(0309) Yêu em thêm 1 lần nữa☺
lần đầu làm chuyện còn bỡ ngỡ níu có sai thì mik xin lỗi nha…
lần đầu làm chuyện còn bỡ ngỡ níu có sai thì mik xin lỗi nha…
Chào mừng đến với mặt trái của thế giới!Nơi đây không có sự yếu đuối hay nhu nhược.Cả tình yêu cũng là một thứ quá đỗi xa vời.Máu, sinh mạng và nước mắt,Sức mạnh, trí khôn và sự lắt léo,Giết, bị giết, từ bỏ, níu kéo, phản bội và hi sinh,Chúng ta-những kẻ tội đồ bị ruồng bỏ bởi Chúa,Sống bằng cách giết người, toàn thân nhuốm đầy một màu máu,Liệu chúng ta có xứng đáng được hạnh phúc?Chẳng biết nữa.Chúng ta cứ thế này liệu có ổn chứ?Cũng chẳng biết nữa.Ở cuối con đường kia có một nơi dành cho chúng ta chứ?Một nơi mà chúng ta thuộc vềChà, cũng chẳng biết nữaLỗi có phải do chúng ta không?Hay do cuộc sống quá tàn nhẫn?Do số phận quá trớ trêu?Do định mệnh sắp đặt sẵn?Không ai biết được.Chúng ta được sinh ra trên đời này liệu có phải là sai trái không?Không biết nữaTôi không biết.Họ cũng không biết.Chẳng ai biết cả.Một lần nữa, chào mừng bạn đến với nơi đây,Nơi phô bày mọi tỗi lỗi của xã hội,THẾ GIỚI NGẦM!…
Văn án : + Hắn : Một Tổng giám đốc độc tài, khí sắc lạnh lùng, ngang ngược, tàn độc, vì duyên cớ mà đến với cô+ Cô : Một nữ doanh nhân thành đạt, tài, sắc vẹn toàn, có gia thế lớn, say đắm hắn từ lâu, sau thì được ghép duyên________Vẹn 10 năm hắn và cô bên nhau, có được với nhau 2 mụn con. Trọn 3 năm đầu hắn không có nhân tình, hay hoặc là không đưa về nhà, nhưng sau dần thì những ngày về nhà cũng ít, hoặc có thì cũng dẫn theo một ả nhân tình"Cô gái ngoài kia là ai vậy anh ?" - Cô ả nũng nịu hỏi hắn"Người giúp việc thôi !" - Hắn cười"Vậy hai đứa nhóc kia là con anh à ?" - Cô nàng phụng phịu"Em nhìn thấy rồi à ?""Ừ... đừng... trả lời em đã !" - Cô gạt tay hắn ra khỏi ngực mình"Ừ ! Em tò mò nhiều quá đấy ! Anh phải phạt em !" - Nói rồi hắn luồn tay vào quần lớp váy của côTiếng rên rỉ hoan ái vang vọng khắp phòng, lọt cả ra ngoàiCô đang rửa bát bỗng hai con chạy xuống, cả hai nhóc tì đều níu váy mẹ"Mami ơi, cô ở trong phòng bố là ai vậy ?" - Hoàn Liêm ngây thơ hỏi "Cô ấy chẳng giống mấy cô hôm trước, bố lại thay thư kí mới hả mami !?" - Ninh Tiếu tỏ ra lanh lợi" Con còn nghe cô ấy rên nữa, bố làm gì cô ấy vậy mami !?" - Hoàn Liêm lại thắc mắc"Liêm, Tiếu .... bịt tai lại cho mẹ ! Mau !" - Cô hét lên với hai đứa trẻVội rửa tay rồi bịt tai hai đứa trẻ lại, nhưng hai nhóc lại lắc đầu, kéo tay để lên tai cô rồi tự bịt tai cho mình. Cô nhìn hai con rồi bật khóc nức nở, cô đã từng nói dối chúng rằng bố chúng đưa thư kí về nhà."Là tại mẹ ! Mẹ xin lỗi !"…
"Tôi nhớ lắm những ngày tháng còn thấy được nụ cười của em.."------"Họ đánh mắng tôi, họ sỉ nhục tôi một cách không thương tiếc, dù vậy khi tôi nhìn thấy đôi mắt anh, ít nhất còn có chút thương cảm..."Truyện được 2 người kể và được xưng hô ngôi thứ nhất nên lưu ý!…
