Bách luyện thành tiên( 166 -182)
…
Hành trình của các cô gái từ show sống còn Sixteen cho đến lúc trở thành nhóm nhạc quốc dân của xứ sở kim chi…
Có bad languages, dị ứng vui lòng back. HE? SE? GL. Có cả tiếng Anh và Việt. - Gấu…
Tên mafia đáng sợ nhất trong đất nước hỗn loạn này....Draco Malfoy cùng người phục vụ riêng cho anh ta - Y/N...!CẢNH BÁO!- truyện satire- tác giả viết cho vui thôi (cố tình viết cringe cringe) - truyện kiểu hài dón tí ( kh thấy hài thì thôi tại tác giả bị joke nhạt )- khá healing ( tịnh tâm khi đọc )oke chúc mn đọc vui vẻ (?)…
Tác giả: Kỳ Thanh NguyệtThể loại: Đam mỹ, Ngược, SESố chap: 10 chap + 3 ngoại truyện…
Nếu ta không thể giết ngươi khi là tiên thì ta sẽ giết khi làm người!ảnh được lấy được từ địa chỉ:https://www.google.com.vn/search?q=TIEN+HIEP&hl=en&authuser=0&tbm=isch&sxsrf=AOaemvITJ8mMGHvZj5bwtKKrmedjimI26g%3A1636683437004&source=hp&biw=1536&bih=754&ei=rM6NYZ_hOqeUr7wPkOihYA&iflsig=ALs-wAMAAAAAYY3cvfeLvP-7f8sCRY07HNyIw_4QgiB5&oq=TIEN+HIEP&gs_lcp=CgNpbWcQAzIFCAAQgAQyBAgAEBgyBAgAEBgyBAgAEBgyBAgAEBgyBAgAEBgyBAgAEBgyBAgAEBgyBAgAEBgyBAgAEBg6BwgjEO8DECc6CAgAEIAEELEDOgUIABCxAzoGCAAQBRAeOgYIABAIEB5QAFikD2ClEWgBcAB4AIABdYgBmgiSAQMzLjeYAQCgAQGqAQtnd3Mtd2l6LWltZw&sclient=img&ved=0ahUKEwif5_r24JH0AhUnyosBHRB0CAwQ4dUDCAY&uact=5#imgrc=7WLmjSiH2Nv6sM…
Tôi đã cưới người tôi yêu hồi bé là Terio Alte nhưng tôi vẫn chẳng thế sống hạnh phúc được.Tất cả mọi chuyện bắt nguồn từ Hầu tước Annecy Bethelgius.Có một cuộc hôn nhân chính trị đã được sắp đặt em gái tôi và anh ta nhưng cả hai người họ đều đã chết, từ đó tôi đã nhận ra chồng mình đã luôn yêu em gái tôi và rất căm phẫn vì sự ra đi của em ấy. Tôi đã muốn từ bỏ cái cuộc sống này vì thực sự nó quá sức chịu đựng của một con người.Bất ngờ thay, tôi đã sống lại và trước thời điểm diễn ra đám cưới.Và điều gì sẽ thay đổi được chứ?Tôi cưới Annecy Bethelgius thay cho đứa em gái vì tôi không tin vào mấy thứ vớ vẩn gọi là kết thúc có hậu.Tôi chấp nhận sống trên danh nghĩa thay vì cuộc sống màu hồng đẹp đẽ mà tôi hằng mong ước.Và điều gì khiến cho Annecy lại cố diễn vờ như chúng tôi một đôi tình nhân.."Cái mặt nạ giả của quý ngài đây để tôi xem kéo dài được bao lâu, cho đến khi ngày ngài giết tôi."…
Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn bán linh hồn mình, vì em. Nhân vật chính chỉ có Jun, "em" hay "người" ở đây là ai tùy thuộc vào suy nghĩ của bạn.…
Just for fun.Author: Hạ Thiên (Vincent)Pairing: T-ARAxGirlgroup…
Sẽ có một ngày chúng ta phải vẫy chào nhau và ước không bao giờ phải nói lời tạm biệt.Thật ra tạm biệt không phải là chia ly, mà đó chính là một lời hứa hẹn cho lần hội ngộ tiếp theo rất xa. Tất cả những điều bạn làm khi còn là học sinh điều có ý nghĩa, đều là động lực giúp bạn tiếp tục bước đi trên con đường đời của mình..Và hơn nữa, nếu có yêu ai hãy nói ra cho người kia biết... Dù là thành công hay thất bại thì ít ra người ta cũng biết. Đừng như tôi, vì muốn giữ lại cái tình bạn bền vững mà mãi mãi không bao giờ dám thổ lộ... suy cho cùng thì vẫn là do tôi không đủ can đảm.…
Xem phần mô tả để biết thêm Thông tin nhé----------------------"Phong ấn tháo rồi, em có thể tuỳ đuổi theo người em thích""Vậy sao chị còn không mau chạy?"----------------------------------"Em không biết tương lai thế nào, quá khứ ra sao, nhưng hiện tại em vì chị mà đau lòng"----------------------------------"Em yêu chị không phải do duyên phận, cũng không phải do định mệnh, em yêu chị bởi vì chị là Heo Solji"…
Đại học Đồng Nai và những bí ẩn...…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…