Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Có sai sót gì hoan hỉ cho tui với ạ!! Warning: Occ rất nặng, siu nặng, Phi logic, tình tiết có thể gây khó chịuGồm những mẫu truyện ngắn liên quan đến các couple [ 7 nguyên tố_BBB]ship tùm lumBlice [ Blaze top, Ice bot ] no switch!! HaliSolHaliCySolThorn ... ý tưởng được tham khảo từ nhiều nguồn, văn phong chưa ổn còn lởm chởm.…
Cô liều mạng bỏ rơi anh còn anh thì sao...... Cứ cố chấp mà níu giữ cô lại..... Giọng anh bá đạo nói : em bỏ tôi đừng có mơ, trừ khi tôi chết thì em mãi là của tôi. Truyện : hiện đại, sủng, ngược, có chút h nha, HE.truyện có sự giúp đỡ của bun ở kênh :@Ldbun0908…
Giá trên trời hôn cưng chìu: lầm gả hàng tỉ lão côngTác giả: Nguyễn đêmVăn án【 kết thúc 】"Gả cho ta, ta cho ngươi hết thảy mong muốn; không lấy chồng, ta sẽ phá hủy của ngươi hết thảy!" Nam nhân khóe môi giơ lên ma quỷ một loại thị huyết tươi cười.Nữ nhân khóe miệng rút trừu, có chút không bình tĩnh : "Thứ sâu xa, thương ấm áp gió ngươi đặc sao cầu hôn có thể hay không có điểm thành ý?"Một ngày nào đó, có người tráng đảm hỏi: "Phong thiếu, ngài mặt làm sao vậy?"Nam nhân vuốt trên mặt dấu răng nhìn về phía bên cạnh nữ nhân, cười đến thích ý: "Tối hôm qua bị tiểu chó mẹ cắn ."Một bên nữ nhân bình tĩnh tiếp nhận nói: "Tiểu cổ, tối hôm nay đem các ngươi gia tiểu công cẩu mượn đến dùng dùng."Nam nhân nháy mắt biến sắc mặt, đứng dậy lôi kéo nữ nhân bước đi.Nữ nhân hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"Nam nhân đáp: "Ngươi cứ nói đi?"Người nào cũng biết thương Tam Thiếu cuồng ngạo lãnh huyết tàn nhẫn, lại đem của nàng nữ nhân nâng niu trong lòng bàn tay đau .Tác phẩm nhãn: tổng tài, phúc hắc, vui mừng oan gia…
"...Hít một hơi thuốc, tôi nhìn lọ thuốc ngủ đã vơi đi nửa trong phòng, rồi nhìn lên bầu trời đêm chỉ có một ánh sao duy nhất, ảo giác mà ngỡ đó là em.Tôi bật cười. Phải rồi, tôi đã lang thang rất lâu ngoài bầu trời này rồi, có lẽ đã đến lúc em nên đến để đưa tôi về nhà rồi nhỉ?Ngôi nhà mà tôi nói, là có tôi và em, cùng với tình yêu của chúng ta..."…
Đây là một bản Pokémon đồng nhân tiểu thuyết! ! !Hoan nghênh đi tới chân thực Pokémon thế giới!Năm ngàn năm cổ quốc văn hóa bắt nguồn xa, dòng chảy dài, bên trong có vô số cường đại Pokémon chấn nhiếp một phương, tất cả tỏa sáng mấy trăm năm.Miếu Long Vương bên cạnh, Trevenant chi sâm phân chia tuyệt địa, nhập giả thập tử vô sinh, có cổ đại trái cây ngọt thơm giòn, chất chứa tạo hóa, nhưng không người có thể lấy.Ngàn năm đại mộ phía dưới, bách thắng chiến tướng Marowak ngủ say cùng đây, ý đồ phục sinh, lại bị một tay "Dê đến" đoạn tuyệt sinh lộ, kéo dài hơi tàn đến nay.Ngàn năm u linh, chức mộng đại yêu, quái chậu rửa mặt cắm, Will-O-Wisp đèn cung đình, địa cung sống quan tài, tử vong phiến đá. . .Phía dưới mặt đất, có rất nhiều làm cho người không tưởng tượng được đồ tốt.…
Sau tất cả những tháng ngày tăm tối ấy, liệu tình yêu giữa em và anh còn có thể tiếp tục? Liệu rằng khoảng cách giữa hai ta có thể rút ngắn lại? Liệu rằng trái tim em đã ngừng băng giá? Liệu rằng những hạnh phúc mong manh còn có thể níu giữ? Hay những tháng ngày vội vã ấy lại phải cần đến một thế giới khác để thực hiện. Một thế giới mà trong đó chỉ có sự tồn tại của Hai ta !Author : Purple Sky Designer : Trila from @Fruit_Team…
