Hero team Hentai
zô là nứng đó…
zô là nứng đó…
Học đường Tình cảm…
My Profile…
tôi viết bài này là cảm xúc thật khi đứng trên lập trường của ^ ^ và tôi chỉ mong những ai đã đọc sẽ có một lối suy nghĩ khác và đồng cảm cho những ai lơ ̃ và đang lầm đường lạc lối .. hãy mở lòng và. cho họ một chỗ đứng một cách ...…
lần đầu làm chuyện còn bỡ ngỡ níu có sai thì mik xin lỗi nha…
đừng khiến tôi yêu anh thêm lần nữa tôi xin anh đó pjm à…
khi một đoạn dây tình bị cắt đứt thì dù có cố gắng đến mấy, nó cũng không thể trở về như lúc trước được.chuyện tình yêu giống như hai người đang giữ lấy một tờ giấy vậy, chỉ cần một người buông tay từ bỏ thì tờ giấy sẽ tự động rũ xuống một bên. và rồi chỉ còn một người níu lấy tờ giấy đó như thể đang cố níu kéo những gì còn sót lại vậy._may_…
VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨCĐoản văn về Haikyuu.Những mẫu dịch nho nhỏ xung quanh các chàng Haikyuu.Các fic/headcanon/pov... có sự đồng ý của tác giả sẽ được note.…
Lãng mạn, hài hước…
đôi tangười lạthân quen rồi lạ...…
Nứng muốn tìm người chat…
Trích từ câu chuyện cùng tên. Phương Ma Kết, cô gái ngây thơ, trong sáng và vô cùng đơn thuần. Vương Kim Ngưu, chàng trai lạnh lùng, biến thái nhưng lại mang vẻ ngoài cực lừa tình. Hai người đến với nhau thuở đầu là niềm vui, nhưng càng về sau càng nhiều nỗi buồn. Liệu họ có đến được với nhau, tình yêu đầu đời đẹp tựa giấc mộng nhưng cũng muôn phần đau đớn, họ sẽ níu giữ được nhau hay sẽ lựa chọn buông tay nhau? Mời mọi người cùng đón đọc (Ma Kết-Kim Ngưu) Mãi yêu nhé chàng trai! Cùng bản chính truyện (8 chòm sao) Mãi yêu nhé chàng trai!_____________________Truyện: (Ma Kết-Kim Ngưu) Mãi yêu nhé chàng trai!Tác giả: DalenaTiến trình: hoànĐộ dài: oneshotLưu ý: không được mang truyện đi đâu khi chưa có sự cho phép của tác giả…
em như cơn mưa mùa hạ, cho dù tôi muốn níu kéo cũng không thể.…
truyện này ra đời vì sự vã otp của sốp…
Năm hai mươi tuổi, cô nhi Diệp Không bỗng được thông báo rằng mình chính là thiên kim thật sự của nhà họ Diệp - danh gia vọng tộc bậc nhất Hoài Xuyên. Nhưng khi trở về, thứ chờ đón cô không phải là một màn đoàn tụ đầy nước mắt, mà là những người thân luôn nâng niu kẻ thế thân trên tận mây xanh, cùng một vị hôn phu tàn tật không ai thèm ngó ngàng.Diệp Không có rất nhiều điều muốn nói.Nhưng trước khi đến đây, viện trưởng đã căn dặn cô hết lần này đến lần khác: "Đừng nói gì cả." Thế nên cô cắn răng, tiếp tục vào vai một cô bé câm quê mùa.Chỉ đến khi được gặp riêng vị hôn phu tàn tật kia và xác nhận rằng mình sẽ không dễ dàng bị đuổi khỏi nhà họ Diệp, cô mới yên tâm cất giọng trong bữa tiệc.Đối với kẻ thế thân vẫn đang được cả nhà họ Diệp coi như bảo bối, cô lạnh nhạt nói:- "Cô đã từng gặp mẹ ruột của mình chưa? Bà ta mắc AIDS, đến tìm tôi vay tiền đấy."Đối với người anh họ vì bảo vệ kẻ thế thân mà thẳng tay tát cô, cô dứt khoát cầm ly rượu ném thẳng qua:- "Anh có tư cách gì mà không nhận tôi? Với cái mặt xấu xí này, tốt nhất anh cũng nên đi xét nghiệm ADN đi, biết đâu cũng chẳng phải con ruột."Đối với bà nội đang ôm ngực, hung dữ mắng chửi cô, cô hờ hững nhếch môi:- "Chưa nuôi tôi lấy một ngày đã bày ra dáng vẻ của người lớn rồi? Trước đây tôi đập viện trưởng đến mức chấn động não mới chịu gọi ông ấy một tiếng 'ông nội'. Bà cũng để tôi đập một lần đi, tôi sẽ nhận bà là bà nội."Cả Hoài Xuyên chấn động!…
Viết Nhạc…
Lần đầu viết còn gì mong mọi ng chỉ bảo…
Thế giới này không dịu dàng chút nào nhỉ?…
Duyên của trời đành để gió cuốn đi…