Seven-"Clean Ver"-
Viết Nhạc…
Viết Nhạc…
"Thứ hạ đẳng ti tiện ngươi lại dám mặt dày đi quyến rũ em ấy!", người thiếu niên ngày thường vẫn luôn bày ra vẻ băng lãnh, cao ngạo nay lại không ngần ngại vứt bỏ vỏ bọc mà phô trương sự bộc phát tức giận."Cái gì! Ngươi nên xem lại mình trước đi! Thứ ảo tưởng hão huyền ngươi chẳng phải đã quyến rũ người con gái của ta trước sao?", cô gái hào khí hào hùng chẳng thua gì thiếu niên, mái tóc vàng cư nhiên tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng, ngũ quan hòa hợp thuận mắt người nhìn. "Aretha, ngừng lại đi...", giọng nói yếu ớt, nấc lên từng tiếng, tay cô gái nhỏ bé níu chặt lấy tấm áo chùng đen của cô gái được gọi là Aretha."Nhưng...", Aretha vẻ mặt sầu muộn, đôi mắt xanh ngọc như hồ thu tĩnh lặng.Người con trai thấp bé từ đầu vẫn luôn đứng sau thiếu niên bỗng xiết chặt tay, trông như sắp khóc, "Thiết nghĩ liệu chúng ta có thể bỏ qua chuyện này không, nhé Antonius?", người con trai cảm giác nước mắt như nghẹn lại nơi cổ họng khiến người khác nhìn vào mà lòng xót xa."Tớ đã nói mà! Loại người như cô ta chẳng đáng để cậu chú ý!", dường như lửa giận vẫn còn chưa nguôi nhưng nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cậu bạn, người thiếu niên kia lại chỉ nói được hai câu rồi im bặt...._Bị ham muốn nuốt chửng (Elivs Thomas)…
soleil rouge"Cậu yêu anh bằng tất cả những gì mình có, nhưng liệu tình yêu có đủ để níu giữ một người đã chọn cách buông tay?"…
"Xin lỗi...là tại tôi đã quá mơ mộng rồi..."----"Nếu đây là mộng, tôi ước mình có thể chìm vào nó mãi mãi."____"Ngay từ đầu cậu đã xem tôi là một trò đùa rồi, cố gắng níu kéo mối quan hệ này để làm cái gì cơ chứ?"…
Tác giả : Lãnh Hàn Hắc Băng Thể loại truyện : Đam mĩ ( Boy ✖ Boy ) Nhân vật chính : Lai Guan Lin ❌ Park Ji Hoon Văn án : Hai người họ gặp nhau là một sự tình cờ . Một người lạnh lùng vô tình coi tình yêu là hư ảo, một người trân trọng nâng niu cố chấp yêu. Định mệnh đã đưa hai người từng bước lại gần nhau. "Anh là cơn gió... cứ vô tình như vậy. Mặc kệ mọi thứ xung quanh, bao nhiêu trở ngại vẫn cố chấp bay theo hướng mình muốn... Còn tôi , dù biết là vậy, Tôi vẫn bất chấp chạy theo anh... Vì tôi là những đám mây mãi cuốn theo cơn gió chờ đợi một ngày anh dừng lại...nhìn thấy tôi... ..."" Cậu ấy là ánh trăng duy nhất tỏa sáng giữa bầu trời đêm đầy u tối...Xung quanh cậu ấy là hàng ngàn vì sao tinh tú lấp lánh .... Còn tôi... chỉ là một vì sao nhỏ nhoi giữa hàng ngàn vì sao tinh tú ấy .Sống giữa vùng trời nhỏ bé của mình, tự do, tự tại. Và lặng lẽ yêu cậu theo cách riêng của mình.... là đứng từ xa nhìn cậu hạnh phúc! ..."Chúng ta gặp nhau thật tình cờ, rồi cũng tình cờ làm người yêu của nhau, tình cờ rời xa nhau..... Liệu định mệnh có thể một lần nữa tình cờ mang anh về bên tôi?? _________________________________________________Tác phẩm đầu tay của #Zyn Mong mọi người sẽ ủng hộ!! Kamsamita!!!…