Tên truyện : Lỡ mất một đờiTác giả Nguyễn Ai ĐenThể loại : EABO , quân đội , chính trị , chiến tranh , hài hước , ngọt x ngược ,thế giới giả tưởng ,...-----------Chỉ với một cái bánh nướng 20 đồng , có người tình nguyện đem hết chân tâm yêu anh 「 Có nhau là điều may mắn Cớ sao không giữ lấy Lỡ buông tay chẳng thể quay lại Dẫu ai đã từng gây bao nhớ thương Ngàn lần vấn vương 」Năm ấy , Phuwin không biết đã ôm lấy bao nhiêu cái nghiệt ngã khốn khổ , chỉ biết rệu rã bám víu vào chút hi vọng mong manh . Để rồi khi có người mang theo chút nắng đến , cậu liền xem như châu ngọc mà nâng niu . Mối tình chưa nảy mầm liền chết ỉu dưới lớp đất cằn cỗi , để rồi cuối cùng vĩnh viễn chẳng thể tương phùng…
Người ta thường nói: "Gặp được nhau là duyên, đến được với nhau là nợ." Không "nợ" nhau một chữ tình của kiếp trước thì kiếp này chỉ có thể gọi là "có duyên gặp gỡ". Anh với em cũng thế phải không?Chúng ta tình cờ gặp gỡ, tình cờ quen biết, rồi cũng tình cờ xem nhau là tri kỷ. Nhưng chữ "nợ" này, chắc chỉ mình em nợ anh mà thôi...Em ngây thơ, nũng nịu của anh đâu rồi? Tại vì anh làm em thay đổi hay chính anh đây cũng đang thay đổi vì em? Em có thể cho anh biết đâu mới là em thật sự. Trả lời anh đi, cảm xúc trong lòng em như thế nào? Anh chưa từng biết tình yêu đặc biệt ấy. Nên anh không thể nói rõ giữa chúng ta là gì!!! Nhưng tim anh lỡ một nhịp mất rồi._______________________________________…
Có bao nhiêu điều về "tình yêu" mà một người có thể hiểu, họ nhận ra mình phải lòng một người là từ khi nào? Một cơn gió thoảng làm phiến lá vấn vương, đổi bằng một chữ thương dùng cả đời để trảThích - Yêu và Thương là ba điều hoàn toàn khác nhau. Thích là cảm xúc thoáng rung động, khi ta bắt đầu để ý đến từng cử chỉ, hành động của một người. Sự khác biệt làm người ta tò mò, vô thức chú ý và để trong lòng. Yêu là khi ta muốn có họ cạnh bên, muốn bảo vệ và che chở cho đối phương. Trong khi Thương là sự thấu hiểu, đồng cảm và bao dung lẫn nhau sau những vụng dại của tuổi trẻ, để khi mái đầu bạc, mắt nhòe đi vì năm tháng, vẫn có bóng hình người âm thầm tựa đầu vào vai trước hiên nhà. ***Cô bé Khánh Hạ nâng niu những kỷ niệm đang dần phai màu, dùng ký ức dệt nên nỗi nhớ dịu dàng dành cho một người tưởng chừng như đã bước ra khỏi đời mình từ rất lâu. Thời gian tàn phá những triền đồi, làm hoa cỏ úa tàn, vạn vật đổi thay nhưng cũng chính thời gian là mồi nhử cho sự bền bỉ, kiên trì của tình cảm. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, không một lá thư, dường như sự tồn tại của anh cũng chỉ thu nhỏ lại trong ký ức vụn vặt. Thế nhưng cô gái bé nhỏ ấy vẫn âm thầm ghi nhớ qua triền miên năm tháng, mong cầu ngày hai người hội ngộ. Làm thế nào mà câu chuyện tình của họ được diễn ra?Hy vọng bộ truyện "Lưng chừng mộng mơ" của mình có thể mang lại cho bạn đọc những cảm xúc tươi mới, sự bình yên trong tâm hồn và chữa lành về cảm xúc.…
