Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngả nghiêng cho đời ngẩn ngơNgả nghiêng vương vấn sầu tơ cõi lòngNgả nghiêng ai đợi ai mongNgả nghiêng một chút say trong cõi tình---leeminhtam99Fanfic: Hữu Duyên!Thể loại: Cục súc bá đạo công x hiền lành ngốc nghếch thụ, sinh tử văn.…
Buổi tối hôm đó, vì công ty đột ngột bắt tăng ca nên cậu về muộn hơn thường lệ. Tin nhắn gửi đi không được trả lời, căn phòng chìm trong im lặng khiến anh dần mất kiên nhẫn. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: cậu bỏ anh rồi.Anh ngồi bệt xuống sàn, móng tay cào mạnh vào bức tường lạnh lẽo như muốn níu lấy thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay. Da tay rách toạc, máu thấm đỏ nhưng anh chẳng hề để tâm. Trán đập mạnh vào tường, từng nhịp đau nhói lan ra nhưng không bằng nỗi sợ trong lòng. Anh khẽ nức nở, giọng run run như một chú cún bị bỏ quên giữa đêm mưa.Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Cậu bước vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy anh trong bộ dạng thảm hại ấy. Cậu hoảng hốt chạy lại, chưa kịp lên tiếng thì anh đã lao tới ôm chặt, vòng tay siết đến mức run rẩy."Vợ... vợ về rồi hả?"Giọng anh nghẹn lại, đầu dụi sâu vào ngực cậu như tìm nơi trú ẩn."Đừng bỏ theo mà... theo sai rồi... theo sẽ ngoan, sẽ nghe lời vợ, sẽ không làm phiền vợ nữa đâu..."Anh vừa nói vừa nấc lên, nước mắt thấm ướt áo cậu. Tay anh bám chặt như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cậu sẽ biến mất. Cả người anh run rẩy, chẳng còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn một chú cún con ngốc nghếch, đem cả trái tim đặt vào người mình yêu."Vợ đi lâu quá... theo sợ lắm..."Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng mềm xuống, mang theo chút làm nũng quen thuộc."Lần sau vợ về trễ... nói theo nghe với nha... theo chờ được mà... chỉ cần vợ đừng bỏ theo là được rồi..."Nói xong, anh lại cúi đầu, ôm …
Đây chỉ là bức thư Tuấn Khải gửi cho Yoo Ri - cô người yêu cũ muốn quay lại với anh nên đã bắt nạn Nguyên . Ai muốn đọc chuyện này thì comment , mình sẽ viết .…
Em không thể lơ lửng như quả bóng mãi thế được. Em đã cố rất nhiều, gắng rất nhiều để chạm tới lòng anh, nhưng em kiệt sức rồi...Em phải rơi xuống đất thôi...…
Tân đế đăng cơ đến năm thứ tư, trong hậu cung Đoan phi nương nương - vị trưởng nữ Thẩm gia tài mạo song toàn nhưng bạc mệnh, sớm yểu vong nơi chốn cung đình. Khi ấy, Thẩm Già Phù vẫn chưa qua lễ cập kê. Trong triều, nhà họ Thẩm lấy Thái hậu làm chỗ dựa, song năm tháng trôi qua, Thái hậu lấy cớ bệnh tình, liền từ phủ triệu Nhị tiểu thư nhập cung hầu dưỡng. Vì thế, Già Phù vừa đến tuổi cập kê, đã vội vàng được đưa tiến cung, mong níu giữ ân sủng từ trên cao.Già Phù vừa chạm tuổi mười lăm, dung mạo không rực rỡ diễm lệ, cũng chẳng mang vẻ trương dương hoa mỹ, chỉ như con thỏ trắng mềm mại, khiến người thoạt nhìn liền nảy lòng thương tiếc. Khuôn diện nàng nhu hòa, mắt ngọc mày ngài, không phải tuyệt sắc khuynh thành, nhưng lại khắc sâu một chữ "ngoan", khiến kẻ đối diện bất giác sinh lòng gần gũi. Trong cung ai ai cũng biết, bệ hạ xưa nay chẳng để tâm đến loại dung mạo này, trái lại chuộng những nhan sắc lộng lẫy như Thục phi, hay Đoan phi thiên diễm đã sớm khuất bóng. Cho nên lúc nàng nhập cung, chư phi an tâm, chẳng ai coi là uy hiếp.…
