Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngôi nhà ấy dạy cho tôi cách đứng thẳng người và bước đi trong kiêu hãnh.Tình bạn ấy dạy cho tôi cách nâng niu và cảm thông với những nội tâm xung quanh mình.Tình yêu ấy dạy cho tôi cách trân trọng và giữ gìn những điều nhỏ nhặt vô giá nhất...Magnolia là loài mộc lan tưởng chừng như thật bé nhỏ và yếu mềm...Nhưng lại là tiếng nói của sức mạnh và uy quyền mà chỉ riêng bông hoa ấy mới hiểu được...Cuộc đời sinh ra tôi không phải để trở thành một hạt cát vô danh.Cuộc đời cho tôi lựa chọn tồn tại để được ghi dấu vào nó bằng con dấu sắc nét nhất.---30/5/2023---…
"Sắp sửa 30 cả rồi. Em nói đúng! Hãy sống thật với chính bản thân mình. Tôi tôn trọng quyết định đó của em. Mong em sẽ có một đời an nhiên bên cạnh những người mà em yêu quý. Tôi sẽ luôn ở phía sau em, luôn dõi theo em dù cả hai sau này có thế nào đi chăng nữa. Yêu em nhiều lắm! Đó là một sự thật mãi mãi không bao giờ thay đổi. Nếu kiếp này không thành, mong rằng kiếp sau ta sẽ gặp lại nhau. Hứa với tôi, hãy luôn là một Vũ Cát Tường mà tôi từng biết, phải thật hạnh phúc, lạc quan và hãy luôn tươi cười như trước đây, em nhé!"_ Shortfic | Anh luôn ở phía sau em _----------Mượn lời Soobin - nv mà tg muốn tới với Mèo nhất để nói lên hết lòng mình. Dù cho tôi vẫn luôn ủng hộ hết mình những quyết định của chị, vẫn yêu, vẫn thương như lúc trước. Ta đến với chị vì âm nhạc, vì con người. Nhưng có lẽ đâu đó trong tiềm thức, tôi vẫn mong muốn sẽ người nào đó đến bên chị, sẽ ôm lấy thân hình bé nhỏ đó mà nâng niu, mà bảo vệ, mà yêu thương,.. chứ không phải là ngược lại.... Ừ thì cho là tôi có chút bảo thủ, có chút ích kỷ,... Nhưng có lẽ vì quá thương nên chưa thực sự chấp nhận được hết thực tại nàyCâu chuyện này ra đời như một phần nào đó an ủi chính tôi. Vì thế nếu bạn đọc thấy khó chịu hay bất cứ chuyện gì, xin hãy lướt qua. Cảm ơn!(lời nó đầu của tác giả)…
-"Huy ẩu quá, đi thi mà cộng nhầm như thế là mất toi 1 điểm" Thư làm bộ cau có, nhỏ giọng trách tôi.Rõ ràng là bị mắng, nhưng tôi lại thấy tim mình ngọt lạ lùng. Tôi bình tĩnh nghiêng đầu biện minh, thực ra là để ngắm Thư lâu hơn một chút. -"Không phải tớ ẩu đâu, tại tớ cộng thêm nhiều tình cảm quá nên nó rối" ---------------------------Câu chuyện của những cô cậu học trò tuổi mười bảy, mười tám. Là một chút níu kéo của chính mình với những ký ức tuổi xuân tại ngôi trường mà mình đã có những kỷ niệm, những người thân yêu, và cả những rung động đầu đời. Mình viết để được đắm chìm trong bản nhạc ấy một lần nữa. Để một lần nữa lại được làm cô bé chuyên văn, lại có những người bạn, lại được hát dưới bóng nắng sân trường, và lại được thầm thương, trộm nhớ. ^^Đây là một câu truyện mình viết trong suốt 3 năm, từ những trang nhật ký tới những mẩu nhỏ linh tinh. Bản mọi người đọc là phiên bản mình viết năm lớp 12, tổng hợp và chỉnh sửa những trang vụn vặt. Mong mọi người có thể thấy mình ở đâu đó, hoặc chỉ đơn giản là thưởng thức những dòng văn vụng về của Cá thui ạ.Note: - Chương truyện được đặt tên theo bài hát tôi iuu. - Vài chương đầu có thể chậm lê thê vì tôi yêu trường nên tả lắm, bác nào cũng yêu trường như tôi thì đọc kỹ hen.