Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một câu nói có thể khiến thay đổi cả cuộc đời của cậu. Cậu không ngờ bản thân giây phút ấy lại ngu ngơ đi tin một người ngoài mà tổn thương Salazar. Người cậu yêu và người yêu cậu nhất trên đời đã rời đi. Godric lại chạy theo tìm hắn. Được xuyên về quá khứ, cậu quyết tâm chuộc lại mọi lỗi lầm đã gây nên. Cp: Salgod / Salazar x GodricCp phụ: Rowhel / Rowena x Helga,... Cẩn thận nhầm đảng…
[Thiên thần là gì thế nhỉ? Cả ác quỷ nữa? Cô thường hay nhìn nhầm chúng với nhau... Nhưng đã làm sao chứ? Cô là người trần mắt thịt, làm sao nhìn xuyên thấu trái tim kẻ khác, lại còn là một kẻ không phải người?"Cô có một đôi mắt đẹp" - Một ác quỷ dịu dàng đã nói thế."To tròn ngờ nghệch" - Một thiên thần cộc cằn đã nhận xét như vậy.Suy cho cùng, cô vẫn cứ nghe theo lời nói của ác quỷ, đi theo hắn, ở bên hắn, ngỡ hắn là thiên thần của cô.Còn thiên thần, bị bỏ mặc, trở nên bơ vơ mà đâu ai thấu.Ai có biết chăng...Trong những tháng ngày ở trong căn nhà to đẹp của ác quỷ, cô cũng biết nhớ thiên thần..Cô viết thư... Hết bức này tới bức khác...Mà chẳng lần nào gửi đi.Cô không biết cuộc sống còn lại của mình có bao nhiêu ngày, cũng không biết bao giờ gửi những lá thư kia, nhưng vẫn tiếp tục viết...Thế rồi, cô đi...Ác quỷ vô tình tìm thấy lá thư, đau đớn chỉ muốn đem đốt, nhưng cuối cùng vẫn đưa cho thiên thần xem...Cả hai cũng chỉ biết đau khổ...Một người là kẻ mãi không nhận được tình yêu...Một người là kẻ không được chạm vào tình yêu của chính mình...]Nó vốn là một câu chuyện mà ai đó đã viết sai lệch về chúng ta. Em và anh chưa hề như thế, em chưa từng đi cùng người khác, anh thì chưa từng yêu em đến nỗi phải khổ đau, ai kia thì chưa từng xuất hiện trong câu chuyện...Người ta nói:"Bất kể một thiên thần nào cũng có thể không có cánh, nhưng đôi cánh náo cũng phải tựa vào lưng một thiên thần"Cả đời này, anh là thiên thần, còn em là đôi cánh, dẫu vật đổi sao dời cũng phải níu lấy tay anh...…
Trước khi mô tả cho những điều mình sắp viết thì xin dành phần giới thiệu sợ lược về người chắp bút. Mình là một kẻ hay có những trận buồn ngang xương, cứ như đối với người khác sẽ enjoy bữa tiệc và vui vẻ ra về sau ngày sinh nhật của bản thân thì với mình nổi buồn chựt chờ nhảy bổ ra và nhào vào mình một cách ngang xương trớt he. Thường thì trước đây mình chỉ để mặc những trận buồn đó muốn làm gì làm vì mình biết sau đó mọi chuyện cũng đâu vào đó nhưng kể từ hôm nay mình sẽ thu nhặt và nâng niu chúng dù sao đi nữa chúng cũng là phần k thể tách rời với mình. Viết ra để đồng cảm, để cùng nhau gánh vác.…