Vào kỉ niệm 2 năm yêu nhau tôi lại bị người mà mình yêu nhất phản bội." Nghe anh giải thích đi em à, mọi chuyện không như em nghĩ đâu" Nhật Đình níu tay tôi lại." Bỏ ra! Đừng có động vào người tôi". Tôi hất tay Đình raTừ sau tôi chia tay, nam thần của trường người đã đánh bại người yêu cũ tôi để đứng top toàn trường lại tham gia câu lạc bộ bắn cung? Liệu chúng tôi có đang nằm mơ không?Sau đó một khoảng thời gian: Cung tên trúng hồng tâm cũng là lúc câu nói anh thích em vang lên " Anh thích em, thích em như cách cung lên lao vào hồng tâm vậy. Liệu rằng, em có đồng ý làm một nửa phần lại của chàng trai nghiệp dư này không?"Liệu tình yêu lần này có hạnh phúc không hay lại là một vết thương mới?.…
TÁC GIẢ : THANH THANH THÙY TIẾUQuý Noãn bị hạ thuốc độc, trước khi chết, cô mơ hồ nhìn thấy bóng người đàn ông cao lớn đến trước cửa phòng giam, người ấy không phải ai khác, chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô đã từng dùng cái chết để ép ly hôn. Khi tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện bản thân đã xuyên về mười năm trước, khi ấy cô vẫn là bà Mặc - là người phụ nữ xinh đẹp nhất Hải Thành, kiêu ngạo, cá tính, coi thường người khác và đặc biệt căm ghét cuộc liên hôn giữa hai nhà Mặc - Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành. Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.…
Cố Tiểu Hy cho rằng chỉ cần mình cố gắng đối với Hiên Viên Hạo thật tốt, dành thật nhiều tâm ý thì hắn sẽ cho mình lại một chút tình yêu. Năm cô 18 tuổi gả cho hắn, người cho cô biết cái gì gọi là vừa gặp liền yêu, một đời không đổi, cô làm mọi thứ để hắn chú ý và yêu thích mình. Lấy cô 5 năm hắn chưa bao giờ cho cô nửa nụ cười, cũng không hề đụng vào cô. Cô dùng thủ đoạn để có được hắn, nhận lại là sự im lặng lạnh lẽo đáng sợ.Ngày cô trở dạ, hắn đối với cô cũng không liếc một cái. Ngày cô khó sinh, đứa trẻ cũng không còn cơ hội ra đời, hậu sản mất máu hắn cũng chưa từng nhìn cô. Ngày cô hấp hối hắn miễn cưỡng tránh dư luận mà thăm cô, ánh mắt hắn vẫn lạnh như vậy, bàn tay yếu ớt níu lấy tay hắn không độ ấm, nói ra lời đứt quãng:_ Em biết.... anh không yêu em nhưng mà.... anh có xót đứa nhỏ không?_ Không....Giọng hắn không nửa tia cảm xúc, trái tim cô triệt để chết lặng, cô mỉn cười yếu ớt, cơ thể sớm đã không còn sức lực, tay buông thõng giọng nói mong manh tựa như nói với chính mình:_ Hạo à.... Em hận anh.... Nếu có kiếp sau em tuyệt đối không gặp.... không yêu anh nữa...Điện tâm đồ chỉ còn những đường thẳng cùng tiếng kêu tít tít dài, khuôn mặt 24 tuổi nhợt nhạt, không còn hơi thở, vẻ gầy yếu đi cùng sự mệt mỏi kia vốn dĩ không hề đả động tới người nọ, Hiên Viên Hạo ấy chỉ lẳng lặng rời đi ngay cả liếc mắt quay lại cũng không... Đối với hắn, hận cũng được yêu cũng thế, đời này hắn không cần tình yêu.....…