Quả đất này, có cả tỉ người, nhưng để tìm được người yêu Jeon Jungkook sâu đậm chỉ có thể là Kim Taehyung - một gã tồi với trái tim chỉ dành cho riêng em. author: tnha_june, manhTruyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad:genius1809,phiền lòng không reup ở bất kì đâu mà chưa có sự cho phép từ tác giả. Xin cảm ơn.…
Một ngày biết thích ai đó.Một ngày để nói lời yêu.Một ngày ở bên nhau.Và một ngày sẽ rời xa...---Lần cuối mình viết cho TaeJin là năm 2018 hay 2019 gì đó thì phải. Cũng đã lâu rồi, và anh Seokjin cũng đã nhập ngũ rồi. Suốt 4 năm qua, mình đã rất muốn viết gì đó, nhưng khi tay chạm lên bàn phím thì lại thôi, ý tưởng bị mắc kẹt, mình không thể thoát khỏi câu chuyện trước, mình không muốn viết truyện một màu. Dạo này cuộc sống mình không được như ý, và có điều gì đó thôi thúc mình viết. Vì viết luôn là điều mình muốn làm, và dạo này mình viết rất nhiều, không những viết ở đây, mà còn viết ở bên wordpress. Mình hy vọng câu chữ viết ra sẽ làm cho mình thấy ổn hơn, và sự thật là dạo này mình cũng đang thấy ổn hơn...Dẫu sao, mình viết vì hai mục đích. Nếu là ở wordpress, thì mình viết cho mình, và mình viết cho Phật. Và ở đây, mình viết cho những người mình yêu thương nhất, chỉ sau gia đình mình, viết cho Seokjin, viết cho Taehyung, và viết cho Bangtan.Và hơi buồn, mục đích cuối cùng mình viết là để níu kéo lại những năm tháng tuổi teen của mình và của Bangtan. Chúng ta đều đang lớn, anh Seokjin 31 tuổi và mình cũng 21 tuổi rồi, mình muốn viết thật nhiều để mình sẽ không quên khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời cùng với những người mình yêu thương thật nhiều.…
Giữa thế giới bảy tỷ người, ai đó lướt qua ta đều không đặc biệt. Nhưng sẽ có một người quay đầu lại níu giữ ta...Người đó chính là đặc biệt...#mộc_hi…
1.Tập đoàn nhà Đàm Chước phá sản, chỉ sau một đêm, cô tiểu thư kiêu kỳ nổi tiếng từng được mọi người nâng niu đã rơi xuống khỏi bệ thờ.Những công tử từng bị cô từ chối bắt đầu nhòm ngó vẻ đẹp của cô, dùng mọi thủ đoạn để tiếp cận.Đàm Chước chán nản và quyết định tìm cho mình một chỗ dựa.Cô nghĩ đến Triều Hồi Độ.Đây là một nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu, được công nhận là quý phái và danh giá. Người ta đồn rằng đến giờ anh vẫn chưa kết hôn vì tiêu chuẩn của anh cao ngất ngưởng.Trên boong tàu tối tăm của buổi vũ hội, Đàm Chước chặn anh lại, không may nhìn vào đôi mắt màu hổ phách lạnh lẽo nhưng cuốn hút của anh.