Vạn Hoa cốc nằm trong quần sơn trước nay bị vây trong những vách vừa cao vừa dốc trước nay thoái ẩn không màn thế sự phân tranh . Năm đó Đông Phương Vũ Hiên là một tài nhân hiếm có , cầm kì thi họa không gì không tinh , y thuật cao minh đem người từ Quỷ Môn Quan trở về nổi danh khắp bốn phương. Nhưng y vốn xem thường công danh lợi lộc chỉ mong tìm được nơi yên tĩnh để an nhàn uống rượu ngâm thơ qua ngày , một lần lạc vào nơi này liền cảm mến cảnh sách nơi đây . Không bao lâu sau , liền đến đây quy tụ bằng hữu chung chí hướng lập nên Vạn Hoa Cốc .Vạn Hoa Cốc là nơi phong nguyệt nho nhã thấm thoát cũng đã mấy trăm năm cũng không biết bao nhiêu kì nhân dị sĩ đến đây thưởng ngoạn rồi bị níu kéo dừng chân lại ; cũng không biết bao nhiêu kẻ đã phơi thây ngoài sườn núi vì trót dại đắc tội người Vạn Hoa cốc hay cố ý đột nhập vào đây gây rối.Đối với giang hồ nhuốm máu ngoài kia , Vạn Hoa Cốc là nơi yên tĩnh , ưu nhàn đủ khiến bao anh hùng dừng chân thưởng thức .Nhưng khi nhắc lại chuyện của Vạn Hoa Cốc người ta lại không khỏi nhớ lại chuyện cũ năm đó . Chuyện về nữ đồ đệ của Đông Phương Vũ xinh đẹp tựa hoa tựa ngọc , y thuật cao minh cùng mối tình đầy thăng trầm của nàng .***…
Tác giả: Huỳnh Khải Vệ"Muốn bình yên là phải biết đủ.Đủ yêu thì giữ, đủ buồn thì buông" Trên đời này, tuyệt nhiên cái gì cũng đều có giới hạn.Không ai yêu mãi được một người trong vô vọng. Càng chẳng ai chờ mãi được một bóng lưng vô tình.Thất vọng đủ nhiều, ai rồi cũng sẽ đều phải buông tay.Thế giới vẫn quay, chỉ mình bạn ngồi lại. Ai cũng đang chiến đấu với đủ điều ngoài kia, bạn không thể ôm mãi nỗi đau mà trì hoãn những chuyện khác trong cuộc đời mình được.Vậy nên, bạn à.Đứng dậy, bước đi và sống tiếp.Vì dù bạn có ngồi đó bao lâu nữa, cũng không ai quay trở lại, càng không ai bên cạnh bạn mãi để vực bạn dậy đâu. Tất cả đều chỉ có thể là bạn, chỉ có thể là bạn mới giúp mình đứng lên đượcChuyện tình yêu, suy cho cùng cũng chỉ là một gia vị trong cuộc sống. Có thì đậm đà, nhưng không có thì cũng chẳng sao. Học cách sống nhạt đi một chút không chết ai cả.Hôm nay đủ yêu thì giữ.Ngày mai đủ buồn thì buông.Níu làm gì nếu mình đã đủ thương đau.Tiếc làm gì nếu mình đã chẳng đợi được nhau.Tháng năm vốn dĩ ngắn ngủi, đừng lãng phí thêm thời gian của bạn nữa, đừng để bình yên của mình phụ thuộc vào bất kì ai, đừng vì những thứ không đáng mà tiếp tục va vấp đau lòng.Một chữ buông có thể sẽ chẳng dễ dàng, có thể sẽ mất nhiều thời gian, nhưng rồi bạn sẽ ổn, sẽ thôi đau, sẽ chẳng sao nữa." Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau " - Dành cho bạn - những trái tim đang đi sự yên bình khi đi qua những ngày ngập bão.…
Nếu ngày hôm đó cô không gặp lại cô bạn Sính Đình...Nếu ngày hôm đó cô không gia nhập cuộc chơi của họ...Nếu ngày hôm đó cô không gặp anh...Dù có nghĩ đến bao nhiêu giả thiết đi chăng nữa thì Triệu Tử Mặc cũng không thể quay trở về thời điểm ban đầu, quay trở về lúc cuộc sống của cô không có ba tiếng Giang Tu Nhân. Sớm nếm trải cuộc sống đầy thực tế nên cô gái trẻ Triệu Tử Mặc không còn tin tưởng vào những câu chuyện như Lọ Lem và chàng hoàng tử, không tin vào việc hai con người thuộc hai thế giới khác biệt có thể đến được với nhau. Có lẽ vì suy nghĩ đã ăn sâu vào tiềm thức ấy nên dù trái tim đã rung động trước anh chàng hào hoa Giang Tu Nhân nhưng lý trí vẫn bắt Triệu Tử Mặc phải từ bỏ, bắt cô phải đeo lên chiếc mặt nạ thờ ơ và hờ hững khi