Có người hỏi tôi"Có từng yêu ai sâu đậm chưa"."có từng vì ai mà đau khổ chưa" Tôi chỉ cười trừ mà không nói, vì những điều mà tôi đã trải qua những đau khổ trong quá khứ mà tôi đã trải qua có ai thấu cho tôi... Đôi chân trần nhẹ nhàng bước trên phiến đá xanh trên cầu Nại Hà kí ức khi còn sống cứ ùa về.. Bước đến bên vọng hương đài.Người gác vọng hỏi tôi có muốn nhìn về quê hương lần cuối không, thẫn thờ hồi lâu, người gác vọng như hiểu được tâm tôi, ông cười nhấp một ngụm rượi vong xuyên rồi quay sang nói với tôi : " cuộc đời là bể khổ.. Tình ái làm cho ngươi ngu ngốc điên dại... Nhìn lần cuối rồi cái gì nên bỏ thì bỏ nên quên thì quên " giọng của ông hoà vào trong gió.. Tôi từng bước đạp lên bậc thềm rêu phong,từng món đồ cổ kính toát lên hồi ức của năm tháng như muốn níu giữ những đau khổ của cuộc đời ,ánh mắt tôi nhìn về phía gác mái.. bước chầm chậm , tôi thấy anh ngồi bên những vò rượi vứt lăn lóc đốt cho tôi từng tờ tiền giấy,.Anh lẫm bẩm câu hát khi tôi còn trong cung thấy anh hay hát cho tôi nghe " em ơi em đừng buồn vì chuyện lứa đôi đâu hai hiểu đươc.... "…
cô là đại tiểu thư của 1 gia đình danh giáhắn là vương tử của 1 tập đoàn lớn nhất thế giới định mệnh cho cô gặp hắncô đã yêu hắn .......nhưng đáp lại tình yêu đó ......là những lần lạnh lùng của hắn đói vs côkết hôn vs hắn chỉ là sắp đặt, hắn ko yêu cô. Cô cũng biết nhưng vẫn cố níu giữnhiều lần hắn đánh cô, mắng cô nhưng cô vẫn nhịnrồi hắn dẫn theo 1 cô gái khác về nhà và đuổi cô đi hắn nói: ''Nếu cô muốn tôi hạnh phúc , hãy biến khỏi nhà này''cô chấp nhận, vì người mik yêu mà ra đi, là cô tự đi nhưng sao giọt nước mắt cứ lăn xuốngrồi cô bị tai nạn xe khi đi trên đường. cô ko qua khỏi được cơn nguy kịch, cô ra đi một cách nặng nề, ko có hắn ở bên.cô đi rồi, chẳng phải đây là điều mà hắn muốn sao. vậy mà hắn lại ân hận hận rồi lại đau. Hận chính bản thân miktrước khi đi cô đã nói :"nế ra đi là hạnh phúc......"mún bít thì đọc tiếp nha:)…
Thể loại: Bách hợp, Đường trộn thủy tinh, Tình cảm - Đời thường, Ngược - Ngọt, SE/HE/OE tùy hướng phát triển.Độ dài: ~10 hồi chương (có thể hơn tùy nội dung).Nhân vật chínhTư Duệ: (Top) - Ngoại hình cao ráo, tính cách mạnh mẽ, bề ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm nhiều khát khao yêu thương. Là kiểu người có trách nhiệm, đôi khi cứng nhắc.Cẩm An: (Bot) - Dịu dàng, nhạy cảm, có phần mỏng manh. Nội tâm sâu sắc, sống thiên về cảm xúc, dễ bị tổn thương.Tóm tắtCâu chuyện kể về mối tình đầu đầy ngọt ngào giữa Tư Duệ và Cẩm An - hai cô gái vô tình gặp gỡ và yêu nhau trong thời thanh xuân. Tình cảm ban đầu như mật ngọt, nhưng khi va vấp với đời, gia đình, định kiến xã hội và cả những tổn thương từ bên trong, tình yêu ấy dần rạn nứt. Để rồi, họ phải đối diện: níu giữ, buông bỏ hay tìm lại nhau một lần nữa?…
