[ AllHanbin ] Yêu
Một ngày nào đó, Tôi sẽ biến mất trong cuộc đời của bọn em...Từ khi tôi sinh ra đã là một sai lầm....Tôi biết, Tôi sai rồi...…
Một ngày nào đó, Tôi sẽ biến mất trong cuộc đời của bọn em...Từ khi tôi sinh ra đã là một sai lầm....Tôi biết, Tôi sai rồi...…
Truyện viết về cặp đôi HIẾU THỨ HAI và Negav. câu chuyện là sự tưởng tượng của mình hoàn toàn không có thật…
Câu chuyện xoay quanh Haruna, một thần tượng mới nổi đang rơi vào tuyệt vọng vì áp lực dư luận và scandal, định tìm đến cái chết ở bờ biển. Tại đây, Haruna vô tình gặp Dazai Osamu- một chàng trai bí ẩn và cũng là người duy nhất thực sự thấu hiểu, trân trọng âm nhạc của cậu.Bằng cách dùng một bài hát chưa viết xong làm lý do để "níu kéo", Haruna không chỉ cứu Dazai khỏi ý định tự tử mà còn tự cứu lấy chính mình. Câu chuyện là hành trình hai tâm hồn cô độc tìm thấy sự đồng điệu, dùng âm nhạc và lời hứa để cùng nhau bước lùi lại một bước trước tử thần, chọn tiếp tục sống.…
- Giới Thiệu: "Hức... hức... Mặc Mặc là đồ đáng ghét! Cậu dám bỏ tớ lại mà đi sao?" Tiểu An vừa mếu máo vừa ăn vạ, hai mắt đỏ hoe như chú thỏ con. Đôi bàn tay nhỏ xíu của nhóc tì cứng đầu bấu chặt lấy gấu áo bạn mình, dùng hết sức bình sinh để níu kéo, hệt như sợ rằng chỉ cần nới lỏng một chút thôi là "tri kỷ" sẽ biến mất hút.Trái ngược với cơn bão nước mắt của An An, Tiểu Mặc lại đứng đó như một pho tượng nhỏ, im hơi lặng tiếng đến lạ kỳ. Cái vẻ thờ ơ, lạnh lùng này của cậu nhóc khiến người ta chẳng tài nào nhận ra nổi cậu bạn vốn dĩ luôn hiếu động và nghịch ngợm thường ngày đâu nữa.…
" Đến bây giờ tôi chỉ cần tình bạn thôi... chứ chẳng cần đến thứ tình yêu xa vời. Mà tôi có muốn níu kéo ... sẽ níu kéo được bao lâu và cơ hội có dành cho tôi một lần nữa. Còn nếu tôi mặt dày lần nữa chạy tới bên cậu ôm chặt và nói ' Tôi Yêu Cậu '...thì có lẽ con số âm sẽ tròn chĩnh trên đoạn tình cảm mong manh tôi vẫn đang ấp ủ... Cậu đã yêu ai rồi... yêu thật lòng nữa... liệu trái tim này tôi biết dành cho ai... và tôi chỉ quay đi thôi... giá mà trước khi đi tôi còn đủ can đảm để nói ' Tôi Yêu Cậu ' "…
Ta vào nghề vớt thi ở sông là vì phát tài cưới vợ, ai ngờ còn chưa đợi ta phát tài, trước tiên từ trong sông Hoàng Hà ta vớt ra một đại mỹ nhân nũng nịu...…
Jeon JungKook cứ như vậy dưới sự cô đơn và ghẻ lạnh bước vào Jung gia. Tâm hồn thơ ngây của cậu không hiểu rõ tại sao ở đây ai cũng không thích mình. Cậu chỉ là nghe lời người đó, muốn đến một nơi ấm áp hơn, nghe nói ở đây còn có cha của cậu.Nhiều năm sau đó, Jung Jungkook tiếp tục dưới sự cô đơn và ghẻ lạnh bước vào Kim gia. Tâm hồn cậu đã không còn thơ ngây nữa, cũng hiểu rõ tại sao người ở Kim gia đều giống như Jung gia, thập phần chán ghét cậu. Cậu chỉ là nghe lời người đó, muốn trở thành một nơi bình yên hơn, ngày ngày chờ đợi hắn trở về. Vkook Fanfic…
