// Đừng Khóc Làm Gì Em Ơi //
nước mắt rơi nhiều thế thì cũng không thể níu kéo quá khứ được đâu em!…
nước mắt rơi nhiều thế thì cũng không thể níu kéo quá khứ được đâu em!…
Cô gặp cậu trong 1 ngày trời nắng Cô mất cậu trong 1 đêm đầy saoCô với đôi tay níu kéo mộng tưởngChợt.... cô thức giấc…
lowercase.akito 22 tuổi, thợ xăm. kohane 17 tuổi, nữ sinh trung học…
bạn nào là nữ zô xem rồi chỉ mik cách thẩm du sướng với đc hem ạaaa…
tình yêu của 2 người nở rộ khi cô nàng bị đầu quấy rối giấc ngủ của anh chàng. Từ đó, họ quen nhau rồi yêu nhau say đắm. Nhưng một lần cô nàng đang là tiến tân phục vụ khách sạn thì bắt gặp anh chàng đang trên giường với mấy cô gái khác, .... Cô nàng đã chia tay với anh chàng nhưng anh ta lại níu giữ cô nàng bằng quyền lực của anh ta. Nhờ đó, họ kết hôn với nhau,.... ( mỏi tay quá) Câu truyện sau khi kết hôn của họ có phần thú vị, con phần buồn bã, có phần đau thương,... Bắt đầu là nụ tầm xuân mới hé mở. Cao trào là sự nở rộ của tầm xuân. Còn kế qua thì như thế nào?? Đọc truyện nha!!!…
Tổng tài khó hiểu công × vì tiền làm tất cả thế thân thụVăn ánThụ vì nghèo mà vô quán bar làm Công vì thất tình vào quán bar giải sầu Cả hai vô tình gặp nhau trong quán bar ấy, cứ tưởng cả hai sẽ không dính dáng gì tới nhau nữa. Nhưng không đời cứ xô cứ đẩy và rồi hai người tới với nhau.Một người tìm tới người kia chỉ vì con yêu người cũ mà muốn niu kéo một cái gì đó, để rồi tìm thế thân để thay thế người cũ.Một người thì vì tiền mà chấp nhận làm thế thân cho người đó. Hai người liệu có đến được với nhau, hay đế cuối cùng lại tánh nhau ra người ban đầu ở đâu thì quay về lại đó…
● Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, H VĂN, MẠT THẾ, SONG TÍNH, 1v1, HE● Số chương: 47● Editor+Beta: MNAT● Converter: o0okanakao0o● Ngày bắt đầu: 19/08/2022● Bản Edit dựa trên bản convert của o0okanakao0o, VUI LÒNG KHÔNG REUP DƯỚI BẤT KỲ HÌNH THỨC NÀO.Bộ này hơi dài nên mình sẽ edit theo phong cách như bộ Nuôi Sói, nếu phản ứng mọi người thiên về thô tục hơn thì mình sẽ update 1 bản khác, TUYỆT ĐỐI KHÔNG CHUYỂN VER!!!…
Tác giả: Sam Sam Rating: T Câu chuyện gồm có 5 phần, kể về những kí ức vẫn còn đọng lại trong tâm trí của họ. Mỗi phần là một đoạn kí ức về một cô gái, từng đoạn kí ức đều được ghi lại một cách cẩn thận, được nâng niu và gìn giữ sâu trong tim của mỗi người. Năm người con gái, năm tính cách khác biệt, nhưng đều có những kí ức vừa đẹp lại vừa chua xót đọng trong tâm trí của mỗi người....…
Họ là chị em song sinh cùng cha mẹ. Họ giống nhau như hai giọt nước. Nhưng cuộc đời họ lại chẳng giống nhau. Bà nội sùng bói toán, vì thầy bói phán rằng cô sinh ra vào giờ xấu khắc chết cha mẹ , là sao chổi cản con đường sự nghiệp của gia đình mà cô - em gái phải sống trong thiếu thốn, khổ cực. Còn cô chị chỉ sinh trước cô 5 phút là bùa may mắn được bà nội nâng niu như viên ngọc minh châu vô giá, được anh trai hết lòng cưng chiều bảo vệ.Cho đến một ngày, hai con người, hai số phận tưởng rằng song song lại vô tình cắt nhau tại một điểm. Ai là bản sao của ai?…
Tên truyện: Thỏ con đợi bình minhTác giả: Diệp Hoà An Nhân (tên thường gọi: Diễm Bích)Mô tả truyện: Lai Hy mất cha khi mới 10 tuổi, cũng từ đó cuộc đời cậu bước vào chuỗi ngày khổ hạnh. Cú sốc tinh thần quá lớn khiến cậu mất đi khả năng nói, trầm cảm ngày một nặng nề, đẩy cậu vào sự tuyệt vọng. Dẫu vậy, Lai Hy vẫn cố níu giữ cuộc sống bằng thói quen mỗi ngày cùng người mẹ mắc bệnh tim ngắm nhìn bình minh. P/s: Công lớn hơn thụ 11 tuổi, không tag gì thêm.…
