yoonbwi | nothing like us
you're the ketchup for my fries…
you're the ketchup for my fries…
Trương Quỳnh Anh là nhân vật chính trong câu truyện này. Kể về hành trình tìm người thay thế bản thân để chăm sóc cô gái Phạm Thảo Ngọc. Quỳnh Anh năm nay 26 tuổi còn ngọc 25 hai người bên nhau 8 năm nhưng những năm gần đây hai người thường xuyên cãi nhau. Nhưng Quỳnh Anh vẫn cố gắng níu kéo mối quan hệ này nhiều lần cô đã có suy nghĩ tự tử nhưng nghĩ đến Ngọc nên lại thôi để rồi hôm nọ trên đường đi đến phòng khám của bác sĩ tâm lý thì bị xe tông mà hay sao hôm ấy chính là kỷ niệm 8 năm bên nhau ...Ý kiến từ một người xa lạ: đừng tin tác giả:)))…
Trịnh Thanh và Nguyễn Nhiên lớn lên cùng một con hẻm nhỏ, nơi nắng hè rơi đầy trên những năm tháng không thể quay lại. Một người quen với việc che chở, một người quen với việc chịu đựng và giấu đi những cơn đau của mình.Giữa bệnh tật, im lặng và những tình cảm không dám gọi tên, họ vô tình làm tổn thương nhau bằng chính sự quan tâm vụng về nhất. Chỉ đến khi khoảng cách xuất hiện, Thanh mới hiểu: có những người không rời đi ngay, họ chỉ lặng lẽ học cách không cần mình nữa.Nắng ở cuối mùa là một câu chuyện chậm rãi về mất mát, nhận ra và chữa lành - về việc học cách đối diện với nỗi sợ, nói ra những điều chưa kịp nói, và ôm lấy nhau không phải để níu kéo, mà để cùng bước tiếp.Bởi đôi khi, ánh nắng cuối mùa không phải để chia tay, mà để sưởi ấm lần cuối trước khi ta đủ dũng cảm yêu một cách trọn vẹn…
LƯU Ý : Truyện do tác giả dùng hết chất xám, công sức, mồ hôi viết ra, yêu cầu KHÔNG copy nội dung, re-up nếu không dẫn link ghi rõ tên tác giả.Tình trạng: Đang mở hốCô gái cẩn thận cầm bao thư được làm cẩn thận trên tay, nâng niu lật từng trang giấy, đầu ngón tay đôi lúc khẽ rung lo sợ bản thân không cẩn thận làm rách hay dơ mất "báu vật nhỏ" này.Cô càng đọc, càng thấy ấm lòng, nhưng đồng thời lại cảm thấy tủi thân, buồn bực và khó chịu chậm rãi bao phủ cô gái nhỏ. Chuyển hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, tầng mây trắng bồng bềnh như bông, thật giống mái tóc cậu ấy...Nền trời ban sáng sắc xanh làm con người ta thứ thái nhẹ nhàng, đáng lẽ nên khiến cô thấy dễ chịu hơn. Vậy vì sao, lồng ngực lại cứ co thắt mãi...Cô nhớ về gì chứ...cả cô và cậu ấy, một sự nhất định?-----------------------------Truyện thiên về học đường, pha viễn tưởng có yếu tố ma cà rồng. Cốt truyện nói về cuộc sống, tâm lý nữ chính, suy nghĩ và hành động của các nhân vật có thể không phù hợp tam quan. Có ném gì xin nhẹ tay, tác giả cũng là người cần được nâng niu.…