Collab with: Hoa Rẻ Quat-Iris Domesticca, Violet_Angela, love suicide. ------------- "James, sau này chúng ta sẽ sống sót, sẽ sống để Rose bé bỏng sẽ không bị chịu thiệt thòi." Lily khóc nức nở, dựa đâu vào vai James. Con gái của nàng, Rose bé bỏng đã phải chịu khổ nhiều rồi. "Đúng, Lily ạ. Con của chúng ta là Harry Potter và Rosemary Potter, không phải Harry Potter và em gái của cậu ta." Narcissa Black níu lấy áo Lucius Malfoy, cũng không kiềm chế được cảm xúc của bản thân khi nhìn thấy Lyra yêu dấu của bà lại có kết cục như thế. "Không ngờ rằng con bé phải chịu như thế, bọn ta xin lỗi,bọn ta sẽ cứu con" Hogwart năm 1976, với sự giúp đỡ của thế lực kì lạ, đã dõi theo từng bước chân của thời hậu thế - những đứa con mà họ rứt ruột sinh ra. Những đứa con không bao giờ được Merlin chú ý tới, mà cũng có thể, Merlin chỉ phù hộ Harry Potter, và ngài cũng không có tâm sức để đoái hoài đến những số phận của những đứa trẻ với những bản nhạc trầm. "1976! QUYẾT TÂM THAY ĐỔI TƯƠNG LAI!!!"Truyện được đăng tải trên Noveltoon/Mangatoon và Wattpad.…
Năm tuổi, vì mất lý trí mà đã gây ra một mối hận ngàn năm, trong lúc Thiên Lãnh dành đồ chơi với Tiểu Hàn chẳng may làm sứt trán đối phương.Tiểu Hàn khóc ầm ĩ: "Cậu có biết tớ mà bị sẹo thì chẳng ai chú ý đến tớ nữa không? Tớ sẽ méc bố mẹ cậu cho mà xem..."Thiên Lãnh thấy thế, hoảng hốt dỗ ngọt:"Tiểu Hàn ngoan nào! Đừng méc bố mẹ tớ nhé, cậu muốn tớ làm gì cho cậu cũng được hết!"Tiểu Hàn nghe thấy thế, mắt sáng long lanh:"Hứa nhé! Vậy cậu phải luôn nghe theo lời tớ nói. Ký vào đây đi!"Trên tờ giấy nguệch ngoạc mấy nét chữ trẻ con : Lãnh Lãnh sẽ là của Tiểu Hàn mãi mãi."Thiên Lãnh:"Ờ, ký thì ký!" 20 năm sau, thảm họa xảy ra...Tiểu Hàn hất khuôn mặt xinh đẹp, phất phơ tờ giấy của 20 năm trước, gạt tóc nũng nịu:"Vết sẹo này là do cậu gây ra, còn cái này nữa, cậu phải chịu trách nhiệm!"Thiên Lãnh:"Tớ nhớ hồi đó không để lại sẹo mà, tờ giấy đó không phải trò con nít sao?"Tiểu Hàn:"Ờ thì vết sẹo này do tớ tự gây ra, nhưng giấy trắng mực đen rõ rành rành thế này, sao cậu phải chối. Vậy nên tớ sẽ lấy cậu, cậu là của tớ!"Thiên Lãnh:"..."----------------------------------------------------------------------------------------------------------------Trước giờ toàn thấy Trúc Mã bắt nạt Thanh Mai nên giờ muốn thử ngược lại. Truyện lần đầu viết, thấy được thì cmt hoặc vote ủng hộ tinh thần con Au nha!…
Văn án:Lúc tuổi còn trẻ trượng phu sủng thiếp diệt thê, vô số đêm, Tô Ngọc Dung nước mắt ẩm ướt trên gối thủ phòng trống.Phu quân trúng gió đổ xuống về sau, nàng cảm thấy mỗi ngày đều là cảnh xuân tươi đẹp hảo thời gian. Nàng xem sự cấy bên trên cái kia chỉ có con mắt có thể động lão gia hỏa, yếu ớt cười một tiếng: "Phu quân, khát sao?"Lão gia hỏa khổ cực trợn to tròng mắt: Ta không được khát! ! Nhưng tiếp theo một cái chớp mắt, cự khổ hoàng liên thủy liền vào miệng.