*Tác giả: Lynn.Cii *Thể loại: Xuyên không, huyền huyễn, nữ cường,dị giới, np*Văn án: Nàng vốn là Cổ Mộ Tuyết- tiểu thư của cổ võ thế gia Cổ gia, vang danh trong giới hắc đạo lại chết dưới tay người em gái nàng nâng niu bảo vệ- Cổ Thế Lan và người đàn ông nàng yêu đắm say- Ngọc Thế Thành. Một lần xuyên qua làm Phượng Đình Tuyết- quận chúa phế vật của Thương Ly quốc trong Phong Lạc đại lục. Vượt qua chông gai vang danh thiên hạ. Phế sài có được thực lực cường hãn làm đảo điên Phong giới, nắm trong tay huyễn thú, một luyện dược sư cao cấp. Về sau tìm thấy hắn- người vì nàng sát sinh cả thiên hạ mà trầm luân một đời. Những tưởng đã viên mãn nhưng câu chuyện còn tiếp tục ở phía sau...…
Couple: Kang Taehyun x Choi Beomgyu don't reup!!Thôi Phạm Khuê, ngươi có biết điều gì khiến ta sợ hãi hơn cả cái chết không? Phụ thân đã hỏi ta, ta sợ nhất điều gì? Liệu có phải một cái chết đau đớn hay một cái chết cô độc? Liệu có phải một quân vương mất đi giang sơn hay một quân vương mất đi của cải vật chất? Liệu có phải vạn tiễn xuyên tâm hay ngũ mã phanh thây? Nếu là ta lúc trước, ta sẽ đắn đo suy nghĩ nhưng cho đến hiện tại, ta đã biết thứ gì khiến ta kinh sợ hơn cả đối mặt với cái chết rồi. Ta sợ mất Thôi Phạm Khuê, ta sợ phải đối mặt với những ngày tháng không có ngươi bên cạnh. Thôi Phạm Khuê, một mình ta không ngăn được thiên ý, ta cũng cản không nổi số mệnh nhưng liệu ta có thể níu lại được trái tim của ngươi không? Ta nguyện ý một lòng trải qua thêm một ngàn năm để sợi dây lương duyên giữa ta với ngươi được một lần nữa buộc lại chờ đợi khoảnh khắc chúng ta trùng phùng.…
Tác giả : Bặc Mạt CơEdit : Con Kien Cang https://www.wattpad.com/user/dunglittleThể loại : Kinh dị, Hiện đại, HE, Hài hước, Ngôn tìnhNguồn : truyentiki.net** Văn án : 1175 chươngNgười đàn ông tà mị ngồi xuống ghế sofa, tay trêu chọc tóc, giả vờ đáng thương nói với tôi: " Nếu em không quan tâm tới tôi, không hôn tôi, không đi cùng tôi, tôi sẽ buồn và chỉ có thể làm những gì quỷ vương nên làm thôi. Đi tiêu diệt nhân loại hay thứ gì đó để giải tỏa sự nhàm chán .Nhóm [284894558]☆☆☆ Truyện edit chưa xin phép, truyện dài.***Hình ảnh copy tại Pinterest.…
Đến lượt tôi. Sự sợ hãi như ban cho tôi sức mạnh, thay vì tự chặt bàn tay, tôi cố gắng quan sát xung quanh hòng lừa gặt bọn họ, tôi đã tự chặt ngón tay út của mình, nhưng không chặt đứt, tôi còn để lấp ló một mảnh xương và lớp da nhỏ níu kéo lại, tôi gập chúng lại ở độ cong không tưởng và cất giấu bên trong tay áo, như thể tôi đã tự chặt rơi ngón tay út của mình, nhưng thực tế thì không! (một niềm vui nhỏ bé dâng lên rằng: Tôi không phải mất đi ngón tay của chính mình!)Không cần giải thích gì thêm, nếu bạn hứng thú, mời bạn đến với những câu chuyện của tôi!…
Đây là fic đầu của Aki nên có phần gì đó sai sai thì ném nhẹ tay thôi nhen-2016-…
Đa thể loại, chủ yếu viết để luyện tay và xả bớt idea Nếu bạn đã hữu duyên ghé đọc, hãy góp ý nhẹ nhàng thôi nhé. Mình cảm ơn…
