽo, mãi mãi là một cung chủ bóng đêm tàn độc "" Cô gánh tỵ với hạnh phúc đó sao? "" Ganh tỵ? Thật cười nức. Hạnh phúc đó, Tôi không có "…
Một câu chuyện xưa thăm thẳm mà một mình Trang níu lấy. Lật đi lật lại, chắc nó chỉ có một kết cục mà thôi.…
Tác phẩm thuộc khuôn khổ project 'Bloom of Eros' dành cho Zeuvi…
textfic, lowercase, slice of life tg: syouknh…