******Trúng gió sau Phong Vu Tu ngày ngày đều muốn chết, tốt thoát đi Tô Ngọc Dung ma chưởng. Nhưng dần dần hắn phát hiện, hắn giống như một chút cũng không hiểu biết mình ở chung nửa đời thê tử, nguyên lai nàng là nhát gan như vậy thích khóc, nũng nịu mệt nhọc.Sét đánh lúc nàng sẽ bị dọa khóc, uống thuốc lúc như đứa trẻ con không chịu há mồm, trên thân có chút điểm không thoải mái, nàng đều đã ủy khuất rơi nước mắt. Hoàn toàn không phải lúc tuổi còn trẻ, cái kia lạnh lùng cay nghiệt làm người ta ghét nàng.Nhưng về sau cái này làm hắn chán ghét nửa đời nữ nhân lại đi trước. Không ai lại lấy cớ đập muỗi đánh hắn bàn tay, cười xấu xa cho hắn ăn cự chua quýt, lúc thương tâm cho hắn uống khổ nhất thuốc đắng, nguyên bản hắn nên cao hứng. Nhưng hắn lại cảm thấy tâm thật không, giường lạnh quá, hắn tốt cô độc...******Lại mở mắt ra, trở lại tân hôn lúc. Tô Ngọc Dung nhìn nam nhân thật cẩn thận bưng lấy nàng bị phỏng tay, khuôn mặt vặn vẹo: "Ngươi làm cái gì?"Phong Vu Tu thật sâu nhìn nàng: "Ngoan, ta cho ngươi thổi một chút, liền h…
Tình yêu đến với tôi thật bất ngờ, em biết không?Từ trước tới nay tôi chưa bao giờ tin vào thứ tình yêu mờ ảo đó cả.Nhưng từ khi gặp em, cuộc sống của tôi lúc nào cũng xuất hiện em , trước mặt em tim tôi luôn lỗi nhịp.Mỗi khi thấy em vui đùa cùng người con trai khác tôi thấy rất tức giận, khi thấy ai làm tổn thương em thì tim tôi chợt đau nhói.Liệu đó có phải là yêu không!Tôi cười, cười khi chính bản thân mình bị em thay đổi nhưng khi bên em tôi cảm thấy rất hạnh phúc, rất dễ chịu.Em như viên kẹo ngọt quấn lấy đầu lưỡi tôi khiến tôi không muốn buông ra.Có lẽ, em chính là món quà của thượng đế đã ban tặng cho anh để anh biết thế nào là tình yêu.Phải, để tới được vạch hồng đó chúng ta phải trải qua bao chông gai, nếm đủ thứ vị:chua có, ngọt có, mặn đắng có....Nhưng không sao cả, mỗi lần như vậy anh lại càng yêu em, càng nâng niu quý trọng em hơn.Em là tất cả đối với anh.Anh.....Sẽ mãi yêu em.Nhóc ạ!…
cô là đại tiểu thư của 1 gia đình danh giáhắn là vương tử của 1 tập đoàn lớn nhất thế giới định mệnh cho cô gặp hắncô đã yêu hắn .......nhưng đáp lại tình yêu đó ......là những lần lạnh lùng của hắn đói vs côkết hôn vs hắn chỉ là sắp đặt, hắn ko yêu cô. Cô cũng biết nhưng vẫn cố níu giữnhiều lần hắn đánh cô, mắng cô nhưng cô vẫn nhịnrồi hắn dẫn theo 1 cô gái khác về nhà và đuổi cô đi hắn nói: ''Nếu cô muốn tôi hạnh phúc , hãy biến khỏi nhà này''cô chấp nhận, vì người mik yêu mà ra đi, là cô tự đi nhưng sao giọt nước mắt cứ lăn xuốngrồi cô bị tai nạn xe khi đi trên đường. cô ko qua khỏi được cơn nguy kịch, cô ra đi một cách nặng nề, ko có hắn ở bên.cô đi rồi, chẳng phải đây là điều mà hắn muốn sao. vậy mà hắn lại ân hận hận rồi lại đau. Hận chính bản thân miktrước khi đi cô đã nói :"nế ra đi là hạnh phúc......"mún bít thì đọc tiếp nha:)…
