(Taegyu) Hoa Oải Hương
Hoa Oải Hương thật đẹp! Nhưng người đang nâng niu nó trên tay còn đẹp gấp vạn lần!....Vui lòng không chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tác giả!Có thể mang đi bất cứ đâu…
Hoa Oải Hương thật đẹp! Nhưng người đang nâng niu nó trên tay còn đẹp gấp vạn lần!....Vui lòng không chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tác giả!Có thể mang đi bất cứ đâu…
truyện tiểu thuyết đời đầu nên mong cái độc giả đón nhận nhé ui lém níu thấy hay thì share cho bb và mọi ngừi cùng đọc và ủng hộ tác giả nha iu các đọc giả nhìu lémmm🥰…
hoa tàn mộng tan, tựa khói sương tràn khỏi bàn tay đang cố níu giữ chút hơi ấm cuối cùng…
Dỗi Wattpad, tôi viết một bộ truyện bao tươi sáng để trả thù......Bộ này có thể khiến một vài bạn khó chịu nên lưu ý trước khi đọc nhé…
Nếu kim đồng hồ có thể nhân dừng chạy, thời gian có thể ngừng trôi, tôi chắc chắn sẽ hi sinh tất cả để làm vậy.Níu giữ lại những gì hồn nhiên, quý báu nhất khi tình yêu mới chỉ là của hai đứa…
Một vài mẩu truyện nhỏ cho một ngày yên bình. Truyện thuộc quyền sở hữu của Tuuyis, vui lòng không reup ở bất kì đâu.…
📌Tập truyện đầu tay của YingTôi là Diệu Diệu anh ấy là Hải Lục✨, người ta thường nói, 7 năm không cưới sẽ chia tay, tôi đã làm được- níu anh ấy lạiBộ truyện đầu tay của mình nhá 🏷 cùng mình đón đọc 🤲🌥…
"Sao lúc đó anh thích em"_seungsik"Thích cũng cần có lý do hả"_sungwook…
Tài thật đó, vừa đủ tuổi kết hôn là làm bố luôn.Alpha 18 tuổi nũng nịu x Omega 28 tuổi gia trưởng.Text fic + Văn xuôi"Vợ, vợ cho em danh phận đi mà..."…
Chap 1 : Cuộc đời chuyển sang một hướng khác .Bây giờ , Tiểu Mạch đang nằm trong kí túc xá nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ về cuộc đời mình . Sau này học xong hết đại học xong sẽ tìm một công việc bình thường , sáng đi làm chiều tan ca trở về với mẹ sau đó tối đến lại đi ngủ . Cuộc sống như vậy quả là nhàm chán nhưng có lẽ Tiểu Mạch thích như vậy vì cậu vốn đã quen cái cuộc sống nhạt nhẽo vô vị này rồi . Nói cách khác nếu mẹ cậu mà không còn chắc cậu cũng không còn lí do để níu kéo cuộc đời này nữa . Năm Tiểu Mạch lên 16 tuổi ba cậu bị tai nạn giao thông .Tài xế xe là một thằng con trai của một tập đoàn ấy ơ nào đấy . Bọn họ đền bù cho cậu và mẹ một số tiền xem như xong chuyện . Nói gì được nữa chứ ? Nhà cậu thì quá bình thường còn bọn nó thì quá giàu nên đành ngậm ngùi lấy tiền và lo hậu sự cho ba . Lúc đấy mọi thứ của cậu vào cuộc sống này như sụp đổ .…
"Hướng Dương Nở Muộn" là câu chuyện ngôn tình buồn xoay quanh Diệp Khinh Dương, cô gái bán hoa dịu dàng nhưng mang trong mình căn bệnh hen suyễn. Từ thời niên thiếu, cô đã gắn bó với Giang Hành Dực, một chàng trai lạnh lùng, mồ côi mẹ, lớn lên trong sự cô độc và nguyên tắc. Tình bạn của họ dần nở hoa thành tình yêu, cho đến khi một tai nạn khiến Hành Dực mất trí nhớ... chỉ quên riêng cô. Cô cố gắng níu giữ anh, từng bước nhẹ nhàng đưa anh trở về những ký ức cũ. Nhưng khi nụ cười anh vừa có chút rung động thì cũng là lúc cô dần cạn sức. Giữa những đóa hướng dương rực rỡ, tình yêu ấy nở muộn... và cũng tàn trong lặng lẽ.Tác giả: tui chui nìÝ tưởng nguyên tác: của chính tui, hong lấy cảm hứng từ bất kỳ tác phẩm nào khác.…
