Dạ Khúc
Nỗi đau đớn sâu tận cùng, hóa ra chỉ là như vậy mà thôi.…
Tình cảm thuở thiếu thời mấy ai đi được đến hạnh phúc, ấy vậy mà vẫn có những kẻ khờ mãi trầm luân ngây ngốc vào mà tự mình đa tình, dẫu cho chỉ là đơn phương, dẫu cho kẻ tiến người lùi, dẫu cho có thế nào, họ vẫn muốn níu giữ người trong tim. Đây là câu chuyện tình cảm học đường nhẹ nhàng giữa những nhân vật chính của chúng ta. Mỗi người họ có thể có "bạch nguyệt quang" của mình, và cũng có thể là "chu sa chí" của người khác. Chỉ có hai sự lựa chọn, quay đầu, hoặc bước tiếp.…
Hướng dương luôn hướng đến nắng, hướng đến nơi có ánh sáng rực rỡ nhất.Nhưng giờ đây, hướng dương ấy không còn hướng đến nắng nữa mà nó lặng lẽ cúi mặt xuống dần trốn đi cái ánh nắng vốn không thuộc về nó. Ánh nắng kia cũng thế, cũng không còn nhìn thấy bông hướng dương luôn hướng về phía mình. Hai thứ đó đại diện cho hai con người, vốn hướng về nhau nhưng không bền lâu. Tình yêu ấy rực rỡ như nắng nhưng nhanh phai theo thời gian. Tự hỏi hướng dương đó sẽ làm gì khi ánh nắng của nó biến mất? tự hỏi nó sẽ suy nghĩ như nào? và làm gì...? Khi nắng không còn, hướng dương có còn lý do để ngẩng đầu?Còn ánh nắng ấy nó sẽ đi về đâu? nó sẽ ẩn dật hay âm thầm mà theo dõi bông hướng dương mà nó từng nâng niu yêu mến?…
Bước chân qua miền vô định trải dài, ngoảnh đầu níu giữ lấy những gì còn sót lại trước khi tất cả tan biến…
Review: [FANFIC]Tên: Mộng phi yến / DelphiniumsTác giả: Be Quiet Số chương: 45 chương (hoàn)Hiện đại + Cổ trang (đa phần là cổ trang); xuyên không, huyền huyễn, có sủng có ngược ( sủng hay ngược tùy bạn cảm nhận), cường công mỹ thụ ( khúc cuối cường công cường thụ), OE ( hoặc HE tùy bạn cảm nhận) *haha*P/s: tiểu nữ là một người thích hoa ah~ 🌸 Đếm xem tiêủ nữ viết bao nhiêu loài hoa trong đây nào *yêu thương nhắm cơ*…
Văn án:Lúc tuổi còn trẻ trượng phu sủng thiếp diệt thê, vô số đêm, Tô Ngọc Dung nước mắt ẩm ướt trên gối thủ phòng trống.Phu quân trúng gió đổ xuống về sau, nàng cảm thấy mỗi ngày đều là cảnh xuân tươi đẹp hảo thời gian. Nàng xem sự cấy bên trên cái kia chỉ có con mắt có thể động lão gia hỏa, yếu ớt cười một tiếng: "Phu quân, khát sao?"Lão gia hỏa khổ cực trợn to tròng mắt: Ta không được khát! ! Nhưng tiếp theo một cái chớp mắt, cự khổ hoàng liên thủy liền vào miệng.******Trúng gió sau Phong Vu Tu ngày ngày đều muốn chết, tốt thoát đi Tô Ngọc Dung ma chưởng. Nhưng dần dần hắn phát hiện, hắn giống như một chút cũng không hiểu biết mình ở chung nửa đời thê tử, nguyên lai nàng là nhát gan như vậy thích khóc, nũng nịu mệt nhọc.Sét đánh lúc nàng sẽ bị dọa khóc, uống thuốc lúc như đứa trẻ con không chịu há mồm, trên thân có chút điểm không thoải mái, nàng đều đã ủy khuất rơi nước mắt. Hoàn toàn không phải lúc tuổi còn trẻ, cái kia lạnh lùng cay nghiệt làm người ta ghét nàng.Nhưng về sau cái này làm hắn chán ghét nửa đời nữ nhân lại đi trước. Không ai lại lấy cớ đập muỗi đánh hắn bàn tay, cười xấu xa cho hắn ăn cự chua quýt, lúc thương tâm cho hắn uống khổ nhất thuốc đắng, nguyên bản hắn nên cao hứng. Nhưng hắn lại cảm thấy tâm thật không, giường lạnh quá, hắn tốt cô độc...