Chúng ta quá sợ hãi để rời xa nhau, nhưng tâm hồn lại quá vụn vỡ để tiếp tục níu kéo mối quan hệ này. Để rồi ta tiếp tục huỷ hoại nhau và gọi nó là "tình yêu".fic mang tính thoả mãn đam mê và xả stress cho t nên là nội dung phục vụ sở thích cá nhân là chính =))))) đôi khi sẽ có vài chi tiết hơi skibidi cả nhà thông cảm 🤡⚠️- abo, có yếu tố mang thai- slowburn (?)- gương vỡ lại lành (nhiều)- vui ít hơn buồn- đôi lúc sẽ có những đoạn lỏ vch…
Một nàng Công chúa đã từng được nâng niu như trân bảo, chỉ sau một đêm đã mất đi tất cả: Mất người mẹ Vương phi từng đắc sủng nhiều năm, mất tình yêu thương của người cha Lãnh chúa của một vùng thung lũng rộng lớn, mất đi đôi chân chạy nhảy trên thảo nguyên hoa anh thảo.Nàng Ermintrude rời khỏi lâu đài, sống tựa một nàng Công chúa phế vật vô tri ở ngọn tháp bị lãng quên.Cho đến lễ thành niên của nàng, Đế quốc đưa ra thánh ý chọn nàng trở thành Hoảng tử phi, gả cho Nhị Hoàng tử Leon Ascart của Đế quốc, kéo nàng vào cuộc chiến vương quyền....Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt căm ghét tới tận xương tuỷ. "Hôn lễ? Ngươi còn mong có hôn lễ? Con chuột nhắt của Randolph Ascart còn mơ mộng về hôn lễ?""Điện hạ, ta có thể giúp điện hạ lên ngôi." Ermintrude Capet vội vàng gọi giật hắn lại. Nàng sợ chỉ cần lỡ mất lần này, không biết lần tiếp theo gặp hắn sẽ là bao giờ nữa.Leon Ascart thoáng ngạc nhiên vì lời nói mạnh bạo từ một cơ thể nhỏ nhắn và ánh mắt yếu ớt kia. Hắn dừng bước, ngoảnh đầu nhìn nàng, cười khẩy. "Một Công Chúa phế vật có thể làm gì?""Như một công cụ, ta có thể làm mọi thứ. Điện hạ xin hãy tùy ý sử dụng ta." Nàng Ermintrude vươn người đáp, lãnh đạm đối diện với Leon Ascart, dù sâu trong lòng nàng run lên những cơn sợ hãi....Kể từ thời điểm đó, Đế quốc Aurethion và cả các quốc gia lân cận đều nghe về một nàng Ermintrude xinh đẹp, dịu dàng nhưng âm ngoan và sắc sảo. Nàng trở thành thanh đoản kiếm diễm lệ, sắc bén và nguy hiểm luôn chực chờ trong áo giáp của Hoàng tử Leon Ascart - ngườ…
Phong Hào yêu Thái Sơn, nhưng tình yêu ấy chưa bao giờ được đáp lại. Mỗi ngày, cậu mang đồ ăn cho anh, những bữa ăn đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tình cảm chân thành. Mỗi dịp lễ, cậu lại chuẩn bị quà, hy vọng sẽ khiến Thái Sơn mỉm cười, nhưng những món quà ấy luôn bị vứt vào sọt rác, chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào trái tim anh.Khi nhớ anh, Phong Hào viết những lá thư, gửi đi những lời yêu thương không bao giờ nhận lại. Cậu biết rõ, những dòng chữ ấy sẽ chẳng bao giờ tới được tay Thái Sơn. Nhưng cậu vẫn làm, vì trong cơn đau đớn âm thầm, tình yêu ấy vẫn tồn tại, không cần được đáp trả, chỉ cần được yêu.…
Câu chuyện được viết ra trong lúc tác giả đang rảnh rỗi . Có điều gì sai sót thì mong mọi người góp ý và bỏ qua .Truyện có thể có lời lẽ tục tĩu Có thể có H hoặc không Lưu ý : ooc ; harem or 1x1 ? Trình độ của tác giả còn non nớt Nu9 có chút yếu kém , bình thường , không buff lốMong mọi người ủng hộ và nếu ai không thich có thể lướt qua Xin chân thành cảm ơn…
Tổng hợp những oneshot mình viết về một vài cặp đôi trong Genshin Impact. Là một fan của thể loại "bad end", mình thường đặt câu hỏi A sẽ như thế nào khi B không còn ở bên cạnh nữa. Nó khá là thú vị và mình quyết định thử viết những câu chuyện nhỏ lẻ mang chủ đề này.Mỗi chương sẽ mang một bối cảnh khác nhau và có thể là nhân vật khác nhau. Mình không rành rọt về lore của GI lắm, vậy nên sẽ có chi tiết sai lệch so với bản gốc. Xin hãy nhẹ lời nếu mình có sai.Note từ tác giả: Mình bổ sung thêm tag major character death và character bashing. Số nhân vật chết sẽ rất nhiều. Có chương âm dương, cũng có chương âm âm. Mình cũng không phải thánh nữ, không thể yêu tất cả hay đối xử bình đẳng với mọi thứ. Có nhân vật mình yêu, cũng có nhân vật mình ghét và anti. Đặc biệt là bộ đôi Traveller và thường dân Furina. Nếu mình đụng chạm vào bias của bạn, cứ việc rời đi. Mình không níu kéo gì.…