-Tại sao chàng lại lừa dối ta? -Xin lỗi...-Ha...ha .... 1 câu xin lỗi? Xin lỗi là xong sao? Y cười, một nụ cười làm chúng sinh điên đảo, khiến cho bao người say đắm nhưng lại khiến chàng tim đau thắt lại. Nàng đau, đau là tại vì hắn, nàng khóc, khóc cũng tại vì hắn. Hắn muốn tiến đến gần nàng, muốn ôm nàng, nói cho nàng biết hắn yêu nàng đến nhường nào. Nhưng hiện tại hắn không thể.....Đứng trước đài Sinh Tử, nàng cầm cây trâm hắn tặng bẻ gãy làm đôi. Trâm gãy, tình cạn. Hai nửa trâm rơi xuống đài Sinh Tử sâu hun hút. Cả yêu cả hận cứ thế mà theo cây trâm biến mất khỏi tầm mắt nàng. -Tạm biệt Hàn Mặc Quân, ta hận chàng rất nhiều nhưng yêu còn nhiều hơn.Nàng nhảy xuống Sinh Tử đài nơi trừng phạt của những vị thần phạm tội. Nàng sẽ không còn lại 1 chút linh hồn, không thể nào đầu thai càng không thể nào trở lại làm thần. Chỉ có như thế mới khiến nàng quên đi chàng. -Không ...không được, Huân Nhi...Hàn Mặc Quân không nghĩ ngợi gì liền nhảy theo nàng. Có ai có thể trả nàng lại cho hắn không, có ai......1 cô bé mái tóc ngang vai chạy theo sau lưng anh, dùng 1 giọng nũng nịu gọi anh:-Mặc Quân, Mặc Quân, em muốn ăn kem. Mua cho em đi, em bị mẹ cắt tiền tiêu vặt rồi. Đi mà.Anh nhìn người con gái chỉ cao chưa đến vai anh, nhìn người con gái mà anh yêu thương đầy cưng chiều nhưng cũng không quên lạnh giọng mắng:-Em bị bệnh đau dạ dày, không được ăn thứ ấy.-Hứ, em cũng cóc thèm.Anh nhìn theo cô, nhìn bộ dạng hờn dỗi đáng yêu ấy. Anh tự nhủ, nếu kiếp trước em chỉ nhận lại đau thương, thì kiếp này, anh nguyện làm tất cả c…
Sau khi chết ta đi về đâu? Chết thật đáng sợ! Nhưng “Bước qua Thế giới” chắc chắn sẽ mang lại một góc nhìn khác. Bắt đầu từ một cô gái khi vừa cánh cửa đầu của chặng cuối đoạn đường, lại gặp một chàng trai. Và chính người bí ẩn này sẽ mang lại cho cô rất nhiều phiền toái. Càng đẩy ra thì càng tiến tới, đến khi thật sự đã hết hi vọng, buông tay thì cô lại nhận ra tình cảm của mình. Níu kéo thật sự đã muộn? Chàng trai đó có chấp nhận không? Thật sự, người ta sợ nhất là gì khi chết? Đau đớn? Tuyệt vọng? Hay cô đơn? Họ sẽ gặp rắc rối dài dài lắm đây, khi thế giới phản đối tình cảm này! Từ bỏ? Chắc không? Tiếp tục? Chắc không? Qua khỏi thế giới này, điều gì sẽ chờ họ? Các bạn chờ đọc nhá!!!!!…
Các tác phẩm của bản thân phải luôn được nâng niu, dịu dàng. Nếu muốn có một bộ cánh kiêu sa, lộng lẫy cho đứa con tinh thần của mình thì đừng ngần ngại mà đến với Shell Team. Team chúng tớ luôn sẵn sàng phục vụ hết mình.…
Tiểu chu là trẻ mồ côi được Trạc Thần nhận nuôi,cậu chưa bao giờ có một mái ấm.luôn mong sẽ được nâng niu,được yêu thương như mọi người…
Mục đích để giải trí và tạt xô nước lạnh vô mặt để bạn tỉnh táo hơn khi sống trong thực tế:))…