Cô và anh hai người ở hai nơi khác nhau. Giữa họ chẳng có sợi dây liên kết nào cả. Nhưng duyên phân để họ gặp nhau rồi yêu nhau. Tình yêu có bao nhiêu thử thách, cô luôn tìm cách níu giữ trái tim anh, còn anh yêu cô đến đau đớn nhưng luôn chờ cô bước tới. Nhưng rồi cô mệt mỏi, cô không đủ sức kéo anh lại nữa thì anh mới nhận ra vốn đi ngay từ đầu anh là người thua cuộc. Anh không muốn mất cô, lần đầu tiên anh quay đâu nhìn cô, lần đầu tiên anh nắm tay kéo cô lại. Tình yêu vẫn còn thì mọi chuyện đều có thể. Cô và anh đi qua những đắng cay mới có quả ngọt. Trong ngày hạnh phúc anh đã hỏi cô: " Nếu lúc trước em cố giữ mà anh quyết đi thì sao?". Cô đã trả lời:" Vậy thì em sẽ buông tay anh vì lúc đó anh đã không còn của em nữa rồi".…
5 tuổi, vì lỡ tay mà Nhan Tiếu để xảy ra một mối hận ngàn năm, trong lúc tranh giành đồ chơi với Văn Dịch, không may làm sứt trán đối phương. Văn Dịch khóc ầm ĩ: "Cậu có biết tớ bị sẹo sẽ không đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào chơi với tớ nữa không...". Nhan Tiếu tức lắm liền gầm lại: " Khóc cái quái gì, cùng lắm sau này lớn lên tớ sẽ lấy cậu là được chứ gì!" 20 năm sau, bi kịch đã xảy ra... Văn Dịch vênh khuôn mặt điển trai, gạt mái tóc nũng nịu: "Vết sẹo này là do em gây ra, em phải chịu trách nhiệm!" Nhan Tiếu: " Em nhớ là hồi đó không để lại sẹo mà." Văn Dịch: " Ờ, vết sẹo này là do anh tự gây ra, nhưng vẫn là lỗi của em, em phải lấy anh!" Nhan Tiếu : "..." Theo bạn, chuyện tình thanh mai trúc mã rất đẹp, rất lãng mạn... hay chỉ là cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong muôn vàn cơn ác mộng?…
VẠN PHẦN MAY MẮNThể loại : bách hợp, hiện đại, ngọt sủngTình trạng : chưa hoàn thànhCouple : Ninh Sương - Nhã Thanh _______________GIỚI THIỆU Ninh Sương sốt ruột nhìn bảo bối đang nằm trên giường bệnh mà không khỏi đau lòng. Dùng giọng hết sức ôn nhu trách mắng"Em là bác sĩ, tại sao lại không biết bản thân đang bệnh?"Nghe được giọng nói quen thuộc, Nhã Thanh quay đầu lại, ánh mắt ươn ướt, giọng nói nhẹ như tơ, đáp"Người ta là đang đợi chị đến chăm sóc a~"Y tá trưởng đang thay bình truyền nước kế bên như muốn đóng băng khi nghe được giọng nũng nịu ấy của Nhã Thanh[Trưởng khoa Nhã nghiêm túc, băng lãnh thường ngày lại còn một mặt như thế này sao???!!]…
Trịnh Thanh và Nguyễn Nhiên lớn lên cùng một con hẻm nhỏ, nơi nắng hè rơi đầy trên những năm tháng không thể quay lại. Một người quen với việc che chở, một người quen với việc chịu đựng và giấu đi những cơn đau của mình.Giữa bệnh tật, im lặng và những tình cảm không dám gọi tên, họ vô tình làm tổn thương nhau bằng chính sự quan tâm vụng về nhất. Chỉ đến khi khoảng cách xuất hiện, Thanh mới hiểu: có những người không rời đi ngay, họ chỉ lặng lẽ học cách không cần mình nữa.Nắng ở cuối mùa là một câu chuyện chậm rãi về mất mát, nhận ra và chữa lành - về việc học cách đối diện với nỗi sợ, nói ra những điều chưa kịp nói, và ôm lấy nhau không phải để níu kéo, mà để cùng bước tiếp.Bởi đôi khi, ánh nắng cuối mùa không phải để chia tay, mà để sưởi ấm lần cuối trước khi ta đủ dũng cảm yêu một cách trọn vẹn…