Tag: Hoàng Tinh - Khâu Đỉnh KiệtThể loại: Tâm linh, Kinh dị.VĂN ÁN:Người ta nói, nợ tiền thì trả tiền.Nợ mạng... thì trả mạng.Còn nợ tình?... thì có chạy đến kiếp sau, cũng chưa chắc thoát được.Năm đó, giữa những rừng cao su hun hút của Đông Nam Bộ, có một câu chuyện từng bị chôn vùi theo dòng nước đục ngầu. Một thiếu gia bỏ nhà theo một kẻ thân phận thấp hèn. Một cuộc bỏ trốn chưa kịp thành hình... đã bị dìm xuống đáy sông lạnh.Một người bặt vô âm tín. Một người vĩnh viễn không thể quay về. Và một lời nguyền... không còn ai nhớ rõ.Rất nhiều năm sau đó. Khi đời người luân hồi được tái sinh thêm lần nữa.Khâu Đỉnh Kiệt, một kẻ sống lay lắt qua ngày bằng nghề lụm đồng nát và đúc nồi niu, vô tình nhặt được một chiếc túi đỏ cũ kỹ ven bờ sông. Bên trong là rất nhiều tiền vàng lấp lánh. Từ khoảnh khắc đó. Cuộc đời anh... bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.Anh bắt đầu thấy những thứ không nên thấy. Nghe những âm thanh không nên nghe. Và đặc biệt là... một người không rõ lai lịch đã xuất hiện. Hoàng Tinh.Kẻ tự xưng là "chủ nhân" của chiếc túi. Không ai thấy cậu ngoài anh. Không ai nghe cậu nói ngoài anh. Cậu ở bên anh. Đi theo anh. Thậm chí... ngủ cùng anh. Như thể... Họ đã quen nhau từ rất lâu rồi.Dần dần, Khâu Đỉnh Kiệt nhận ra. Có thể thứ mình nhặt được... không phải là tiền. Mà là một món nợ. Một món nợ từ kiếp trước. Mà lần này...Người đến đòi nợ, không định rời đi nữa._______________…
Hoa Oải Hương thật đẹp! Nhưng người đang nâng niu nó trên tay còn đẹp gấp vạn lần!....Vui lòng không chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tác giả!Có thể mang đi bất cứ đâu…
#ĐamMỹ #Esport #ABO #ĐoànSủngEsport: Đoàn sủng OmegaTác giả: Sở Thanh Yến----Văn án:Giải đấu thể thao điện tử Esport League là nơi các đội Alpha phô bày kĩ năng xuất sắc của mình.Với mục đích cố gắng gom cho đủ chức nghiệp để trở về sân đấu, chiến đội trên bờ vực suy tàn Polaris thế mà lại chiêu mộ một bé pháp sư giới tính thứ hai - Omega về.Bé pháp sư da mềm thịt nõn đứng cạnh một đám Alpha cao to lực lưỡng có thể nói là đến cái đầu cũng không ai thấy, thường thường vẫn hay níu lấy góc áo đội trưởng Lâm Minh Phỉ.Khắp liên minh cảm thán: Ma vương Lâm Minh Phỉ ngày nao, giờ đây đã rớt khỏi thần đàn, có chết cười cũng không ai đền mạng.Sau đó, trên sân đấu, bọn họ bị Hạ Đồng dùng thuật cấm chế trói thành một xích. Bé pháp sư cầm trượng gõ đầu từng người một, hung dữ dọa người ta: "Xin lỗi đội trưởng của bọn tui đi! Không xin lỗi là tui cho mấy người đi gặp ông bà ông vải liền á! Xin lỗi đi... rồi tui hát cho mấy người nghe!"Đám tù binh nghe vậy lập tức cảm thán: "Chết thiệt chứ, ẻm thấy cưng quãi đạn!"-Với tư cách là bé Omega duy nhất trong giải Esports League, Hạ Đồng không chỉ là linh vật của Polaris, ẻm còn là đối tượng mà tất cả các chiến đội đều muốn đục góc tường đào về, fanboy fangirl chạy khắp nơi.Sau khi giành chức vô địch giải đấu, một Alpha mang Âu phục, giày Tây đứng gõ cửa câu lạc bộ Polaris."Hạ Đồng là bạn đời đã định của tôi, em ấy chỉ là chạy mất mà thôi, mong câu lạc bộ trả lại cho tôi, để em ấy theo tôi về sinh con."Lâm Minh Phỉ để trần nửa ng…