Chờ Anh Đến Bao GiờMột cô gái nhẹ nhàng, dịu dàng luôn là người đáng để được yêu và được nâng niu. Nhưng ngược lại, cuộc sống của cô lúc nào cũng rơi vào bế tắt. cuộc sống vất vả và khó khăn làm cho cô có nghị lực sống mạnh mẽ. Qua câu chuyện muốn nói cho mọi người biết rằng phải tin vào lựa chọn của mình tin vào cuộc sống và phải tin rằng khi cánh cửa này đóng lại thì có cánh cửa khác mở ra.Một chàng trai tuy mạnh mẽ bề ngoài nhưng nội tâm mỏng manh. Là người có nhiều suy nghĩ. Vẻ mặt đẹp trai đó chưa bao giờ biết nhăn nhó vì hình tượng của chính bản thân mình. một người chưa bao giờ để người khác nhắm nhược điểm của mình. Qua nhân vật này tuy hoàn hảo nhưng vẫn có khuyết điểm về tâm trạng và cách suy nghĩ cho rằng mình là người có 1 không 2. Luôn là công việc công việc và công việc...Kiếm rất nhiều tiền that nhiều tiền để rồi nhận ra rằng tiền là 1 nhưng tình là 10.…
🌸 Văn án:Vào đêm chồng cũ và "bạch nguyệt quang" của hắn kết hôn, Bùi Minh Nguyệt uống đến say khướt, không còn biết trời đất là gì.Ai ngờ sau khi tỉnh lại, cô phát hiện bản thân đang sống trong một quyển tiểu thuyết.Nam chính chính là người chồng cô vừa mới ly hôn, nữ chính là bạch nguyệt quang mà hắn luôn yêu thương, còn cô chỉ là nữ phụ pháo hôi, vì yêu mà không được, cuối cùng lặng lẽ rời khỏi sân khấu trong đau khổ.Chồng cũ vốn không yêu cô, cưới cô chỉ vì mệnh lệnh của ông nội.Chưa đến một năm sau, hắn đã ép cô ký đơn ly hôn.Sau khi ly hôn, trong lòng cô tràn đầy không cam tâm, giận dỗi mà kết hôn với người khác.Nhưng cuộc hôn nhân ấy lại biến cô thành đối chiếu bi kịch để tôn lên tình yêu ngọt ngào của cặp đôi chính.Nam nữ chính tái hôn, ngọt ngào như mối tình đầu, yêu nhau sâu đậm, tựa như vì chân ái mà gắn bó.Còn cô và người chồng hiện tại chỉ là quan hệ lợi ích, anh ta nhìn trúng nhan sắc của cô, còn cô cần tiền và danh phận "phu nhân hào môn".Giữa họ không có tình yêu.Cô vì vẫn còn vương vấn chồng cũ mà luôn làm loạn, cãi vã với chồng hiện tại.Đến khi anh ta bất ngờ qua đời, cô mất đi chỗ dựa cuối cùng, kết cục bi thảm.Bùi Minh Nguyệt: "Ha hả, lần này thì khác rồi."Khi ý thức thức tỉnh, trong đầu cô bỗng xuất hiện một hệ thống, giao cho cô hàng loạt nhiệm vụ.Chỉ cần hoàn thành, người chồng hiện tại của cô sẽ không chết nữa.Kết quả là, khi mọi người đều chờ xem cô thảm hại, lại chỉ nhận được tin nam nữ chính ly hôn.Còn cô thì sao?Bùi Minh Nguyệt: "Cảm ơn lời mời, tô…
