Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
⚠️VUI LÒNG KHÔNG REUP BẢN GỐC VÀ BẢN DỊCH DƯỚI MỌI HÌNH THỨC⚠️VUI LÒNG KHÔNG ĐEM RA KHỎI ĐÂY_____________________Các fic/headcanon/pov... có sự đồng ý của tác giả sẽ được note._____________________Mình trans các fic/headcanon/pov tiếng Anh và Trung về Ushijima.Trans by me…
Năm Giang Hạ 16 tuổi,cô gặp Lưu Hoài Việt,một chàng trai dũng cảm cứu người bất chấp nguy hiểm bản thân.Lần thứ hai gặp anh trong hoàn cảnh vô cùng éo le.Chiếc áo đồng phục bị dồn nén quá cỡ bởi nhiều lớp áo bên trong đã không thể chịu nổi nữa mà rách ra khiến cô chỉ muốn đội quần lên đầu cho xong.Cứ thế,duyên phận đã níu lấy hai cuộc đời,hai số phận.Một thiếu nữ hồn nhiên,yêu một chàng trai ưu việt,đầy khí phách đã trở thành bí mật không thể giấu,ai ai cũng đều biết... "Giang Hạ là mùa hạ của dòng đời,còn Lưu Hoài Việt là kẻ ích kỉ mãi mang mùa hạ ấy trong tim."…
Sợi dây duyên nợ kiếp ấy quá mỏng manh mà đã gãy gánh, hai người yêu nhau phải âm dương cách biệt.Thanh một lòng ra đi, chỉ mong người thương bình an cả đời, Dũng dùng nửa đời người cầu xin Phật tổ chỉ mong một lần ngoảnh đầu.Trải qua bao nhiêu kiếp số trả nợ nghiệp báo, kiếp này có duyên tương phùng, ngỡ là sẽ đến được với nhau.Anh là thầy giáo, em là học sinh, anh đã lớn khi em còn quá nhỏ, đạo đức con người là vách ngăn.Là níu lấy hay là buông.Hay thật sự chỉ cần ngoảnh đầu lại là đủ.…
" Tiểu Mẫn , anh thích em " một câu nói trầm lắng nhẹ nhàng vang lên bên tai cô . Thật ấm áp quá......" Tiểu Mẫn , anh lạnh quá lại đây cho anh ôm một cái nào " một giọng nói " nũng nịu" vang bên tai cô , hắn ta lúc nào cũng mặt dày như vậy cả. Thật dễ thương ....." Tiểu Mẫn qua đây cho đây này , hôm nay khuyến mãi hôn môi tặng một cái hôn má " Cô thấy tóc gáy mình dựng cả lên , lắc đầu liên tục..." Không chịu à ? Vậy mua 1 tặng 2 nha"... Thật bỉ ổi Đó đều là những ký ức thật đẹp... Dù đã trôi qua nhưng nó đẹp đến mức cô không thể quên ...Gặp lại hắn sau 5 năm xa cách cô lạnh lùng bước qua dù cô biết rằng có lẽ cả đời này cũng khó mà buông tay mình ra khỏi tình yêu đó . Nhưng nếu cô quay đầu lại liệu rằng có đôi mắt ai đó vẫn luôn dõi theo cô??? Là cô đa tình hay là anh si tình Trải qua bao giông tố ai là người chờ ai ??? Cuối cùng ai là người không thể buông tay .... " Tiểu Mẫn ,đợi anh quay trở về được không ?" " Em nhất định sẽ đợi anh " Em hứa......…
LỚP HỌC MANG TÊN 12A! Đã trở lại với phần 2 "TÌNH CẢM GIỮA CHÚNG TA LÀ GÌ? " ❌Xin vui lòng không sao chép bất kì nội dung nào trong truyện ❌❌Vui lòng không chuyển ver nếu chưa được tác giả đồng ý ❌❌Vui lòng nhắn tin trực tiếp hoặc cmt về những điều không hài lòng về truyện hay tác giả.❌✅Phần một đã được cho ra mắt cách đây không lâu, bao gồm 3 chương. Đó là những câu chuyện vui ,buồn của tuổi học trò và kết thúc bằng đám cưới của couple Tồ-Na ,Maru - Thùy. Nhưng đều các bạn quan tâm và mong đợi nhất là cái kết dành cho couple chính của chúng ta Sara -Toki. ❓Hợp thành hay chia ly đó còn là một ẩn số?_Không lẽ anh chưa bao giờ tin tưởng em? _Đúng! Niềm tin của tôi chưa bao giờ nằm ở chỗ cô. _Được... không tin em cũng không sao, nhưng không lẽ anh không tin vào "Tình Cảm" chúng ta trước giờ? _Cô còn biết nói "tình cảm" của chúng ta? Chính cô...chính cô là người phá bỏ hết thứ được gọi là "Tình cảm" đó. .........🔍Một đoạn nhá hàng vậy thôi, các bạn có quan tâm thì ủng hộ mình nha! 🔐 Dự kiến cuối "Tháng 6" chúng tôi sẽ "Comback" trở lại ,bạn đã sẵn sàng chưa?…
Lênh đênh trên biển, trong một con tàu sắp chết đang đuổi theo một mặt trời sắp chết, Minh quyết định viết tản bút. "Cái này nó giống nhật ký hơn ấy."- Thuyền phó, M.O cầm quyển sổ da, lật vài tờ rồi chẹp mồm đánh "tách". "Nhưng mà Minh viết ngôi thứ ba, thấy giống truyện mà."- Con bé phụ bếp chen lời. Kìa nó đang kiễng kiễng đôi chân; vừa níu vừa ghì cánh tay đàn ông cục mịch kia xuống, để những dòng chữ trên sách lọt được vào tầm mắt."Tôi cũng không biết nó là cái gì."Đây là thể loại gì, và đã có ai viết kiểu thế này bao giờ chưa, Minh không biết thật. Mà thôi cứ viết. Có mất gì đâu. Còn gì để mất.…