Dựa trên bộ phim đam mỹ Việt Giới, câu chuyện xoay quanh 2 nhân vật phụ hồi còn nhỏ (Vì trong phim không đề cập đến ) Mình lấy Dũng và Chinh cho hai nhân vật đóHà Đức Dũng(Bùi Tiến Dũng) - Vương Chấn VõHà Đức Chinh - Vương Chấn VănLý do vì sao Dũng đổi tên thì mn hãy đọc sẽ rõ nhé --------------(Các bạn có thể tìm phim để xem lúc 2 người lớn lên nhé.)Tác giả: kellyluxbaeEdit by: LuXiTy----------Ủng hộ tui như Fic Phía Sau Bi Thương nhaaaa…
Lúc cô mất đi người thân duy nhát còn lại trên cõi đời, hắn đến và nói với cô " ..Từ sau đi theo tôi. Em sẽ không sợ bị tổn thương nữa". Lúc cô vùng vẫy giữa nổi ám ảnh bao năm qua, hắn bên cạnh cô và nói "Có tôi bên cạnh, tôi cùng em vượt qua ác mộng" Lúc cô cảm thấy yếu đuối nhất với quyết định của mình, hắn khẽ nói rằng "Được, mọi chuyện để anh lo" Lúc cô còn đang buông xuôi với chính mạng sống của mình, hắn lại chỉ một câu " Anh chỉ sợ, em không tỉnh dậy nữa"---------------------------------------------------------Chỉ là bỗng hiện cốt truyện lên trong đầu nên viết ra luôn thôi, túyp truyện cũng không quá mới lạ, có những chỗ còn nhiều thiếu xót. Cảm ơn mọi người đã ghé qua ủng hộ đứa con nhỏ của mình ^ ^ Có gì cứ để cmt lại nhé.…
Thể loại: Hiện đại, sủng, không ngược, hắc bang, nam cường, HE. Số chương: 48 + 1 ngoại truyện Kim Tử Long ngoài thân phận đứng đầu giới chính khách ở thành phố S thì anh còn mang thân phận chủ nhân của bang Hắc Ưng. Một người có tướng mạo anh tuấn, giàu có nhất thế giới, là mẫu người đàn ông lý tưởng của mọi phụ nữ nhưng lại không thích ai ngoài cô. Người ngoài đồn anh là kẻ lãnh khốc vô tình nhưng anh đối với cô chính là nâng niu trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan. Chỉ cần là thứ cô muốn anh cũng không tiếc mạng sống mà tặng cho cô. Thoại Mỹ là sinh viên năm ba của một trường đại học danh tiếng, trời sinh cô có một vẻ đẹp thiên sứ. Cô thông minh hoạt bát nhưng lại sợ máu. Cô cố tạo một vỏ bọc khi ở gần người thân (mẹ kế và em gái)…
Tác Giả : Hạ Vũ (Ẩn Tiều Phu) Thể loại : Xuyên không, 1x1 Nhân vật chính : Vô Ưu, Tích Nguyệt Văn án : Khánh Vân là một bạn gái người Việt Nam, trong một lần đi du lịch ở Trung quốc, gặp tai nạn liền xuyên không, đến một triều đại không rõ ràng trong lịch sử.Không biết tiếng, không hiểu văn hóa, cô đành nữ giả nam trang, quần quật làm việc, hy vọng kiếm đủ tiền trở về lãnh thổ của Việt Nam cổ xưaThế nhưng, vị công chúa kia, vì cái gì nhìn trúng ta vậy...…
-Hắn không sai, cô gái ấy không sai, em lại càng không sai, người sai là họ...-Em đúng nhưng vẫn phải xin lỗi, họ cho dù có sai, miệng vẫn chẳng hé nửa lời-lời xin lỗi chưa bao giờ là quá muộn, chỉ có kẻ không xứng đáng mời là muộn màng-tình yêu không đến từ hai phía gọi là đơn phương, yêu mà đến từ hai phía nhưng không được chấp nhận gọi là sai trái, yêu không đến từ hai phía, nhưng bị ràng buộc gọi là bắt ép.-Đến cuối cùng, tình yêu vốn chỉ là đau thương, yêu đâu chỉ có một nghĩa? nhưng họ ràng buộc nó phải là đau thương-Đến cuối cùng, tình yêu em muốn nó là mật ngọt, nhưng thứ duy nhất em nhận lại là dối trá-Xin người đừng lợi dụng, xin người đừng trêu đùa, tình cảm ấy..... giờ đây không còn, xin người đừng níu kéo, đừng nhắc lại bi thương, hãy nhìn về phía trước, bước tiếp quãng đời còn lại, tuy không hạnh phúc, nhưng em vẫn sẽ ở bên.....…