"Một chén rượu xuân đổi lấy một giọt huyết lệMột tấm chân tình đổi lại toàn là bi thương" Khương Bảo Doanh vốn đích nữ của phủ thừa tướng được sủng ái nhất, thân phận cao quý vô cùng. Tuy là vậy, lại có sở thích ngao du thiên hạ thưởng thức mỹ quan. Trong một lần vô tình, nàng mất trí, lại trở thành vương phi của An Vương Lý Túc Trạch canh giữ biên cương.Hắn là người lạnh lùng , trầm mặc đôi chút kiêu ngạo. Dung mạo anh tuấn tiêu sái như Trích Tiên. Hắn cứu mạng nàng, cưu mang khi nàng gặp hoạn nạn.Ban đầu chỉ là cảm kích, về sau gói gọn mà trao trọn tấm chân tình. Tưởng rằng, mãi mãi sẽ mặn nồng. Nhưng mọi chuyện lại chẳng đơn thuần như vậy.Hoá ra mọi chuyện đều là trò lừa, một vở kịch dối trá.Từ đầu đến cuối nàng chỉ là một con cờ bị lợi dụng nhưng chẳng thể nào thoát ra cái gọi là vòng xoáy ái tình với người chơi cờ. Thật là nực cười!Nàng cười lạt, khốn khổ nhìn hắn trong ánh mắt chất chứa gánh nặng , tình cảm đan xen. Ly rượu buông lơi ,chẳng thể níu kéo được nữa,vỡ tan ra. Dứt khoát, kiên định mà nói :" Bệ hạ! Ngài làm hoàng đế của ngài, ta làm hoàng hậu của ta. Chúng ta tương kính như tân "…
Bên dưới những tầng mây đen, phía sau những bức tường lạnh lẽo, là một thung lũng bị thế giới lãng quên, nơi ánh mặt trời không thể chiếu tới.Ở nơi ấy, mưa rơi triền miên như lời nguyền, con người mục ruỗng trong những căn nhà ẩm thấp, cùng những bí mật rỉ máu dưới nền đá mục nát. Lucien - một thanh niên sống ngày qua ngày một cách tẻ nhạt, không ngừng đặt câu hỏi về sự tồn tại của bản thân. Sống cùng với cậu là một người em gái, cũng chính là lý do duy nhất níu cậu lại với thế giới này.Nhưng ánh sáng mong manh ấy cũng dần bị kéo vào vòng xoáy của sự thật và sự lựa chọn. Khi thế giới xung quanh bắt đầu chao đảo, Lucien buộc phải bước vào hành trình truy tìm ý nghĩa tồn tại giữa gọng kìm của sự hy sinh và sự chuộc lỗi.Và rồi, câu chuyện bắt đầu - câu chuyện của những kẻ không muốn trở thành anh hùng."A Song of Blossoms and Thorns" hay "Khúc Ca của Hoa và Gai" là một cuộc hành trình dằn xé giữa hy vọng và nỗi đau như những đóa hoa rực rỡ nhưng đầy gai nhọn.…
Daruizen đã chết. Kể từ khi bị đánh bại và thanh tẩy, ý thức mơ hồ của gã hoàn toàn không còn tồn tại trên cõi đời.Nhưng khi mở mắt ra, gã lại thấy mình đang lơ lửng giữa không trung, mang hình hài một làn khói mỏng manh yếu ớt và được nâng niu bởi đôi bàn tay ấm áp.Người đó ngạc nhiên, cảm thấy thích thú khi nhận ra gã có ý thức.Gã mơ màng, lựa chọn đi theo người đó hòng tìm kiếm câu trả lời về sự tồn tại của mình.Nếu như được sinh ra từ căn nguyên của thảm hoạ, là hiện thân của thứ tai ương cần phải bị diệt trừ, không được phép tồn tại... Vậy tại sao gã lại xuất hiện? Chẳng phải cuối cùng mọi thứ đều sẽ quy về hư vô hay