Đẹp trai thế này, khó trách tiêu chuẩn cao đến vậy -Cô tiểu thư vốn tự tin về nhan sắc của mình hiếm khi lúng túng: "Anh có thiếu vợ không? Da trắng dáng xinh... còn dịu dàng ân cần nữa?"2.Mọi người nhận thấy rằng Đàm Chước không hề khó khăn sau khi phá sản như họ tưởng, cô vẫn tỏa sáng, đẹp lộng lẫy và còn mở một cửa hàng đồ cổ.Cả giới xôn xao bàn tán.Cho đến khi có người nhìn thấy chiếc xe riêng của Triều Hồi Độ thường xuyên xuất hiện bên ngoài cửa hàng đồ cổ.Trong một buổi phỏng vấn với một tạp chí nổi tiếng.Phóng viên: "Nghe nói gần đây anh thường đến cửa hàng đồ cổ, có tìm thấy bảo bối mới nào không?"Người đàn ông trẻ tuổi xoay chiếc nhẫn biểu tượng quyền lực và địa vị của gia tộc, tỏa ra khí chất xa cách, khuôn mặt lãnh đạm mỉm cười:"Đón bảo bối về nhà."3.Ban đầu, Triều Hồi Độ cưới Đàm Chước về, coi c…
Nhân Vật Phản Diện Ngày Nay Rất Ngoan - DịchTên gốc: Nhân Vật Phản Diện Hôm Nay Cũng Thật Ngoan - 反派今天也很乖Tác giả: 翡翠翠 - Phỉ Thúy ThúyRaw: Đang hoàn thànhDịch: Đang hoàn thành - [Mộc - 🎋木木]Thể loại: Ngôn tình - Hệ thống mau xuyên - Sủng văn 1vs1Xin chào mình là Mộc, tình hình dịch dạo này khá căng thẳng, cũng đang rảnh rỗi nên mình tranh thủ làm lại truyện.Mình đọc convert trên Tàng Thư Viện tiện trong lúc chờ tác giả viết thêm chương, nên lại trở lại con đường dịch dọt.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ [m(~^__^~)m]!Hệ thống: Nhiệm vụ của ngươi là che chở người nam nhân kia, đừng để hắn lăn lộn thành BOSS phản diện.Đại lão ngây ngốc nghiêng đầu, cố gắng lý giải: À, nhiệm vụ của ta là làm BOSS phản diện, không để cho hắn làm phải không. Coi hắn như bông hoa nhỏ mà nâng niu đó hả???!Thiếu niên kiệt ngạo ánh mắt âm trầm: Thế nhân thập ác, ta sẽ làm đại ác... Ách, lão bà, ngài bình tĩnh, mọi việc đều có thể thương lượng, đối nhân xử thế không nên quá xúc động, còn đánh nữa người ta chết đấy!Thủ Phủ* phúc hắc cười thầm tự nhủ: Thiên hạ đều nằm trong kế hoạch của ta, ta sẽ... Ah khoan đã! Phu nhân, ngươi đừng tạo phản, mua cho ngươi xâu mứt quả đây này, van cầu ngươi lưu lại mạng chó cho bệ hạ!Đế vương vô tình thờ ơ bễ nghễ: Trẫm trở tay gọi mây, lật tay hô mưa, không ai dám ngỗ nghịch Trẫm, Trẫm phải làm hôn quân... Ái Phi, trẫm chỉ buột miệng nói thôi, Trẫm đúng ra phải là một Thiên Cổ Nhất Đế mới phải! Ai ya đánh người không nên đánh mặt, xin nhẹ tay...…
Tình cảm khắc sâu nhất , cho dù thời gian có chuyển rời cũng không thể quên . Ngô Thanh Phong qua bao ngày tháng vẫn đi tìm một cô gái , anh đã đổi tên , thay họ để trở thành một đại minh tinh Lãnh Kì Minh .Hà Ái Vi xuất hiện khiến khung trời tối tăm của anh mang đến một tia sáng . Cô rất phiền phức ,biết nũng nịu , biết bám gót, sử dụng rất nhiều chiêu thức chỉ vì anh đối với cô là tiếng sét ái tình . Anh không có cách gì chống lại sự nhiệt tình của cô , lại bỗng nhiên biết được người con gái khiến anh đánh mất bản thân lại là ...…
