Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
ái tình chẳng phải là thứ khiến em sợ hãi..author: allechantoriginal link: https://archiveofourown(.)org/works/31537619tags: character study, fluff, intimacy.all the characters and the plot belong to the original author/ Mihoyo, and i do not own any of that. this is simply a trans-fic with permission, so if u can, please support the original author on ao3 and twitter.cover: @PlaHill7 (twt)…
"công bằng của anh sẽ đứng bên lẽ phải của em cho đến khi hai ta tha hóa bằng bản chất con người. thứ anh ám ảnh nhất luôn là thứ anh yêu." " câm đi, đừng nói với em bằng cái giọng nghiêm trọng ấy. " . . . "hiromi higuruma, con có đồng ý lấy nàng làm vợ chứ?": min rättvisa kommer att stå vid din tills vi är korrumperade av den mänskliga naturen. 《 同意します 》- ▪︎ 〔 🛐 〕 . . . '「 呪われた霊の性質は、人々が恐れるものによってしばしば生み出されます 」~ '°'cахарная вата и рациональная любовь kết luận: anh mong chúng ta sẽ không là lí do tạo ra bất cứ thứ gì cả. [ 💨 !°《 🖇》¿ ]…
Akaashi Keiji luôn tự hào rằng mình là một người lý trí. Cậu thích những thứ có thể phân tích, những sự kiện có thể giải thích bằng logic, và những cảm xúc có thể đặt tên rõ ràng. Nhưng khi đứng trước Bokuto Koutarou, Akaashi nhận ra rằng có những thứ không thể lý giải bằng lý trí.…
"cậu thích dâu tây, thích bánh socola, thích ăn kem, thích dạo nhà sách vào mỗi cuối tuần. cậu thích ăn kẹo bông gòn, thích mỗi buổi sáng đều sẽ có một hộp sữa dâu. thích mèo nhỏ, không thích vị đắng, cũng rất ghét trời mưa.""ừ, nhưng cậu cũng thiếu mất một điều rồi."…
những câu chuyện vu vơ xin thưa là otp sẽ mãi nằm trong trí tưởng tượng của em, truyện được viết với sự trợ giúp của nhân vật đặc biệt, mãi yêu otp, hi vọng chính quyền ko nhìn thấy, mọi thứ chỉ là trong trí tưởng tượng thui nhéee vui vẻ nhé các mũ cối con…
"Và tình ta đã lụi tàn mãi trong đêm.Là một kẻ đã đi qua ngót nghét phần ba một cuộc đời, ngắt ngứ nếm trải hết tất thảy nhân gian. Tôi đôi khi cũng đường đột tự vấn, rốt cuộc thì bất hạnh đối với một con người, sẽ có hình hài ra sao?Giờ thì tôi hiểu rồi.Có khi là vào một ngày nắng như đổ lửa, bụng rỗng tuếch đói đến gào xé không lê nổi bước chân, mà trong túi vỏn vẹn chẳng đủ lấy một chai nước.Có khi là đứng giữa thế gian huyên náo đủ thứ tạp âm, lại cảm thấy lạc lõng đến độ một ngọn đèn đường bản thân cũng chẳng xứng đáng có được.Hay có khi biền biệt bỏ trốn khỏi nhân gian, rốt cuộc cũng chẳng một ai mảy may kiếm tìm, cứ thế lầm lũi mất tích giữa đêm đen tuyệt diệt.Thời gian đổ nắng ươm vàng lên mắt biếc, biến mái đầu thời con gái trở về màu cỏ lau, và biến con người trở nên cằn cỗi và mù loà.";Fic này được viết ra để thỏa mãn cơn vã otp của tớ, nếu bạn nào không hợp gu vui lòng hoan hỉ next bài ạ, tớ cảm ơn 🎀✨.Lưu ý: Mọi chi tiết xuất hiện trong fic đều không có thật.…
Không thể trách Sana luôn tránh né chị, càng không thể trách chị cái gì cũng dám làm, chỉ riêng khi bên cạnh Sana thì cái gì cũng không dám. Phải, là do cả hai quá ngại để có thể bên cạnh người kia…
os.Ai đem cúc họa mi vềMùa đông đã đến tái tê lòng ngườiTrắng tinh sáng một góc trờiNụ hoa Cúc tỏa sáng ngời tinh khôiTrời se cái lạnh trên môiNắng vương giọt nắng lẹ trôi trên trờiDù cho sống ở trên đờiMỗi năm chỉ nửa tháng trời nở hoa-Cẩm Chi Châu-…