sao?Daruizen tự hỏi rất lâu, cho tới khi phải đối mặt với kẻ từng khước từ lời cầu xin hèn mọn và thảm hại của mình."Tôi không cần biết cậu là ác quỷ hay thiên địch của nhân loại. Với tôi, cậu là người vô cùng quan trọng. Vậy nên..."Vì một ai đó, ác ma cũng có thể nở nụ cười dịu dàng.Lưu ý: Darunodo là NOTP của tui, fic này có xuất hiện OC x char và những tình tiết gây khó chịu tới người ship cp đó. Cảnh báo trước không lại có người hỏi.…
Sau khi chết ta đi về đâu? Chết thật đáng sợ! Nhưng “Bước qua Thế giới” chắc chắn sẽ mang lại một góc nhìn khác. Bắt đầu từ một cô gái khi vừa cánh cửa đầu của chặng cuối đoạn đường, lại gặp một chàng trai. Và chính người bí ẩn này sẽ mang lại cho cô rất nhiều phiền toái. Càng đẩy ra thì càng tiến tới, đến khi thật sự đã hết hi vọng, buông tay thì cô lại nhận ra tình cảm của mình. Níu kéo thật sự đã muộn? Chàng trai đó có chấp nhận không? Thật sự, người ta sợ nhất là gì khi chết? Đau đớn? Tuyệt vọng? Hay cô đơn? Họ sẽ gặp rắc rối dài dài lắm đây, khi thế giới phản đối tình cảm này! Từ bỏ? Chắc không? Tiếp tục? Chắc không? Qua khỏi thế giới này, điều gì sẽ chờ họ? Các bạn chờ đọc nhá!!!!!…
Bạch Di Dương là thiên kim duy nhất của Bạch gia, sau khi về nước lại vừa hay biết được tập đoàn mà ba mình nửa đời gây dựng sắp sửa phá sản. Người duy nhất giúp được Bạch gia lúc này chính là Thượng Khải Trạch. Tuy nhiên hắn đưa ra điều kiện rằng cô phải gả cho hắn.Đứng trước gia đình và hạnh phúc của bản thân, cô đã chọn gia đình, chấp thuận lấy hắn làm chồng. Sau khi bước chân Thượng gia, Bạch Di Dương cứ ngỡ đời mình đã chấm dứt, bao nhiêu mơ ước về tương lai tươi đẹp vỡ vụn thành trăm mảnh. Ấy vậy mà Thượng Khải Trạch lại xem cô như báu vật, hết sức nâng niu, sủng ái tận trời. Cô vì thế cũng dần dần mở lòng với hắn, cùng hắn trải qua muôn vàn thử thách. Liệu rằng họ sẽ được hạnh phúc bên nhau?…
"Anh nguyện bên em cả một đời."Dù em có phải ra đi ở cái tuổi trẻ trung và mãn nguyện như thế này, thì anh vẫn không nhắm mắt bỏ em lại phía sau, để đi cùng em tới một thế giới mới. Anh luôn hiểu rằng trong khoảnh khắc này là đớn đau, nhưng anh vẫn muốn níu lấy em về phía anh, để được bên cạnh em lâu hơn chút nữa.Bệnh tật làm em đau đến chết đi, thì khi cách xa em cả một thế giới, anh lại càng đau mà chẳng thể chết.Anh sẽ sống vì chính mình, vì những điều anh vẫn muốn làm, và sống cả phần đời của người anh thương."Anh yêu em."Và anh chẳng bước tiếp cùng ai nữa.…