Sau cú va chạm kinh hoàng cướp đi người mẹ thân yêu, Tiêu Hy - CEO trẻ tài năng của MediGroup - chỉ còn là cái xác không hồn bị nhốt trong căn phòng sang trọng nhất Bệnh viện Đông Dương. Những viên thuốc chống trầm cảm và bàn tay lạnh giá của Diệp Vấn - vị bác sĩ tâm lý xinh đẹp - là thứ duy nhất níu cô lại với thế giới này.* *Nhưng liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi một tâm hồn đã vỡ vụn? Khi sự thật về vụ tai nạn dần hé mở, khi ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân bị xóa nhòa bởi những đêm mưa trộn lẫn mồ hôi và nước mắt, cả hai sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Yêu nhau là cách duy nhất để hàn gắn, hay chính là liều thuốc độc khiến vết thương không bao giờ lành?* *Và rồi... chiếc hộp thuốc rỗng cuối cùng sẽ nằm trong tay ai?…
. Em à. Em lại khóc nữa rồi...Em luôn tự hứa với bản thân mình rằng, em nhất định phải mạnh mẽ, không được yếu đuối như ngày trước nữa. Nhưng tại sao bây giờ, em tự phản bội bản thân em thế này.... Hôm nay anh ta đi rồi. Anh ta bỏ em như chưa từng quen biết em, chưa từng nói thương em, cũng như chưa từng có mặt em trên đoạn đường tuổi trẻ của hắn. Em khóc than, em níu kéo. Chẳng được gì ngoài những câu dứt khoác của anh ta.... Em à. Đàn ông là vậy đó. Họ chỉ yêu em vì thấy được em xinh đẹp, em giỏi giang, em thành công. Họ nuông chiều, yêu thương em. Thời gian sau, có được cái anh ta muốn rồi, em vấp ngã rồi. Anh ta vứt bỏ em. Nỗi đau đó em chẳng thể khóc lóc hay kể lể cùng ai. Chỉ mình em chịu đựng.... Em đừng tự trách bản thân mình. Suy cho cùng, phụ nữ vẫn là giống loài yếu đuối, dễ tin người, anh ta chỉ việc nói vài lời hoa mĩ, còn em thì cứ tin và chấp nhận. Rồi cuối cùng em được gì... Em cũng đừng hỏi bất kì ai rằng em đã làm sai điều gì, em có tệ hay không. Em à. Họ không phải là em, họ không ở trong câu chuyện của em, họ không thể đưa ra lời giải thích đúng đắn hay giúp em nguôi ngoai đau đớn... Em hãy tự hỏi bản thân mình, em đã đủ mạnh mẽ chưa, em đã yêu đúng người chưa, em đã yêu đúng chất của yêu chưa.... Tạo hóa sinh ra phụ nữ, mềm yếu là để nũng. Và mạnh mẽ được giấu sâu và bộc lộ khi vấp ngã. Em hãy biết cách mà mở cái mạnh mẽ trời phú ấy ra đi... Đừng bi lụy vậy nữa... . Cô gái của tôi. Em đừng vì ai mà phản bội bản thân mình. Mặc đời nói em ích kỉ, nhưng em hãy thương lấy em rồi mới …
Những bức ảnh cũ phủ bụi thời gian, những trang nhật ký đã ngả vàng, những kỷ niệm tưởng chừng bị lãng quên... nhưng hóa ra vẫn luôn ở đó, nơi góc sâu trái tim ấy.Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau, từ những ngày thơ ấu vô tư lự, từ những lần tranh nhau cây kẹo, cho đến những chiều tan học đi chung một đoạn đường. Thời gian trôi qua, từng khoảnh khắc ấy trở thành một phần ký ức mà tôi ngỡ sẽ mãi kéo dài.Nhưng rồi cấp ba đến, chúng tôi không còn chung một con đường. Tôi đã không đủ giỏi để cùng cậu ấy bước tiếp, để rồi mỗi ngày chỉ có thể dõi theo từ xa, gửi một tin nhắn rồi chờ hồi âm trong những đêm dài đằng đẵng.Giữa khoảng cách và thời gian, liệu những ký ức ấy có đủ để níu giữ hai người? Hay cuối cùng, tất cả chỉ là... bóng hình của năm ấy?…