******Lại mở mắt ra, trở lại tân hôn lúc. Tô Ngọc Dung nhìn nam nhân thật cẩn thận bưng lấy nàng bị phỏng tay, khuôn mặt vặn vẹo: "Ngươi làm cái gì?"Phong Vu Tu thật sâu nhìn nàng: "Ngoan, ta cho ngươi thổi một chút, liền h…
Just for you!!!…
MẸ CHỒNG TƯƠNG LAI LÀ CHIẾN THẦN DIỆT TRÀ XANH----- văn án ---ROUND 1:Trong tiệc đính hôn của tôi, em gái mưa của bạn trai tôi - Tô Hiểu Khả - mặc lễ phục giống hệt tôi chạy đến."Anh ơi, em cùng chị ấy, ai xinh đẹp hơn?"Bạn trai tôi - Tô Mộ Bạch - chưa kịp nói gì thì mẹ anh đã trực tiếp hắt ly rượu vang đỏ vào người ả."Hoặc thay đồ ngay lập tức, hoặc cút ngay khỏi đây!"Wow!Mẹ chồng tương lai này của tôi thật uy vũ!Vòng 1: Mẹ chồng thắng!ROUND 3:Tô Hiểu Khả nắm lấy vạt áo của Tô Mộ Bạch, nũng nịu nói liền mấy câu:"Anh ơi, em đói~""Em muốn ăn nhà hàng Tây mà anh từng dẫn em đi ăn đó""Trước kia anh đã nói rằng khi em lớn lên, nếu không ai cưới em thì anh sẽ cưới em mà, anh không nhớ sao?"Ông trời của tôi ơi! Đây cmn là loại trà xanh gì thế?Mẹ Tô không nhanh không chậm xuất đại chiêu:"Vậy ngươi còn nhớ lúc nhỏ ngươi còn đòi cưới Đại Hùng không? Hắn vẫn ở đó, giờ còn muốn gả không?"Tô Mộ Bạch ghé sát vào tai tôi."Đại Hùng là con chó mà gia đình anh nuôi trước đây."!!!! Bái phục!!!Vòng 3: Mẹ chồng thắng!…
📘 VÔ THANH Tôi chết trong im lặng...Và cậu là người duy nhất còn nghe được tiếng tôi.---🌧️ Mô tả truyện:Nguyễn Hoàng Nhật Minh - 24 tuổi, trưởng thành, ổn định, từng nghĩ chỉ cần đủ tốt là sẽ được yêu. Nhưng hôm cậu đem cả thanh xuân ra để tỏ tình với người mình thương suốt bảy năm... lại bị từ chối.Tối hôm ấy, trời mưa. Cậu lái xe trong men rượu và cơn buồn ngủ.Một vụ tai nạn.Một linh hồn bị kẹt lại giữa nhân gian.Một người dần bị lãng quên, không ai nghe, không ai nhìn.Cho đến khi Võ Hữu Duy Khánh, học sinh lớp 12, xuất hiện.Cậu thiếu niên 17 tuổi có đôi mắt lãnh đạm ấy - lại quay đầu giữa đám đông, nhìn thẳng vào cậu và hỏi: "Anh là... người hay ma?"Từ khoảnh khắc đó, mọi thứ thay đổi.---Một người là linh hồn không thể buông.Một người là chàng trai sống trong cô đơn, bị cả thế giới bỏ quên.Hai mảnh đời tưởng chẳng liên quan, va vào nhau - giữa mùa mưa, giữa những "vô thanh" của cuộc sống. Đây không phải là một chuyện tình ồn ào.Đây là một mối duyên lặng lẽ...Nhưng đủ sâu để níu một linh hồn ở lại.---📖 Trích đoạn nhỏ: "Anh chết rồi. Sao vẫn còn cố chấp thế?""Vì... anh chưa từng được ai giữ lại.""Giờ có rồi đấy. Nhưng đừng đợi em mãi. Em còn nhỏ. Em sẽ quên anh.""Không sao. Chỉ cần em từng thấy anh là đủ rồi."🖋️ Lời nhắn từ tác giả :Mình viết "Vô Thanh" không để kể một chuyện tình đẹp, mà để kể về một mảnh linh hồn - từng nghĩ bản thân vô hình - được nhìn thấy, được yêu thương.…