"Cút đi, rác rưởi."Estelle nhìn chằm chằm kẻ trước mặt bằng ánh mắt đầy căm phẫn, nếu cái nhìn nàng có thể gây chết người, hẳn kẻ đối diện kia phải chết đến hàng trăm, hàng nghìn lần rồi."Đừng cử động, vết thương vẫn chưa hồi phục."Đối phương nâng bàn tay băng bó của nàng, cẩn thận như nâng niu bảo vật quý giá.Nàng nhìn người đàn ông, giật mạnh cánh tay, dòng máu đỏ tươi thấm đẫm lớp vải. Nở nụ cười luôn trưng ra khiến cả cánh đàn ông phải quỳ rạp dưới chân nàng, thiếu nữ thì thầm bằng chất giọng ngọt như mật:"Anh nói rằng sẽ làm theo mọi điều tôi ra lệnh, đúng không?"Ánh mắt tăm tối của người nọ bừng lên một ngọn lửa khó kiềm chế, mắt đối mắt, dưới ánh đèn, bóng đôi nam nữ hòa quyện vào nhau. Bầu không khí ái muội một cách kỳ lạ."Chỉ cần là em muốn, tôi đều nghe theo."Đây là câu chuyện về một người phụ nữ đi tìm bản ngã của cô ấy, và sẽ chẳng có dấu chấm nào hoàn thiện đoạn hồi kết này.…
Kiếp trước, Tăng Thuấn Hy và Từ Chấn Hiên là những phu nhân đầy kiêu ngạo, coi thường chân tình của hai đại thương nhân lừng lẫy Tiêu Vũ Lương và Trình Tương. Chỉ đến khi chết trong bệnh tật và nghèo khó, họ mới bàng hoàng nhận ra mình chỉ là "vật hy sinh" để làm nền cho tình yêu giữa chồng mình và những kẻ khác. Được ông trời cho cơ hội quay lại thời điểm trước khi cuộc hôn nhân tan vỡ, hai người thề sẽ dùng mọi cách để giữ chặt lấy phu quân, đồng thời lột mặt nạ của những kẻ mang danh "chữa lành" nhưng đầy tâm kế.…
Có bao nhiêu điều về "tình yêu" mà một người có thể hiểu, họ nhận ra mình phải lòng một người là từ khi nào? Một cơn gió thoảng làm phiến lá vấn vương, đổi bằng một chữ thương dùng cả đời để trảThích - Yêu và Thương là ba điều hoàn toàn khác nhau. Thích là cảm xúc thoáng rung động, khi ta bắt đầu để ý đến từng cử chỉ, hành động của một người. Sự khác biệt làm người ta tò mò, vô thức chú ý và để trong lòng. Yêu là khi ta muốn có họ cạnh bên, muốn bảo vệ và che chở cho đối phương. Trong khi Thương là sự thấu hiểu, đồng cảm và bao dung lẫn nhau sau những vụng dại của tuổi trẻ, để khi mái đầu bạc, mắt nhòe đi vì năm tháng, vẫn có bóng hình người âm thầm tựa đầu vào vai trước hiên nhà. ***Cô bé Khánh Hạ nâng niu những kỷ niệm đang dần phai màu, dùng ký ức dệt nên nỗi nhớ dịu dàng dành cho một người tưởng chừng như đã bước ra khỏi đời mình từ rất lâu. Thời gian tàn phá những triền đồi, làm hoa cỏ úa tàn, vạn vật đổi thay nhưng cũng chính thời gian là mồi nhử cho sự bền bỉ, kiên trì của tình cảm. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, không một lá thư, dường như sự tồn tại của anh cũng chỉ thu nhỏ lại trong ký ức vụn vặt. Thế nhưng cô gái bé nhỏ ấy vẫn âm thầm ghi nhớ qua triền miên năm tháng, mong cầu ngày hai người hội ngộ. Làm thế nào mà câu chuyện tình của họ được diễn ra?Hy vọng bộ truyện "Lưng chừng mộng mơ" của mình có thể mang lại cho bạn đọc những cảm xúc tươi mới, sự bình yên trong tâm hồn và chữa lành về cảm xúc.…
