Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vẫn là mô tả cũ =)) Mối quan hệ giữa Robin & Raven đang phát triển từ tình bạn sang một cái gì đó thân mật hơn nhiều. Có 1 chút SpeedRae và FlashRae. P/s: Phần tiếp theo của fic đã xoá. Cấm ai lấy truyện của tao nhá, fic có dở thì cũng cấm, và những fic kia cũng vậy luôn!!!!…
Khi trở về nhà vào ban tối, xin đừng đi chuyến tàu nào. THẬT ĐÁNG TIẾC CHO ANH TA.Nếu trông thấy gã đàn ông mặt mũi chằng chịt sẹo đi cùng, hãy rời khỏi đó ngay tức khắc. QUÁ MUỘN CHO ANH TA.Xin đừng tự đi về khi quá nửa đêm, gã sẽ bám theo đấy. ANH TA KHÔNG HAY BIẾT.Và quan trọng nhất...Đừng bỏ cuộc trên con đường trốn chạy. Nếu không thì sẽ bỏ mạng trong căn nhà ĐÓ... ANH CÓ MẤT HI VỌNG KHÔNG?Trong nhà của HẮN....Anh nhỏ máuTrong căn nhà của DORRIS....ANH ĐÃ....ANH.....***********Elizabeth PovÁc mộng là xấu. Giấc mộng là tốt đẹp. Những gì em trải qua còn tồi tệ hơn cả ác mộng. Nhưng vì sao nó lại kết thúc như một giấc mộng bình yên? Anh đã bên em khi không còn ai. Anh đã cứu em. Anh đang đợi em. Vậy còn em?.............Em đang sợ hãi.************ Khi nỗi khiếp sợ bủa vây..... hãy giữ vững lý trí. Ác mộng đến. Ác mộng đi. Nhưng người sẽ làm gì để ngưng vòng lặp lại này? Quan trọng hơn, người sẽ làm gì khi cơn ác mộng đó, trở thành sự thực? Chỉ có một điều Elizabeth chắc chắn.....rằng chính ANH đã giúp cô đối mặt với nỗi sợ này. Anh là NGƯỜI HÙNG của cô.____________________________________ CÓ LÃNG MẠN, KINH DỊ NHƯNG KHÔNG GHÊ LẮM ĐÂU :) Là một transfic nữa do tôi dịch, tác phẩm : The Dooris (Book 1) Tác giả/ author: NeaxiJCO Link truyện:https://www.wattpad.com/story/56945242-nanatsu-no-taizai-the-dooris-book-1 Facebook:Neaxijco https://www.facebook.com/LadyNeaxiJCO/…
🌧️【Giới thiệu truyện - Hạ tàn】🌧️Tác giả: An TriếtThể loại: Đam mỹ, học đường, học bá x học bá, đối đầu rồi yêu, ấm áp chữa lành, ngược nhẹ, ngọt ngào thanh xuân vườn trường.12/07/2025Đêm đó, mưa như trút. Trong phòng của Duật Thành chỉ còn hai người."Cậu làm bài sai rồi." - Từ Duật Thành chống tay lên bàn, giọng điệu đùa cợt."Sai ở đâu?" - Cậu không ngẩng đầu, chỉ nhấc ngòi bút lên một phân."Ở chỗ... cậu quên tính luôn nhịp tim mình khi tôi lại gần."Câu nói ấy rơi vào thinh lặng, như viên phấn trắng rơi xuống nền lớp, bật tan âm vang trong tim người đối diện. Thẩm Duy rốt cuộc cũng ngẩng đầu. Đôi mắt cậu trong như mặt hồ sau mưa, nhưng có gì đó vỡ rồi, rất khẽ, chỉ mình cậu biết."Từ Duật Thành," - cậu khẽ thở ra - "Tôi không tính nổi phương trình này." Sau đó, Thẩm Duy thấy người kia cười, nhè nhẹ đan mười ngón vào tay cậu, gục mái tóc xõa xuống bàn nói:"Không cần tính. Tôi là đáp án."…