Năm hai mươi tuổi, cô nhi Diệp Không bỗng được thông báo rằng mình chính là thiên kim thật sự của nhà họ Diệp - danh gia vọng tộc bậc nhất Hoài Xuyên. Nhưng khi trở về, thứ chờ đón cô không phải là một màn đoàn tụ đầy nước mắt, mà là những người thân luôn nâng niu kẻ thế thân trên tận mây xanh, cùng một vị hôn phu tàn tật không ai thèm ngó ngàng.Diệp Không có rất nhiều điều muốn nói.Nhưng trước khi đến đây, viện trưởng đã căn dặn cô hết lần này đến lần khác: "Đừng nói gì cả." Thế nên cô cắn răng, tiếp tục vào vai một cô bé câm quê mùa.Chỉ đến khi được gặp riêng vị hôn phu tàn tật kia và xác nhận rằng mình sẽ không dễ dàng bị đuổi khỏi nhà họ Diệp, cô mới yên tâm cất giọng trong bữa tiệc.Đối với kẻ thế thân vẫn đang được cả nhà họ Diệp coi như bảo bối, cô lạnh nhạt nói:- "Cô đã từng gặp mẹ ruột của mình chưa? Bà ta mắc AIDS, đến tìm tôi vay tiền đấy."Đối với người anh họ vì bảo vệ kẻ thế thân mà thẳng tay tát cô, cô dứt khoát cầm ly rượu ném thẳng qua:- "Anh có tư cách gì mà không nhận tôi? Với cái mặt xấu xí này, tốt nhất anh cũng nên đi xét nghiệm ADN đi, biết đâu cũng chẳng phải con ruột."Đối với bà nội đang ôm ngực, hung dữ mắng chửi cô, cô hờ hững nhếch môi:- "Chưa nuôi tôi lấy một ngày đã bày ra dáng vẻ của người lớn rồi? Trước đây tôi đập viện trưởng đến mức chấn động não mới chịu gọi ông ấy một tiếng 'ông nội'. Bà cũng để tôi đập một lần đi, tôi sẽ nhận bà là bà nội."Cả Hoài Xuyên chấn động!…
Đây là một tập tổng hợp lời bài hát trong tất cả album của Twenty One Pilots, từ album Self Titled. Các bài sẽ được dịch, kèm theo một số chú thích/ giải nghĩa (tham khảo, dịch trên genius.com và wikipedia) và vài dòng cảm nhận cá nhân. Vì mình không theo đạo Chúa nên trừ khi ý nghĩa quá trực diện, mình sẽ không đề cập đến tôn giáo trong phần giải nghĩa.Vì tình yêu với Twenty One Pilots :))…
Nàng, Cảnh Lam Tề có một cái đầu cực kì thông minh, bối cảnh gia đình hiển hách, là bảo bối được mọi người nâng niu yêu thương trong lòng bàn tay, gien ưu tú đã khiến nàng không thể trở thành một người tầm thường, vốn sinh ra trong một dòng dõi quân sự, tài năng trong quân sự của nàng rất cao, trong mắt nàng: được ba mẹ thân yêu cùng hai người anh trai yêu thương thì tại sao nàng phải thể hiện ta đây là người tai giỏi?Phẫn trư ăn hổ (giả heo ăn hổ) chẳng phải càng thú vị sao, lười biếng chính là cách tốt nhất, phải lười biếng đến nổi người gặp người thích, lười biếng đến nổi người người tức giận, càng phải lười biếng đến nổi mắng cũng không được đánh cũng không xong, chỉ có thể cưng chiều, dỗ dành, yêu thương, đây mới là cảnh giớiNói chung tóm lại: ngốc nghếch một chút thì nàng sẽ nhận được nhiều sự yêu thương hơnKhi thì mỏng manh như gió, ôn nhu động lòng người, khi thì điềm tĩnh nho nhã, tính tình nhu nhược, Cảnh Lam Tề vốn không trang giành với đời sau khi kết thúc kì huấn luyện quân đội đặc biệt chuẩn bị về nhà nhưng vì muốn giúp đỡ truy đuổi một tên sát nhân dùng súng khiến Cảnh Lam Tề gặp cảnh ngoài ý muốn, nhưng tại sao lại xuất hiện thêm một “phản ứng hóa học”?…