-shortfic-lowercase-món quà cám ơn các cậu đã luôn ủng hộ tớ trong thời gian qua, cũng như là quả oneshot níu giữ tớ lại với nơi này. thời gian qua tớ đã bỏ bê watt và fic của mình rất nhiều, một phần vì năm cuối cấp, một phần vì samhoon cũng không còn được mọi người ủng hộ nhiều như trước. mặc dù hai chuyện này không ảnh hưởng đến việc tớ vẫn ship, vẫn thương hai anh em nhưng nó ít nhiều làm tớ nhục chí, không ít lần tớ định drop tất cả, closed, rest nhưng cuối cùng tớ vẫn không làm vậy. đó cũng nhờ các cậu, dù ít, dù nhiều, các cậu vẫn ủng hộ tớ, vẫn ủng hộ yêu thương samhoon. cám ơn các cậu vì điều đó.-cám ơn gao, mứt, sữa, lu, pháo, chị diệp, cám ơn tất cả mọi người - dù có còn thân với mình hay không - đã là bạn của mình dù chúng ta có thể người nam kẻ bắc đi chăng nữa.-imNCKK1997 (dyadecho)…
Ai cũng biết PHAN gia là gia tộc cổ xưa từ thời đường là gia đình có quyền lực,có tiếng nói lớn trong giới chính trị (quân đội) và kinh doanh đứng đầu, thành phố A ai cũng phải nể tám phần ,nghe nói PHan gia có hai người con trai tài giỏi ....và hai cô công chúa sinh đôi họ đều rất xinh đẹp sắc đẹp khiến người khác nhìn vào một lần đều không thể rời mắt đều đáng nói hơn là trên người cả hai đều có mùi hương đặc biệt từ khi được sinh ra đã có ,tính cách hai người lại không hề giống nhau ,từ nhỏ hai cô gái được mọi người nâng niu sủng ái trong lòng bàn tay mà lớn lên ,nhưng rồi định mệnh đưa đẩy sóng gió ập đến hạnh phúc, đau khổ , dằn vặt, đâu mới là bình yên.. Gtnv: cô :phan uyển thy 20 tuổi xinh đẹp sắc sảo dịu dàng, ôn nhu, khi cười lộ ra má lúm đồng tiền xinh đẹp ,cầm kì thư họa đều giỏi cưng chiều em gái Nàng : phan uyển như 20 tuổi xinh đẹp sắc sảo như chị gái, lạnh lùng ít nói giỏi võ không thích người khác chạm vào mình trừ chị gái, trên mắt phải có mục ruồi lệ khác với cô không có má lúm đồng tiềnlun yêu thương chị mình…
Nắng đọng ngoài bụi tre, có con chuồn chuồn bay chấp chới. Chuồn hỏi trời nắng cao hay thấp để nó biết đường bay. Trời nhìn chuồn cười mà không nói, chuồn lắc đầu vì nó vẫn bay. Như thể số phận của mỗi người, họ nhìn nhau than khổ, than cực, nhưng sao thì họ vẫn sống. Nhưng nhiều khi ta có cảm giác, nếu tuyệt vọng tột cùng, nếu tay mỏi nhừ bởi phải níu kéo thế gian, nếu cuộc đời quá ngắn bởi mãi phải mò hạnh phúc vì sao không thử buông tay? Cảm giác rơi sẽ như thế nào? Trước khi chết liệu có được vui? Những câu hỏi cứ ám ảnh mãi để người thử chết một lần. ------design be me…
Sau khi thành công chuyến đi vũ trụ, Sakamoto quay về lại Nhật Bản và đi học lại cùng với bạn bè nhưng cậu đã quay lại với tư cách cậu phải là quản gia của một cô bé năm nhất vừa nhập học-Miyanagi Rikuto.Câu chuyện vui buồn lẫn lộn của tháng năm bắt đầu năm hai của Sakamoto sẽ đối phó ra sao với cô chủ nhỏ này. Vui lòng đón xem…
- Couple : MiTake - Warning : OCC , cảnh báo ngược Take ಥ‿ಥ (iu Take lắm nhưng mà máu viết ngược khum cho phép tôi viết ngọt...)- Đây là bộ đầu tiên tôi viết trên Wattpad, sẽ có nhiều sai sót mong được chiếu cố nhiều hơn. ...."Em sinh ra là một sai lầm..."- Em luôn cho là vậy bởi cuộc sống của em chỉ vỏn vẹn một màu xám xịt.- Có lẽ em thống khổ nên mọi thứ trong mắt em đều hóa thành bi thương.- Takemichi em tự hỏi em rốt cuộc sống vì cái gì?là thứ gì níu kéo lấy em ở nơi trần gian vốn chỉ có đau thương và tuyệt vọng?…