- Bản đầu tiên được viết theo ngôi thứ ba. Nhưng tôi thấy gượng quá, cảm giác như đang kể chuyện của người khác chứ không phải của mình. Rốt cuộc là sau 21 lần sửa thì tôi lại đổi thành ngôi thứ nhất cho khỏi phải gồng. 🤷♀…
Ôi anh ơi! Con tim em tuy không phải là thủy tinh nhưng cũng mong manh tương tự. Em trao anh con tim em vì tin anh sẽ nâng niu trân trọng nó. Nhưng em nào ngờ anh thẳng tay đập nát nó. Không chỉ con tim em vụng vỡ mà cả lòng tin em trao đều đổ vỡ. Em mong chúng ta đừng gặp gỡ nhau thêm một lần nào nữa.Em ơi tôi yêu em là sự thật. Chỉ vì một chút sự kiêu khích mà chính tôi đã gieo nổi buồn vào trái tim em, làm nó đau bằng nỗi day dứt giấu kín và bắt nó đập bằng những phút giây hoang lạc. Tôi chưa từng muốn làm nát nó dù chỉ là một trong số những bông hoa dịu dàng cài trên tóc đen khi em cùng với tôi bước trên con đường của chúng ta. Hãy cho tôi cơ hội gặp lại và để tôi xoa dịu lại trái tim em.....…
Lục Đình Kiêu, vị tổng tài cô độc của Lục Thị, sống trong bóng tối của quá khứ. Trái tim anh đã hóa đá từ ngày Mạc Vãn Lâm, mối tình đầu khắc cốt ghi tâm, ra đi mãi mãi. Cho đến khi anh gặp Lâm Diệc Thần.Diệc Thần, chàng họa sĩ mang đôi mắt biếc sâu thẳm, nụ cười buồn man mác và cả phong thái điềm tĩnh đến lạ lùng, hệt như Vãn Lâm năm xưa. Trong Diệc Thần, Đình Kiêu tìm thấy một huyễn ảnh hoàn hảo của người đã khuất. Anh kéo Diệc Thần vào cuộc sống mình, trao cho cậu mọi sự chiều chuộng, dịu dàng, nhưng tất cả chỉ là sự bù đắp cho khoảng trống của Vãn Lâm.Lâm Diệc Thần, ngây thơ tin vào tình yêu mà Lục Đình Kiêu dành cho mình. Cậu đắm chìm trong sự ấm áp giả tạo ấy, không mảy may nghi ngờ về vị trí "thế thân" của bản thân. Cậu vẽ nên một tương lai màu hồng, nơi cậu và Đình Kiêu sẽ cùng nhau xây đắp hạnh phúc.Nhưng rồi, bức màn che mắt dần bị vén lên. Khi sự thật về thân phận "bản sao" tàn nhẫn được phơi bày, Diệc Thần nhận ra tình yêu của Đình Kiêu chỉ là một vở kịch được dàn dựng cho riêng huyễn ảnh của Vãn Lâm. Trái tim cậu tan vỡ, không còn sức lực để níu giữ một ảo ảnh đã được định sẵn.Liệu tình yêu chân thành của Diệc Thần có đủ sức phá vỡ lớp băng trong trái tim Đình Kiêu, hay cậu sẽ mãi mãi chỉ là một huyễn ảnh đau thương, rồi biến mất không dấu vết như người đã khuất?…
Liên là một du học sinh ở Mỹ đến từ Việt Nam. Vì phân biệt chủng tộc nên cuộc sống của cô ở đây không dễ chịu một chút nào. Cho đến một ngày, cậu ấy xuất hiện... Nhân vật thuộc về Himaruya Hikadez (Hetalia) Tôi chỉ sở hữu cốt truyện. One shot viết lúc bí ý tưởng fic kia và tự nhiên nghĩ ra. Vâng, tặng cho các thím cuồng Star couple (AmeViet)…