chúng tôi đã kết thúc mối quan hệ trong sự lưu luyến mà không ai nói lời níu kéo. à, là không thể nói.…
Những mẫu oneshot tui viết cho đôi này♡…
hãy để cảm xúc thăng hoa trên từng dòng chữhãy để tớ tâm niu từng nụ cười và xoa dịu từng nỗi buồn của cậu nhé !…
Gió mùa xuân đưa tôi đi; Nhưng mùa đông nơi em níu tôi lại…
Đường chỉ đỏ xuyên suốt mạch truyện là Tình lứa tuổi học trò giữa hai con người xa lạ, Sinh Khanh và Trần An vốn chẳng để đối phương vào mắt, chỉ là người dưng qua đường.•• Người hoà mình với vô biên, tươi vui và sôi nổi như Khanh tuy thế lại dần chú ý vào người bạn học cô quạnh giữa đám đông - An, Sinh Khanh nảy sinh tâm ý làm thân, dần đặt chân qua ranh giới của Trần An. Những hành động nhẹ nhàng cùng với hơi ấm nhỏ nhắn len lỏi vào sâu nội tâm ẩn ức, bản hoà âm của tình yêu được cất lên, ngọn lửa hồng được thấp sáng. An càng hoài cảm về Khanh nhiều đến lạ, cậu đối xử với Khanh dịu dàng, từng chút lấn qua giới hạn bạn bè. Khanh tinh ý nhận ra quan hệ đồng bằng này đi quá xa, cậu quyết định quay đầu và trốn tránh khỏi An, để cậu ta lần nữa một mình hư vô trống rỗng. ••An bứt phá từng bức tường lửa mà Sinh Khanh đã xây nên, vươn tới nâng niu Khanh vào lòng, cuối cùng bộc lộ tất cả tiếng nói ẩn chứa trong mình, trái tim nhỏ rung ngân từng nhịp với mọi đau buồn, nhớ nhung....•••Liệu rằng Sinh Khanh có thấu hiểu được tâm tình của An? Hơn nữa Khanh có khoảng khắc nào rung rinh được tiếng tơ lòng không??°°Tình thương vô bờ của hai kẻ có tình sẽ về đâu khi ở thời đại những ước lệ tượng trưng trị vì, nơi luôn tìm cách dồn nén, áp bức con người vào đường cùng ngõ tận bằng những tục lệ cổ hũ, thối nát không có tình thương.Bản giao hưởng của hai trái tim sẽ khắc họa nên một câu chuyện hoàn chỉnh…
Mùa mưa năm ấy đến rất muộn.Thành phố vẫn oi nồng như bị giữ lại trong một lớp không khí đặc quánh. Những cơn mưa chỉ ghé qua chốc lát rồi tan rất nhanh, để lại mặt đường loang loáng nước cùng cảm giác ngột ngạt kéo dài đến tận khuya.Hương đứng dưới mái hiên công ty nhìn dòng xe chen kín ngoài đường, trong đầu vẫn còn lơ lửng câu nói cuối cùng của người cũ."Anh xin lỗi."Chỉ ba chữ.Nhẹ tênh.Nhẹ đến mức giống như bốn năm thanh xuân của cô chưa từng tồn tại.Hương quen anh từ những ngày còn đi học. Một mối tình rất đỗi bình thường và trong sáng như bao người trẻ khác. Hai đứa cùng ăn những bữa cơm sinh viên rẻ tiền, cùng chạy xe dưới những cơn mưa bất chợt của thành phố, cùng nói về tương lai bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ.Ngày ấy, Hương từng nghĩ chỉ cần yêu nhau đủ lâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn.Nhưng hóa ra có những thứ trong cuộc đời này không thể vượt qua chỉ bằng tình cảm.Gia đình anh không chấp nhận Hương chỉ vì cô theo đạo Công giáo.Ban đầu chỉ là những lời bóng gió. Sau đó là những lần im lặng kéo dài. Rồi dần dần, anh bắt đầu mệt mỏi giữa việc lựa chọn gia đình và người mình yêu.Cho đến một ngày, anh rời đi theo cách khiến Hương đau nhất.Âm thầm.Không cãi vã.Không níu kéo.Không một lời giải thích rõ ràng.Chỉ là khoảng cách giữa họ cứ lớn dần lên rồi biến mất.Hương đã mất rất lâu để hiểu rằng có những người dù từng thương mình thật lòng, nhưng vẫn không đủ can đảm để bước cùng mình đến cuối con đường.Sau cuộc tình ấy, Hương như biến thàn…
"ngày mặt trời đến, ánh hạ ấy soi rọi xuống lớp băng lạnh lẽo, chạm vào lòng tôi."…
Vào đọc thì biết...…