Kẻ bị đày tới Âm phủ nơi Hades và PersephoneHỗn hợp, tạm nham, viết theo tùy tâm trạng.…
Các chúa thần của thế giới đen - Phần 1Một vị bác sĩ mang mối tình sâu nặng suốt 10 năm , nhẹ nhàng và nâng niu mối tình ấy. Thay vì cảm giác ấm áp của sự che chở , người con gái lại cảm thấy ãm đạm và sợ hãi trong vòng tay anh . Một con người đáng sợ hơn cả ai hết , chính vì thế họ tôn anh là Tây Thần .-Nếu 10 năm về trước , chị đã không phạm sai lầm với em ... chúng ta đã không thành như vậy...-Có hay không , chị với em vẫn sẽ thành như vậy...…
8/8/2024Tính đến nay thì cũng đã 3 năm lập box Bé Tôn Gay. Cũng đã có rất nhiền kỷ niệm mà tất cả những thành viên sáng lập dựng nên. Nơi gặp nhau là mạng xã hội nhưng tình bạn là thật. Tôi biết sớm muộn gì cũng rã nhưng bằng mọi cách, tôi sẽ cố níu kéo được cái tình bạn mà chúng tôi xem là vô giá. Dù không thể gặp nhau, dù có thể biết mặc nhau hoặc không nhưng mà tôi sẽ không có lý do nào để bỏ các cậu. Bây giờ sẽ là những câu chuyện do các mem của box tạo nên mặc dù nó có là tưởng tượng. Từ những chuyện chia rẽ tình bạn, lục đục nội bộ cho đến những cuộc vui, cảm xúc thăng hoa khi chiến thắng 1 war hoặc những lần nhục nhã vì thua. Có lẽ tôi nên nhường chỗ cho các đấng trong lòng tôi tỏa sáng rồi!! #YVy…
Vì đợi chờ quá lâu mà bộ này vẫn chưa hoàn, nên ta đành edit tiếp, mỗi chương của nó edit ra cũng phải hơn 2k words. Cập nhập chap mới nhất tại: https://vick12769.wordpress.com/THỈNH CÁC VỊ MANG ĐI ĐÂU HÃY GHI RÕ CREDITThể loại: cổ trang, huyền huyễn,nhất thụ tứ công, đại thúc thụ, phần đầu là ngược tâm, ngược thân, phần sau kết thúc viên mãn, cường công, nữ vương thụ, HE.VĂN ÁN: Bạch Thanh, dung nhan bị huỷ , nam nhân 34 tuổi vậy mà lại bị chính thái tử Dạ Quốc cầu hôn. Bạch Nham buông tay để rồi hối hận. Dạ Tình Túy vốn chỉ muốn lợi dụng Bạch Thanh, nhưng lại đem lòng yêu say đắm. Trải qua thất tình mới có thể vô ưu, chuyện ba nghìn năm trước cũng đến lúc kết thúc (trích của bạn Chobi bên vnsharing).Còn có 2 bạn công khác là Vô Qua và Thú Vương. Ta cảm thấy câu này rất thích hợp để mô tả tình cảm của bạn thú vương dành cho Bạch Thanh: "chỉ có thể đứng bên người mình yêu, yên lặng mà trả giá, lẳng lặng chờ đợi, không hy vọng xa vời, cũng không khẩn cầu để có được tình yêu. Dù biết rằng mọi thứ sẽ không có kết quả, nhưng vẫn chấp mê, để cuối cùng chỉ còn lại chút ký ức tốt đẹp..." Si tình Bạch Thanh suốt mấy ngàn năm, rốt cuộc....hắc hắc hắc, các bạn chờ xem đi rùi sẽ bít.Vô Qua là sư đệ của bạn thụ, được bạn thụ nhặt về nuôi, sau này đem lòng yêu bạn thụ. Nhưng cũng chỉ lẳng lặng đứng nhìn bạn thụ liếc mắt đưa tình, chàng chàng thiếp thiếp với người đàn ông khác. Sau đó thì vì tu luyện tẩu hỏa nhập ma, tiến vào ma đạo, thần không ra thần, ma cũng chả phải ma, nên mới bị bạn thụ phon…