đối diện anh. Nhưng cô càng lạnh lùng lại càng khiến anh thêm hứng thú muốn chinh phục. Mối quan hệ của họ như một trò chơi chưa tìm thấy điểm dừng, có lúc nồng nhiệt, có lúc lạnh lùng... Một Giang Tu Nhân hào hoa bạc tình rơi vào tình yêu cũng trở nên hoang mang như bất cứ ai. Anh muốn làm một phép thử, một phép thử khiến cô rời xa anh.Khi anh phát hiện trái tim mình ngập tràn hình bóng cô thì đã muộn. Nếu hối tiếc không thể níu giữ bước chân cô, vậy anh đành dùng mọi thủ đoạn của mình, nếu điều ấy có thể khiến cô quay lại đối diện anh lần nữa...Nghe cuốn nhở :))) thế nên tôi mới bưng lên đây cho con dân cùng đọc chứ tìm nát wt chả thấy ai up, đọc offline cho tiện...…
Năm xưa là chính ai đã buộc vào tay thiếu nữ một sợi chỉ đỏ, thề nguyền rằng nguyện suốt đời suốt kiếp ở bên, mãi mãi không chia lìa?Năm xưa là chính ai ôm ấp trong lòng mộng cảnh đẹp đẽ, thà rằng hồn phi phách tán cũng quyết không tỉnh lại?Danh môn chính phái, bàng môn tà đạo, dù là gì đi chăng nữa, chỉ cần thật lòng yêu, cuối cùng rồi cũng sẽ lưỡng tình tương duyệt, ân ân ái ái một đời."Uyển Nhi, mùa Xuân đến, ta sẽ dắt nàng đi ngắm xuân hoa thu nguyệt, khi Hạ về, ta sẽ cùng nàng cưỡi lên khoái mã Tiểu Hồng, đạp vó ngựa giẫm lên cỏ xanh khắp vùng bình nguyên rộng lớn. Rồi Thu sang, đôi ta sẽ cùng dạo chơi trên cầu Ô Thước, thả đèn hoa đăng, lặng ngắm những vì tinh tú tỏa sáng trên bầu trời kinh thành phồn hoa. Đêm đông buốt giá, ta và nàng sẽ trở về đỉnh Tuyết Vân Sơn, cùng ủ một vò Vạn Mộng túy, chôn dưới gốc bồ liễu ngoài cửa viện Nghinh Uyên. Nàng muốn đi đâu, muốn làm gì, ta sẽ đều theo nàng. Chỉ mong cầu rằng nàng không bỏ lại ta bơ vơ lạc lõng giữa chốn hồng trần cô quạnh.""Ta trước giờ chưa từng phụ nàng, tất cả những điều ta làm, đều là vì nàng, hơn tất cả, là vì trái tim một lòng một dạ si mê người con gái quan trọng nhất đời ta.""Thiếp không còn là Uyển Nhi của chàng, chàng cũng chẳng còn là Lục lang của thiếp. Duyên đôi ta đã cạn, hà tất phải níu giữ để làm khổ đời nhau. Qua đêm nay, ân ái một đời, lời thề nguyền dưới trăng, mãi mãi không phụ bạc, hãy để lại sau lưng, chìm vào dĩ vãng. Ngày mai, khi mặt trời ló rạng lên cánh cung đen tuyền nơi Ám Hà Cung, hai ta sẽ là hai ngư…
"Hoàng huynh của ngươi thực yêu quý ngươi, nhưng bổn vương cũng sẽ không như hắn, hắn quản được quốc gia đại sự nhưng cũng không thể quản được việc trong vương phủ của bổn vương. Nói cho ngươi biết, từ lúc bước chân vào vương phủ, sinh mệnh của ngươi đều thuộc về bổn vương, a, nhưng bất quá ngươi cũng chỉ là vật cho ta chơi đùa mà thôi!"Mở đầu truyện Khí Thiếp Vương Gia là cảnh đượm buồn của nàng công chúa động phòng mà không có tân lang, đằng đẵng nửa tháng nàng còn chưa nhìn thấy mặt chồng, hỏi có tân nương nào, có nỗi buồn nào hơn thế nữa. Dẫu biết rằng đây là truyện tình cảm không thể níu kéo nhưng vẫn phải trách con người sao lại quá vô tình.Tiểu Thiên Tình nàng chỉ là công chúa mong manh, yếu đuối, làm sao chống lại sự tà ác của Âu Dương Thanh Minh đây, hắn của ba tháng trước khi nàng gặp gỡ và nay đã khác xa, đổi tâm, đổi tính và đổi lòng. Liệu nàng và hắn tiếp tục dây dưa mối quan hệ này hay sẽ đi tách đôi.https://utruyen.net/khi-thiep-vuong-gia.406/…