Đứa con đầu lòng nên nâng niu như trứng, các bác đọc vui lòng góp ý nhẹ nhàng cho toai nha T^T200624-?…
Tổng tài lạnh lùng , cắm sừng , trà bông , H+++++ , BOY LOVE , niên hạ , bot dăm , lắm lông…
Đây sẽ là những bước khởi đầu hoàn hoàn mới lạ cho cô gái Thiên Cốt bé nhỏ, ngây ngô, nhí nhảnh, đáng yêu giờ đây mình sẽ xây dựng 1 thiên cốt hoàn toàn mới lạ lạnh lùng bảo thủ, độc ác hơn, quyết đoán hơn so với trước kia.Giới thiệu nhân vật:Hoa thiên Cốt: là 1 cô gái xinh đẹp, lạnh lùng, bảo thủ, quyết đoán, độc ác( có chút xíu ). Cô rất yêu Bạch Tử Hoạ nhưng vì yêu mà hoá hận nó đã biến cô trở thành khác hoàn toàn so với Tiểu Cốt trong sáng của ngày trước.Bạch Tử Hoạ: Đẹp trai, lạnh lùng, nhạt nhẽo, nghiêm túc.Có võ công, và phép thuật siêu phàm. Có tình cảm đặc biệt với hoa thiên cốt.Đông Phương Úc Khanh: vẫn luôn nguôi ngoai lòng thù hận với Bạch Tử Hoạ. Thông minh tinh thông kim cổ, giàu bản lĩnh. Yêu Hoa Thiên Cốt.Diệp Nhã: Là đệ tử Trường Lưu mới nhập môn. Đã thích Bạch Tử Hoạ ngay từ lần gặp đầu tiên luôn muốn trở thành đồ đệ của Bạch Tử Hoạ để đc gần gũi với người. Rất căm hận Hoa Thiên Cốt vì cô luôn giữ vị trí quan trọng trong trái tim Bạch Tử Hoạ.Sát Thiên Mạch: được Thiên Cốt gọi là tỷ tỷ chứ là Nam nhân. Rât yêu thương Thiên Cốt và coi cô như là muội muội ruột luôn muốn bảo vệ, nâng niu.…
Tên tác phẩm: Đừng khóc ở ParisAuthor: MayCategory: tình cảm, lãng mạnRatting: PG-13Status: on-goingSummary: Gặp nhau, là định mệnh.. ..Nhưng đâu phải ai cũng có cái duyênLàm sao để níu giữ một bàn tay, khi mà anh chưa từng nắm lấy em thật chặt?Làm sao có thể tìm thấy anh, khi Paris lại trở nên rộng lớn đến thế?Làm sao có thể yêu, khi chưa một lần được nhìn thấy anh?Là yêu thương kia chối bỏ chúng ta ngay từ khi bắt đầu? Hay tình yêu đã trót bỏ quên em như thể em không còn xứng đáng?Yêu nhau thật đấy..... nhưng đến cuối cùng, liệu có được ở bên nhau.... hay tất cả, lại giống như một vòng tròn. Quay lại từ điểm bắt đầuLink fic: http://forum.zing.vn/fiction/dung-khoc-o-paris/t1330427.html…
lần đầu viết moq MB góp ý nha Tớ xin nghe 😊😊😁😁😁…
" Gặp được anh là điều tôi hối hận nhất, nếu như ngày hôm đó ta không va phải nhau thì cả tôi và anh đều sẽ tốt đẹp hơn lúc này, ít nhất là như vậy..." Cô và anh gặp nhau vào ngày trời mưa tầm tã, cái ngày mà thứ tình cảm của cô dường như chết dần, anh là người duy nhất đưa tay níu giữ cô trong khoảnh khắc tồi tệ ấy, cứ ngỡ chỉ như vậy là đã đủ để bên nhau một đời yên ấm. Nhưng thế giới của anh quá cao quý, cô chính là không thể với tới ánh hào quang ấy....Sau bao sóng gió, cô quyết định