Định mệnh!!!! Có phải là định mệnh không? Ngày mùa đông rét buốc, là ngày rất lạnh liệu cô có đủ kiên nhẫn để chờ đợi người không đến......Đây có phải là tình yêu không??!!!! Ngày mùa thu qua, cũng là ngày lạnh giá đến..... Liệu hai người có đủ can đảm, để níu kéo đối phương lại......…
Summary: Thì ra việc níu kéo một kẻ đang chênh vênh với chính mình khó khăn quá đỗi, nên không có mấy ai dám đưa tay ra để cứu người.•Warning: Có nhắc đến yếu tố tự tử; maybe OOC. Truyện chỉ được đăng DUY NHẤT trên wattpad tại acc @sli_mier, bất cứ nơi nào khác reup lại đều là đạo hoặc lậu.…
"tình cảm đúng là thứ mỏng như hoa giấy, nhưng chính vì mỏng nên mới cần được nâng niu, chăm chút, bảo vệ. chính vì mỏng manh, nên mới sợ nó bị hư hại"WARNING: a little oocrecommended music: trust me - nu'est…
Haechan thích Mark, nhưng Mark luôn xem Haechan là cậu em trai nhỏ đáng quý mà nâng niu.Cho đến khi tình cảm rõ ràng, Mark xin lỗi em một câu, Haechan đau lòng lao ra đường lớn.Haechan quên mất Mark Lee rồi...markhyuck.shortfic.end.@pociniwa…
"Hoàng thượng ! Thiếp xin bái kiến Người lần cuối rồi tu ẩn trăm kiếp. Mong rằng không gặp lại, vì biết Người cho đến khi hoa dược ngừng lớn vẫn không khỏi căm ghét tì thiếp. Nếu chàng đã quyết định rời bỏ thiếp thì thiếp cũng không níu giữ. Chỉ mong cầu chàng sống một đời vui vẻ."…
Giữa một thành phố rộng lớn và ồn ào, anh loay hoay đi tìm bản thân mình. Em xuất hiện như một khoảng lặng dịu dàng - không hứa hẹn, không níu giữ - chỉ đủ để anh cảm thấy mình đang tồn tại. Câu chuyện là những khoảnh khắc mộng mơ xen lẫn nhói đau, nơi anh nhận ra có những người đến không để ở lại, mà để khiến ta hiểu rằng ta đã từng cảm nhận rất sâu.…
"Người đi một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Họ đã xa rồi khôn níu lạiLòng thương chưa đã,mến chưa bưa."- Những giọt lệ (Hàn Mặc Tử)"Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!Có nghĩa gì đâu, một buổi chiềuNó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu..."- Vì sao (Xuân Diệu)…
Lấy bối cảnh năm 2023, ca sĩ Jeon Wonwoo đạt được giải thưởng cao quý nhất của nền nghệ thuật nước nhà. Có trong tay gần như tất cả từ tiền tài, danh vọng, sự nổi tiếng, Lee Chan, người yêu hiện tại và cũng là mối tình đầu của Wonwoo, đột ngột buông lời chia tay. Không ồn ào, không gây sự, không níu kéo, Chan dần rời khỏi cuộc đời Wonwoo như chưa hề tồn tại. Liệu... có thể có mở đầu mới cho một mối tình đã kết thúc?_________________•tác phẩm phi lợi nhuận viết bởi @WinterDay1802•…
"Tình yêu của chúng ta như những nét chữ ngày càng nhạt đi.""Con đường mà chúng ta đang đi như hai con đường song song chẳng có điểm giao nhau.""Càng đi càng lạc lối,chẳng thể níu được nữa."…