Nó-Linh được sống trong sung túc từ bé, gia đình nó đã từng rất hạnh phúc, sống trong nhung lụa như vậy hẳn là bao người trong chúng ta cũng từng ao ước. Nó được cưng chiều, nâng niu như "bảo vật" nhưng đâu thể cứ nhìn bên ngoài mà đánh giá được. Phải được tận mắt nhìn thấy, tận tay cảm nhận, tận tai thấu cảm thì mới hiểu được phần nào đau đớn trong nó... Đâu phải "bảo vật" lúc nào cũng đẹp và lấp lánh... mấy ai biết được sâu trong trái tim nó đang rỉ máu? Anh-Minh người bạn luôn bên nó nhưng rồi sau bao năm gặp lại... liệu trái tim trân thành và ấm áp của anh có đủ để khỏa lấp nỗi đau trong quá khứ của nó?…
Một câu chuyện nhỏ với mỗi chap ngắn kể về thường ngày của bé bi nhà tụi mình.Hì, truyện này viết ra là để yêu thương, là để sủng Kamui như nhà nghệ thuật nâng niu, ôm ấp tác phẩm đã dành hết bao tâm huyết của cuộc đời để tạo ra.Kamui là để yêu thương, là viên đá quý sáng trong lung linh mang vẻ đẹp vô giá được tụi mình ôm ấp trong lòng, là chiếc thìa vàng luôn được trưng ở nơi đẹp nhất trong chiếc tủ gỗ xa hoa nhất, là vị thần nhỏ bé xinh xinh được tạo ra để cứu rỗi muôn loài.Vậy nên ai không thích Kamui thì xin hãy bấm lấy chữ X nhỏ mang màu đỏ sậm xinh xinh trên góc hay bấm vào dấu ngoặc quay lại đen đen nho nhỏ trên kia.Ai dám vào truyện rồi xúc phạm bé bi của tụi mình là cắn ó. Áu áu.…
Giá như em có thể quay ngược lại thời gian để có thể níu lấy tay anh, bảo vệ anh... Nhưng... em biết đó chỉ có thể và sẽ mãi mãi là "giá như" mà thôi.Đau, nên em chỉ có thể hồi tưởng lại kí ức, kỉ niệm của hạ chúng mình- những kỉ niệm thanh xuân tuyệt vời và thuần khiết(LƯU Ý ✅ : có nhắc đến việc tâm lí bất ổn và tự làm hại bản thân, có nhắc đến máu me. XIN HÃY CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC)…
- Đăng dần những oneshot cũ và mới đang viết, đăng ngẫu hứng, thời gian của oneshots cũ sẽ để cuối mỗi bài.- Tất cả chỉ là hư cấu. Hoàn toàn không liên quan đến người thật.- CP: Nhiều CP, nhưng main vẫn là Takaki (bottom)…
"Cậu...đã từng thích tôi chưa?""Này! Tôi thích cậu!"Một câu nói, một ánh nhìn, nhưng lại là một bầu trời thanh xuân tươi đẹp, nơi mà chúng ta có nhau. Những lời nói đùa hài hước, những ánh mắt thân quen, những câu chuyện dở khóc dở cười và cả những rung động đầu đời. Đó đều là những hồi ức đáng nhớ của họ, là thứ mà họ nâng niu, trân trọng trong lòng.-------Tên truyện: 12 𝓒𝓱ò𝓶 𝓢𝓪𝓸 𝓥à 𝓛ớ𝓹 𝓗ọ𝓬 9𝓐3Tác giả: Lăng NguyệtThể loại: Thanh xuân vườn trườngNữ: Bạch Dương, Kim Ngưu, Song Tử, Sư Tử, Thiên Bình, Bảo BìnhNam: Cự Giải, Xử Nữ, Thiên Yết, Nhân Mã, Ma Kết, Song Ngư…
Tên truyện: Tổng Tài Xin Đừng Yêu EmTác giả : PIMMThể loại: 18+, H nhẹ nhàng không thô, ngôn tình.Ngày sáng tác: 28/10/2025Tình trạng: Đang sáng tácLưu Trạch Đông, 37 tuổi chủ tịch của một tập đoàn Lưu Thị giàu nhất châu Á, sở hữu vẻ ngoài điển trai, tiền bạc không phải là vấn đề, theo đuổi một nữ cường Lục Nhi, chiếm hữu, độc đoán là từ để miêu tả Trạch Đông.PIMM: Vô cùng cảm kích khi các bạn đọc và đón nhận, mọi thắc mắc xin vui lòng đề xuất chỉnh sửa ở bình luận truyện, cảm ơn tất cả các bạn.…