rời khỏi anh, rời khỏi vòng tay vững chắc mà cô từng nương tựa, từng coi là cả cuộc đời của mình.. Tự bản thân cố gắng dựng nên cơ đồ riêng, mong muốn một ngày nào đó có thế đối mặt với anh, đối mặt với tình yêu của chính mình một lần và đến mãi mãi về sau...Ngày cô đạt được thành quả của những năm tháng vật lộn với cuộc sống khổ cực đã đến, cô phát hiện cô chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé trong đám tình nhân của anh, chỉ là công cụ giải trí mà anh từng sử dụng... Cô tỉnh ngộ rồi, cô chẳng gặp đúng người đàn ông có thể sánh vai cùng mình đến cuối đời, anh chỉ là người đi ngang qua lúc cô cần nhất, lúc cô yếu mềm nhất, cần người dựa dẫm, cần người chở che.. chỉ vậy thôi.. anh cũng chẳng phải một bông hoa đẹp, không pha tạp chất của cuộc sống, là cô tự mình ảo tưởng, anh cũng chưa bao giờ phủ nhận..…
we were more than friends.khi tình mình chỉ là tình bạn.…
Ta hận ngươi 5 năm ngươi lại khiến ta yêu ngươi 2 năm ngươi hại ta thật khổ. Một nhát kiếm tuyệt mệnh này ta xin nhận,từ đây hai ta trước sau không quen. ta xin lỗi ,ta xin lỗi ngươi đừng đi mà. Những gì ta nợ ngươi cũng đã trả hết rồi giờ chẳng còn gì níu tiết cả. tất cả đã kết thúc rồi…
Người ta vẫn thường nói "Tình đẹp là tình dở dang", mấy ai yêu nhau vào độ tuổi 16-17 mà đi được với nhau lâu dài? Ấy thế mà có khi là do trời thương, biết nếu hai người cứ tiếp tục thì cả hai sẽ đau khổ, nên đã để mối tình lưng chừng ấy vào dĩ vãng mãi mãi để không bị tương lai phá nát thêm nữa. Vậy nên ngày ấy, cả Phong Thiên và Thanh Yên đã chọn dừng lại. Vì một người muốn rời đi, người kia biết rằng níu kéo chỉ làm cả hai thêm tổn thương nên ngậm ngùi chấp nhận. Cứ thế cả hai con người từng dốc hết tâm can, tuổi trẻ non dại, yêu nhau bằng sự vụn về để trưởng thành, hoàn thiện bản thân và đối tốt hơn với người sau.…
🌧️ VĂN ÁN | ĐAM MỸ NGƯỢCTựa đề: Chỉ Còn Vị Ngọt Trong Ký ỨcTác giả: Tương Tư Tưởng Truyện "Chỉ Còn Vị Ngọt Trong Ký Ức", đã đề cập về cuộc tình yêu giữa An Tĩnh và Trì Dã - mang đến sự dịu dàng mà cũng đau thấu.---📖 CHỈ CÒN VỊ NGỌT TRONG KÝ ỨC"Anh từng thích ăn kẹo bạc hà, từng cười mỗi lần em vụng về mở gói kẹo cho anh.Bây giờ anh vẫn còn sống... nhưng chẳng còn nhớ em từng là ai."Em vẫn giữ viên kẹo bạc hà anh thích.Nó tan chậm lắm.Giống như cách em tan chậm trong nỗi đau, khi thấy anh đối xử với em như người dưng.---Và nó là câu chuyện của Một người còn yêu.Một người đã quên.Chỉ còn vị ngọt trong ký ức là chưa tan đi...---Nói về 💔 Một người hy sinh cả thế giới chỉ để níu giữ một cái tên.🕯️ Một người trở về trong trống rỗng, để rồi chẳng biết mình đã từng là cả bầu trời của ai đó. Vậy họ có thể đến với nhau?📖 Đam mỹ ngược, hiện đại, hồi sinh, ký ức, một chiều đau thương - và hành trình đi tìm lại tình yêu từ những mảnh vụn ký ức xưa cũ.--- 💙…