Cậu là một bông hoa hướng dương, một bông hoa hướng dương giữa cả ngàn bông hoa xinh đẹp. Còn tớ là một người muốn hái bông hoa ấy, giữa cả vạn người muốn chiếm lấy bông hoa. Tớ trao cho cậu một nhành hoa, để rồi tớ nhận lại một đóa hoa xinh đẹp nhất. Đẹp như cuộc tình đôi ta-Đây chỉ là một câu chuyện tình nhẹ nhàng.…
Anh không yêu cô,cô chấp nhận.Anh làm cô nhục nhã, cô cam chịu.Anh năm lần bảy lượt tìm cách để cô ký vào đơn li hôn, cô cố chấp níu kéo.Anh yêu thương người con gái khác, cô chỉ biết khóc trong timAnh đòi cưới vợ lẽ, cô còn có thể làm gì đây? Cô cố chấp yêu anh, cô nhẫn nhịn anh, cô chịu đựng anh, cô vì anh mà từ bỏ ước mơ của mình nhưng để rồi bây giờ cô nhận lại được là gì? Là sự ghét bỏ của anh, là sự lạnh lùng của anh, là sự cô đơn và đau đớn tột cùng.Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, và cô cũng vậy. Cô không còn đủ khả năng để cùng anh chống chọi nữa rồi. Cô mệt rồi, sự chịu đựng của cô cũng có giới hạn nên cô chấp nhận buông tay, cô trả lại tự do cho anh và đi tìm lại ước mơ của mình. Anh nghe tin cô chấp nhận ly hôn,ngoài mặt thì vui mừng như điên nhưng chỉ mình anh biết anh khó chịu đến nhường nào nhưng anh vẫn cố chấp. Trong từ điển của Kim Taehyung anh không bao giờ có từ "yêu" nhưng lí trí liệu có thắng nổi con tim anh? Câu trả lời chỉ có mình anh biết. "Kim Jennie, em thắng rồi" * Truyện không hẳn là ngược cũng không hẳn là sủng!* Nam chính không hẳn là nam cặn bã cũng không hẳn là nam phúc hắc!* Nữ chính không quá yếu đuối và cũng không quá mạnh mẽ!*Tiểu tam không phải là hình tượng mà mọi người liên tưởng!* Nam phụ là người có tính cách tổng hợp, từ ấm áp cho đến phúc hắc hay ga lăng đều có hết. *cho nên nam phụ là nhân vật mà ta thích nhất chứ không phải nam chính hahah 🤣🤣🤣🤣* Truyện có yếu tố showbiz!…
Đây chỉ là những dòng tớ muốn dành cho James, Juhoon, Martin, Seonghyeon, Keonho, gửi cho một khoảng thanh xuân nhờ có các cậu ấy mà trở nên màu sắc. "Thanh xuân của em không rực rỡ nên em ngắm nhìn thanh xuân của họ trong thanh xuân của em."…
《Mười lăm năm của Hiểu Tinh Trần 》Tác giả: Spy NapperMột đồng nhân nhỏ ấm áp, ngọt ngào, không có ngược cũng không có bi thương. Chỉ là một câu chuyện về Hiểu Tinh Trần được tái sinh một lần nữa. Y được Tống Lam chăm sóc, dạy dỗ, nâng niu, lo lắng và bảo bọc...Hiểu Tinh Trần 4 tuổi: "Ngươi là cha ta?" Hiểu Tinh Trần 7 tuổi: Tử Sâm đích thực là thê tử của nó.Hiểu Tinh Trần 15 tuổi: "Ta là gì của ngươi?" Không phải cha. Không phải thê tử. Không phải sư phụ. Người này là tri kỉ. Nhưng cũng là tất cả...…
hogwarts!autất cả mọi người sẽ chết đúng không? 'trên đời này vốn dĩ chẳng có thứ gì là vĩnh hằng. cũng giống như ranh giới giữa sự sống và cái chết vậy, nó quá đỗi mỏng manh để ta có thể níu kéo. nhưng thay vì cứ mãi sợ hãi mà trốn tránh cái chết thì sao không cùng tôi chơi một trò chơi nhỉ?'__gryffindor…
-park sunghoon và kim sunoo là đôi bạn thân thiết trong mắt những bạn cấp 3…