I met the girl under full-bloomed cherry blossom, and my fate has begun to change...Kousei, một thần đồng piano vứt bỏ âm nhạc sau cái chết của người mẹ yêu quý. Cậu sống trong tuyệt vọng cho đến khi gặp Kaori, một violinist ngẫu hứng, tràn đầy niềm tin vào sức mạnh của âm nhạc.Câu chuyện của họ, hòa trong không gian của những điệu nhạc du dương, sẽ có kết thúc ra sao? Liệu họ có nhận ra được hạnh phúc, khi những đau đớn vẫn còn hiện diện?Đây là lần đầu tiên mình viết truyện, nên khó tránh khỏi những sai sót trong câu cú hay ngữ pháp, mình mọi người thông cảm và góp ý cho mình. Truyện được lấy cảm hứng từ một anime mình rất thích "Shigatsu wa Kimi no Uso". Mình không sở hữu nhân vật hay cốt truyện, chỉ đơn thuần muốn diễn tả câu chuyện của những nhân vật mình yêu thích qua một cách khác, mong mọi người ủng hộ."Này, tớ hỏi cậu chuyện này được không?""Cậu sao thế? Chuyện gì?""Nếu một ngày tớ không còn ở đây,...liệu cậu có nhớ tớ không?"Tôi gặp một cô gái dưới tán hoa anh đào nở rộ, và định mệnh của tôi bắt đầu đổi thay...…
Truyện: Thời Hạn Yêu Thương.Author: Trầm Tuyết Giai Thể loại: hiện đại, nữ cường,... Cô là Giang Nhược Mỹ, một người con gái mạnh mẽ. Dù vậy cô lại như chiếc gương thủy tinh, thể hiện ra biết bao nhiều tình cảm nhưng đổi lại là những vết nứt không thể chữa lành. Ngày qua ngày những vết thương chồng chất lên nhau. Bỗng một ngày khi đã đạt đến giới hạn chịu đựng, chiếc gương vỡ tan ra từng mảnh nhỏ. Cũng như trái tim cô giờ đây đã vỡ vụn, sẽ chẳng còn cánh cửa nào cho bất kì một ai bước vào thế giới nhỏ bé ấy nữa. Một khi gương đã vỡ nát rồi thì không thể nào lành lại được. Trừ khi đem nó đi nung chảy ra, tôi luyện nó thành một chiếc gương mới. Nếu thành một chiếc gương mới, cuộc sống cũng sẽ khác đi, cô sẽ làm lại cuộc đời của mình. Sẽ chẳng yêu anh một cách mù quáng rồi lại làm tim mình tan vỡ như những mảnh gương. Trái tim này đã chết, chiếc gương này đã vỡ. Liệu ai có thể cứu rỗi trái tim nhỏ bé này và nâng niu lấy chiếc gương mong manh? Ai thể bao dung tất cả, trở thành điểm tựa vững chắc cho người con gái ấy? Mời các bạn đón đọc! 24/7/2018…
Em yêu mùa hương của nắng, yêu cả những trang sách của anh, em yêu từng giọt nắng trải dài trên mái tóc ấy, yêu cái cách anh nâng niu em cả mùa hạ. Cho dù vậy, sau này mùa hạ vẫn còn như chỉ là không còn anh…
#Đây là câu truyện mang yếu tố hơi tâm linh nhẹ, và có thể tác giả sẽ đưa 1,2 con ma vào để thêm phần sinh động, kịch tính. #những tình tiết trong truyện đều không có thật. #truyện là do trí tưởng tượng không có mục đích gì khác#quan trọng nè...mọi người hãy để đầu óc thả lỏng với tâm thế vui vẻ để đọc truyện nhé!!!Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…
" tay em đan một vòng hoa cúc dại , để em níu kéo lại một cuộc tình vỡ tan "…
Cuộc sống vẫn cứ theo dòng thời gian mải miết trôi, có lắm lúc tự bàn tay này chẳng thể nào níu giữ lấy cho mình một khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh bỗng nhiên vội vàng. Để rồi có một ai đó vẫn hoài bơ vơ giữa những xúc cảm ngổn ngang ...…