✒ Tác giả: Dĩ Ti✒ Edit : ink✒ Bìa: Bảo Nghi✒ Nguồn : wikidich.com✒ Tình trạng truyện: hoàn 40 chương-------------🥜 Văn án:Anh, Hứa Diệc Hành, chỉ thuộc về Ôn Nam cô.Cô, Ôn Nam, được Hứa Diệc Hành nâng niu trong lòng bàn tay.Thanh xuân tươi đẹp tình cờ gặp gỡ, sống bên nhau quãng đời còn lại.Tình yêu của chúng ta, không cần người khác bày cho, có anh, có em, là đủ rồi......1v1, nhẹ nhàng, không ngược, HE, thiếu niên ôn thuận x thiếu nữ an tĩnh.…
"Bởi vì chấp niệm duy nhất của ta là ngài! Đừng đi..." chất giọng trầm ấm khàn khàn, ngập tràn tuyệt vọng của Trường An cất lên khiến căn phòng trở lên u ám theo. Cậu run rẩy cố níu lấy đôi bàn tay trắng muốt của người kia, đôi mắt từng chứa đựng cả bầu trời sao, lúc này chỉ còn lại một màu xám xịt của tro tàn, trống rỗng và đong đầy sự tuyệt vọng tận cùng. Cho dù là như vậy, người kia dù đã khựng lại giây lát nhưng rốt cuộc vẫn dứt khoát hất tay ra, bước đi nhẹ nhàng lạnh như băng, bỏ lại thiếu niên tuyệt vọng, cô đơn ở căn phòng ấy.Cre bìa :Artist : 画画的慕白 https:// www.weibo.com/p/ 1005052038573012…
Miyanaga Hatsune là 1 người bình thườngBình thường tới nỗi không thể bình thường hơn được nữa. Nếu nói Miyanaga Hatsune là "bình thường", thì Sakimoto Kaori là người...gần như vô hình.Đó là tình trạng biến mất 1 cách bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện, cho dù có đứng đó hay không. Nếu Miyanaga Hatsune và Sakimoto Kaori là 2 người gần như nhạt nhoà nhất thế giới, thì Nagasaki Manami là con người đầu tiên đạt đến cảnh giới VÔ HÌNH.Không ai có thế nhìn thấy cô, trừ Hatsune và Yuuka ra. Cho dù có đụng tới đụng lui, đẩy người khác thì cũng chẳng ai thấy cô. Vì cô quá ư mà nhạt nhoà trước mắt người khác, không thể nổi bật so với những người khác, dù rằng không thể phủ nhận cô quá là thông minh và là 1 GENIUS.Vậy nên...Họ chính là......Bộ ba mờ nhạt...-----------------------------------------------------------------------------Tình tiết truyện sẽ có 1 số phần không giống với trong DC đâu nhé! Thank you!…
Truyện được viết dưới dạng nhiều mẫu chuyện nhỏ góp từng chút một từng tí một thành một tập truyện dạng vấn đáp.Chúng tôi đọc vào phần chuyển ngữ và biên tập. Tập chuyện xoay xung quanh một nhân vật chính là một cậu bé lên tuổi teen. Như một giống cây lạ ở miền khí hậu khác được ngẫu nhiên mang về lớn lên. Cậu hớn hở khám phá miền đất mới nơi mình sinh trưởng với người bạn mới với thiên nhiên mới mẻ....Truyện được viết bởi một tập thể gia đình...., các bạn yêu quý của tôi và cho những người đã nâng niu tuổi thơ tôi! Câu chuyện này viết trong vòng một tháng, 《viên nguyệt hữu nhân tầm phụ mẫu!》Tập sách này xin được viết tặng cho tập thể. người viết phẩy tặng cho những ai thích đọc ba chấm xuống dòng có thể hay phẩy có thể dở phẩy Xin được ủng hộ để động viên nhóm tác giả sẽ có những cuốn sách tiếp theo xuống hàng xin chân thành cảm ơn xuống hàng nhóm tác giả..... thanh Google và sau đó biên tập.…