Cô và hắn là bạn thân, cô yêu hắn bảy năm nhưng hắn chưa từng yêu cô, ngày hắn đính hôn cô quyết định vứt bỏ mãi mãi tình yêu chấp nhận thầm lặng mãi mãi bên cạnh hắn là một người bạn thân, nhưng vợ chưa cưới hắn nói với rằng cô phải rời xa hắn. Đau đớn rời đi vì không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống của hắn, nhưng khi cô vừa đi hắn đã nhận ra hắn yêu cô.Ba năm sau gặp lại, hắn yêu cô say đắm nhưng cô lại hết yêu hắn.Cùng loại tình yêu, cùng đối tượng nhưng không cùng yêu nhau một thời điểm khiến cả hai bế tắc thế này, lỗi này hắn gần như chịu trách nhiệm lớn nhất. Nhưng tuyệt đối hắn không buông tay, cả đời này hắn chưa từng yêu ai, khi nhận ra đã yêu rồi hắn nhất định không thể từ bỏ, dù chết cũng không từ bỏ, dù có hành hạ nhau hắn vẫn muốn nhốt cô bên cạnh mình.Liêu hắn có thể níu kéo được cô…
Trong một buổi quay truyền hình, MC hỏi hắn, "Phó chủ tịch Kim Seungmin, ngài tại sao lại chọn một minh tinh hết thời như Yang Jeongin kết hôn?"Kim Seungmin chậm rãi xoay nhẫn cưới đang yên vị trên ngón áp út, có chút ý cười đáp lại, "Thời của em ấy chưa từng hết, chỉ là sắp bắt đầu."MC lại hỏi tiếp, "Có rất nhiều người cho rằng, họ đã nhìn thấy ở buổi kết hôn hai người rất thân mật, nhưng đâu đó lại cảm giác như cuộc hôn nhân này chỉ là sắp đặt. Bởi lẽ ở tình hình hiện tại, Yang Jeongin vốn chỉ có thể kết hôn với ngài mới níu kéo được sự nghiệp, ngài nghĩ sao về chuyện này?"Kim Seungmin lần này hơi mất kiên nhẫn, người ngả về phía trước, ánh mắt có phần sắc lạnh, "Show truyền hình này đã đến lúc nên dẹp rồi." ________‼️CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ‼️ᥫᩣ author : @berry_kth ᥫᩣ nguồn : https://www.wattpad.com/story/289869119-taekook-%C4%91%C6%B0%E1%BB%9Dng-m%E1%BA%ADt…
"Nếu ngày mai tớ chết thì sao nhỉ?"Tôi ngẩng đầu nhìn em, lòng trĩu nặng. Hinata cười ngây ngô đáp lại, tựa như những dòng chữ nắn nót em ghi trên mẩu giấy chỉ đơn thuần như vệt nắng thu óng ánh, hay một cơn gió lang thang không chốn về.Tôi nắm lấy tay em, siết lấy thật chặt, mười ngón đan xen nhau.- Tớ không biết, nhưng chắc chắn, tớ sẽ níu cậu lại.Mắt em đỏ hoe, tôi chết lặng.....Hinata bị sang chấn tâm lý sau vụ tai nạn khiến em mất đi người cha. Em không nói, hai chân bị liệt và từ chối tiếp xúc với bất cứ ai.Cho tới khi em gặp lại cậu bé năm ấy.Kageyama cao ráo, điển trai, là người đã mang cho em hi vọng duy nhất.Anh gối đầu lên đùi, lặng lẽ siết chặt tay em, cánh môi mềm mại hôn miết lên từng ngón tay mảnh khảnh.- Đừng cố rời khỏi tớ nữa..Em vò đầu chàng trai nọ, tay khó khăn viết ra một dòng trên giấy.- Tớ không đau.Anh không nói gì, chỉ đón lấy cây bút kia, viết xuống một dòng chữ nhỏ xiêu vẹo.- Tớ đau.Em nhìn anh chăm chú, hai gò má đỏ bừng.Lại một mùa thu nữa đi qua, cái chết đối với em dần trở nên đáng sợ..Sợ sẽ không được gặp anh, được nắm tay anh, được nghe anh thủ thỉ về bao chuyện thú vị trên đời..Sợ..sẽ không thể nhìn thấy anh lần nữa.Gặp được anh là điều may mắn nhất trên đời..Thương anh nhiều, Kageyama Tobio.Kí tên.Kageyama Shouyou.…
Nếu chỉ yêu thôi là đủ chúng ta đã không phải cách xa. Ngày anh quay về em cũng không còn là em của ngày xưa. Đã là cách xa không phải không thể gặp lại mà là chúng ta đã không còn như xưa.…